Chương 73: Người chết chìm
“Thật sự không khó như cậu nghĩ đâu.”
Nhìn vẻ mặt hoài nghi của cậu, Tiêu Tiểu Vũ cũng chẳng để bụng, bâng quơ nói: “Từ con trai biến thành con gái, chỉ cần cậu thật sự biến thành con gái, sau đó mặc một bộ đồ nữ… cái vướng mắc trong lòng cậu lập tức sẽ tan thành mây khói ngay.”
“Ví dụ nhé, bây giờ cậu quay về chọn đại một người, nói là ‘này, hôm nay anh em có hứng, tôi bao tiền, cậu chỉ cần vác xác đến thôi, chúng ta ra nhà nghỉ làm vại trận leo rank đôi kịch liệt được không’. Xong trận, cậu sẽ hiểu đây đúng là con gái xịn… Ít nhất thì cơ thể thành thật nhận ra, cũng đồng nghĩa với việc hoàn toàn hiểu rõ.” Tiêu Tiểu Vũ thở dài:
“Cơ thể dễ thích nghi hơn não bộ nhiều… Trước đây, cả đời tôi chưa từng nghĩ tới chuyện mặc với chả không mặc đồ nữ, nhưng giờ thành cái dạng này, không mặc cũng không xong… Cảm giác cứ như cả thế giới đang ép tôi phải mặc vậy, lâu dần rồi cũng quen. Cậu cứ nhớ mãi cái bộ dạng khi họ còn là con trai, chuyện đó giải quyết đơn giản lắm, cứ lên giường với một người là xong ngay.”
“Trên xe chúng ta không thể trò chuyện mấy thứ trong sáng một chút được à?” Lục Hàng day day thái dương.
“Thế này có gì mà không trong sáng, con người vốn luôn cần ăn uống sắc dục, tôi cũng đâu có thực hành trực tiếp với cậu trên xe, nói chuyện một chút thì sao nào.” Tiêu Tiểu Vũ nheo mắt, dán sát vào cánh tay Lục Hàng, uể oải nói: “Cứ làm theo lời tôi một lần đi, sau đó cậu sẽ tự động biết họ là con gái ngay, sao, đơn giản lắm. Cứ leo rank đôi với họ một trận, cấu tạo cơ thể đã thành ra như vậy rồi, cậu cũng chẳng có cách nào coi họ là đàn ông nữa đâu…”
“Cút cút cút.” Lục Hàng hừ một tiếng, ghét bỏ nói: “Trên xe mà cậu đang luyên thuyên cái gì vậy?”
“Vậy rốt cuộc cậu thấy cấn ở chỗ nào?” Tiêu Tiểu Vũ thắc mắc: “Nữ Thần bắt cậu trước năm tư nhất định phải yêu đương, cậu không có đối tượng, anh em lại rủ nhau biến hết thành gái… Chẳng phải là buồn ngủ gặp chiếu manh rồi sao?”
Nhưng nói một hồi, cứ có cảm giác như đang tự bào chữa cho mình, cô cũng đâm ra lúng túng: “Tôi thấy mọi người vốn dĩ đều khá thích cậu, cơ bản là cậu nói muốn đẩy ngã ai là có thể đẩy ngã người đó… Lẽ nào cậu thực sự muốn chết, vậy lúc tốt nghiệp năm tư thì tính sao?”
“Năm tư vẫn còn sớm mà.” Lục Hàng thở dài: “Nghĩ xa xôi thế làm gì.”
“Cũng phải lo xa một chút chứ.” Tiêu Tiểu Vũ uể oải nói.
“Được rồi được rồi.” Lục Hàng thực sự bất lực, dường như thực sự muốn gõ vào đầu Tiêu Tiểu Vũ một cái: “Đừng có dạy tôi cách thịt anh em của mình nữa, tôi không muốn nghe.”
“Ai là anh em với cậu chứ, mọi người giờ chỉ có thể làm chị em thôi… Cậu cũng chỉ có thể làm bạn thân khác giới mà thôi.” Lần này Tiêu Tiểu Vũ không vì sợ bị gõ đầu mà lùi bước.
Nằm trên vai cậu quá thoải mái, cả người cô đã thư thái nheo mắt ườn ra trên người cậu, thầm nghĩ nếu không bị gõ vỡ đầu thì chắc tiếp theo sẽ cứ nằm mãi như thế này mất:
“Cậu cứ nhắm mắt chọn đại một người mà ra tay chẳng phải là xong… Tôi cảm thấy cũng may người dính phải cái món quà chết tiệt này là cậu, tính ra còn được chút quân tử chính phái, chứ đổi lại là thằng khác, khéo lúc này cả đám không biết đã đi phá thai bao nhiêu lần rồi ấy.”
“Vừa rồi tôi đã xem xét lại, một Sở Tình từ đầu đến cuối luôn can đảm kề vai sát cánh bên cậu, bây giờ lại càng vâng lời răm rắp, bảo sao làm vậy. Năm nhất lúc cậu uống rượu xảy ra chuyện, là cô ấy tự mình vác cậu vào bệnh viện. Bạch Hoảng thì giờ là phú bà, hơn nữa trước kia đã rất bám cậu, vóc dáng lại ngon nghẻ như thế… Mộc Dĩ Nam vừa dịu dàng lại biết nấu ăn, được thế này thì còn cầu mong gì hơn nữa.”
“Còn về phần tôi…” Nói đến đây, cô dừng lại, khựng lại một nhịp:
“Tôi, tôi biết thái thịt cắm hoa.”
“…”
Tiêu Tiểu Vũ trầm mặc một lát: “Lại còn nghiện game.”
“…”
“Xem ra tôi có vẻ hơi phế vật.” Tiêu Tiểu Vũ buông xuôi mặc kệ đời: “Nhưng những người khác không phải đều rất tuyệt sao.”
“Sao cậu lại tự dìm bản thân như thế?” Lục Hàng nói: “Không cho phép cậu nói vậy.”
Cái cảm giác chính nghĩa dư thừa của cậu lại một lần nữa quấy phá.
Tiêu Tiểu Vũ có chút bất đắc dĩ, Hàng ca chỉ cần nghe thấy ai đó tự ti về bản thân, sẽ giống như phản xạ có điều kiện mà tự động an ủi, cũng chẳng thèm liên kết với ngữ cảnh trước sau.
Tiếp đó, Lục Hàng trưng ra vẻ mặt nghiêm túc, tỉ mỉ đếm từng ưu điểm của Tiêu Tiểu Vũ: “Tôi thấy cậu rất tốt mà, tự lực cánh sinh, lại còn là một streamer, có biết bao nhiêu người thích cậu…”
“Vậy cậu chọn tôi đi.” Tiêu Tiểu Vũ yếu ớt đáp.
“…” Lần này Lục Hàng không nói gì nữa, nhưng cũng không gõ đầu, chỉ nhẹ nhàng búng một cái lên trán Tiêu Tiểu Vũ.
Tiêu Tiểu Vũ không buồn ngẩng đầu lên, so với những cú gõ đầu trước đó của cậu thì cú búng này đối với cô như gãi ngứa:
“Vừa hay cô bạn gái trước kia của cậu cư xử y như một đứa thiểu năng… Bây giờ trong số họ có ai không tốt hơn bạn gái cũ của cậu chứ, mấy anh em trước đó đều có sẵn nền tảng tình cảm, hơn nữa mọi người đều rất tốt, lại còn đều quý cậu, chọn bạn gái từ đám anh em này chẳng khác nào đang tuyển phi tần…”
“Cậu chẳng phải cũng là một người trong ‘đám anh em’ đó sao?” Lục Hàng càu nhàu.
“Vậy thì cậu có thể chọn tôi mà.” Tiêu Tiểu Vũ nhếch khóe môi, ưỡn vòm ngực mềm mại lên.
Tiếc là dựa vào vai cậu quá thoải mái, cô lại tự thấy mình không có vốn liếng để ưỡn ra cho rõ, rốt cuộc ưỡn được hai cái liền bỏ cuộc, nằm bẹp trên vai cậu chịu thua.
Lục Hàng thở dài.
“Sở Tình quả thực rất tốt.” Tiêu Tiểu Vũ nhìn chằm chằm phong cảnh đằng xa, lẩm bẩm: “Ngực thì to khủng khiếp… hơn nữa tính cách còn sảng khoái, sau khi biến thành con gái, cảm giác những chuyện bình thường nhạt nhẽo trước kia giờ đều trở thành điểm cộng hết…”
Lục Hàng rõ ràng không muốn nói về chuyện này lắm, nhưng cũng đành bất lực lắng nghe.
“Còn về phần tôi thì đúng là một đứa vô dụng rồi… Trạng thái tinh thần không tốt, vóc dáng cũng chẳng ra sao, cái gì cũng không được.” Tiêu Tiểu Vũ thở dài: “Ba người kia tôi thấy đều rất tuyệt đấy chứ… Đừng trách tôi lải nhải, nếu cậu mà vì không yêu đương được mà cuối cùng ngủm thì tôi sẽ khóc hết nước mắt mất.”
“Đừng nói gở.” Lục Hàng khẽ nhíu mày, giọng điệu dịu dàng pha chút bất đắc dĩ: “Tôi thấy cậu rất tốt mà, cậu đừng lúc nào cũng cảm thấy bản thân mình tệ hại như vậy.”
“Thế cậu chọn tôi làm vợ đi.”
Lục Hàng im lặng.
Những lời như thế này, nếu là ngày thường đa phần cậu đều sẽ ngượng ngùng muốn lảng sang chuyện khác hoặc nói đùa để đánh trống lảng. Nhưng lần này cậu suy nghĩ một chút, rồi nửa đùa nửa thật nói:
“Nếu như sau này có chọn vợ, không chừng tôi sẽ chọn người như cậu.”
Tiêu Tiểu Vũ bị câu nói này làm cho giật nảy mình, trái tim đập thình thịch liên hồi. Đến lúc này, cô mới chịu nhấc đầu khỏi vai Lục Hàng.
Cô ngỡ ngàng nhìn Lục Hàng, nhưng chỉ thấy một nửa sườn mặt đang đỏ ửng. Khóe môi cô mấp máy, nhếch lên, vốn định lại một lần nữa trêu đùa cậu y như thường ngày. Nhưng lần này, miệng vừa há ra, cô lại nhận ra bản thân cũng tự dưng trở nên hoảng hốt bối rối.
“…”
Lục Hàng cũng mím môi, nhắm mắt lại, không hề có ý định giải thích thêm cho câu nói kia.
Bầu không khí bỗng trở nên vô cùng tinh tế và ngượng ngùng.
…
Người trên xe dần đông lên.
[Đã sắp tới Làng Đại học… Quý khách vui lòng xuống xe ở cửa bên trái…]
“Đi thôi.” Lục Hàng vươn vai như trút được gánh nặng, với khuôn mặt ngượng ngùng đứng dậy.
Tiêu Tiểu Vũ bắt đầu dần dần nhận ra có gì đó không ổn.
Cô bắt đầu hoảng loạn không rõ lý do.
Tiến vào khu vực trung tâm, người trong toa xe rõ ràng đã đông đúc hơn. Ngày càng nhiều ánh mắt dồn tới khiến Tiêu Tiểu Vũ càng lúc càng cảm thấy không tự nhiên.
Người vừa đông lên, cô lập tức thấy có những ánh mắt như có như không liếc về phía mình, khiến cô cảm giác như có gai sau lưng. Chưa từng trải qua những chuyện này, cộng thêm vốn dĩ đã là một người dễ căng thẳng, trong lòng cô lại càng thêm hoang mang.
Trước kia cô chưa bao giờ nghĩ tới điều này.
Thấy Lục Hàng đứng dậy, cô giật mình, tay chân luống cuống không biết để vào đâu, vội vàng đứng lên theo rồi khoác lấy cánh tay cậu. Theo bản năng, dường như cô càng lúc càng dán chặt vào cậu, gần như muốn rúc hẳn vào trong vòng tay cậu.
“Đợi đã…”
“Đừng có dính lấy tôi thế chứ bà chị, lát nữa lúc xuống xe là không chen xuống được đâu…”
Đám đông bỗng nhiên tụ lại, Tiêu Tiểu Vũ liền bắt đầu trở nên vô cùng căng thẳng. Cảm giác an toàn như thủy triều rút đi nhanh chóng, vừa hoảng hốt lại vừa sợ hãi. Sau khi biến thành con gái, dây thần kinh của cô dường như trở nên tinh tế và nhạy cảm hơn.
Đã rất lâu rồi không ra khỏi cửa, những thay đổi này làm cho chính bản thân cô cũng phải ngỡ ngàng và luống cuống.
Là do mặc đồ nữ sao? Cô thầm nghĩ.
Ăn diện thật xinh đẹp ra ngoài, lúc đi cô cũng chỉ có cảm giác như đang mặc đồng phục làm việc ra đường mà thôi.
Ở trong phòng livestream mặc đồ nữ đã lâu, trong mắt cô nó không còn giống thứ gì đó đáng yêu nữa, mà giống như một bộ đồng phục công sở dùng để livestream.
Nhưng đột nhiên cô nhận ra một điều, hình như cô chưa bao giờ mặc kiểu quần áo này đến những nơi đông người.
Kể từ khi biến thành con gái, cô vẫn luôn trốn học.
Số người liếc nhìn vào đùi cô ngày càng nhiều. Tiêu Tiểu Vũ cảm thấy trái tim như sắp nhảy vọt ra khỏi cuống họng, dạ dày cũng ngày càng khó chịu. Cô chỉ đành úp đầu vào lưng Lục Hàng, hơi choáng váng nhìn xuống mũi đôi giày da đáng yêu của mình.
Cô biết mình trông rất đáng yêu.
Có đôi khi, cô sẽ tự ngắm nghía dáng vẻ của bản thân trong gương, sau đó gật gù, ừm, rất đáng yêu.
Thế nhưng lúc tự khen chính mình, cô lại không cảm thấy giống một lời ngợi khen, mà giống như đang khen một thứ đồ vật nào đó, trong lòng không hề có chút cảm giác chân thực.
Ăn mặc thế này cũng không phải vì sở thích, đơn thuần là cô sao chép lại phong cách của vài nữ streamer có vóc dáng na ná mình, nghiên cứu một chút cách ăn mặc trang điểm của họ… Đối với cô, quần áo và trang điểm chỉ đơn thuần là kỹ năng nghiệp vụ để phục vụ cho công việc livestream mà thôi.
Lục Hàng dường như không chú ý đến điều đó cho lắm.
Vốn dĩ là vậy.
Nhìn thấy cô chải chuốt xinh xắn để ra ngoài, cậu ấy đại khái sẽ nghĩ rằng tự cô muốn ăn mặc như thế, nên cô mới làm vậy thôi…
Số người liếc nhìn về phía Tiêu Tiểu Vũ càng lúc càng nhiều thêm.
Những ánh mắt ấy lấp lửng nhưng lại mang cảm giác như thực thể, quét từ đầu đến chân, rồi bám riết lấy đôi chân của cô. Hệt như những ánh mắt đó có một loại xúc giác mờ nhạt, đang thô thiển liếm láp đùi cô vậy, cảm giác vô cùng kỳ quái.
Càng áp sát vào người Lục Hàng, cô mới cảm nhận được một luồng cảm giác an toàn mỏng manh. Nếu không phải vì trông quá kỳ cục, thậm chí cô còn muốn giấu hẳn đầu vào trong vạt áo của Lục Hàng để trốn.
Bỗng nhiên cô nhớ lại những đoạn video về thú cưng ở bệnh viện thú y.
Một chú mèo sợ tiêm, lúc đi khám bác sĩ đã giấu tịt đầu vào lòng chủ, chổng cái mông ra ngoài mặc kệ sự đời.
Giờ phút này, cô vô cùng muốn bắt chước con mèo đó, cực kỳ muốn.
Chưa bao giờ cô nhận ra, lớp tất lụa đen nửa thân dưới lại mỏng manh đến mức độ này.
Rất mỏng, chỉ là một lớp mỏng dính.
Ôm sát lấy đôi chân, đừng nói tới chuyện chống rét.
Nó thậm chí còn chẳng thể che chắn nổi những ánh mắt của người khác.
Cảm giác hoảng loạn thoáng qua khiến Tiêu Tiểu Vũ có chút không thở nổi.
Cô nhẫn nhịn cảm giác nhộn nhạo trong dạ dày, cúi gầm mặt nghiến răng cố chịu đựng.
Ở trước mặt Hàng ca, cô luôn tự huyễn hoặc mình là một người bình thường, sẽ vui vẻ cười đùa, hào hứng trêu chọc cậu, vô tư quấy rối tình dục cậu rồi sung sướng ngắm nhìn bộ dạng lúng túng của đối phương.
Chỉ trong những tình huống đường đột và đông đúc thế này, cô mới luôn muộn màng nhận ra sự thật tàn khốc rằng, thực chất cô chỉ là một kẻ bệnh tâm thần đã ròng rã uống thuốc suốt nửa năm trong căn phòng trọ, một kẻ phải dùng ống tay áo để che giấu những vết sẹo tự rạch tay.
Ở bên cạnh Hàng ca, cô hệt như người đang chơi vơi giữa biển khơi bám víu được một khúc gỗ trôi.
Ôm chặt lấy cậu, chỉ để được hít thở giống như một người bình thường.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
