Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2659

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 23: Vấn đề của Thần Giới

Chương 23: Vấn đề của Thần Giới

Cái buổi ôn tập này đúng là một mớ hỗn độn thảm hại.

Bởi vì ôn đến cuối cùng cũng chẳng ra đâu vào đâu cả. Ngay đến bản thân Lục Hàng bình thường đi thi cũng chỉ cần đủ điểm qua môn là coi như được điểm tuyệt đối. 

Đối với mớ kiến thức trong sách giáo khoa này, cậu chỉ dừng lại ở mức nghe hiểu được thôi, chứ bình thường đi học tiết một buổi sáng thì phần lớn thời gian là cậu lăn ra ngủ.

Vốn tưởng rằng trong lúc ôn tập mình còn có thể dìu dắt mấy người anh em, giờ xem ra chỉ có thể thân ai nấy lo, tự cầu phúc cho bản thân thôi, mấy tiểu tổ tông này đã cúp học cả tháng trời, giờ nhìn vào đống chữ nghĩa này chẳng khác nào nhìn thiên thư, khả năng cao là chữ thầy trả thầy hết rồi.

Lục Hàng còn hy vọng Sở Tình ít nhất cũng có thể cùng mình học thuộc được vài câu, kết quả là học được một lúc, cậu ấy cũng bắt đầu cầm điện thoại bật VPN ngồi xem Ngoại Hạng Anh.

Mộc Dĩ Nam và Bạch Hoảng lại càng nhàn rỗi hơn, Bạch Hoảng thì nằm bò ra đó xem phim, Mộc Dĩ Nam thì cúi đầu nghịch lọ sơn móng tay.

Chính cậu cũng là cạn kiệt sức lực cả rồi.

Nhìn tình cảnh này, cảm giác hôm nay đến đây là kết thúc được rồi.

Ôn tập cũng chẳng đi đến đâu.

Lục Hàng cũng chỉ đành bất lực, xem ra thời gian tới chắc phải cắm chọc ở thư viện dài dài rồi đây.

...

Môi trường trong trường đại học cũng khá ổn, được coi là một nơi lý tưởng để đi dạo.

Đi ngang qua khu ký túc xá, đúng lúc có mấy sinh viên năm nhất vừa đi ra, tay xách xô tay cầm chậu vừa đi về phía phòng giặt đồ vừa cười nói vui vẻ.

Nhìn dáng vẻ vô tư lự của bọn họ, Lục Hàng bỗng thở dài, nhớ lại trước kia mình và mấy người anh em phía sau hình như cũng từng giống như vậy.

Gió đêm mát mẻ, rất thích hợp cho những kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi ra ngoài đi dạo.

Lục Hàng cúi đầu lững thững bước đi, bỗng cảm giác cái bóng dáng của người đi dạo phía trước trông quen quen.

Nheo mắt nhìn kỹ một lúc, thấy người này trùm một cái mũ áo hoodie to đùng, chân đi đôi tông lào đầy vẻ bất cần đời, mái tóc vàng óng rủ xuống từ khe hở của vành mũ, bay bay trong gió trông khá là phong trần.

Càng nhìn càng thấy giật mình, càng nhìn càng quen mắt.

Đúng lúc cũng khoảng một tuần nay không gặp cô ta rồi, chi bằng gọi một tiếng thử vận may xem sao, Lục Hàng bèn gào lên một câu: “Nữ Thần!”

Người phía trước quả nhiên đứng sững lại.

Cô ta quay đầu lại, vẻ mặt có chút ngạc nhiên, khi nhìn thấy Lục Hàng thì mới nhướng mày, dường như cũng thắc mắc tại sao lại gặp Lục Hàng ở đây.

Sau đó cô ta vẫy tay ra hiệu gọi Lục Hàng qua.

Quay đầu nhìn mấy người anh em đang trưng ra bộ mặt ngơ ngác, Lục Hàng không nhịn được cười khổ, giơ ngón cái chỉ ra phía sau về hướng vị Thần cao quý kia:

“Tôi qua nói chuyện với con dở hơi mấy câu, đi rồi về ngay.”

Bạch Hoảng và Sở Tình từ khoảnh khắc nhìn thấy Nữ Thần đều không kìm được rụt cổ lại, chắc là nhớ đến vụ ép buộc không thành mà bị nổ tung quần áo lần trước, nên chỉ gật đầu ngượng ngùng không nói gì. 

Nhưng Mộc Dĩ Nam lại tỏ ra khá tò mò, chớp chớp mắt với vẻ hơi bất ngờ.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy vị Thần này.

Tuy trước đó đã nghe Lục Hàng giải thích rằng mọi người biến thành con gái đều là do cô gái kia giở trò, nhưng nhìn thấy người thật việc thật thì đây mới là lần đầu tiên.

Đã có quyền năng biến một người con trai hoàn toàn trở thành con gái, Mộc Dĩ Nam vốn tưởng rằng ít nhất cô ta cũng phải là kiểu cao cao tại thượng, hào quang tỏa ra vạn trượng, chân đạp mây xanh, ráng chiều rực rỡ chứ.

Giờ nhìn lại vị đại năng này xem, trùm áo hoodie kín mít, tóc vàng tung bay, khuôn mặt tinh xảo, nét mặt lai tây chẳng ra tây cũng chẳng ra ta, không nói người ta còn tưởng là nữ du học sinh Nga ở ký túc xá xuống lầu đi dạo mát ấy chứ.

Mộc Dĩ Nam nhìn kỹ hơn chút nữa, miệng cô ta dường như đang nhai cái gì đó, hóa ra là trên tay vẫn còn cầm nửa gói snack ăn dở.

Thấy cô ta vẫy tay gọi Lục Hàng với vẻ mặt đầy từ bi bác ái, Mộc Dĩ Nam cũng không khỏi ngỡ ngàng...

“Ăn cơm chưa?” Đây là giọng điệu chào hỏi của Thần Linh dành cho người phàm.

“Chưa, ngài đi dạo đấy à?” Đây là lời đáp lại của con chiên ngoan đạo.

Mộc Dĩ Nam như một con hồ ly nhỏ đầy lòng nghi hoặc.

Nhìn sang Bạch Hoảng và Sở Tình bên cạnh bỗng nhiên im thin thít, cô thì thầm đầy vẻ không thể tin nổi: “Cô ta chính là vị Nữ Thần mà Hàng ca vẫn luôn nhắc đến?”

“Ừm.” Sắc mặt Bạch Hoảng không tốt cho lắm, rụt cổ gật đầu.

Dáng vẻ sợ sệt này của Bạch Hoảng khiến Mộc Dĩ Nam cảm thấy khá thú vị. Cô ngẩn ngơ nhìn khuôn mặt của vị Nữ Thần kia, vừa tò mò lại vừa lo lắng. Hình như Hàng ca từng nhắc với cô là vị Thần kỳ quặc này luôn dùng mấy nhiệm vụ quái đản để hành hạ cậu ấy.

Lần này sẽ lại là trò gì đây?

...

“Đi dạo à.”

“Ừ.” Nữ Thần gật đầu, nói: “Chỗ này cũng gần căn hộ mà, ở nhà mãi cũng chán, ra ngoài hít thở không khí chút.”

Lục Hàng cạn lời, vị Thần này đúng là bình dân thật.

“Dạo này thế nào rồi? Thần Giới cũng có ngày nghỉ phép à.” Lục Hàng vừa đi tới vừa gãi mông đầy bất lực, đằng nào cũng gặp rồi, chi bằng tán gẫu vài câu.

Kể từ vụ việc lần trước, Bạch Hoảng và Sở Tình đều khá sợ cô ta, nhưng Lục Hàng mà không xã giao với cô ta thì lại không phải phép lắm, cậu buột miệng hỏi: “Cả tuần nay tôi không thấy cô giao nhiệm vụ gì cho tôi cả.”

“Chẳng phải ngươi ghét cay ghét đắng mấy cái nhiệm vụ ấy sao.” Cô ta nhai nhồm nhoàm miếng snack, khóe miệng vẫn còn dính chút dầu ớt, thuận tay đưa cho Lục Hàng một gói: “Cái này cho ngươi, ăn cũng được đấy.”

Lục Hàng đành cười khổ nhận lấy.

Đồ ăn vặt Thần ban cho, hình như cũng phải nể mặt chút đỉnh.

“Khá cay đấy.” Cô ta nhận xét.

“Cũng ra gì đấy.” Lục Hàng đáp.

“Ngươi còn mong chờ ta giao nhiệm vụ cho ngươi cơ à.” Cô ta khẽ thở dài, vẻ mặt có chút buồn cười: “Trước kia chẳng phải bị hành cho sống dở chết dở sao, chẳng lẽ ngươi đã hạ quyết tâm, vứt bỏ liêm sỉ, chạy đến đây để bào tiền ta?”

“Làm gì có chuyện đó chứ?” Bỗng nhiên bị nói trúng tim đen mấy ngày gần đây, Lục Hàng cũng chỉ biết gãi đầu cười ngượng ngùng: “Nà ná na na, Nữ Thần đại nhân, tôi nào dám kiếm chác gì của ngài đâu, lòng kính sợ của tôi đối với Thần như sông dài cuồn cuộn chảy mãi không dứt...”

Lần này Nữ Thần cũng chẳng thèm mắng Lục Hàng lẻo mép, chỉ co ro trong cổ áo hoodie với vẻ mặt chán đời.

Sao cô ta lại ỉu xìu thế nhỉ?

Lục Hàng thầm thắc mắc trong lòng.

Con hàng này bình thường hay trưng cái bộ mặt từ bi bác ái, vênh váo như mẹ thiên hạ, hôm nay sao cái mặt trông bí xị như bị táo bón thế kia...

“Vị Thần cao quý của tôi, sao ngài lại sầu não thế kia.” Lục Hàng không nhịn được hỏi.

“Haiz...” Cô ta thở dài: “Có chuyện buồn.”

“Điện thoại rơi vào bồn cầu à?”

“Không phải.” Cô thở dài.

Nhắc đến chuyện này, cô bỗng nhiên tỏ ra hơi ngại ngùng. Nữ Thần xoắn xoắn gấu áo, vẻ mặt có chút ngượng nghịu, trông cứ như thiếu nữ mới lớn đang e thẹn vậy.

Lục Hàng nhìn cô ta mà mặt không đổi sắc, trong lòng chẳng gợn chút sóng.

Nói gì thì nói, tuy chưa hỏi tuổi của vị Thần này bao giờ, nhưng cứ theo cái kiểu cô ta khoe khoang quá khứ huy hoàng của mình, rõ ràng tuổi tác của con hàng này chắc phải vượt xa sức tưởng tượng của Lục Hàng rồi.

Giờ thế này cũng được coi là bà già làm nũng...

“Rốt cuộc là có chuyện gì, thưa vị Thần kính yêu.” Lục Hàng nghi hoặc.

“Bên trên gần đây có chỉ thị xuống, bảo là phải giám sát tốc độ thực hiện nguyện vọng của chúng ta...” Cô ta có chút ngượng ngùng: “Bởi vì Thần Giới vừa xảy ra một vụ bê bối.”

“Chuyện gì cơ?” Lục Hàng tò mò.

“Nói ra thì dài dòng lắm.” Nữ Thần thở ngắn than dài.

Lục Hàng gật đầu ra hiệu mình sẽ lắng nghe, dường như cô ta cũng hơi khó mở lời về chuyện này, ngập ngừng xấu hổ một lúc lâu mới nói:

“Chính là... có một vị Thần đã gây họa.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!