Chu Niểu đang đợi ở bên ngoài, chiếc bàn nhỏ trước mặt nàng là một chồng kẹo miễn phí được xếp chồng lên nhau như tháp bài.
Và Chu Niểu vẫn đang tiếp tục xếp thêm lên trên.
Đến bây giờ đã xếp được đến tầng thứ tư rồi.
Điều đáng tiếc duy nhất là trong số những viên kẹo làm nền móng ở tầng một có một viên đặt không ngay ngắn, nếu cứ tiếp tục xếp như vậy có thể khiến cả tòa tháp sụp đổ bất cứ lúc nào.
Đáng ghét, quả nhiên vẫn chẳng làm được gì sao?
Chu Niểu thở dài, như muốn nuốt xuống mọi sự không cam lòng.
Sau đó, vai nàng bị ai đó chọc chọc.
Là một giọng nam trầm ấm rõ rệt: “Nhóc con, cậu đang làm gì đấy?”
Chu Niểu giật nảy mình, lập tức lấy hết mấy viên kẹo vừa bỏ vào túi ra, đặt lên bàn trước mặt.
“Tớ nhặt được đấy.”
“Sao người Giang Tây mà lại giả giọng người Hà Nam thế?”
Cẩu Du không giữ nổi giọng trầm nữa: “Chỗ kẹo này cho dù cậu có lấy cả đĩa mang về cũng chẳng sao.”
Chu Niểu cũng phản ứng lại, quay người định véo má Cẩu Du.
Nhưng Cẩu Du rõ ràng phản ứng nhanh hơn một chút, trực tiếp lùi lại hai bước, né tránh đòn tấn công của Chu Niểu.
Đồng thời cũng để Chu Niểu nhìn thấy hắn đã thay một bộ vest mới tinh.
Màu trắng.
Chỉn chu, đĩnh đạc, tôn lên rất rõ vóc dáng cao lớn của Cẩu Du, hơn nữa còn che khuyết điểm rất tốt.
Ví dụ như trước đây Chu Niểu chưa từng để ý chân Cẩu Du hóa ra lại dài như vậy, vai Cẩu Du hóa ra lại rộng như thế.
“Chẳng phải nửa thân trên và nửa thân dưới của cậu nên dài bằng nhau sao?” Chu Niểu đưa tay ra ướm thử.
“Đó là do trước đây tớ mặc nhiều áo rộng thùng thình quá nên cậu bị ảo giác thôi.” Cẩu Du hơi không quen vươn vai một cái, “Vẫn là kiểu áo dài, rộng rãi mặc thoải mái hơn, chảy mồ hôi còn có thể trực tiếp vén vạt áo lên lau.”
Bộ đồ trang trọng này mặc lên người Cẩu Du, Cẩu Du cứ cảm thấy ngứa ngáy khó chịu một cách khó hiểu.
Chu Niểu nhìn cũng thấy kỳ lạ, cứ như thể Cẩu Du cho dù cởi trần cũng không nên mặc bộ đồ trang trọng thế này vậy.
Đáng nhắc tới là, Cẩu Du trước đây, lúc mới ở nhà hễ gặp mùa hè hay trời nóng quả thực sẽ ở trần đi lại lung tung.
Nhưng sau khi Chu Niểu biến thành con gái thì không còn tình trạng này nữa.
Tên này cho dù tự trả tiền điện cũng không muốn để Chu Niểu tiết kiệm tiền mà không bật điều hòa.
Nhưng lúc bật điều hòa lại muốn tiết kiệm tiền, cứ nhất định chỉ bật điều hòa phòng Chu Niểu, phòng mình thì không bật.
Sau đó chui vào phòng Chu Niểu để hưởng ké điều hòa.
Nhìn từ trên xuống dưới một lượt.
Lưng Cẩu Du cũng theo đó mà thẳng lên.
Cứ cảm giác người già hay nói lưng gù là do chơi điện thoại, nhưng rõ ràng Cẩu Du thậm chí còn chơi điện thoại nhiều hơn nàng, nhưng lúc Cẩu Du ra ngoài luôn có thể ngẩng cao đầu ưỡn ngực.
Thực ra chủ yếu vẫn là khác biệt ở sự tự ti và tự tin.
Chu Niểu rất tự ti, nàng nghe không biết bao nhiêu người nói về mình như vậy, bản thân nàng cũng biết điều đó.
Cẩu Du là tự tin, hắn ở bất kỳ hoàn cảnh nào cũng sẽ không tỏ ra sợ sệt, sẽ không cảm thấy mình làm gì sai.
Hơi giống Tề Thiên Đại Thánh.
“Cái cà vạt này của cậu...” Chu Niểu nhíu mày nhìn chằm chằm chiếc cà vạt màu xanh bạc hà của đối phương.
Có lẽ trong trường hợp khác nhìn sẽ thấy tươi mới, có lẽ trong tiệc đính hôn vốn dĩ không cần trang phục quá mức trang trọng.
Nhưng váy của Chu Niểu là màu đen trắng, không có màu xanh lá cây vô duyên vô cớ này.
Nói cách khác, sự phối hợp màu sắc của chiếc cà vạt này là không phù hợp.
“Ồ, cái này tớ có, vừa nãy nhóc bán xe đưa cho tớ một cái.” Cẩu Du móc túi, lấy ra một chiếc cà vạt cuộn tròn, lần này là màu đen, bên trên cũng không có hoa văn thừa thãi.
Sau đó Cẩu Du đưa tay cởi chiếc cà vạt màu xanh lá cây trên cổ mình ra.
Bắt chước mấy anh chàng mặc vest trong phim truyền hình, giật mạnh một cái.
Liền biến thành một cái thòng lọng chắc chắn, rất thích hợp để treo cổ.
“Tớ thấy trong phim bọn họ đều làm thế mà.” Cẩu Du một tay vẫn cầm cà vạt, vẻ mặt vô tội.
Nhóc bán xe bên cạnh thực sự không nhìn nổi nữa, lao lên mà trực tiếp giật chiếc cà vạt khỏi đầu Cẩu Du.
“Cậu có biết thắt cà vạt không?” Chu Niểu đặt tay lên mép bàn nhỏ, vẻ mặt ngờ vực nhìn Cẩu Du.
“Yên tâm, tớ chắc chắn biết.” Cẩu Du mang theo sự tự tin đáng kể, giống hệt như bình thường.
Sau đó dùng cà vạt thắt ra một cái khăn quàng đỏ.
“Đây là cái gì?”
“Mấy cái khác quên sạch rồi, chỉ nhớ mỗi cái này.”
Chu Niểu thở dài, đứng dậy, vươn tay nắm lấy cà vạt của Cẩu Du.
Động tác nhẹ nhàng, cứ như đang vuốt ve vật báu gì đó, thỉnh thoảng đầu ngón tay lướt qua cổ, mang lại cảm giác ngứa ngáy nhè nhẹ.
Lúc này Cẩu Du hơi nghiêng đầu, nhìn Nhóc bán xe phía sau, mỉm cười.
Nhóc bán xe chỉ hất cằm, ra hiệu cho Cẩu Du tiếp tục.
“Nhìn cái gì, nhìn kỹ xem tớ thắt cà vạt thế nào, học cho tử tế vào.”
“Tớ không học, cậu cứ thắt cho tớ mãi là được rồi.” Cẩu Du vẫn mặt dày vô sỉ như cũ.
Chu Niểu đẩy nút thắt cà vạt đã thắt xong lên sát cổ, siết nhẹ cổ Cẩu Du.
Cẩu Du giả vờ như sắp nghẹt thở, lấy từ trong túi ra một vật nhỏ.
Đó là một mặt dây chuyền nhỏ, hình trái tim màu vàng kim.
Tay Chu Niểu khựng lại.
Đồng tử nàng khẽ run, nhìn vật trên tay Cẩu Du.
Tay nắm cà vạt cũng siết chặt hơn.
Nhưng nàng không đưa tay nhận lấy vật đó, ngược lại lùi về phía sau, như muốn tránh xa vật đó ra.
“Đây chính là... của cậu trong thời gian qua sao?” Chu Niểu nói.
Nàng ngẩng đầu nhìn Cẩu Du, dường như lúc xa lúc gần.
“Cho cậu.”
Cẩu Du dường như muốn đặt vào tay Chu Niểu.
Chu Niểu đặt tay lên cổ tay Cẩu Du, đẩy vật lấp lánh đó ra xa một chút.
Giống như bản năng chán ghét vậy.
Nàng quả thực chán ghét vật này đã khiến Cẩu Du vất vả như thế.
Nàng cũng thích, nhưng không phải vì giá trị, mà là vì Cẩu Du sẵn lòng dành thời gian, tâm sức cho nàng.
“Tớ nhận được rồi.” Chu Niểu ôm chặt lấy Cẩu Du, nói trong lòng hắn, “Chúng ta đi trả lại cái này đi, được không?”
Vẻ mặt cầu cứu của Cẩu Du lọt vào mắt nhóc bán xe đang đứng ngây ra.
Hắn tin rồi, mắt nhìn người của đại ca hắn quả thực không có vấn đề gì.
“Cái này là quà tặng kèm khi mua xe, anh ấy vừa tiện tay lấy từ chỗ em.” Nhóc bán xe đi tới bên cạnh Cẩu Du, lấy lại trái tim nhỏ màu vàng kim đó.
“Hả?”
Chu Niểu ngẩn người.
Sau đó bắt đầu dùng cú đấm sấm sét điên cuồng tấn công Cẩu Du.
“Không được làm thế nữa, cũng không được mua đồ đắt tiền như thế cho tớ.”
Cẩu Du vừa né tránh vừa nhét kẹo miễn phí trên bàn vào túi.
Hắn đương nhiên sẽ không nghe.
Hắn phải lấy được tâm ý của hắn ra thì mới được.
