“Cái gì đây?”
Chu Niểu vẫn giữ nguyên mái tóc dài xõa tung, nhưng chiếc nơ lớn màu đen cài đầu đã gom gọn những sợi tóc rối bên cạnh.
Trông lại có vẻ ngoan ngoãn hiền dịu, ra dáng tiểu thư khuê các.
Cẩu Du trước khi ra khỏi nhà tiện tay vớt ít nước vuốt tóc hai cái, bây giờ gió thổi khô đi lại có chút bồng bềnh.
“Không biết.” Cẩu Du lắc đầu, cầm lấy cái hộp nhỏ màu đen.
Hai người trao đổi ánh mắt một chút, sau đó Chu Niểu hất cằm, Cẩu Du liền đưa tay mở nắp hộp đen nhỏ.
Bên trong có một thứ nằm yên lặng.
Một tờ giấy, cảm giác như vừa mới xé ra từ sổ tay, bên trên chỉ viết một dòng chữ.
“Cái phiếu này có thể tùy ý chọn bất kỳ một chiếc xe nào.”
Chu Niểu đọc lên, sau đó nghiêng đầu: “Cái gì đây?”
Cẩu Du liếc mắt một cái là nhận ra thứ này là do tên nào tặng: “Nè, chỗ này chẳng phải còn đóng dấu sao.”
Chu Niểu cứ cảm thấy hơi quen mắt.
“Cái này có phải hôm qua...”
“Chính là do thằng nhóc bán xe hôm qua tặng đấy.” Cẩu Du xác nhận suy đoán của Chu Niểu.
“Vậy sao.” Chu Niểu nhẹ nhàng lấy tờ giấy ra xem, “Vậy cậu ta coi trọng cậu lắm đấy, tùy ý một chiếc xe nào cũng được, hóa ra cậu còn có người bạn giao tình sâu đậm thế này à...”
Cẩu Du vừa nghe là biết ngay, chim nhỏ nhà hắn ghen rồi.
Có đôi khi Chu Niểu sẽ vô tình để lộ mùi giấm chua này ra ngoài mà chính nàng cũng không hay biết.
Theo lý mà nói trong trường hợp này, người bạn trai bình thường sẽ kịp thời an ủi.
Nhưng Cẩu Du lại thích trêu ngươi.
“Cậu ghen à?” Hắn ghé sát vào Chu Niểu.
“Nói láo, ai thèm ghen vì cậu chứ? Lại còn là vì cậu với một thằng đàn ông nữa.” Chu Niểu chọn cách trực tiếp phủ nhận và hỏi thăm mẹ của Cẩu Du.
Tiếc là Cẩu mẫu đang không có mặt ở đây, thế nên trang web này bị lỗi truy cập 404.
“Nhóc bán xe cũng chẳng có ý tốt gì đâu.” Cẩu Du vừa nói, vừa bóp bóp lòng bàn tay Chu Niểu, “Cậu nghĩ xem hai chúng ta ai có bằng lái, ai biết lái xe?”
“Hình như cũng có lý.” Chu Niểu dường như đã hiểu ra đôi chút.
“Tên này để tờ giấy ở đây, cho dù trong chúng ta có ai thực sự học được bằng lái đi đổi thưởng, thì đến lúc đó hai chúng ta cũng đến lúc kết hôn rồi, trực tiếp coi như quà cưới tặng đi luôn.”
“Oa, hiểm ác thế sao.” Chu Niểu cảm thán một tiếng.
“Đúng vậy đúng vậy, bọn nhà giàu là chơi bẩn thế đấy.” Cẩu Du gật đầu tỏ vẻ rất tán thành.
Sau đó, Chu Niểu như sực tỉnh ra điều gì đó, đấm một cái vào hông Cẩu Du: “Ai thèm kết hôn với cậu chứ?”
Rồi ngẩng đầu lên lại thấy cô chủ tiệm đang nhìn chằm chằm hai người.
Chợt nhớ ra hình như bây giờ vẫn đang diễn kịch với Cẩu Du.
“Là ai muốn kết hôn với cậu nhỉ?” Chu Niểu bắt đầu tự hỏi tự trả lời, “Là tớ đấy.”
Cẩu Du không nhịn được cười, cô chủ tiệm cũng suýt nữa thì phì cười.
Chu Niểu nói xong, dường như cảm thấy má mình nóng bừng như bị lửa đốt, kéo tay Cẩu Du ngồi xuống sau bàn đỏ.
“Hai người cứ ở đây đợi có khách đến tặng quà thì tiếp đón một chút là được rồi.” Cô chủ tiệm nói, đứng ra xa một chút, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía hai người.
“Em gái à, nếu khách đến mà bọn anh không quen thì làm thế nào?” Cẩu Du nói với cô chủ tiệm đã quay người đi xa dần.
“Cho dù anh không quen người ta, thì người ta cũng quen anh mà.” Cô chủ tiệm xua xua tay.
Sau đó chỉ còn lại hai người ở vị trí cửa ra vào.
Giống như người chơi đang vui vẻ chơi game bỗng nhiên mất đi hướng dẫn tân thủ, từ đó bắt đầu đối mặt với ác ý của cả thế giới.
Chu Niểu và Cẩu Du nhìn nhau, lại nhìn ra ngoài cửa.
“Mấy giờ rồi?” Chu Niểu hỏi Cẩu Du bên cạnh.
Cái váy này không có túi, lấy điện thoại từ trong túi xách nhỏ ra có vẻ cũng không tiện lắm.
“Tám giờ bốn mươi.”
“Toang rồi, sắp bắt đầu có người đến rồi.”
Rõ ràng là Chu Niểu vẫn chưa chuẩn bị xong, nhưng Cẩu Du thì lại cảm thấy không có gì.
“Không sao, cho dù có gặp người, người ta còn có thể làm khó tớ chắc?”
Vừa dứt lời, Cẩu Du liền nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.
Là một ông chú đầu hói nhìn có vẻ hiền lành, đi thẳng đến trước mặt hai người rồi dừng lại.
Sau đó chẳng nói câu nào.
Cẩu Du cũng đáp lại bằng nụ cười lịch sự, có lẽ đây là lần hắn cư xử có văn hóa nhất rồi.
Hai người cứ nhìn nhau chằm chằm một cách kỳ quái như vậy, ngay cả bầu không khí cũng bắt đầu trở nên quỷ dị.
Chu Niểu liếc nhìn vào trong sảnh tiệc, lại nhìn Cẩu Du đang chơi trò thi gan với khách.
Nàng lén lút ghé sát lại, thì thầm vào tai Cẩu Du với âm lượng chỉ hai người mới nghe thấy, nghiến răng nghiến lợi: “Sao ông ấy cứ nhìn cậu mãi mà không nói gì thế, hai người trước đây có thù à?”
“Không phải, tớ không nhớ ông ấy là ai nữa, trước khi ông ấy nói tớ cũng không biết xưng hô thế nào.” Cẩu Du cũng hạ thấp giọng trả lời dứt khoát.
“Không còn chút ấn tượng nào sao?”
“Không còn chút ấn tượng nào cả.”
Thế là Chu Niểu lùi về, Cẩu Du tiếp tục thi gan với đối phương.
“Hoan nghênh hoan nghênh, mời vào trong.” Cuối cùng Cẩu Du vẫn đứng dậy nói.
“Cháu không nhớ chú sao? Hồi nhỏ chú còn từng ôm cháu đấy.”
“Ôm cháu sao ạ?” Cẩu Du thầm kêu không ổn, nói không chừng là họ hàng thân thích gì đó.
“Đúng vậy, hồi đó chú với bố cháu nhét pháo nổ vào gối ôm của cháu đấy, cháu quên rồi à?”
Cẩu Du nhớ ra rồi: “Ông già khốn nạn, nếu không có ông, tuổi thơ của tôi ít nhất hạnh phúc hơn một nửa rồi.”
“Có chú thì tuổi thơ của cháu mới trọn vẹn chứ.” Người đàn ông trung niên hói đầu nhìn ngó xung quanh, “Thằng nhóc thối nhà chú đi từ sớm, bây giờ không biết đang ở đâu rồi.”
“Nhóc bán xe đang ở bên trong đấy.” Cẩu Du chỉ vào trong sảnh tiệc, “Bố già bán xe.”
“Thằng ranh con không biết chút lễ phép nào đúng không?” Bố già bán xe móc túi áo vest khoác trên người.
Cẩu Du liếc nhìn một cái, kinh hoàng hét lớn: “Mau nằm xuống, lão già này định ném lựu đạn!”
“Hả?”
Chu Niểu vừa mới hiểu rõ mối quan hệ thì ngẩn người, trước mắt liền xuất hiện một hộp quà nhỏ.
Nắp hộp hơi mở ra, để lộ chiếc đồng hồ nữ dây trắng lấp lánh bên trong.
Người đàn ông trung niên hói đầu trước mặt cười hiền hậu, từ từ đẩy chiếc hộp đến trước mặt Chu Niểu.
“Chú nghe thằng nhóc thối nhà chú nói rồi, thằng ranh con này chú cũng coi như nửa người cha của nó, giao nó cho cháu chú yên tâm, sau này, mong cháu giúp đỡ nó nhiều hơn.”
Nói xong, trong lúc Chu Niểu còn đang ngẩn người, ông lại quay đầu nhìn sang Cẩu Du đang định nằm xuống bên cạnh.
Sau đó ném ra hai quả cherry kẹp pháo nổ.
“Vãi chưởng bom cherry.” Cẩu Du vội vàng bắt lấy, tránh để nó rơi xuống bàn nổ tung.
Chu Niểu thở phào nhẹ nhõm: “Lần này chắc là được nghỉ ngơi một lát rồi.”
“Ồ? Thật sao?”
Một lọn tóc vàng quen thuộc xông vào đại môn, đi kèm với chiếc váy lễ màu xanh nhạt.
