Liễu An Nhiên phát hiện Liễu Giải hiện tại ngoan ngoãn hơn trước đây rất nhiều.
Cũng không nên nói là ngoan ngoãn nhỉ, phải nói là trong nhiều tình huống, bớt đi chút uy nghiêm của người làm chị, nàng tự đặt địa vị của mình xuống thấp hơn một chút.
Càng giống như bị năm tháng mài mòn góc cạnh, biến thành chiếc kẹo bông gòn mặc người nhào nặn.
Cũng có thể nói là đã nhận rõ hiện thực, đang dần trở thành cô vợ nhỏ của tổng tài bá đạo.
“Chị bây giờ không còn ầm ĩ như trước nữa.” Liễu An Nhiên nói với Liễu Giải vừa lên xe.
Liễu Giải đang thắt dây an toàn thì ngẩn người.
Sau đó phồng má, như con cá nóc tức giận trừng mắt nhìn Liễu An Nhiên một cái.
Liễu An Nhiên đương nhiên nhìn thấy, vươn ngón tay ra chọc chọc vào má Liễu Giải như chọc quả bóng bay.
Chọc một cái là xì hơi ngay.
Rất đáng yêu.
“Còn không phải tại em chẳng nghe lời chút nào, dám coi thường uy nghiêm của người làm chị, phạm thượng, không biết nên xử tội gì đây.” Liễu Giải cúi đầu lẩm bẩm, “Người em thì nên dùng gia pháp hầu hạ.”
“Làm gì có gia pháp nào hầu hạ, nhà chúng ta làm gì có thứ nghiêm túc như vậy, hơn nữa người bị bố mẹ dạy dỗ nhiều nhất đáng lẽ phải là chị mới đúng.” Liễu An Nhiên cười khẽ liếc nhìn Liễu Giải dường như vẫn còn đang cứng miệng.
Từ nhỏ đến lớn người bị dạy dỗ nhiều nhất quả thực là Liễu Giải, Liễu An Nhiên thậm chí chưa bao giờ khiến bố mẹ phải lo lắng.
Ồ không đúng, vẫn có đấy, ví dụ như chuyện lần này heo nhà mình ủi cải trắng nhà mình, đó là lúc bố mẹ hai người không yên tâm nhất về Liễu An Nhiên.
Nhưng khổ nỗi lại là yên tâm nhất.
Bởi vì ngoài Liễu An Nhiên, họ cũng không nghĩ ra ứng cử viên ưu tú nào khác, có thể gánh vác trách nhiệm chăm sóc Liễu Giải mà họ không yên tâm nhất khi họ già đi sau này.
Hiện tại nghĩ lại thì chỉ có Liễu An Nhiên có thể làm được, hơn nữa còn có thể được Liễu Giải chấp nhận.
Nhưng Liễu An Nhiên tham lam dường như không chỉ muốn mãi chăm sóc Liễu Giải với tư cách là em trai như vậy.
Cho nên hai người mới đi đến tình cảnh như ngày hôm nay.
“Thuần túy là vu khống, chị vẫn chưa quá đáng đến thế, ngược lại em mới là đại nghịch bất đạo.” Liễu Giải vẫn còn đang cố cãi.
Đương nhiên nàng cũng chỉ có thể chiếm chút thượng phong trong việc chung sống với Liễu An Nhiên ở phương diện này.
Thực ra cũng không hẳn.
Bởi vì lúc này Liễu An Nhiên đã hơi ghé sát về phía Liễu Giải ở ghế phụ.
Thậm chí còn có chút cảm giác như muốn đè cả người lên.
Liễu Giải đầu tiên là kinh hoàng nhìn Liễu An Nhiên một cái, sau đó lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nói thật, thông thường loại kính cửa sổ xe này trừ khi có người dán sát vào kính nhìn, nếu không thì bên trong xảy ra chuyện gì cũng không nhìn rõ được.
Nhưng Liễu Giải cứ thấy căng thẳng.
Phải biết rằng những cảnh quay lén hành vi trong xe kiểu này mà nàng từng xem, thường đều nằm trong trang web không đúng đắn.
“Em định làm gì?” Liễu Giải co người về phía sau, nhưng không gian trong xe không nhiều như trên giường, chỉ lùi lại một chút xíu là đã chạm vào cửa xe, “Chú ý hoàn cảnh một chút đi, chúng ta vẫn đang ở trong trường đấy.”
Liễu Giải nhìn Liễu An Nhiên đang dần áp sát.
Cậu em trai tốt của nàng có lẽ quả thực đã có chút thay đổi, trước đây tuyệt đối sẽ không như vậy.
Cho dù là lúc mới nhe nanh múa vuốt với nàng cũng không như vậy.
Liễu An Nhiên gần đây hoàn toàn có thể dùng bốn chữ "cuồng ma hôn hít" để hình dung.
Gần như chỉ cần có chút cơ hội là sẽ đè Liễu Giải lên tường hoặc lên giường bắt đầu cưỡng hôn.
Nhưng trước đây vẫn còn để ý chút đến môi trường và người xung quanh, thông thường đều là ở nhà mới bắt đầu làm chuyện xằng bậy.
Sao bây giờ ở bên ngoài cũng bắt đầu rồi.
Thấy khoảng cách giữa hai người dần thu hẹp, Liễu Giải như chấp nhận số phận nhắm mắt lại, hơi đưa đôi môi của mình lên.
Nhưng đợi hồi lâu vẫn không thấy cơn mưa rào gió giật như trong dự đoán.
Mặc dù nàng cũng không biết kỹ năng hôn khủng khiếp đó của Liễu An Nhiên là học từ đâu.
Có thể là học, dù sao tên này cũng có trình độ chơi game chỉ cần nửa tiếng làm quen là có thể bón hành cho nàng, đương nhiên Liễu Giải cũng sẽ không thể thừa nhận là mình chơi gà.
Có lẽ lúc hôn lần đầu tiên Liễu An Nhiên còn khá gượng gạo.
Nhưng lúc đó cũng là lần đầu tiên, nụ hôn đầu Liễu Giải không cảm nhận được.
Trong quá trình sau đó, kỹ năng của Liễu An Nhiên càng ngày càng khủng khiếp, thường sẽ quan sát phản ứng của Liễu Giải trong quá trình hôn để điều chỉnh chiến lược chiến tranh của mình.
Cứ như vậy, Liễu Giải bây giờ hoàn toàn bó tay chịu trói trước Liễu An Nhiên, dường như hoàn toàn rơi vào thế bị động.
Đợi nửa ngày vẫn chưa thấy Liễu An Nhiên đâu, Liễu Giải mở mắt ra, liền thấy Liễu An Nhiên đang cầm kẹo cao su lắc lư với vẻ mặt trêu chọc.
Vừa nãy cũng là để lấy kẹo cao su từ bên cạnh nàng.
“Sao, muốn ăn kẹo cao su lắm à?” Liễu An Nhiên ném hai viên vào miệng mình.
“Em, hừm!”
Liễu Giải quay mặt sang hướng khác.
“Nếu chị thực sự muốn thì chị có thể tự mình hôn lên, hoặc là đợi đến khi về nhà, thời gian hai chúng ta ở bên nhau sẽ rất nhiều.” Liễu An Nhiên mỉm cười, thắt dây an toàn.
“Im miệng!”
Liễu Giải nếu không phải thấy Liễu An Nhiên đang lái xe thì đã sớm lao vào véo má hắn rồi.
Đương nhiên trong tình huống này Liễu Giải thường sẽ bị dạy dỗ ngược lại một trận tơi bời.
“Ngày mai là thứ bảy rồi.” Liễu An Nhiên bỗng nhiên thốt ra một câu.
Nhìn đèn đỏ trước mặt, bên tai là tiếng ngón tay thon dài của Liễu An Nhiên gõ vào vô lăng.
Có lúc nàng nghi ngờ Liễu An Nhiên có phải là đại sư thôi miên gì đó không, chính là dùng tiếng gõ này để khiến nàng từ bỏ sự kháng cự.
Nếu không theo lẽ thường mà nói, gặp phải tình huống em trai muốn trèo lên đầu chị, Liễu Giải đáng lẽ phải lao lên tát cho một cái để Liễu An Nhiên biết ai mới là chủ.
Nhưng tình hình bây giờ lại khác.
Chắc chắn là tên Liễu An Nhiên kia đã dùng âm mưu quỷ kế gì đó.
“Chị đương nhiên biết ngày mai là thứ bảy rồi, nếu không hôm nay em cũng chẳng đến đón chị về nhà ở.”
“Ngày mai có một bữa tiệc, chị có muốn đi ăn không?” Liễu An Nhiên hỏi Liễu Giải.
“Là về công việc à? Phải thì chị không đi đâu.”
“Coi như là về mặt tình nghĩa, bố mẹ bận việc không dứt ra được, bảo em đi, nhưng chị ở nhà một mình chắc cũng chán, chi bằng đi cùng em.”
“Em coi chị là cái thứ gì vậy, chỉ cần rời xa em thì không tự xoay xở được chắc?” Liễu Giải nhướng mày, khoanh tay trước ngực.
“Không, em mới là người rời xa chị thì không xoay xở được.” Liễu An Nhiên dễ dàng nói ra câu này, khiến cơn giận dỗi vừa mới nhen nhóm của Liễu Giải lập tức tan thành mây khói.
Cũng không biết não của tên này rốt cuộc cấu tạo thế nào, mà lại có thể nói ra những lời như vậy không chút gánh nặng.
“Cái này là thiệp mời, chị chắc sẽ hứng thú đấy.”
Liễu An Nhiên tranh thủ lúc lái xe rút tay ra lấy một tấm thiệp mời màu đỏ rực.
“Thứ này có gì mà hứng thú, trên đó có dán mã quét lì xì à?”
Liễu Giải nhận lấy, mở ra xem.
Tiệc đính hôn.
Cẩu Du —— Chu Niểu.
“Hả?”
