Thực ra Diệp Khanh Thường ở lại đây bầu bạn với Chu Niểu thì không có ý kiến gì, chỉ là nàng không thể ngồi không được.
“Vừa nãy cậu hỏi tớ và Tiêu Dĩ An, vậy bây giờ đến lượt tớ hỏi rồi.” Diệp Khanh Thường mở miệng, “Cậu và Cẩu Du nhà cậu, bây giờ thế nào rồi?”
Diệp Khanh Thường vẫn rất tò mò về điểm này.
Nàng cũng không biết tại sao gần đây luôn lướt thấy mấy bài viết kỳ quái, cái gì mà con trai biến thành con gái xong ở bên cạnh huynh ddeej tốt hoặc bạn thân.
Có lẽ là lúc nàng mới biến thành bộ dạng này, đã lên mạng tìm kiếm xem tình huống hiện tại của mình nên làm thế nào.
Cư dân mạng bảo nàng mau chóng cho bạn cùng phòng của mình sướng một phen đi.
Haha, thật xin lỗi, bạn cùng phòng cũng chuyển giới cùng nàng rồi.
“Cái gì mà bây giờ thế nào rồi, hai đứa tớ chẳng phải là quan hệ bình thường sao?”
Chu Niểu dời mắt sang hướng khác.
“Nói thật, người tớ không yên tâm nhất thực ra chính là hai cậu đấy.” Diệp Khanh Thường nheo mắt nhìn Chu Niểu.
“Chuyện này còn có gì mà yên tâm với không yên tâm chứ?”
Diệp Khanh Thường cười lạnh một tiếng: “Lão nhị và em trai cậu ấy là người thân, dù thế nào cũng không thể đến với nhau được, cho dù hai người có tình ý thật, thì phụ huynh cũng không thể đồng ý.”
“Thế lần trước ở bữa tiệc em trai Lão Nhị tỏ tình với cậu ấy tính là gì?”
“Cho nên tớ biết em trai Lão Nhị có ý với cậu ấy, nhưng Lão Nhị thì tớ vẫn khá tin tưởng.” Diệp Khanh Thường lắc ngón tay, “Kẻ ngực to não nhỏ, có sữa mà không có mưu, cậu ấy chắc bây giờ còn chưa thích ứng được với sự thay đổi thân phận của mình đâu, đừng nói đến chuyện yêu đương.”
Chu Niểu không biết tại sao Diệp Khanh Thường lại tự tin như vậy.
Có lẽ nàng vẫn có nhịp điệu riêng của mình.
Nhưng nàng phát hiện ra một điểm mù khác: “Ơ không phải, nói vậy là cậu đã thích ứng được với sự thay đổi thân phận của mình rồi à?”
“Đúng vậy, tớ bây giờ đã là con gái hoàn toàn rồi.”
Ánh mắt Chu Niểu mang theo vẻ kinh hoàng: “Cậu đã sa ngã rồi à?”
“Phải.”
“Tớ không tin, cậu làm nũng một cái tớ xem nào.”
“Thiếu nữ văn học u ám sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu.” Diệp Khanh Thường trả lời cực kỳ lạnh lùng.
“Thế cậu cho tớ xem cách ăn mặc của thiếu nữ thanh xuân chút đi.”
“Thiếu nữ văn học u ám sẽ không làm ra chuyện như vậy đâu.” Diệp Khanh Thường vẫn cực kỳ lạnh lùng.
“Thế con mẹ nhà cậu thay đổi ở chỗ quái nào? Chẳng qua là lúc đi vệ sinh công cộng mới nhớ ra mình là con gái thôi đúng không?” Chu Niểu giơ một ngón giữa lên.
Diệp Khanh Thường dang hai tay ra: “Thế nào, bây giờ biết sự đáng sợ của con chuột cống u ám dưới cống rãnh chưa?”
Chu Niểu tiếp tục hỏi thăm mẹ Diệp Khanh Thường hai câu.
“Còn có trưởng phòng nữa, cái này tớ cũng khá yên tâm, hai tên này cho dù có thân mật đến đâu, cũng chỉ là thêm một tầng quan hệ cha con trên nền tảng quan hệ ‘thùng cơm’ mà thôi.” Diệp Khanh Thường giơ một ngón tay khác lên.
Đương nhiên hai ngón tay nàng giơ lên đều là ngón giữa.
Chu Niểu đưa tay ấn hai ngón giữa của Diệp Khanh Thường xuống.
“Cho nên người tớ không yên tâm nhất thực ra là cậu, cậu và Cẩu Du lại không giống lão nhị có quan hệ huyết thống với em trai, cũng không giống trưởng phòng sở hữu bộ não chỉ biết đến bọt biển vàng răng hô và con sao hồng mặc mỗi cái quần.”
“Tớ cảm thấy cậu nói thế hơi không tôn trọng trưởng phòng đấy.”
“Không sao cậu ấy có ở đây cũng nghe không hiểu đâu.” Diệp Khanh Thường nhìn Chu Niểu cực kỳ nghiêm túc, “Hai người trẻ tuổi tâm sinh lý bình thường, cơ thể phát triển tốt, lại còn là một nam một nữ, đặc biệt là hai cậu còn sống chung, trong tình huống này cậu nói không có vấn đề gì tớ hoàn toàn không tin.”
“Thế thì cậu hơi coi thường sự gắn kết giữa hai bọn tớ rồi.” Chu Niểu khoanh tay trước ngực, “Hai bọn tớ đều ôm ấp tình anh em vô cùng trong sáng, đương nhiên là không thể có suy nghĩ không an phận gì với anh em rồi.”
“Ồ? Thật sao?” Diệp Khanh Thường nghi ngờ nhướng mày.
“Đương nhiên rồi, Cẩu Du trước mặt tớ chẳng khác gì một con chó bên đường cả.” Chu Niểu ngửa mặt lên trời cười dài, “Thử hỏi, cậu ở cùng một con thú cưng đã lâu, cậu có nảy sinh tình cảm không cần thiết gì với thú cưng không?”
“Tớ thì không, nhưng cậu thật sự không sao?” Diệp Khanh Thường ghé sát lại gần Chu Niểu.
Nàng dường như muốn nhìn ra sự hoảng loạn trong mắt Chu Niểu.
Nhưng khổ nỗi, lúc này Chu Niểu lại cầm chai nước lên uống một ngụm, nhắm mắt lại che giấu mọi sơ hở của mình.
Diệp Khanh Thường không phát hiện ra bất kỳ sự hoảng loạn nào.
Nhưng Chu Niểu thực sự rất hoảng loạn.
Nàng không biết trong lòng Cẩu Du nghĩ gì, cũng không biết Cẩu Du sau này rốt cuộc muốn đi cùng nàng đến bao giờ.
Nàng cũng không biết trong lòng mình nghĩ thế nào, cũng không biết sau này nên đối mặt với Cẩu Du ra sao.
Nàng chỉ biết, nàng và Cẩu Du hiện tại giống như Cẩu Du đã nói, cách chung sống giữa hai người giống hệt như những cặp tình nhân thực sự.
Tình nhân.
Nàng có thích Cẩu Du không?
Không biết.
Nhưng tất cả hành động, tất cả sự bốc đồng.
Bao gồm cả sự hoảng hốt khi Cẩu Du không ở bên cạnh, sự khao khát được dựa dẫm không biết từ đâu mà đến, bao gồm cả niềm vui sướng khi ở bên Cẩu Du, dường như muốn quên hết mọi thời gian và âu lo.
Bao gồm cả đêm hôm đó, nàng ôm lấy đầu Cẩu Du.
Nàng tỉnh, sau câu nói thứ hai là đã tỉnh rồi.
Cũng không thể coi là hoàn toàn tỉnh táo, nhưng nàng thực sự nhớ mình đã nói gì, cũng nhớ Cẩu Du đã nói gì.
Cẩu Du thật sự thích nàng sao? Thật sự muốn cưới nàng sao?
Nếu là thật, nàng nên làm thế nào? Nếu không phải, sự rung động tự tiện này của nàng lại nên làm thế nào?
Nàng không biết.
Chỉ là, dường như có một số thứ trong tình huống nàng không hay biết, đã phát triển thành dáng vẻ không thể kìm nén được nữa.
Nàng bây giờ giống như đang đứng trên một sợi dây thép nguy hiểm chực chờ đứt, hơn nữa đã mất đi thăng bằng.
Việc duy nhất nàng có thể làm, chính là chọn một trong hai bên do sợi dây thép phân chia để rơi xuống.
Một bên là tình anh em bạn bè rõ ràng minh bạch, đây là mối quan hệ trước kia bao gồm cả có thể là hiện tại khi chung sống với Cẩu Du, đây cũng là mối quan hệ thoải mái nhất giữa Cẩu Du và nàng cho đến tận bây giờ.
Nhưng nếu Cẩu Du thực sự có suy nghĩ về phương diện kia với nàng, nàng cố chấp chọn bên này, chưa chắc đã quay lại được mức độ thấu hiểu nhau như bây giờ, đa phần sẽ có khúc mắc trong lòng.
Bên còn lại là tình yêu bao phủ như sương mù, nàng chưa từng thử qua, cũng không đủ can đảm để thử thứ này.
Nếu chọn bên này, thì sẽ không bao giờ quay lại được nữa, nàng không biết mình có xứng với Cẩu Du hay không, hẳn là không xứng, nhưng Cẩu Du lại luôn nói với nàng vào bất cứ lúc nào rằng nàng xứng đáng.
Nàng không biết nên chọn thế nào.
“Nhắc mới nhớ, cậu có phát hiện không, mấy nam sinh đi qua chúng ta đều tăng tốc một cách khó hiểu ấy.” Diệp Khanh Thường không nhìn ra được gì liền bắt đầu nói sang chuyện khác.
Chu Niểu vừa định nói, bỗng nhiên bị vỗ vai một cái.
Là Cẩu Du đang thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi: “Đi, về nhà thôi.”
Diệp Khanh Thường cứ thế nhìn người bạn cùng phòng tốt của mình ngay cả lời tạm biệt cũng không nói, coi mình như cái hốc cây để trò chuyện, dùng xong thì đi luôn, cực kỳ vô tình.
