Cả Phòng Hóa Gái Cười Hì Hì, Lúc Tán Huynh Đệ Khóc Hu Hu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Web Novel - Chương 286 - Nhóc bán xe

Xe dừng lại bên cạnh một chiếc xe sang trọng được đánh bóng đến mức có thể soi gương, Cẩu Du gạt chân chống xe xuống một cách vô cùng phóng khoáng, đỗ xe vững vàng.

Bên cạnh là Chu Niểu đã xuống xe từ trước, hai tay chắp sau lưng, xinh xắn đứng đó đợi Cẩu Du.

“Không phải bảo cậu nói là dùng quan hệ để đặt may quần áo sao?” Chu Niểu chỉ chỉ xung quanh, “Nhưng đây là chỗ bán ô tô mà?”

“Tin tưởng anh đây là được rồi, đừng quan tâm những cái khác.” Cẩu Du xua tay.

“Nói thật tớ cảm thấy xe cậu đỗ ở đây lát nữa sẽ bị coi là phế liệu và bị dọn đi đấy.” Chu Niểu chỉ vào xe của Cẩu Du.

“Sợ gì chứ, ngựa quý biết nhận chủ, cho dù bị đưa đến trạm thu mua phế liệu, dựa vào mối liên kết giữa hai chúng tớ, nó cũng sẽ tự tìm đường quay về thôi.”

“Cậu coi xe điện của cậu là chó Hachiko à?”

Chu Niểu phát hiện mình dường như đã cạn lời.

Cẩu Du cũng không còn tâm trí đâu mà quan tâm đến những chuyện linh tinh đó, điều hắn quan tâm hơn bây giờ rõ ràng là vấn đề quần áo đặt may.

Hắn không có thủ đoạn dư thừa nào, cũng biết trong trường hợp này bộ quần áo tốt nhất có thể lấy ra được chính là đồ đặt may.

Kết quả bây giờ quần áo của hắn làm xong rồi, còn của Chu Niểu lại xảy ra chút vấn đề.

Hắn đẩy cửa bước vào, hai người có lẽ là nhân viên lễ tân ở cửa cúi đầu chào hắn và Chu Niểu.

Sau đó ngẩng đầu lên lại nhìn thấy mũ bảo hiểm giao hàng màu vàng Cẩu Du chưa kịp tháo xuống.

“Đồ giao hàng để bên ngoài là được rồi, không cần vào trong đâu.”

Thế là Cẩu Du đang đội mũ bảo hiểm giao hàng màu vàng ngẩn người, quay đầu lại.

“Tôi không phải đi giao hàng.” Sau đó khựng lại, tháo mũ bảo hiểm ra, “Ít nhất bây giờ là không phải.”

“Được rồi được rồi, hai người tan làm đi, đừng cho người này cơ hội diễn màn Long Vương méo miệng nữa, nếu không tôi sợ anh ta sướng quá hóa rồ đấy.”

Giọng nói vọng ra từ sâu bên trong khiến hai nhân viên đồng thời buông tay đang chặn Cẩu Du xuống.

Một chàng trai trẻ mặc vest, trông hào nhoáng hơn Cẩu Du rất nhiều bước tới.

“Anh đến cũng nhanh đấy.”

“Nói thừa, kỵ sĩ vàng mà lại.” Cẩu Du rõ ràng không quan tâm đến chuyện này, “Chú em nói quần áo nhà gái có vấn đề, vấn đề gì?”

“Thực ra chuyện này em cũng mới biết hôm nay.” Hắn có đôi mắt xanh thẳm, chắc là con lai, “Sau khi anh nhờ em, em đã đi tìm những người bạn thiết kế thời trang khác mà em quen, dùng chút tài nguyên trong tay để giúp anh, nhưng vì vải vóc đặc biệt bị chậm trễ, hôm nay giao không kịp, ngày mai cũng khó.”

Nói xong một tràng dài, hắn hơi cúi đầu: “Xin lỗi.”

“Không phải chứ, thế bây giờ phải làm thế nào?” Cẩu Du rõ ràng không hiểu lắm về phương diện này, “Chỉ có anh có quần áo, bên kia không có, tuy nói là tiệc đính hôn nhưng cũng không thể qua loa đại khái thế chứ?”

“Cách duy nhất bây giờ là lấy quần áo may sẵn, phối màu với bộ đặt may của anh là tốt nhất.” Hắn cũng nhíu mày, “Nhưng chung quy so với hai bộ được thiết kế đồng bộ với nhau thì vẫn kém hơn một chút, xin lỗi.”

Cẩu Du cũng không thể nổi nóng với đối phương.

Nên cũng chỉ gãi gãi đầu.

“Không sao, lỡ đâu tìm được bộ phối hoàn hảo thì sao?” Cẩu Du cố nặn ra nụ cười, “Cùng lắm thì anh lấy hai bộ đồng phục giao hàng màu vàng và xanh lam, đến lúc đó anh và cô ấy mỗi người một bộ, cũng coi như là đồ đôi.”

“À, cái đó.” Chu Niểu giơ tay lên, “Thực ra quần áo tiệc đính hôn tớ có...”

Lúc này Cẩu Du quay đầu lại, nhìn Chu Niểu.

Hồi lâu sau mới thốt ra một câu: “Chim nhỏ à, tiền lúc này chúng ta không cần tiết kiệm đâu, cần tiêu thì tiêu cần mua thì mua.”

“Không phải, em gái cậu đấy.”

“Lúc này mà còn nói tục chửi bậy thì cậu có vẻ hơi thiếu văn hóa rồi đấy.”

“Tớ nói quần áo của tớ là em gái cậu mua cho tớ.” Chu Niểu bực bội bổ sung, “Hôm qua đã lấy về rồi.”

“Hả? Sao tớ không biết?” Cẩu Du nghiêng đầu, “Cậu không lừa tớ chứ?”

Chu Niểu đương nhiên không thể để Cẩu Du biết nàng đã lấy về một bộ quần áo rất đẹp.

Nói đúng hơn là nàng chưa chuẩn bị xong để cho Cẩu Du xem.

Cho nên lúc đó sau khi thay đồ xong cô chủ tiệm giữ lại ảnh nàng còn đặc biệt dặn dò đừng gửi cho Cẩu Du.

Nàng định để dành sự bất ngờ này đến tận tiệc đính hôn mới nói.

Chu Niểu liếc nhìn chàng trai trước mặt, đưa điện thoại của mình ra trước mặt Cẩu Du.

Cẩu Du hơi mở to mắt.

“Thật sao?”

“Thứ này còn có thể photoshop ra được à?” Giọng điệu Chu Niểu có chút bực bội.

“Tối nay cậu có thể mặc cái này đi ngủ không?”

“Có phải ra ngoài tớ nể mặt cậu quá, nên cậu không phân biệt được ai là chủ hả.” Nắm đấm của Chu Niểu dán vào hông Cẩu Du.

“Lỗi tớ.”

Cẩu Du giơ hai tay đầu hàng, sau đó nhìn sang chàng trai mắt xanh trước mặt.

“Cái đó, nhóc bán xe, anh giới thiệu một chút, đây là...”

“Chút mắt nhìn này em vẫn có.” Hắn nở nụ cười lịch sự, chỉ cúi người chào, không đưa tay ra bắt tay, rất chú trọng chừng mực, “Chào chị dâu.”

“Không ngờ cậu cũng có quan hệ với người đàng hoàng thật đấy.” Chu Niểu nói.

Nhưng theo nàng thấy, mối quan hệ này dường như cũng không bình thường lắm, dù sao có thể gọi Cẩu Du là đại ca thì chắc cũng chẳng có mắt nhìn người.

“Thằng nhóc này không bằng tớ, nên nhận tớ làm đại ca.” Cẩu Du cười hì hì giơ ngón cái lên.

“Em đúng là không bằng anh ấy, muốn làm gì thì làm nấy, em cả đời này cũng không dám đi sinh tồn nơi hoang dã.” Hắn cười bất lực.

“Cho nên bây giờ chú em vẫn là nhóc bán xe, không phải nhà thiết kế thời trang.”

“Vậy thì em cảm ơn anh thật đấy, lâu thế rồi mà vẫn còn nhớ chuyện này.” Hắn nhún vai.

“Vậy nếu không có việc gì thì chúng ta lấy quần áo rồi đi thôi.”

Bước chân Cẩu Du bỗng nhiên bị Chu Niểu giữ lại.

“Không được.” Chu Niểu lắc đầu, “Cậu đi thay ra cho tớ xem một cái.”

“?”

“Cậu đã xem của tớ rồi, tớ còn không được xem của cậu à?” Chu Niểu nghiêng đầu, trong lời nói lộ ra vẻ không cho phép từ chối.

“Được, thay thì thay.” Cẩu Du thấy dù thế nào cũng không thể xấu hổ hơn mặc đồ nữ được, “Nhóc bán xe, dẫn đường.”

Tiếng bước chân hai người xa dần, Chu Niểu thì tìm được một khu nghỉ ngơi có kẹo miễn phí bắt đầu ngắm nhìn những chiếc xe mà nàng không có khả năng mua nổi này.

“Đại ca à, em không phải muốn chỉ trỏ chuyện tình cảm của anh, có thể anh rời khỏi vòng tròn này quá lâu rồi, em biết anh muốn tìm một người biết vun vén cuộc sống, nhưng cô ấy...”

Cẩu Du cắt ngang lời đối phương: “Anh biết chú muốn nói gì, chú em muốn nói cô ấy có thể là nhắm vào gia cảnh nhà anh, nhưng anh chỉ có thể nói với chú em là cô ấy không giống loại phụ nữ mà chú em nghĩ đâu.”

Nhóc bán xe chỉ lắc đầu.

Kiểu bình hoa di động thế này, hắn đã gặp không biết bao nhiêu rồi.

“Thế này đi, chú đi tìm một món đồ nhỏ nhìn có vẻ đắt tiền chút, lát nữa thay quần áo xong ra ngoài anh sẽ chứng minh cho chú em xem.”