Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 922

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 680

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2531

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 146

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 01 - Chương 105: Gây sự chú ý

Chương 105: Gây sự chú ý

Sở Tình là người có vẻ ngoài cuộc nhất trong cả nhóm. Lúc đi xuống lầu, hai người kia đi phía trước cười nói vui vẻ, Sở Tình vẻ mặt dửng dưng đi theo sau, mắt cứ nhìn đông ngó tây, dường như đang tính toán điều gì đó.

Từ lúc đến đây, cô đã luôn nghiên cứu xem tiền thuê nhà ở đây có hợp lý hay không, vừa nãy nhân lúc Mộc Dĩ Nam đang trang điểm, cô còn chạy vào bếp kiểm tra một lượt ống dẫn ga, ống nước các kiểu, cầm máy tính bấm bấm tính tính.

Cứ như thể cô hoàn toàn nằm ngoài mọi chuyện vậy. Mấy đồng bạc lẻ đó rốt cuộc có gì đáng tính toán chứ? Bây giờ có chuyện quan trọng hơn cần phải chú ý mà?

Nhìn Sở Tình, Bạch Hoảng cảm thấy bất lực, có lòng muốn lôi kéo đồng minh nhưng lại như đang đấm vào không khí.

Hung tợn nhìn chằm chằm Mộc Dĩ Nam đang độc chiếm Lục Hàng, nhìn sườn mặt tươi cười của cô ta, Bạch Hoảng đành phải thừa nhận khuôn mặt Mộc Dĩ Nam quả thực rất xinh đẹp.

Vóc dáng tuy không quá bốc lửa như cô và Sở Tình, nhưng trên người cô ta như thể toát ra một loại khí chất nào đó, tựa như khí chất của một người vợ nhỏ bé nép vào lòng chồng, đó là điều Bạch Hoảng không có.

Khi cười, cô ta sẽ dùng ngón tay che miệng một cách đáng yêu, móng tay sơn bóng loáng dường như đang phát sáng trong hành lang, đôi mắt cũng rất đẹp, long lanh, lông mi rất dài, lúc nào cũng nheo mắt cười.

Đi qua nơi hai người vừa đi qua, có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng.

Cô ta đã xịt nước hoa.

Bạch Hoảng mặt mày âm trầm đi theo sau, bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.

Mùi nước hoa này dường như hơi quen quen.

Mùi nước hoa nữ rất có phong cách, một lúc lâu sau, cô mới nhớ ra mùi hương này đến từ đâu. vào cái hôm Hàng ca từ chỗ cô về, trên người Hàng ca cũng vương lại mùi nước hoa này.

Dù Hàng ca trước đó đã nhắc đến việc từng đến chỗ Mộc Dĩ Nam, nhưng khi đích thân ngửi thấy mùi hương này, trong lòng chắc chắn lại là một cảm giác khác.

Nhìn hai người quan hệ khá tốt đi phía trước cười nói vui vẻ, Bạch Hoảng đi theo sau ngày càng siết chặt nắm đấm

Cơn giận trong lòng ngày càng dâng cao, sự bực bội và không cam lòng đó cuối cùng dần dần biến thành một nỗi uất ức, âm ỉ cháy trong lòng.

Muốn chơi thật à, muốn cướp người phải không?

Nhưng Mộc Dĩ Nam không thể nào cướp nổi người đàn ông của cô đâu.

Cô ta quả thực rất có sức hút, hơn nữa cô ta biết cách làm một cô gái, lại còn là kiểu "cô gái mà con trai thích". Dù không rõ chi tiết cụ thể, nhưng mọi hành động của cô ta đều đánh trúng hồng tâm.

Tuy nhiên, cô ta vẫn còn quá ngây thơ.

Lục Hàng đối với Bạch Hoảng là người không thể thay thế, cô tuyệt đối không cho phép Hàng ca của mình bị người khác chia sẻ.

Nhớ không nhầm thì nhà cô ta hình như cũng không giàu lắm...

Bạch Hoảng đi xuống lầu, vẻ mặt dần trở nên hờ hững, lơ đễnh suy nghĩ.

Nếu tưởng rằng chỉ dựa vào cơ thể và sức hấp dẫn của phụ nữ là có thể đạt được thứ mình muốn, thì quả thật quá ngây thơ rồi. Cho dù cô ta rất quyến rũ, thì cũng chỉ là rơi vào lối mòn tư duy của con gái, cứ như thể nghĩ rằng dùng cơ thể là có thể đạt được tất cả vậy.

Xuống đến dưới lầu, ra khỏi cửa.

Một cơn gió lạnh thổi tới, Bạch Hoảng mặt không biểu cảm, không biết là lạnh lùng hay đang suy tư điều gì, đút tay vào túi áo phao dày cộm để giữ ấm.

Trong túi áo, cô chạm vào chiếc ví Gucci của mình. Sau khi nhận ra mình không thể biến trở lại thành con trai, cô cũng bắt đầu đắm chìm vào mấy nhãn hiệu xa xỉ này.

Ngay trong chiếc ví này, số tiền sinh hoạt phí khổng lồ mà ông già gửi hàng tháng gần như tiêu không hết đều nằm trong thẻ, đã tích cóp được gần một triệu đô la.

Ngoài ra, ở nhà còn có chìa khóa của hai chiếc xe. Một chiếc Lamborghini, một chiếc Maybach, còn chìa khóa chiếc Audi A8 vẫn vứt ở chỗ nhà cũ của Lục Hàng.

Cảm giác nặng trịch này bỗng nhiên khiến ngọn lửa giận trong lòng cô dần lắng xuống, cô bình tĩnh nhìn chằm chằm vào lưng Mộc Dĩ Nam.

Ưu thế lớn nhất của Bạch Hoảng, chính là có gia sản sung túc nhất, có thể để Hàng ca tùy ý tiêu xài.

Cô có thể cho Lục Hàng tất cả, để cậu tiêu xài cả đời cũng không hết.

Nếu muốn ra tay với Hàng ca, mà thực sự nghĩ rằng chỉ dùng cơ thể là có thể cướp Hàng ca khỏi tay cô...

Vậy thì sai lầm to rồi.

Cô vẫn chưa tày tài đâu, Mộc Dĩ Nam.

Tôi sẽ cho cô nếm trải sự chênh lệch của thế giới này.

...

Suốt đường ngồi xe, cuối cùng cũng nhìn thấy cổng trường, Lục Hàng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Giày vò hơn một tháng trời, mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc. Giấy tờ đều đã mang đủ, tiếp theo là làm thủ tục để bọn họ quay lại lớp học.

Cũng không thể cứ ru rú ở nhà mãi được...

Lần này dẫn theo ba cô nàng quay lại cổng trường đại học, nhìn cổng trường, Lục Hàng có cảm giác như đã cách xa cả năm trời. Trước khi vào trường cậu còn phải chào hỏi bảo vệ, nói mấy sinh viên này vừa chuẩn bị nhập học đi nộp học phí, bảo vệ mới nửa tin nửa ngờ cho vào.

Cũng may là nhan sắc ba cô nàng quá xuất chúng. Bình thường mấy ông bảo vệ này rất cứng đầu, nói không cho vào là nhất quyết không cho, dù có dùng lý do gì thì cũng không lọt tai.

Nhưng xinh đẹp dễ thương chính là chân lý, câu này đặt ở chỗ nào cũng đúng.

Lâu lắm mới quay lại trường học, nhưng mấy người anh em của Lục Hàng lại chẳng mấy để tâm. Sở Tình đút tay túi quần nhìn ngó xung quanh, còn Bạch Hoảng thì cúi đầu không biết đang nghĩ gì. Chỉ có Mộc Dĩ Nam ăn diện xinh đẹp, dường như khá phấn khích, cười cười nói nói khoác nhẹ tay Lục Hàng, ríu rít hỏi đông hỏi tây.

“Hàng ca, bên kia có phải sắp xây tòa nhà mới không, nghe nói định xây nhà thi đấu, đến lúc đó chúng ta cùng đi nhé?” Cô chớp mắt: “Cậu biết đánh cầu lông không?”

“Biết sơ sơ.” Lục Hàng bất lực.

Cậu cũng quen với phong cách cứ hễ rảnh là lại dính lấy người khác của cô rồi.

Bỗng nhiên nhớ ra thực ra trước đây Mộc Dĩ Nam cũng như vậy, chỉ là không dính sát vào Lục Hàng thế này thôi.

Nên cậu cũng chẳng thấy có gì lạ.

Trời hơi lạnh, một cánh tay được hơi ấm cơ thể cô ủ ấm, Lục Hàng cũng không quá kháng cự, chỉ nghĩ là do tính cách nghịch ngợm quậy phá của cô gây ra.

Cúi đầu nhìn xuống, cô đang chớp mắt, giống như một con mèo nhỏ rúc trong lòng người ngó nghiêng ra ngoài, tò mò khoác tay Lục Hàng nhìn vào trong trường. Từ lúc vào đến giờ cô cứ luôn quan sát phản ứng của người khác.

“Đi đứng cho tử tế, cậu cứ khoác tay tôi làm gì?” Lục Hàng bất lực.

“Cậu nhìn mấy người kia xem.” Mộc Dĩ Nam dựa vào người Lục Hàng, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào sinh viên đi ngang qua trong trường, sắc mặt không đổi nhưng hạ thấp giọng trêu chọc: “Đám sinh viên đó nhìn cậu với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.”

Lục Hàng cười khổ.

Cái này thì cậu đã cảm nhận được từ lúc mới bước vào cổng rồi. Tuy nói con gái khối xã hội thực ra cũng khá nhiều, nhưng xinh đẹp như tiên nữ thì chẳng có mấy ai.

Mấy người anh em cùng phòng này vốn dĩ đã có nền tảng ngoại hình rất tốt, sau khi biến thành con gái, chỉ riêng khoản nhan sắc đã được coi là cực phẩm. Lấy đại một người ra cũng đều ở đẳng cấp hoa khôi khoa, hơn nữa mỗi người một vẻ.

Ba cô gái ngoan ngoãn đi theo sau Lục Hàng như cái đuôi, từ lúc vào cổng đến lúc đi đến giảng đường, suốt dọc đường đã cảm nhận được không ít ánh mắt lén lút nhìn qua, nhìn Lục Hàng với vẻ không mấy thiện cảm.

Còn có cả sự nghi ngờ.

Đa phần chắc đang nghĩ thiếu gia nhà nào dẫn người mẫu đến trường đây mà...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!