“Dậy đi, dậy đi, cậu quên hôm nay là ngày gì rồi à?” Cẩu Du ở bên giường liên tục vỗ vào cái cục u nho nhỏ được bọc trong chăn ở giữa giường.
Cục u nho nhỏ ở giữa ngọ nguậy một hồi lâu, giống như cái bụng của trùng tộc trong mấy bộ phim kinh dị, rồi phát ra hai tiếng lẩm bẩm.
“Biết rồi, biết rồi...”
Một hồi lâu sau lại không còn động tĩnh gì nữa.
Cẩu Du tức đến bật cười.
Mặc dù hắn cũng có chút căng thẳng về tiệc đính hôn hôm nay, nhưng cũng không đến mức như Chu Niểu tối hôm qua.
Chu Niểu tối qua giống như học sinh tiểu học ngày mai được đi du lịch, hưng phấn đến mức không ngủ được.
Cầm điện thoại cũng chẳng biết chơi gì, cứ hỏi Cẩu Du đủ thứ chuyện.
Nào là đến lúc đó có đông người không, có phải sẽ xuất hiện bạch nguyệt quang chưa từng gặp mặt nhưng si mê Cẩu Du không, vân vân và mây mây.
Cẩu Du lúc đầu cũng cố gắng trả lời và trấn an, nhưng sau đó hắn phát hiện Chu Niểu không nghe lọt tai.
Nàng đơn thuần chỉ là dùng sự lo âu lan man của mình để hành hạ Cẩu Du, tiện thể khiến Cẩu Du cũng không ngủ được.
May mà thực lực của Cẩu Du cũng đủ mạnh, sau khi ôm chặt Chu Niểu cho nàng đủ cảm giác an toàn, hắn vẫn ngủ thiếp đi bất chấp tiếng lải nhải của Chu Niểu.
“Mẹ nó hôm nay đính hôn mà cậu cũng ngủ nướng được à?” Cẩu Du tức cười, “Thế đến lúc cậu kết hôn có phải cũng định ngủ nướng không?”
“Dù sao lúc kết hôn chẳng phải là nhà trai đến đón dâu sao? Đến lúc đó tớ cứ nằm trên giường ngủ, mặc kệ trời trăng mây gió, chú rể mà đến cứ ném thẳng tớ lên xe hoa ngủ tiếp là được.”
Chu Niểu dường như tỉnh táo hơn một chút, nhích nhích trên giường, húc húc vào chăn.
“Thế đến lúc làm lễ kết hôn cậu cũng định ngủ tiếp như thế này?” Cẩu Du khoanh tay trước ngực.
“Cũng không phải không được, dù sao lúc kết hôn chẳng phải cứ như cái xác không hồn sao, ở hôn trường đeo nhẫn, sau đó ôm một cái là xong.” Chu Niểu ra vẻ hiển nhiên, mặc dù đến bây giờ vẫn chổng mông về phía Cẩu Du.
“Thế đến lúc động phòng cậu cũng định ngủ tiếp?” Cẩu Du bỗng nhiên thốt ra câu này.
“Cũng được mà.” Chu Niểu dường như muốn đưa ý kiến này vào từ điển hành động của mình.
“Thế thì được, bây giờ cậu cứ coi như động phòng đi, tớ đến đây.” Cẩu Du nói, giả bộ cởi áo.
Chu Niểu trong chăn dường như chợt nhận ra điều gì đó, hất tung chăn, bò về phía bên kia giường tránh xa Cẩu Du: “Thực ra tớ thấy sáng sớm đã làm chuyện này không tốt lắm đâu, chúng ta vẫn nên bàn bạc chuyện đính hôn trước đã...”
Quay đầu lại liền thấy Cẩu Du mặc bộ vest trắng vẫn chưa cởi cái áo nào, chỉ là đơn thuần dọa nàng.
Cẩu Du lấy điện thoại ra xem giờ: “Tỉnh là tốt rồi, bây giờ là bảy giờ, tám giờ rưỡi khách khứa bắt đầu lục tục đến, chúng ta đi đến đó mất khoảng hơn bốn mươi phút...”
“Được rồi cậu không cần nói nữa, tớ biết rồi.” Chu Niểu chỉ ra cửa, “Bây giờ tớ phải thay đồ, cậu có thể ra ngoài trước rồi.”
“Cậu không định đánh răng rửa mặt trước à?”
“Thay xong rồi rửa.”
Mặc dù Cẩu Du cũng khá mong chờ, nhưng hắn không thể không lên tiếng nhắc nhở: “Thế lát nữa cậu làm dính kem đánh răng lên áo thì làm thế nào?”
Chu Niểu nhớ lại chiếc váy trắng tinh xảo như váy cưới kia.
“Cậu nói cũng có lý.”
Thế là nàng đi vào nhà vệ sinh, đánh răng xong, sờ sờ khăn mặt của mình.
“Lão Cẩu, cậu lại dùng khăn mặt của tớ đúng không?”
“Đừng có mà vu khống.”
“Khăn mặt vẫn còn ấm mà cậu còn chối?”
“Thế chắc là dùng nhầm rồi.” Cẩu Du không chút do dự đổi giọng.
Chu Niểu thở dài, rửa mặt xong, quay lại phòng thay đồ.
Giống như lần trước ở cửa hàng quần áo, chỉ có điều lần này Chu Niểu thay đồ có thêm chút quen tay.
Thay đồ xong, Chu Niểu cúi đầu nhìn đôi dép lê màu trắng đang đi dưới chân, chợt nhớ ra điều gì đó.
Trang bị nửa thân dưới của nàng hình như vẫn còn để trên ghế sofa bên ngoài.
“Lão Cẩu.” Nàng mở hé cửa, thò đầu ra ngoài, gọi vào phòng khách.
Cẩu Du đang rảnh rỗi lướt video nghe thấy liền đứng dậy: “Gọi bố của con làm gì?”
“Cái hộp trên ghế sofa bên ngoài ấy, bên trong có đôi giày, cậu mang vào đây cho tớ với.” Chu Niểu vẫn lớn tiếng gọi.
Cẩu Du ngẩn người, cầm cái hộp lên: “Hóa ra cậu định đi đôi ‘hộp cơm’ này đi à?”
Cẩu Du vẫn nhét cái hộp qua khe cửa, nhưng rồi bỗng nhiên dừng lại.
“Đôi tất trắng đó cậu cũng sẽ đi chứ?” Biểu cảm của Cẩu Du cực kỳ nghiêm túc, giống như một sinh viên mỹ thuật chuẩn bị đánh úp Ba Lan vậy.
Cứ như câu trả lời cho vấn đề này sẽ quyết định sự tồn vong của hắn vậy.
Chu Niểu nhìn Cẩu Du với vẻ mặt như gặp đại địch, nhất thời cũng không nói được lời nào nặng nề: “Tớ sẽ đi mà...”
Sau đó nàng thấy Cẩu Du nuốt nước bọt một cái.
“Rất tốt, rất hợp ý trẫm.”
Chu Niểu nhìn chằm chằm mặt Cẩu Du, hồi lâu sau mới thốt ra một tiếng nhỏ xíu: “Biến thái...”
Sau đó đóng cửa lại.
Nàng nhìn đôi tất dài trên tay, ngồi bên mép giường, hơi do dự, rồi xỏ chân vào.
Sau đó kéo mãi vẫn không thấy thoải mái.
Thế là giống như lúc mặc quần giữ nhiệt vào mùa đông, cuộn tất lại trước, rồi từ từ kéo lên.
Đến tận cùng rồi nhẹ nhàng thả ra, mép tất vỗ nhẹ lên phần thịt mềm ở đùi phát ra tiếng kêu khẽ.
Cảm giác bao bọc nồng đậm, giống như mèo con dễ chịu tách nhẹ những ngón vuốt ngọc ngà.
Cảm giác bao bọc này nàng đã từng được lĩnh giáo qua một chút trong lần mặc quần tất trước đó, nhưng lần này rõ ràng khác hẳn.
Lần này không phải là bao bọc hoàn toàn, cảm giác mới mẻ do phần thịt đùi bị siết nhẹ mang lại khiến Chu Niểu mở to mắt.
“Oa oa...”
Cảm thán hai tiếng, Chu Niểu xỏ nốt chiếc tất dài bên kia vào.
Thực ra nàng rất thích vùng da thịt lộ ra giữa váy ngắn và tất da chân, cái gọi là Zettai Ryouiki đó.
Nhưng bây giờ là mùa đông, Chu Niểu đang mặc váy dài.
Nàng cũng không muốn mặc kiểu trang phục có vùng tuyệt đối ấy ra ngoài để cho người khác xem.
Cẩu Du thì có thể xem, tên này có gan làm giàu chứ không có gan làm bậy.
Mỉm cười, Chu Niểu xỏ hai bàn chân ngọc ngà vào đôi giày Mary Jane màu trắng.
Sau đó cài khuy, lại xách váy nhìn trái nhìn phải.
Dường như không có cảm giác bị nhăn chỗ nào, cũng không biết là do chất lượng tất da chân cô chủ tiệm đưa tốt hơn, hay là do nàng và đôi tất này hợp nhau.
Tóm lại là rất đẹp.
Cuối cùng của cuối cùng, còn một chiếc nơ to màu đen cài tóc, cài sau đầu, coi như bù đắp cho khoảng trống không có bất kỳ đồ trang sức nào từ cổ trở lên của Chu Niểu.
Làm xong tất cả, Chu Niểu nhẹ nhàng đẩy cửa ra.
Cẩu Du đang đứng đợi ở cửa, hắn quay đầu lại.
Chiếc điện thoại đang phát nhạc "Hakimi" trên tay bỗng rơi xuống đất.
Chu Niểu nhe răng làm mặt quỷ với hắn.
“Chim nhỏ.” Cẩu Du khựng lại, “Cậu là thằng con trai đẹp nhất tớ từng gặp đấy.”
