Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 02 - Chương 33: Bạch Hoảng vui vẻ

Chương 33: Bạch Hoảng vui vẻ

Cơm nước xong xuôi, Mộc Dĩ Nam nán lại bên bồn rửa dọn dẹp bát đũa. Hàng ca và Bạch Hoảng đã ra ngoài, căn nhà vắng đi hai bóng người, bát đũa cần rửa cũng chẳng còn bao nhiêu.

Thu dọn qua loa vài cái, cô kiếm cớ xuống lầu đi dạo một vòng. Thế nhưng gió đêm lồng lộng vẫn chẳng thể thổi tan khối u uất kết đọng trong lòng. Mộc Dĩ Nam co người, rúc sâu đôi bàn tay vào ống tay áo rộng thùng thình, mi mắt cụp xuống, trầm mặc suy tư.

Bước chân vô định, đầu óc cô cũng thả trôi theo những dòng suy nghĩ miên man.

Đặc biệt là ánh mắt của Bạch Hoảng trước khi rời đi. Cái vẻ đắc ý thoáng qua trên gương mặt cô ta khi nhìn Mộc Dĩ Nam cứ mãi ám ảnh tâm trí, không sao xua đi được.

Mộc Dĩ Nam vẫn luôn cho rằng da mặt Bạch Hoảng quá mỏng, hay xấu hổ.

Nhưng khi đối diện với Lục Hàng, cô chua chát nhận ra rằng có lẽ chính bản thân mình cũng là kẻ nhát gan, da mặt mỏng chẳng kém. Ngay cả những toan tính đen tối nhất, cô cũng chỉ dám dè dặt thăm dò từng chút một, sợ rằng nếu phơi bày trần trụi con người thật của mình, sẽ khiến cậu kinh sợ mà bỏ chạy.

Ký ức năm nào chợt ùa về... Khi ấy Mộc Dĩ Nam còn là nam sinh năm nhất, cùng Lục Hàng ngồi trên bậc thềm xem trận bóng bên dưới.

Mang tiếng là xem bóng đá, nhưng trận đấu diễn ra thế nào, ai thắng ai thua cô chẳng hề nhớ nổi.

Cô đã cố gắng xóa sạch mọi ký ức của thời còn là con trai, nhưng duy chỉ có khoảnh khắc này, chẳng hiểu sao vẫn khắc sâu trong tâm trí. Cứ ngồi bên cạnh Lục Hàng như thế, tắm mình trong ánh nắng chiều êm dịu, cảm thấy ngày tháng trôi qua thật bình yên, chỉ muốn thời gian ngừng lại, để được ngồi bên cậu mãi mãi.

Cảm giác mông lung ấy đẹp đẽ vô ngần, chẳng giống tình bạn, cũng chẳng giống tình yêu.

Thậm chí, nó cũng chẳng phải là dục vọng.

Chỉ đơn thuần là khao khát được hiện diện bên cạnh cậu mà thôi.

...

Không liên quan đến ham muốn thể xác, cũng chẳng phải sự chiếm hữu cuồng loạn, chỉ cần được ở bên cậu là đủ.

Có người từng nói: Kẻ thiếu thốn tình thương sợ nhất là được đối xử dịu dàng, bởi chỉ cần nhận được một chút ân cần, kẻ đó sẽ sẵn sàng móc hết ruột gan ra trao đi.

Nhưng năm ấy, khi Lục Hàng đã đối xử với Mộc Dĩ Nam bằng sự dịu dàng như thể đã móc hết ruột gan, để rồi Mộc Dĩ Nam với lồng ngực trống rỗng đứng trước mặt cậu, bỗng bàng hoàng nhận ra: ngoài thân xác này, cô chẳng còn gì để móc ra, chẳng còn gì để trao tặng, và cũng chẳng có gì để báo đáp ân tình ấy.

Cô cũng tìm thấy sự thăm dò dè dặt quen thuộc ấy nơi Bạch Hoảng.

Có lẽ vì nhìn thấy bóng dáng của chính mình phản chiếu trên người Bạch Hoảng, nhìn thấy sự hèn nhát của bản thân, nên cô mới nảy sinh cảm giác căm ghét và khinh thường đến vậy.

Nhưng ít nhất, tiền bạc và gia thế hiển hách là vũ khí sắc bén của Bạch Hoảng.

Còn Mộc Dĩ Nam thì sao? Cô chỉ là một người bình thường, yêu thích những bộ đồ nữ, mê mẩn những thứ xinh xắn đáng yêu. Khi tất cả đều biến thành con gái, ưu thế này giúp cô dẫn trước một đoạn dài.

Nhưng ngoài nó ra, cô còn gì nữa đây?

Chẳng còn gì để lấy ra nữa cả. Đã cạn kiệt rồi.

Bước chân Mộc Dĩ Nam khựng lại.

Trước mặt là một hiệu thuốc sáng đèn.

Đứng tần ngần một lúc, cô bình thản ngước nhìn tấm biển hiệu, rồi đút tay vào túi áo, chậm rãi bước vào.

Ông chủ hiệu thuốc đang cúi đầu lướt điện thoại, thấy khách vào thì uể oải đứng dậy: “Mua gì thế? Người ngợm làm sao? Đau họng à?”

“Bán cho tôi hộp thuốc tránh thai.” Giọng cô nhẹ tênh.

Ông chủ ngạc nhiên liếc nhìn cô một cái, nhưng không hỏi nhiều. Sự lịch sự đầy kiềm chế nhưng mang hàm ý soi mói ấy khiến Mộc Dĩ Nam thấy gợn trong lòng.

Cầm thuốc, quét mã thanh toán xong, ông ta ném hộp thuốc lên quầy với vẻ hờ hững, chắc đã coi cô là loại gái gọi ở mấy khách sạn quanh đây.

Mộc Dĩ Nam cũng chẳng buồn giải thích, lặng lẽ nhét hộp thuốc vào túi áo.

Đằng nào thì ai cũng rẻ rúng như nhau cả thôi.

Nhớ Hàng ca từng nói mật mã phòng cậu là 066.

Không có gia thế giàu sang, nhưng ít nhất cô vẫn nắm giữ một ưu thế tuyệt đối.

Đó là cô thực sự, thực sự giống một người con gái hơn bất kỳ ai trong số họ.

...

Lục Hàng nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn đi phía trước.

Nói là cùng ra ngoài ăn cơm, Hoảng có vẻ hớn hở ra mặt. Lúc xuống lầu, rõ ràng tâm trạng cô tốt lên trông thấy, bước chân cũng nhẹ nhàng như muốn nhảy chân sáo.

Nhìn khuôn mặt cô, nhìn nụ cười đắc ý không giấu diếm cứ vương trên khóe môi, Lục Hàng vừa khó hiểu vừa buồn cười. Thực lòng cậu vẫn chẳng biết hôm nay tại sao cô và Mộc Dĩ Nam lại đấu khẩu với nhau.

Bạn bè sống chung, bát đũa còn có lúc xô nhau, chút xích mích cũng là chuyện thường tình. Chỉ là mới lúc nãy trước khi xuống lầu, cô còn bĩu môi mặt lạnh tanh, vậy mà khi cậu đồng ý đi cùng, hai người vai kề vai trong thang máy, tâm trạng cô lại bừng sáng như hướng dương gặp nắng.

“Gặp chuyện gì vui thế?” Lục Hàng không nhịn được, buột miệng hỏi: “Trúng số độc đắc à?”

“Sao nào?” Cô đi phía trước, miệng ngân nga hát, hai tay chắp sau lưng, quay đầu lại cười tinh nghịch: “Tâm trạng tôi tốt, bộ cậu có ý kiến à?”

Nhìn dáng vẻ yêu kiều, nũng nịu ấy, tim Lục Hàng bất giác lỡ một nhịp.

Càng ngày cô càng giống một thiếu nữ thực thụ.

Cái nheo mắt, nụ cười, hay những lúc làm nũng với cậu... tất cả đều toát lên vẻ quyến rũ lạ thường, khác hẳn ngày xưa.

Cô lại quay đi, tiếp tục ngân nga hát. Lục Hàng ngẩn người, lần này chọn cách im lặng. Nếu là ngày trước, nụ cười ấy sẽ khiến lòng cậu rối bời, có khi đi cả buổi trời rồi lại ngập ngừng hỏi một câu ngớ ngẩn: “Cậu nói xem, hai ta có phải anh em tốt không?”

Nhưng lần này, cậu chẳng còn hứng thú để hỏi nữa.

Bởi vì dù câu trả lời là gì, cậu cũng cảm thấy không ổn. Nhưng đáp án thực sự là gì, chính cậu cũng mơ hồ không rõ.

Cứ thế đi theo cô một lúc lâu xuống hầm gửi xe. Bãi đỗ xe vắng vẻ, tĩnh mịch, một chiếc Lamborghini màu vàng rực rỡ đỗ chễm chệ giữa những chiếc xe bình dân, trông lạc lõng và chói mắt vô cùng.

“Này.” Bạch Hoảng bỗng cười khẽ, dựa người vào thân xe, tạo dáng yểu điệu như người mẫu, khóe môi cong lên đầy ẩn ý: “Cậu thích chiếc xe này không?”

Lục Hàng sững sờ: “Là sao?”

“Hỏi chơi thế thôi.” Cô đáp.

Tuy Lục Hàng mù tịt về xe cộ, nhưng cái logo bò tót kia thì ai mà chẳng biết là đắt cắt cổ. Cả đời này chắc cậu cũng chẳng mua nổi, thế là cậu lắc đầu.

Bạch Hoảng làm ra vẻ bí hiểm, ghé sát lại:

“Nếu cậu thích... tôi tặng cậu chiếc xe này luôn đấy.”

Lục Hàng trố mắt nhìn. Thấy cô mỉm cười e thẹn nhìn mình, ánh mắt chân thành dường như không phải nói đùa.

Nghĩ ngợi một chút, cậu nhíu mày, không kìm được vươn tay cốc nhẹ vào đầu cô một cái.

Cốp.

“...” Cô ôm đầu, vẻ mặt xụ xuống đầy tủi thân: “Làm cái gì thế hả?”

Đầu tốt thật, đặc ruột luôn.

Lục Hàng thở dài ngao ngán.

Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng khi ở bên cạnh cậu, Bạch Hoảng ngày càng thích làm nũng, càng giống một đứa trẻ con hơn. Đôi khi đối mặt với một Bạch Hoảng như thế này, cậu ít nhiều cũng cảm thấy lúng túng múa tay múa chân.

“Xe của mình thì giữ lấy mà đi, cậu tưởng nhà cậu là kho bạc chắc.” Lục Hàng khẽ mắng: “Trên đời làm gì có ai tặng quà cho bạn bè mà tặng cả cái ô tô thế bao giờ.”

Cô hừ nhẹ một tiếng, bĩu môi dỗi hờn: “Không lấy thì thôi, làm ơn mắc oán.”

Nói rồi cô mở cửa xe.

Lên xe, Lục Hàng ngồi vào ghế phụ. Nội thất xe quen thuộc đến từng chi tiết, thậm chí cả cảm giác khi ngồi ở vị trí này cũng thân quen đến lạ.

Nhìn bãi đỗ xe qua lớp kính chắn gió, cậu khẽ thở dài. Trước đây, hình như cậu cũng từng ngồi ở ghế phụ của chiếc xe này rồi.

Khi ấy Bạch Hoảng vẫn còn là một chàng thiếu gia đắc ý, ngồi ở ghế lái không ngừng chém gió với cậu xem em gái ở hộp đêm nào phục vụ sướng nhất, giá cả hạt dẻ nhất.

Lục Hàng nhìn về phía trước, cảm giác như nếu không quay đầu lại, thì người ngồi bên cạnh vẫn là thằng bạn chí cốt năm nào.

Nhưng bên tai lại vang lên tiếng hát ngân nga vui vẻ, giọng hát trong trẻo, non nớt như thiếu nữ đang yêu đời.

Lục Hàng không kìm được quay sang nhìn lần nữa.

Giờ đây, ngồi ở đó đã là một cô gái xinh xắn mặc váy trắng tinh khôi, đi đôi xăng đan nhỏ nhắn, đang mỉm cười đắc ý lái xe đưa cậu đi ăn tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!