Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 3

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Tập 01 - Chương 104: Không dám vươn tay

Chương 104: Không dám vươn tay

Dù những ý nghĩ đen tối ấy đàng lướt qua trong đầu, nhưng khi Mộc Dĩ Nam xoay người lại và bưng đĩa thức ăn tới, trên mặt cô vẫn là một nụ cười hoàn hảo không tì vết, thậm chí còn tràn ngập sự dịu dàng như tình mẫu tử.

Cô vẫn là một cô gái hoàn hảo đến mức không chân thực, đẹp đẽ đến mức dường như chỉ tồn tại trong khái niệm.

Mộc Dĩ Nam mang đôi dép lê hình gấu con, bưng đĩa thức ăn đi về phía phòng khách.

Đây là món Hàng ca thích ăn nhất, cô cúi người đặt nhẹ nhàng trước mặt cậu, thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn Sở Tình và Bạch Hoảng đang ngồi bên cạnh lấy một cái. Cô khẽ vén tóc ra sau tai, mỉm cười nói: 

“Hàng ca, tôi nhớ là cậu thích ăn món này nhất đấy... Nếm thử tay nghề của tôi đi.”

Lời vừa dứt, Mộc Dĩ Nam bỗng ngẩn người.

Phát hiện vẻ mặt của mọi người đều vô cùng khiếp sợ.

Hàng ca trước mặt đang cầm đũa, hai mắt trợn tròn, há hốc mồm kinh ngạc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Hoảng đã đỏ bừng đến tận mang tai, tràn đầy sự hoảng hốt: “Hả, hả!!!?”

Cái tên nhà giàu não tàn này, ngồi đó mà hả hả cái gì?

Mộc Dĩ Nam sững sờ tại chỗ, tuy trên mặt vẫn giữ nụ cười, nhưng suy nghĩ trong đầu xoay chuyển liên tục.

Bỗng nhiên cô nhận ra, lúc nãy khi cúi người xuống, hình như cô đã quên che ngực.

Bị bọn họ nhìn thấy hết rồi...

Cô giật mình, vội vàng đưa tay che lấy ngực áo, vẻ mặt có chút xấu hổ.

...Tính sai rồi.

Biến thành con gái đã được một tháng, nhưng chi tiết nhỏ như cúi người phải che ngực này, cô vẫn thường hay quên mất.

“Xin lỗi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi nóng lên, tay che chặt ngực, ngượng ngùng nói:

“Cái này... Gần đây tôi không hay ra ngoài, nên thói quen cúi người che ngực vẫn chưa tập được.”

Bạch Hoảng cảm thấy mình sắp thổ huyết rồi.

Ngồi ở đây vốn đã vô cùng bất an, tay nắm chặt lấy ống quần Lục Hàng, cứ cảm giác chỉ cần buông tay là cậu sẽ bị con yêu tinh kia câu đi mất. Vạn lần không ngờ trong lòng sợ cái gì thì cái đó đến, ả ta vừa cúi người một cái là khoe trọn bộ ngực cho Hàng ca xem!

Đây là vừa vào giao tranh đã bật luôn chiêu cuối mà!

Bưng cái đĩa thức ăn ra mà còn có thể tranh thủ khoe hàng cho Lục Hàng xem, đến cả thời gian để cô bịt mắt Lục Hàngcũng không có!

Bạch Hoảng nhất thời vừa giận vừa cuống: “Chuyện này mà cậu còn chưa tập thành thói quen? Không che được ngực thì ít nhất cũng phải mặc cái áo lót vào chứ? Có gì mà không tập được?”

“Thôi bỏ đi, bỏ đi.” Lục Hàng ngồi bên cạnh vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của Bạch Hoảng, muốn nhanh chóng cho qua chuyện này, cười khổ nói: “Ăn cơm thôi.”

“Chuyện, chuyện này sao có thể...” Bạch Hoảng lắp bắp.

“Không sao đâu.”

Khuôn mặt của Mộc Dĩ Nam hơi ửng hồng, mỉm cười ngồi xuống, cười ha hả: “Xin lỗi xin lỗi đã làm trò cười... Mọi người đều cùng một phòng, đều là anh em cả, nhìn thì cũng nhìn rồi, ăn cơm trước đi.”

Sở Tình tuy có chút lúng túng, nhưng cũng gật đầu theo.

Đáng ghét.

Chỉ cần con ả này lên tiếng, mọi người dường như đều đứng về phía cô ta.

Sự bất an trong lòng bắt đầu trở nên ngày càng mãnh liệt, khiến Bạch Hoảng đứng ngồi không yên.

Đ*t con mẹ mày, anh em cái đéo gì chứ.

Hết khoe mông lại đến khoe ngực, rồi chỉ cần nói một câu “trước đây mọi người đều là anh em”, là có thể trắng trợn khoe thân hình trước mặt Lục Hàng. Chỉ cần bám vào cái danh anh em là coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Và điều khiến Bạch Hoảng cảm thấy sợ hãi nhất, chính là Lục Hàng lại thực sự chấp nhận cái lý do này!

Chiến thuật "anh em" này lại thực sự hiệu quả sao?

Bạch Hoảng khóc không ra nước mắt.

...

Khúc nhạc đệm nhỏ này cũng nhanh chóng qua đi.

Ăn cơm trước đã.

Thấy mọi người đều cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng còn bàn bạc chuyện lát nữa đến trường làm việc, Bạch Hoảng có chút không cam lòng cúi mặt xuống, nhìn chằm chằm đĩa thịt kho tàu bóng mượt như hồng ngọc.

Màu sắc này quả thực rất bắt mắt, dường như chẳng cần nếm thử, Bạch Hoảng cũng biết mùi vị món thịt này chắc chắn không tệ chút nào.

Có chút không cam tâm gắp một miếng, đưa vào miệng.

Tan ngay trong miệng.

Hương thịt đậm đà lan tỏa trong khoang miệng, vốn dĩ phải là sự hưởng thụ vị giác, nhưng Bạch Hoảng chỉ cảm thấy tâm trạng ngày càng sa sút. Sự bất an mãnh liệt khiến hốc mắt cô hơi ươn ướt, tay nắm chặt đôi đũa.

Rất ngon.

Đương nhiên là ngon rồi, dù sao trình độ nấu ăn của Mộc Dĩ Nam rất giỏi, đây là chuyện từ hồi còn ở chung phòng ký túc xá ai cũng biết.

Chỉ là lúc đó ăn cơm cũng chẳng cảm thấy có gì đặc biệt, nhưng giờ đây khi cô ta biến thành con gái, dùng cách thức đầy tính sát thương này để tiếp cận Hàng ca, Bạch Hoảng chỉ cảm thấy bất an tột độ.

Ngẩng đầu lên nhìn Mộc Dĩ Nam một cái, trái tim Bạch Hoảng lại hẫng một nhịp.

Mộc Dĩ Nam đang dùng hai tay chống cằm, dường như có chút mơ màng nhìn Lục Hàng ăn cơm. Biểu cảm đó dường như rất vui vẻ, sâu trong đáy mắt dường như còn ẩn chứa chút si mê.

Giống hệt một thiếu nữ đang yêu thầm nhìn người trong mộng ngồi ngay trước mặt.

Đó là ánh mắt mà Bạch Hoảng cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Một loại trực giác kỳ quái, hay nói đúng hơn là trực giác của phụ nữ, khiến lòng Bạch Hoảng thắt lại, cô sững sờ tại chỗ.

Cô rất quen thuộc loại biểu cảm này.

Cô hiểu rõ, bỡi những lúc Hàng ca không nhìn về phía mình.

Cô cũng sẽ nhìn Hàng ca bằng ánh mắt ấy.

...

Bữa cơm cứ thế kết thúc trong bầu không khí nặng nề, chiều nay còn có việc quan trọng khác phải làm.

Chuyển nhà chỉ là việc đầu tiên, việc thứ hai chính là Lục Hàng đã chuẩn bị xong giấy tờ cho mọi người, cần mọi người cùng đến văn phòng khoa để báo danh. Từ nay về sau, các cô có thể tiếp tục nhập học bình thường. 

Chỉ có điều, có lẽ các cô sẽ phải dùng một thân phận hoàn toàn mới.

Ăn xong cơm, dọn dẹp bát đũa qua loa, mọi người khoác áo phao chuẩn bị đến trường. Điều khiến Bạch Hoảng trong lòng hơi khó chịu là Mộc Dĩ Nam lại nhất quyết đòi về phòng trang điểm lại. Mọi người thực ra không quá để ý chuyện đi lúc nào, nghe xong cũng thấy không sao cả, chỉ có Bạch Hoảng nghe thấy câu "trang điểm lại" này, nghe thế nào cũng thấy vô cùng chối tai.

Thấy cô ta về phòng, Bạch Hoảng với tâm trạng buồn bực ngồi trên ghế sô pha đợi, thấy Sở Tình và Lục Hàng đang đứng hút thuốc bên cửa sổ.

Khoảng hai mươi phút sau, Mộc Dĩ Nam mới từ trong phòng bước ra.

Bạch Hoảng khẽ nheo mắt lại.

Dù cô không muốn thừa nhận, nhưng Mộc Dĩ Nam ăn diện quả thực rất đẹp.

Trời đã vào đông, ngay cả trang phục ra ngoài cô ta cũng tính toán tỉ mỉ. Thân trên mặc một chiếc áo phao trắng tuyết, thân dưới lại là quần tất đen dày bó sát đôi chân thon dài, tôn lên dáng chân một cách hoàn hảo.

Sự tâm cơ trong những thiết kế nhỏ nhặt này, là điều mà Bạch Hoảng có chạy theo cả đời cũng không đuổi kịp. Phối hợp với khí chất dịu dàng hiền thục như người vợ trẻ, Bạch Hoảng cũng đành phải cắn răng thừa nhận rằng Mộc Dĩ Nam rất có sức hút.

Vừa mới ra khỏi cửa, cô ta đã cười hì hì khoác tay Lục Hàng. Mọi người thấy cô ta trang điểm xong cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi.

Đúng lúc thang máy hỏng, khi đi xuống cầu thang bộ, hai người nói cười vui vẻ, khiến Bạch Hoảng nhìn mà lại nghiến răng ken két.

Trong lòng dâng lên một nỗi tủi thân vô hạn.

Cô vươn tay ra, rồi lại buông thõng xuống.

Bỗng nhiên rất muốn bước tới cũng khoác lấy tay Lục Hàng, nhưng cô không có dũng khí để tiến lên ôm lấy cánh tay Hàng ca như vậy.

Bởi vì Mộc Dĩ Nam đã ôm trước rồi.

Người làm chuyện này đầu tiên là dũng sĩ, người làm thứ hai là kẻ bắt chước tầm thường. Hơn nữa lúc này mà trực tiếp ôm, sẽ có hơi quá toan tính và kỳ quặc.

Mộc Dĩ Nam ôm sẽ không khiến người ta thấy lạ, vì tính cách của cô vốn dĩ là như vậy.

Còn Bạch Hoảng lại quá nghiêm túc, cũng quá nhạt nhẽo.

Nếu cô thấy Mộc Dĩ Nam ôm tay Lục Hàng mà cũng ôm theo, tình huống sẽ lập tức khác đi. Bởi vì Bạch Hoảng ôm tay Lục Hàng sẽ không thể cười nói vui vẻ với cậu, cô sẽ chỉ biết há hốc mồm, nhìn chằm chằm vào biểu cảm kinh ngạc của Lục Hàng, rồi bắt đầu đỏ mặt.

Thái độ lộ liễu đó chỉ khiến bầu không khí trở nên ngượng ngùng hơn mà thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!