Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 01 - Chương 33: Anh em tốt là đại tỷ cực ngầu

Chương 33: Anh em tốt là đại tỷ cực ngầu

“Hay là toàn bộ bọn họ?” Thấy Lục Hàng không trả lời, cô nhướng mày.

Lục Hàng trong lòng nghi hoặc, thầm nghĩ chẳng lẽ cô gái này là đồng bọn của tên mặt sẹo? Ánh mắt theo bản năng nhìn về phía tên mặt sẹo.

Kết quả là tên mặt sẹo cũng đang ngơ ngác.

Nhưng chỉ cần nhìn một cái như vậy, cô gái liền hiểu, cô gật đầu, sờ tay ra phía sau thắt lưng lấy dùi cui: “Biết rồi.”

“Biết cái gì, cô biết cái gì cơ?” Tên mặt sẹo cười khẩy một tiếng, lắc đầu cười cười, liền đưa tay định vỗ mông cô: “Được rồi cô em, bọn anh ở đây còn có việc phải làm, em nếu không có việc gì thì mau ra ngoài trước đi, các anh biết thương hoa tiếc ngọc…”

Lời còn chưa dứt.

Thiếu nữ mặt không cảm xúc thuận tay nắm lấy tay tên mặt sẹo, liền rút dùi cui, cánh tay vung lên, mái tóc đen tung bay.

“Rắc” một tiếng giòn giã, tên mặt sẹo lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

“Á á á!!”

Nhìn lại cánh tay kia, thế mà bị thiếu nữ dùng một gậy đập nát khớp khuỷu tay, bẻ gãy gập ra sau.

Nhìn tên mặt sẹo lắc lư cánh tay gãy lìa kêu gào thảm thiết, cảnh tượng khủng khiếp như vậy khiến Lục Hàng nhìn mà tê cả da đầu, lập tức lùi lại một bước.

Cái đệch, tình huống gì thế này!?

“Đ*t con mẹ, xử nó!”

Thủ đoạn tàn nhẫn như vậy cho dù ở chỗ bọn chúng cũng không thấy nhiều, đám lưu manh nhìn mà phát hoảng, sau đó liền phản ứng lại, chửi bới ầm ĩ lao về phía thiếu nữ.

Nhưng thấy đối phương là phận nữ nhi, lúc đầu rõ ràng khinh địch, kết quả bị thiếu nữ này không lùi mà tiến, bất ngờ vung khuỷu tay đập vào thái dương hạ gục một tên, trở tay đấm vào cằm lật úp một tên, vừa đối mặt đã có hai người nằm thẳng cẳng bất tỉnh nhân sự, ngã xuống đất không động đậy.

Lần này càng khiến cả đám tê cả da đầu, không dám nương tay nữa, tất cả đều vừa chửi bới vừa lao vào.

Lục Hàng vừa thấy tình hình không ổn, vội vàng trốn sau đống thùng giấy, quan sát trận đại chiến này.

Chỉ thấy thiếu nữ một mình đấu với hai mươi người, tuy chật vật, nhưng lại không hề rơi xuống thế hạ phong.

Cô ra tay cực kỳ tàn độc, đều là những đòn một chiêu hạ địch, chuyên chọn khớp xương, điểm yếu để tấn công, hơn nữa động tác gọn gàng dứt khoát, chiêu thức sử dụng cũng bẩn thỉu vô cùng.

Nào là song phong quán nhĩ (hai tay đập vào tai), hắc hổ đào tâm (móc tim) đều dùng hết…

Lục Hàng kinh ngạc trốn sau thùng giấy nhìn trộm một lúc, dần dần mới nhận ra cô em này thế mà lại đến giúp mình.

Đều có chung một kẻ địch, cũng không thể để một cô gái giúp mình đánh nhau được.

Nghĩ ngợi một chút, cậu cũng vớ lấy một cái thùng giấy bên cạnh, lau máu mũi, hét lớn: “Mấy thằng chó kia! Bắt nạt phụ nữ thì bản lĩnh chó gì! Có giỏi thì nhào vô đây! Mình ông chấp hết!”

Kết quả là chẳng ai thèm để ý đến cậu.

Thiếu nữ này một đấm hạ một tên, hai đấm hạ gục hai tên, bỗng nhiên ánh mắt lạnh như dao, chân dài vung ra sau, một cú đá xoay từ dưới lên trên, nhắm thẳng vào hạ bộ một tên:

“Bốp!”

“Áaaaaaa!!”

Kẻ bị đá chỉ kịp kêu thảm một tiếng, hai mắt liền trợn trắng, vì đau đớn kịch liệt mà ngất xỉu tại chỗ.

“Cái đệch.”

Lục Hàng lập tức cảm thấy đau lây, liền vứt thùng giấy đi, hai tay ôm lấy đũng quần.

Cú đá trứng này dứt khoát thật… Lực đạo này cũng quá khoa trương rồi, cú này không đá tiể đệ của hắn bay ngược lên cuống họng mới là lạ…

Mấy phút trôi qua, lối thoát hiểm vốn chật chội, thế mà đã trở nên có chút trống trải, một đám người đều đang nằm trên mặt đất.

Thiếu nữ kia rõ ràng có luyện võ, hơn nữa động tác cực kỳ gọn gàng dứt khoát.

Tuy mấy tên côn đồ này đều thuộc dạng cao to lực lưỡng, mấy lần muốn cậy sức mạnh cưỡng ép đè cô xuống đất, nhưng bộ pháp dưới chân thiếu nữ cực kỳ linh hoạt, tuy không gian chật hẹp, nhưng cô chỉ cần vài bước đệm là kéo giãn khoảng cách, tiếp đó dứt khoát đá thẳng vào hạ bộ, lập tức hạ gục một tên.

Cứ vài bước là lại tung cú đá xoay hạ gục một tên, lại một cú chỏ vào mặt hạ gục thêm một tên.

Giữ khoảng cách và tấn công như sách giáo khoa, mây trôi nước chảy.

Một đám du côn mặc đồ đen kịt ùa lên trước đó, giờ chỉ còn lại một vài thằng bị hạ gục đang rên rỉ trên mặt đất, thiếu nữ kia tuy nhìn có vẻ chật vật, nhưng lại chẳng có chút thương tích gì.

Tuy nói nam nữ có sự chênh lệch về thể lực, cũng có mấy lần cô cũng rơi vào thế hạ phong, bị đối phương ùa lên khống chế. Lúc này thiếu nữ liền ôm đầu che mặt, bảo vệ điểm yếu, nhưng trong khoảng trống khi bị khống chế cô cũng đủ bình tĩnh, ra tay nhanh như chớp, lại chọc mắt đập hạ bộ, như một con nhím lạnh lùng không từ chút thủ đoạn nào, mấy kẻ bao vây cô lại có mấy tên kêu thảm thiết ngã xuống.

Thậm chí có kẻ suýt chút nữa bị hai ngón tay của cô chọc mù mắt, đang ôm mắt lăn lộn trên mặt đất.

Cảnh tượng như địa ngục này khiến Lục Hàng nhìn mà sống lưng lạnh toát.

Không bao lâu sau, hơn hai mươi người ngã xuống xiêu vẹo, thiếu nữ thở hồng hộc đứng đó.

Hơn hai mươi người, thế mà giờ chỉ còn lại năm tên trợn mắt há hốc mồm đứng đó.

Bên cạnh bọn chúng, Lục Hàng cầm thùng giấy cũng đang trợn mắt há hốc mồm.

Sáu người nhìn nhau.

Vì quá kinh ngạc, năm tên tôm tép này ngay từ đầu đã không xông lên, bọn chúng vừa chửi bới định xông lên thì bị chiêu thức của thiếu nữ trấn áp, thế mà giờ lại đang đứng cùng Lục Hàng, ngây người xem hết toàn bộ quá trình, lúc này miệng bọn chúng há to như nhét vừa cả quả trứng gà.

Thiếu nữ phủi bụi trên tay, khẽ thở dốc, quần áo chỉ hơi xộc xệch một chút.

Cô chỉnh lại cổ áo, ánh mắt thản nhiên nhìn về phía năm người này, tùy ý vuốt lại mái tóc dài.

Cô thuận miệng nói: “Cùng lên à?”

“Về báo cáo với ông chủ!” Năm kẻ này lập tức sợ vỡ mật, trao đổi ánh mắt, lập tức men theo tường bỏ chạy thục mạng.

Cũng chẳng quan tâm đến đồng bọn đang rên rỉ trên mặt đất nữa, liền kéo cửa thoát hiểm lao ra ngoài.

Thiếu nữ cũng không đuổi theo.

Cô nhìn bãi chiến trường bừa bộn dưới đất, những kẻ nằm la liệt ngang dọc, điều hòa lại hơi thở, mới chậm rãi nhìn về phía Lục Hàng.

Lục Hàng lập tức giơ tay, hít sâu một hơi nói: “Tôi đầu hàng, tôi không cùng một bọn với chúng nó.”

Vẻ mặt lạnh lùng của thiếu nữ dần tan biến như tuyết mùa xuân. Lộ ra chút biểu cảm bất lực.

Biểu cảm của cô khi không còn lạnh lùng nữa thì trông lại có vài phần đáng yêu.

“Hàng ca à…”

Cô thở dài: “Không nhận ra tôi sao? Sở Tình đây.”

Lục Hàng bị một câu “Hàng ca” làm cho ngẩn người nửa ngày.

Hồ nghi nhìn chằm chằm dung mạo hoàn mỹ của cô, sau cơn kinh ngạc, đường nét khuôn mặt bỗng nhiên trùng khớp với tên lão tam ngoài lạnh trong nóng, ít nói ít cười trong ký túc xá.

“Hả??? Cô là Sở Tình???” Thế này thì bố ai mà nhận ra được?

“Cậu xem cậu này.”

Sở Tình khẽ thở dài, vừa dùng tăm bông dịu dàng lau vết bầm tím trên mặt Lục Hàng, vẻ mặt có chút xót xa: “Trước đây chẳng phải bảo thất tình thì phải chăm chỉ tập luyện sao? Sự luyện tập của cậu bị chó gặm rồi à, thế mà lại bị người ta đánh thành cái dạng này?”

“Mãi mới thấy cậu, kết quả vừa tìm thấy thì đã bị người ta đánh ra nông nỗi này? Tôi cũng chịu cậu thật đấy…”

Trận chiến vừa kết thúc, Lục Hàng lập tức bị Sở Tình không nói hai lời lôi vào phòng nhân viên, ấn xuống giường mà cưỡng ép bôi thuốc.

Không thể từ chối nổi.

Lục Hàng nhìn cơ sở vật chất có chút tồi tàn xung quanh, tường bong tróc ẩm mốc, trên đất ngoại trừ có một thùng nước khoáng, vài đầu mẩu thuốc lá thì dường như chẳng còn thứ gì khác.

Nhìn thấy mình đang ngồi trên một chiếc giường ván gỗ, trong lòng buồn bực, nơi này cũng quá tồi tàn rồi.

Đừng nói là Sở Tình sống ở đây đấy chứ? Cái này nhìn kiểu gì cũng là nhà kho mà…

Cô thở dài, vừa bôi thuốc cho Lục Hàng, vừa dịu dàng lải nhải.

“Cậu xem kìa, trước đây đã bảo cậu tập chút tán thủ với tôi, nhưng cậu cứ chê mệt sợ đau, bảo tập mấy cái này vô dụng… Đến lúc dùng thật thì cậu mới hiểu chứ, lòng phòng người không thể không có mà.”

“Hơn nữa đối phương đông người, trong tình huống đánh không lại thì nhớ ôm đầu, trốn vào một góc, giảm thiểu diện tích bị thương, bảo vệ chỗ hiểm… Chẳng phải chính cậu đã từng hỏi tôi mấy vấn đề này sao? Không phải đều đã nói rồi sao? Sao gặp chuyện là quên sạch thế hả ngốc?”

Nghe tiếng lải nhải bên tai như mẹ già, trong lòng Lục Hàng ấm áp, lại trải nghiệm được cảm giác quen thuộc.

“Bọn chúng thảm hơn mà.” Lục Hàng nhe răng trợn mắt, thở dài nói: “Không biết bao nhiêu quả trứng bị cậu đá nát rồi.”

“Giống nhau à?” Sở Tình mặt ủ mày chau.

Vô cùng bất hạnh là nam thần trầm mặc nổi tiếng trong trường kia, đã bị Nữ Thần biến thành một đại tỷ cực ngầu, cực kỳ cao ráo gợi cảm rồi…

Ngực to, eo thon, chân dài, dịu dàng, lại còn chiến lực khủng bố, ai gặp cũng phải khen.

Nhưng nếu đây là anh em tốt của mình thì chẳng thể nào khen nổi…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!