Cả phòng ký túc xá đều hóa gái, tôi phải làm sao đây?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 682

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2588

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3626

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 147

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Tập 02 - Chương 02: Anh em chán ghét

Chương 02: Anh em chán ghét

Thật sự hết cách với cái đám này.

Lục Hàng biết thừa mấy người anh em này chẳng có ác ý gì, nên cũng chỉ đành bất lực hùa theo bọn họ, thầm nghĩ đã lên đại học rồi mà vẫn còn làm trò con bò, cứ như mấy đứa học sinh cấp ba vậy.

Nhưng mà ba cô người mẫu mà bọn họ vừa nhắc tới quả thực rất đáng ngờ. Nghe miêu tả thì cứ như là nhóm Bạch Hoảng vậy, nhớ lúc nãy mấy người đó cũng bảo tìm chỗ nào uống trà sữa...

Cầu trời không phải là họ.

Lục Hàng thầm cầu nguyện với ông trời.

Khi cả nhóm đi tới nơi, mới phát hiện vỉa hè bên đó đã bị vây kín mít, khiến trái tim của Lục Hàng lại thót lên một cái.

Trước đây quán trà sữa này làm gì đông khách đến thế, xung quanh không có tiệm photocopy nào, lại chẳng nằm trên đường ra cổng trường, bình thường cùng lắm chỉ có vài sinh viên đến lấy đồ ăn, làm gì có chuyện náo nhiệt như hôm nay.

Mọi người vừa đi tới đã thấy không ít nam sinh ánh mắt lấp ló, thì thầm to nhỏ hướng về phía quán. Bên ngoài sân bóng cũng đã vây không ít người, tuy ngoài mặt làm bộ nhìn đông ngó tây nhưng ai nấy đều mang vẻ lén lút.

Những ánh mắt đó đều kín đáo đổ dồn về phía ba cô gái trong quán.

“Cái đệch.” Lục Hàng vừa nhìn thấy cảnh tượng này, lòng đã nguội lạnh một nửa.

Cậu vẫn ôm hy vọng cuối cùng.

Lục Hàng cực kỳ mong rằng ba cô em xinh đẹp đang bị đám người rảnh rỗi này vây xem không phải là nhóm Bạch Hoảng. Tốt nhất là minh tinh nào đó đến trường làm sự kiện, tiện thể ghé quán uống trà sữa thì hay biết mấy.

Nếu không, giữa cái trận địa này mà gọi nhóm Bạch Hoảng đi, e là chỉ trong một ngày, tên tuổi của cậu sẽ thành tâm điểm trong trường mất.

Chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù chung của toàn trường.

“Nhìn kìa, Hàng ca.” Vương Lượng vươn cổ nhìn ngó, cảm thán một tiếng.

Cậu ta vội vỗ đùi Lục Hàng, hạ giọng thì thầm như sợ bị ai nghe thấy: “Chưa thấy em nào xinh thế này bao giờ đúng không... Cậu nhìn em kia xem, mlem chưa kìa.”

Lục Hàng ló đầu nhìn một cái, trái tim cuối cùng cũng chết lặng.

Đúng là mlem thật.

Bạch Hoảng với vẻ mặt lạnh tanh đang ngồi đó uống trà sữa.

Cái tên dở hơi đó vắt chéo chân như ông tướng, cứ như quán trà sữa này là nhà cô mở vậy.

Sở Tình sắc mặt lạnh lùng, chống chân, vẻ mặt đầy bực dọc. Mộc Dĩ Nam thì không có biểu hiện gì, chỉ chống cằm, vẻ mặt có chút chán chường, ba người này cứ thế ngồi trong quán.

Bình thường Lục Hàng nhìn quen rồi thì không thấy có gì, nhưng giờ ba người cùng ngồi một chỗ thế này, vóc dáng quả thực khiến người ta chóng mặt.

Khuôn mặt tinh xảo, thân hình chuẩn chỉnh, người không biết còn tưởng minh tinh nào trốn đi chơi thật.

Đã có người bắt đầu lên mạng tìm ảnh nhưng chẳng thu hoạch được gì.

“Chắc là sinh viên trường mình nhỉ?” Vương Lượng cảm thán.

“Cậu thử nói xem, nếu ai trong trường mình mà tán được một trong ba em này... chắc bị xé xác ngay tại chỗ mất.”

Vương Lượng cũng gật đầu: “Đúng thế, xinh thế kia cơ mà.”

Người anh em đang khoác vai Lục Hàng cũng im lặng gật đầu: “Chuẩn.”

Lục Hàng bị kẹp ở giữa, nghe vậy cũng im thin thít.

...Giờ làm sao đây?

Cảm giác luống cuống quen thuộc lại ùa về.

Nhìn cái trận thế này, cậu có vắt óc nghĩ nát cả đầu cũng không ra cách nào để gọi họ đi một cách êm thấm giữa đám đông.

Lục Hàng cúi đầu vội vàng mở điện thoại định liên lạc.

Kết quả vừa mở máy lên thì hồn xiêu phách lạc.

Điện thoại sắp hết pin, còn đúng 1%.

Lục Hàng lén lút gửi tin nhắn cho Mộc Dĩ Nam: “Tôi thấy các cậu rồi, đi mau.”

Gửi tin xong, cậu căng thẳng nhìn chằm chằm Mộc Dĩ Nam trong quán trà sữa.

Mộc Dĩ Nam đang chán nản uống trà sữa, vén một lọn tóc ra sau tai, để lộ chiếc khuyên tai nhỏ vừa xỏ, đang hứng thú nghịch điện thoại, móng tay sơn bóng loáng.

Tin nhắn này chắc cô ấy thấy ngay lập tức.

Lục Hàng thấy cô ngẩn người một chút, sau đó ánh mắt vui mừng quét qua đám đông tìm kiếm.

Nhưng Lục Hàng đứng khá xa, cô dường như không nhìn thấy cậu trong đám người, bèn quay đầu thì thầm gì đó với Bạch Hoảng và Sở Tình. Tiếp đó cả ba cô gái đều tò mò dáo dác nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Lục Hàng.

Lục Hàng cúi đầu nhìn, 1% pin còn lại vẫn chưa tắt ngóm, vội vàng muốn gõ chữ, định khuyên họ đừng đi ra từ cửa này mà đi ra cổng sau trường rồi tập hợp ở đó.

Nhưng lần này tốc độ gõ chữ không nhanh như vậy.

Cái điện thoại cùi bắp nhấp nháy vài cái, pin quá yếu, tự động tắt nguồn.

Tin nhắn cuối cùng gửi đi chỉ vỏn vẹn: “Tôi thấy các cậu rồi, đi mau.”

...

Hy vọng họ hiểu ý.

Lục Hàng chỉ biết cầu trời khấn phật.

Thấy ba cô gái bắt đầu dùng ánh mắt tìm kiếm trong đám đông, Lục Hàng cũng không khỏi căng thẳng nhìn chằm chằm họ. Vương Lượng nhìn đám đàn anh khóa trên đang rục rịch muốn thử, liền bàn tán cùng với mấy nam sinh khác đang đứng bên cạnh: “Có thằng nào thành công chưa?”

“Không biết, nhưng ai mà tán được... Ở đây đông người thế này, chắc dựng dàn hỏa thiêu sống nó luôn quá.”

“Lập team gọi người đến hội đồng chết thằng đấy.”

“Đúng vậy, kẻ thù chung của nhân loại chỉ có kết cục đó thôi.” Vương Lượng cũng gật đầu tán thành.

“Haha, mấy anh em hài hước thật, kẻ thù chung của nhân loại cơ đấy.” Lục Hàng cười ha ha, lau mồ hôi lạnh trên trán.

Vương Lượng khó hiểu nhìn Lục Hàng: “Tán được em gái mượt thế này mà không phải kẻ thù chung của nhân loại à?”

Trong lòng than trời trách đất, Lục Hàng nấp sau lưng Vương Lượng và mấy người kia, gãi đầu nói: “Anh em à, tôi đang có chút việc, gái cũng ngắm xong rồi, tôi đi trước đây.”

Nói rồi cậu định chuồn, đi kiếm chỗ mượn sạc dự phòng trước đã.

“Mới đến đâu mà đã đi.” Vương Lượng nhìn chằm chằm vào ba cô gái xinh đẹp trong quán trà sữa, bỗng nhiên xúi giục: “Này, các cậu ai dám lên xin WeChat không?”

Con mẹ nhà cậu, đừng làm trò nữa có được không? Lục Hàng thầm chửi trong lòng.

“Không phải chứ...” Đám anh em lập tức phản đối: “Cậu không dám lên xin, sao lại bảo bọn tôi lên?”

“Thì cứ đi đi, cũng có mất miếng thịt nào đâu...”

“Lần trước tôi đi bị từ chối rồi còn gì, lần này phải đổi người chứ? Vương Lượng, cậu lên đi.”

Vương Lượng lắc đầu nguầy nguậy: “Tôi không đi đâu.”

Lại còn đùn đẩy nhau nữa chứ.

Thấy mấy người bạn cùng lớp đang bàn xem ai nên đi bắt chuyện, Lục Hàng vận dụng trí tuệ siêu phàm, não bộ hoạt động hết công suất. Cùng lắm thì vào quán mua cốc trà sữa, rồi hạ giọng bảo anh em giả vờ như không quen biết mình, lát nữa tập hợp ở cổng sau trường... 

Tóm lại không thể quá gây chú ý, như vậy sẽ không đến mức làm rùm beng giữa chốn đông người. Mặc dù lúc này cậu rất muốn nhếch mép cười khẩy như Long Ngạo Thiên, cười lớn một tiếng:

“Không ngờ chứ gì, mấy em gái này đều là anh em của tôi cả đấy!”

Nhưng hiện tại cái đám này đều đang không có bạn gái. Nếu bị hiểu lầm, không khéo sẽ bị ăn tươi nuốt sống ngay tại trận.

Cậu cũng chằng thèm quan tâm nữa, quay đầu định rời đi. Mấy người kia bàn bạc nửa ngày trời, tranh nhau xem ai đi bắt chuyện đến sứt đầu mẻ trán.

Lục Hàng vừa định đi thì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào cậu, lại bị người ta khoác vai kéo lại. Mắt Vương Lượng sáng lên, lớn tiếng nói:

“Để Hàng ca đi! Cậu ấy từng có bạn gái rồi, tỷ lệ thành công chắc chắn cao hơn!”

Mày có tin tao sút chết con mẹ mày không!? Lục Hàng nghĩ chửi rủa trong lòng.

Thấy Lục Hàng lộ rõ sự chần chừ, mấy người kia lập tức cười xấu xa, đẩy Lục Hàng về phía quán trà sữa: “Người anh em, cậu sợ à?”

“Chắc chắn là không dám rồi, lần trước chia tay xong bảo muốn làm sigma male phong tâm tỏa ái mà.”

“Thế này đi, Lão Hàng, nếu cậu dám lên bắt chuyện, tối nay anh em đi leo rank 5 người, miễn phí toàn bộ cho cậu!” Vương Lượng vỗ ngực cam đoan.

“Đ*t mẹ, tôi có định đi leo rank đâu.” Lục Hàng hét lên: “Các cậu thích miễn hay không thì tùy! Tôi đi đây!”

“Cậu không dám chứ gì?”

“Tôi không dám đấy.” Lục Hàng thuận nước đẩy thuyền gật đầu: “Tôi hèn.”

“Đồ vô dụng! Mở cái mắt chó xem ông đây thể hiện đi.” Vương Lượng cười hề hề, ho khan một tiếng, định xung phong. Hôm nay cậu ta mặc áo không cổ, nhưng vẫn ra vẻ chỉnh lại cổ áo, thắt lại cà vạt.

“Anh em à, em gái này xinh quá, tôi thấy làm người phải biết nắm bắt vận mệnh, khai phá thiên cơ. Các cậu không lên thì tôi lên, đợi tin tốt của tôi, tôi đi thám thính trước.”

Mấy người nghe vậy lập tức tỏ vẻ kính nể, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn theo bóng lưng Vương Lượng: “Tráng sĩ cố lên!”

Chuyện quái gì thế này...

...

Lục Hàng bất lực nhìn Vương Lượng ngẩng cao đầu ưỡn ngực bước đi.

Nhưng vừa đi được nửa đường, cậu ta dường như hơi rén, không nhịn được quay đầu lại nhìn mấy lần, mấy người anh em bên cạnh lập tức cổ vũ tiếp thêm can đảm cho cậu ta.

Đúng lúc Vương Lượng vừa đi được nửa đường, trong quán trà sữa, Mộc Dĩ Nam bỗng nhiên nhìn thấy Lục Hàng trong đám đông.

Cô ngẩn người.

Ngay sau đó, đôi mắt xinh đẹp híp lại thành vầng trăng khuyết dịu dàng, nụ cười khuynh nước khuynh thành.

Cô bèn quay sang nói gì đó với người bên cạnh.

Vừa nói được hai câu, hai vị thần giữ cửa là Sở Tình và Bạch Hoảng cũng sáng mắt lên. Theo hướng ngón tay Mộc Dĩ Nam chỉ, họ cũng nhìn thấy Lục Hàng đang đứng trong đám người, biểu cảm lạnh lùng trên mặt liền tan chảy như băng tuyết gặp nắng xuân.

Sở Tình gãi đầu cười hì hì, còn Bạch Hoảng khẽ chu môi, lườm Lục Hàng một cái đầy nũng nịu, dường như trách cậu sao lại đi lâu thế.

Biết rõ hôm nay khó mà êm xuôi, nhìn sự thay đổi biểu cảm của ba cô nàng khi thấy mình, Lục Hàng lại cảm thấy có chút bồi hồi khó tả.

Thái độ của họ đối với người khác và đối với cậu dường như khác biệt rất lớn. Có lẽ vì chuyện này không có cái gì để so sánh, nên Lục Hàng chưa bao giờ cảm nhận rõ ràng thái độ của họ đối với mình.

Nhìn từ xa, biểu cảm của họ đúng là người lạ chớ gần, nhưng khi thấy họ nở nụ cười với mình, Lục Hàng mới cảm nhận được sự khác biệt một trời một vực giữa cách cả ba đối xử với cậu và với người khác.

Vậy mà Lục Hàng trước đây chưa bao giờ nhận ra điều này.

Vương Lượng đi được nửa đường thì tim thót lên một cái.

Cậu ta bỗng thấy những cô em xinh đẹp này nở nụ cười như gió xuân với mình.

Nụ cười nở rộ trên khuôn mặt xinh đẹp đó khiến cả người Vương Lượng chấn động, lúng túng đến mức không biết để chân tay vào đâu. Vốn chỉ chuẩn bị tâm lý bị từ chối, nhưng bỗng nhiên thấy họ cười với mình, cậu ta liền choáng váng ngay lập tức.

Chưa chuẩn bị tâm lý cho việc thành công mà!

Tiểu gia ta thành công rồi sao?

Mấy người anh em vốn định xem trò cười, thấy vậy lập tức cuống lên, nhưng rồi bỗng ngẩn người, tiếng bàn tán nhỏ dần.

Sau đó lại bắt đầu nhìn nhau.

Chotto matte, có phải họ đang đi về phía bên này không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!