Chương 01: Người mẫu
Lúc rời đi, Lục Hàng thực ra rất muốn mua chút đồ quý giá làm quà biếu thầy cố vấn, nhưng hình như theo quy định thì cái này bị coi là hối lộ, vừa mới nhắc tới đã bị thầy từ chối đủ đường.
Mời thầy đi ăn thầy cũng không chịu, dường như cũng không thể tặng món gì quá đắt tiền. Hết cách, cậu đành cúi người chào thầy thêm một cái nữa rồi mới bước ra khỏi văn phòng.
Cầm tập hồ sơ dày cộm trên tay, hít thở không khí trong lành bên ngoài, ánh nắng vừa vặn, rất rực rỡ, bỗng nhiên cậu cảm thấy người nhẹ nhõm hẳn.
Chuyện của bốn cô nàng coi như đã thực sự được giải quyết.
Xuống lầu, cầm tập hồ sơ hơi nặng tay châm một điếu thuốc, nhìn thời tiết buổi chiều khá đẹp, Lục Hàng nhất thời cảm thấy cả người ấm áp dễ chịu, lười biếng chẳng muốn động đậy, có chút chưa đã thèm ném đầu lọc vào gạt tàn.
Bỗng nghe thấy cách đó không xa có một giọng nói chói tai vang lên: “Lục Hàng!”
Lục Hàng ngẩng đầu lên nhìn.
Được lắm, Vương Lượng.
Là mấy người anh em ở khoa bên cạnh hay chơi bóng cùng cậu
Còn nhớ hôm Bạch Hoảng vừa biến thành con gái đến nương nhờ, tên này đã chạy đến khoe khoang với cậu là cậu ta có bạn gái. Tên này từ khi có bạn gái là bắt đầu đỏm dáng, tuy mặt mũi đầy mụn nhưng lúc có bạn gái thì ăn diện cũng rất ra gì, rảnh rỗi là lại mặc sơ mi thắt nơ.
Chỉ là thời gian này bận rộn chuyện anh em, thường xuyên không đi chơi bóng, giờ nhìn lại thấy tên này sao lại lôi thôi lếch thếch như cũ rồi, lại đi đôi dép lê loẹt quẹt kia.
Vương Lượng từ xa vẫy tay chạy tới, nhìn thấy Lục Hàng cũng rất vui, nhưng giọng nói vẫn chói tai như mọi khi: “Ây da Lão Hàng, dạo này thế nào, tìm được bạn gái chưa?”
Mở miệng ra là hỏi câu này.
Lục Hàng chào hỏi mấy người anh em đi cùng Vương Lượng, nhìn thấy cậu ta cũng chỉ biết bất lực thở dài:
“Chưa tìm được, tôi xấu trai mà.”
Vương Lượng vẻ mặt đau đớn tột cùng: “Anh em à, để tôi nói cho cậu biết, cậu chẳng xấu tí nào cả, với lại cậu bây giờ cũng năm hai rồi, sao không nghĩ đến chuyện tìm đối tượng đi. Mặt cậu chính là gương mặt được phú bà bao nuôi đấy, tôi nói cho cậu biết, mặt tiền của cậu chắc chắn không thành vấn đề, chỉ là phải làm cái tóc kiểu Hàn Quốc...”
“Được rồi được rồi.” Lục Hàng gật đầu.
Cuộc đối thoại này sao mà quen thuộc thế.
Cứ như đang nói chuyện với NPC vậy, cái tên này cứ mỗi lần gặp cậu đều sẽ nói câu này.
Gương mặt được phú bà bao nuôi sao...
Nghĩ kỹ lại, tình trạng của mình có được tính là được phú bà bao nuôi không nhỉ?
Từ lúc Bạch Hoảng đến ở chỗ cậu, hình như cô ấy cũng chẳng để cậu phải tiêu tiền mấy. Dù là đi chơi hay đi đâu, cơ bản đều là cô cẩn thận đi theo sau cậu cầm thẻ quẹt tiền, có lúc Lục Hàng còn phải dùng ánh mắt trừng Bạch Hoảng, nếu không cô cứ im ỉm đi thanh toán hết.
...Cũng không biết đây có phải là được phú bà bao nuôi theo một ý nghĩa khác hay không.
Lục Hàng không nhịn được ngắt lời tràng giang đại hải của hắn: “Bạn gái cậu đâu? Chia tay rồi?”
Giọng nói cao vút như gà chọi của Vương lập tức xìu xuống: “Chia tay rồi.”
“Sao lại chia tay?”
Miệng thì hỏi vậy, nhưng thực ra Lục Hàng cũng chẳng quan tâm lắm, chỉ muốn đi hội họp với nhóm Bạch Hoảng, trong đầu toàn nghĩ cách làm sao để thoát thân.
“Haiz, cô ấy chê tôi nghèo, tìm được thằng khác giàu hơn... Mẹ kiếp, phục thật.”
Lục Hàng nghe vậy cũng cạn lời, với tư cách người từng trải, cậu đành vỗ vai Vương Lượng: “Không sao, còn tìm được người khác mà.”
“Nhưng mà không sao!”
Mắt Vương Lượng bỗng sáng lên, kích động hạ giọng nói: “Người anh em, tôi nói cho cậu biết, mùa xuân của tôi đến rồi!”
“Lại nhắm trúng em nào rồi?” Lục Hàng thở dài, vừa ứng phó vừa lấy điện thoại ra.
Muốn hỏi xem ba người Mộc Dĩ Nam chạy đi đâu rồi, đã chờ mãi mà vẫn chưa thấy đâu.
“Cái đậu, cậu biết không người anh em, cổng chính trường mình xuất hiện ba siêu cấp mỹ nữ! Toàn là mấy em gái cực phẩm, nhìn là biết người lạ, tôi nghĩ chắc là đàn em năm nhất!” Vương Lượng vẻ mặt kích động, vỗ vai Lục Hàng:
“Lão Hàng, trước đây cậu chẳng phải đã nói rồi sao, cậu bảo nếu muốn tán gái thì phải ra tay trước, tốt nhất là tìm mấy em năm nhất, vì mấy em ấy mới học xong cấp ba nên chưa trải sự đời...”
Mình từng nói thế à? Lục Hàng thắc mắc.
Cậu căn bản chẳng quan tâm đến mỹ nữ gì đó trong miệng tên này, khó khăn lắm mới dời mắt khỏi điện thoại, không nhịn được nhìn chằm chằm vào khuôn mặt kích động của Vương Lượng, trong lòng bỗng cảm thấy bất lực.
Lục Hàng rất muốn nói với cậu ta là lúc đó mình chỉ chém gió thôi, nhưng thấy Vương Lượng kích động như vậy lại không nỡ mở miệng.
Lục Hàng bây giờ... đã hoàn toàn trai lỳ với chủ đề siêu cấp mỹ nữ gì đó rồi.
“Làm gì có siêu cấp mỹ nữ nào? Có thì cậu cứ đi tán đi, làm đàn ông thì phải có dũng khí, cậu còn chẳng dám lên xin WeChat thì còn nói làm cái mẹ gì?” Lục Hàng buông một câu: “Sợ cái gì, lên tán em ấy đi.”
Ánh mắt Vương Lượng lại một lần nữa xìu xuống.
Một người anh em bên cạnh cười hề hề:
“Vô dụng thôi, thằng này nhát lắm, không dám đi đâu... Ba em gái xinh đẹp đó đang mua trà sữa trong trường, đã có mấy anh em to gan lên xin WeChat rồi... Kết quả có một em gái body bốc lửa, cặp đùi đầy đặn, mẹ ơi, cái đùi đó bị quần thể thao bó sát vào, nhìn mà cháy cả mắt. Vừa thấy người ta xin WeChat, em ấy còn chẳng thèm nhìn một cái, đã phang ngay một câu ‘cút’!”
“Cái khí thế đó khiến chẳng ai dám nói thêm câu nào nữa, đã có mấy người bị từ chối rồi.”
Vương Lượng cũng không cam lòng gật đầu.
“Haiz, mấy em đó trông cứ như minh tinh màn bạc vậy, tiếc thật, mặt em nào em nấy đều lạnh như băng.”
“Nhất là cái em lùn lùn mặc áo phao ấy, mặt lạnh tanh như vừa giết người xong, làm chẳng ai dám mở miệng.”
“Biết làm sao được... Con gái thì mặt mũi phải ôn hòa một chút chứ, ít nhất cũng phải dịu dàng với người ta một tí.”
“Chẳng phải có một em cười trông cũng dịu dàng ngọt ngào lắm sao, nhưng tôi thấy cô em đó cáo già lắm, cảm giác hơi trà xanh. Nhưng em ấy lại ngồi tít trong cùng quán trà sữa, bên ngoài là hai em gái lạnh lùng kia, một trái một phải như hai môn thần giữ cửa ấy...”
“...Hả?”
Lục Hàng đang mở WeChat, càng nghe càng thấy sai sai, liền nhướng mày.
Cái mẹ gì thế, ba em gái?
Thân hình đầy đặn bốc lửa, đây chẳng phải đang nói Sở Tình sao?
Môn thần giữ cửa mặt lạnh tanh kia thì đa phần là Bạch Hoảng rồi...
Lục Hàng lập tức hít sâu một hơi, trong lòng khẽ động.
“Ở chỗ quán trà sữa đúng không?” Lục Hàng nói: “Được rồi, tôi biết rồi, tôi còn chút việc, anh em rút lui trước đây...”
“Ấy người anh em đừng đi mà, chúng ta cũng hơn nửa tháng không gặp rồi, nhất định phải đi làm ván bóng chứ.” Vương Lượng đâu chịu thả Lục Hàng đi dễ thế, người anh em bên cạnh cũng khoác vai Lục Hàng, cười hề hề:
“Lão Hàng à, hôm nay còn phải leo rank linh hoạt 5v5, không sao đâu, mấy anh em không chê cậu gà đâu, người đến là được rồi, nước nôi bao trọn gói.”
Lục Hàng cười khổ một hồi, bình thường mà nghe thấy câu này, Lục Hàng ít nhiều gì cũng đi theo rồi, nhưng bây giờ tâm trí đều đặt hết vào ba cô nàng kia: “Hôm nay tiểu đệ xin kiếu.”
“Kiếu cái gì mà kiếu, phải đi!” Vương Lượng xúi giục: “Đến tối cùng nhau đi ăn, cậu không cần trả tiền, vác cái xác theo là được.”
Lục Hàng nghe mà đau cả đầu, rụt cổ cười khổ:
“Anh em à, đừng quậy nữa, tôi có việc thật mà.”
“Không được, cậu định đi đâu... Không nể mặt tôi phải không?” Người anh em kia cười hề hề, kẹp cổ Lục Hàng quyết không buông: “Đã không bắt cậu tốn một xu, cậu còn ra giá cái gì?”
“Thôi thôi, người ta đã nói là có việc thì để hôm khác đi.” Vương Lượng đứng bên cạnh khuyên nhủ, vẻ mặt nghiêm túc: “Nhưng bây giờ rảnh rỗi, ít nhất cậu cũng phải đi cùng bọn tôi ngắm gái chứ, bên kia vây kín một vòng rồi, tôi cảm giác mấy em đó chắc chắn là người mẫu... Không đi nhìn trộm một cái thì quá phí...”
Nói rồi, mọi người nhìn nhau, ai nấy đều cười xấu xa.
Lục Hàng nghe mà cười khổ không nói nên lời.
Người mẫu cái khỉ gì!
Đó đều là anh em của tôi mà!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
