Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 02 - Chương 03: Làm cha làm mẹ

Chương 03: Làm cha làm mẹ

Lục Hàng biết hôm nay chắc chắn sẽ tiêu đời rồi.

Ba cô gái bước ra từ quán trà sữa, chẳng thèm nhìn ngó xung quanh lấy một cái. Họ đi lướt qua Vương Lượng lúc này đã cứng đờ như khúc gỗ, tươi cười đi về phía Lục Hàng.

Thực ra ngay từ lúc thấy họ nhìn thấy mình, Lục Hàng đã lờ mờ đoán được hôm nay khó mà yên thân.

Thấy ba mỹ nữ đi thẳng về phía này, mấy người anh em học cùng môn đứng cạnh nhất thời rối loạn, há hốc mồm kinh ngạc.

“Hàng ca, mua cho cậu rồi đây, trân châu đường đen, hình như cậu chỉ thích uống cái này thôi nhỉ.”

Sở Tình dịu dàng nói, thuận tay nhét cốc trà sữa vào tay Lục Hàng.

Mấy người anh em nhìn chằm chằm Lục Hàng như nhìn thấy ma.

Lục Hàng đành giả vờ như không có chuyện gì, hút một ngụm trà sữa, lúng túng nói: “Nhìn tôi làm gì?”

“...”

“Mấy người này là bạn của cậu à?” Sở Tình thắc mắc liếc nhìn họ một cái, sau đó khoác vai Lục Hàng, khéo léo kéo Lục Hàng ra khỏi đám người đang bá vai bá cổ cậu, buông lời hỏi bâng quơ: “Mọi việc thế nào rồi? Có rắc rối lắm không?”

“Cũng ổn.” Lục Hàng bất đắc dĩ đáp.

Lúc này, cậu cũng thấy Vương Lượng đang quay đầu lại nhìn mình chằm chằm như gặp ma.

Bầu kông khí xung quanh bỗng chốc tĩnh lặng.

Đám nam sinh trên con đường đi bộ đều im lặng nhìn về phía Lục Hàng, chỉ liếc qua thôi cũng khiến da đầu tê dại.

“Xong việc là tốt rồi... Chúng ta ra ngoài cũng phải chú ý hình tượng chút chứ.”

Mộc Dĩ Nam kéo cánh tay Lục Hàng, dịu dàng vuốt phẳng nếp nhăn trên áo cậu, lại đưa bàn tay nhỏ nhắn ra, tỉ mỉ chỉnh lại cổ áo cho cậu.

Tiếp đó cô mỉm cười, có chút trêu chọc khoác lấy cánh tay Lục Hàng: “Đúng không? Hàng ca?”

“Ừm.” Biết cô nàng này chắc chắn lại giở trò này, Lục Hàng toàn thân cứng đờ, cười khổ một tiếng, nhìn sang mấy người anh em bên cạnh đang há miệng to đến mức nhét vừa quả trứng, ngượng ngùng nói:

“Anh em nghe tôi giải thích, tôi thật sự không có bạn gái, mọi người phải tin tôi, tôi không phản bội cách mạng...”

“Các anh là bạn cùng lớp với Hàng ca à?” Mộc Dĩ Nam khoác tay Lục Hàng, tò mò nhìn mấy người bên cạnh cậu, mỉm cười ôn hòa với họ.

Mấy người anh em nhìn nhau, không cam lòng gật đầu.

“Vậy ra đều là bạn bè cả... Đã làm phiền các anh phải chăm sóc anh ấy rồi” Mộc Dĩ Nam có chút áy náy, giọng nói dịu dàng: “Trước đây em nghe Hàng ca nói các anh thỉnh thoảng sẽ cùng nhau đi uống rượu... Nếu các anh có rủ Hàng ca đi chơi nhớ bảo anh ấy uống ít thôi, tha cho anh ấy một lần nhé... Dạ dày anh ấy không tốt, lần trước uống rượu đã phải nhập viện rồi.”

Mọi người hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn Lục Hàng ngày càng oán hận.

Nghiến răng nghiến lợi, sắp nghiến nát cả răng hàm luôn rồi.

Tên này nói mình không có bạn gái... Hóa ra là có một bà vợ rồi!?

Những lời này giống hệt như người vợ dặn dò bạn bè của chồng, chỉ mong họ chuốc rượu chồng mình ít thôi, mong họ nương tay. Mấy người anh em sắc mặt vặn vẹo, không cam lòng nhìn chằm chằm vào mắt Lục Hàng, ghen tị đến bốc hỏa, nghiến răng nghiến lợi gật đầu.

Sự oán niệm dường như sắp phun trào từ trong mắt họ.

“Haha.” Lục Hàng cười gượng gạo, gãi đầu một cách điên cuồng.

“Đi thôi? Còn đứng đây làm gì nữa.” Bạch Hoảng lơ đãng nhìn mấy người xung quanh, dùng ngón tay vân vê lọn tóc.

Dường như nghĩ đến điều gì, cô mặt không đổi sắc, nhưng hai má lại hơi ửng hồng.

Cô giành lấy cánh tay còn lại mà Mộc Dĩ Nam chưa chiếm giữ, cảm giác ấm áp mềm mại vừa áp vào, Lục Hàng liền nghe thấy giọng nói không lớn không nhỏ của cô: “Hàng ca... tối nay có muốn đi hóng gió với tôi không?”

Lời vừa thốt ra, Lục Hàng bỗng cảm thấy cánh tay bị Mộc Dĩ Nam khoác chặt hơn một chút.

“Phải rồi.” Bạch Hoảng cảm thấy mặt mình nóng ran, nhìn chằm chằm mũi chân, lấy hết dũng khí, dùng âm lượng vừa đủ để Mộc Dĩ Nam cũng nghe thấy:

“Cậu có muốn mua xe ô tô không, nếu muốn thì nhớ nói với tôi... tôi mua cho cậu.”

“Tôi không có thời gian thi bằng lái.” Lục Hàng lúng túng đáp.

Cậu quay đầu nhìn lại phía sau, da đầu lại bắt đầu tê dại.

Câu nói vừa rồi của Bạch Hoảng rõ ràng đã lọt vào tai đám anh em. Chỉ thấy Vương Lượng cùng các anh em khác, còn cả mấy nam sinh không biết đã bắt chuyện bao lâu mà không thành công trước đó, lúc này đều nhìn Lục Hàng với ánh mắt ghen tị như muốn phun lửa.

Sự chú ý im lặng mà chấn động đó khiến Lục Hàng vô cùng đau đầu, đành mặc kệ đời, quay đầu giả vờ như không thấy.

Vừa nãy còn bá vai bá cổ không cho cậu đi, giờ thì chẳng ai cản nữa.

Nào là rủ nhau đi net, leo rank 5 người không bắt Lục Hàng trả tiền, đám anh em còn sống chết kéo cậu lại không cho đi, giờ đây chỉ biết đứng nhìn Lục Hàng đi xa.

Chỉ là trong ánh mắt đó chứa đựng cảm xúc gì thì không ai biết được.

Giữa họ đã có một bức tường ngăn cách bi ai.

Lục Hàng bên trái bị Bạch Hoảng khoác tay, bên phải bị Mộc Dĩ Nam khoác tay, kẹp ở giữa như phạm nhân bị áp giải đi hành hình, vẻ mặt đờ đẫn.

Cậu biết, sau khi về nhà hôm nay, chắc chắn sẽ thấy mình trên diễn đàn và group của trường.

Đến cả màu của quần lót cũng bị soi ra cho mà xem.

...

Về đến nhà, việc đầu tiên Lục Hàng làm là đi vệ sinh.

Việc thứ hai là nhanh chóng kiểm tra điểm tín chỉ của anh em.

Thủ tục ở trường đã xong, nhà cũng chuyển xong, một ngày bận rộn coi như tạm ổn. Tiếp theo là mọi người tự chọn phòng. Căn nhà này tính cả cái nhà kho nhỏ thì dọn được 5 phòng, thực ra chọn phòng nào cũng như nhau.

Cũng may đồ đạc mọi người không nhiều, Sở Tình và Bạch Hoảng lúc đó chỉ đến ở nhờ nhà Lục Hàng, đồ mang theo cũng chẳng có bao nhiêu. Ngoài một số quần áo, đồ dùng cá nhân như điện thoại, máy tính cần mang qua, những đồ dùng sinh hoạt trước đó ở nhà cũ Lục Hàng đều vứt hết, sang đây mua mới.

Ngoài ra, còn có việc khác cần phải lo lắng. Sau khi về nhà, việc đầu tiên Lục Hàng làm là gọi ba cô nàng lại, lần lượt mở cơ sở dữ liệu của trường để xem thành tích và tín chỉ của từng người.

Dù sao đây cũng là một tháng trời không đi học thật, nghĩ kỹ lại thì đúng là để lại cả đống rắc rối.

Mở ra xem, quả nhiên là thê thảm không nỡ nhìn.

Cả ba đều rớt vài môn, hơn nữa sắp đến kỳ nghỉ đông rồi, tuần thi cuối kỳ cũng sắp tới, quay lại học không biết có theo kịp không.

Nếu rớt quá nhiều môn, thời khóa biểu học kỳ sau chắc chắn sẽ kín mít. May mà Lục Hàng ban đầu cũng biết nhìn xa trông rộng, một số môn dễ qua cậu đều lén điểm danh hộ mấy người, nên kết quả tồi tệ nhất đã không xảy ra, thực ra cũng không đến nỗi quá thảm.

Trong vòng một tuần tới, chỉ cần ấn đầu họ bắt ôn tập cấp tốc...

Ngày nào cũng cùng nhau lên thư viện, rồi giúp họ qua được kỳ thi cuối kỳ là được. 

Cũng may mấy môn này không quá khó, Lục Hàng cảm thấy mình chắc có thể cắn răng dạy kèm cho họ được.

Lục Hàng nhìn màn hình máy tính, di chuột, thở dài thườn thượt.

Rốt cuộc mình đang làm trưởng phòng ký túc xá, hay đang làm ông bố đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!