Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 076-Mê tín dị đoan

076-Mê tín dị đoan

Mê tín dị đoan

Nếu bây giờ soi gương, chắc tôi sẽ thấy một khuôn mặt trông ngớ ngẩn hết mức.

Cũng phải thôi.

Căng thẳng tột độ để rồi đi xác nhận danh tính... rốt cuộc nó lại là một cái quạt điện.

Cảnh tượng ấy khiến tôi không khỏi hụt hẫng đến mức bủn rủn cả người.

Dù cho nó có là thứ được gọi là "Điểm đặc dị" đi chăng nữa.

Không, nhưng nó là cái quạt điện mà....

Rốt cuộc thì thứ thực thể đang gây ra hiện tượng kỳ quái ở nơi bị bỏ hoang này là cái gì chứ?

Hay là còn Điểm đặc dị nào khác ở quanh đây?

Trong lúc tâm trí đang rối bời như thế, thứ hiện ra lại là một cái quạt điện.

Chuyện này thì dù có là ai đi nữa chứ chẳng riêng gì tôi, chắc chắn cũng sẽ thấy tụt hứng thôi.

...Mấy nhóc bạn tôi, có lẽ vì lần đầu thấy quạt điện nên tỏ ra khá hiếu kỳ với cái thứ đang quay phành phạch một mình kia. Chúng chậm rãi tiến lại gần rồi bắt đầu chạm tay vào nó tạch tạch.

Dù sao thì cũng không nên chạm vào thứ được nghi là Điểm đặc dị một cách tùy tiện như thế.

Kể cả khi tôi đang thấy thất vọng tràn trề đi chăng nữa.

Tôi túm lấy Dae-sik-i và Jung-sik đang táy máy cái quạt rồi kéo ngược ra sau.

Không phải tôi giận cá chém thớt đâu, chỉ là vì sự an toàn của chúng thôi.

Dĩ nhiên.

Dù nghĩ vậy, nhưng trong đầu tôi vẫn không thôi lảng vảng ý nghĩ rằng một cái quạt điện thì làm được trò trống gì cơ chứ.

Sau khi đẩy mấy nhóc đang ngọ nguậy ra sau, việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra tình trạng của túi tri thức.

Cái túi đang vểnh lên kia chỉ hướng vô cùng chính xác.

Nó chỉ thẳng vào chiếc quạt đang quay vù vù.

Dù tôi có đứng ở bất kỳ hướng đông tây nam bắc nào của chiếc quạt, cái túi vẫn kiên quyết chỉ về phía nó.

...Thật sự là do cái này sao?

Cảm thấy thật cạn lời, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc quạt đang quay ở mức số 2. Bỗng nhiên, một câu chuyện từng nghe qua thấp thoáng hiện về trong ký ức.

"Người Hàn Quốc tin vào lời đồn rằng nếu bật quạt rồi ngủ trong phòng kín thì sẽ chết. Vì vậy, nếu ở chung phòng với các binh sĩ Hàn Quốc, hãy đặc biệt lưu ý và quan tâm đến điều này."

Hình như có lời đồn rằng trong cẩm nang dành cho lính Mỹ đóng quân tại Hàn Quốc có ghi như vậy.

Tôi từng tìm hiểu thử thì thấy cẩm nang đó có tồn tại thật.

Tất nhiên, vì nó được ghi là "lời đồn"... nên chắc đó chỉ là một chỉ dẫn mang tính quan tâm lịch sự mà thôi.

Bản thân tôi cũng nhớ mang máng là mình từng nghe những người lớn tuổi kể về chuyện này.

Đại loại là nếu đóng cửa rồi bật quạt, không khí sẽ biến mất khiến người ta không thở được mà chết.

Tôi biết đó là chuyện vô căn cứ.

...Hồi còn là con người, không biết bao nhiêu lần tôi đã đóng cửa bật quạt đi ngủ rồi.

Nếu mà chết thật thì tôi đã chẳng biến thành cục jelly như thế này.

Thế nhưng.

Nếu chiếc quạt trước mắt tôi lại là thứ có khả năng biến điều đó thành sự thật thì sao?

Dù nghe thật vô lý, nhưng sau khi đã chứng kiến sự tồn tại của chính mình, rồi cả cá voi bay, hay mấy hộp đồ hộp nhân bản vô tội vạ... thì việc không tin vào điều này chẳng phải là sáng suốt, mà là....

Ngu ngốc.

Và vì tôi thông minh, nên dĩ nhiên là tôi tin.

Vậy chiếc quạt kia là thứ sẽ triệt tiêu không khí trong không gian mà nó nhận định là bị đóng kín... kiểu vậy sao?

Thú thật là tôi có thể đoán lờ mờ, nhưng rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra thì tôi cũng không rõ lắm.

...Cái đó, chẳng phải là vai trò của Han Seo-ri sao?

Dù sao thì.

Ngoài chuyện đó ra, có vẻ nó không còn chức năng nào khác, nên tôi chẳng ngần ngại mà nhấn nút.

Nút dừng lại.

Chỉ cần nhấn một cái nút thôi mà phải bỏ hoang cả một cơ sở thế này sao.

Ừm... thì trên đời này cũng có những cái nút mà chỉ cần nhấn một phát là tên lửa hạt nhân bay vèo vèo, nên bỏ hoang một cơ sở chắc cũng là chuyện nhỏ thôi.

Vừa nhấn nút, một tiếng "Tạch!" vang lên.

Chiếc quạt đang quay phành phạch phả ra luồng gió cuối cùng rồi.

Phựt.

Nó tắt ngóm.

Thật là một kết cục hư ảo không để đâu cho hết.

Mà khoan đã.

Cái này sao lại không có dây điện nhỉ?

...Nếu dùng cái này để phát điện gió thì chẳng phải sẽ có nguồn năng lượng vĩnh cửu sao?

Nhưng có vẻ sức gió này thì không đủ đâu.

Vừa nghĩ vẩn vơ, tôi vừa nhấc chiếc quạt đã ngừng hoạt động lên.

"Kết thúc rồi sao?" Tôi tự hỏi rồi quay trở lại nơi mình đã đi vào.

Đặt chiếc quạt đã tắt xuống đó, tôi ngồi bệt xuống sàn chờ cửa mở.

Thế nhưng lần này cửa vẫn không mở.

Vẫn chưa đến lúc sao?

Đang nghiêng đầu thắc mắc, tôi chợt nhớ lại cảnh túi tri thức cứ vểnh lên hết bên này sang bên kia.

...Chẳng lẽ.

Không chỉ có một cái quạt sao?

Cơ thể tôi vốn đã thích nghi với bên trong này nên rất khó để nhận biết liệu hiện tượng kỳ quái trong tòa nhà đã chấm dứt hay chưa.

Nghĩ lại thì, cơ thể tôi vẫn cứ nảy tưng tưng như cũ, có vẻ hiện tượng này vẫn chưa kết thúc.

Phải rồi... đời nào mọi chuyện lại xong xuôi dễ dàng thế chứ.

Tôi khẽ sủi bọt jelly, nhìn quanh quất rồi tiến lại gần So-sik-i.

Sau khi đặt nhóc ta xuống cạnh chiếc quạt.

Tôi dùng ngón tay chỉ vào mắt mình rồi chỉ vào chiếc quạt.

Với hàm ý là "Hãy luôn để mắt tới nó".

Thấy ám hiệu đó, So-sik-i gật đầu một cách hời hợt rồi nằm phịch xuống cạnh cái quạt.

...Này, tôi bảo cậu xem nó có đột ngột cử động hay gì không, sao cậu lại nằm ra đó hả.

À.

Nằm thì cũng không sao nhỉ?

Nếu cách nhóc ta nhìn thế giới cũng giống tôi thì dù có nằm tư thế nào cũng vẫn thấy được cái quạt thôi.

Dù vậy.

Nhìn cái dáng nằm ườn ra đó để giám sát, lòng tôi cứ thấy khó chịu thế nào ấy.

Cảm giác giống như nhìn thấy một tân binh vừa mới chuyển đến, được giao nhiệm vụ gác đêm mà lại cứ gật gù ngủ gật trong chốt gác vậy.

...Nhưng vì cũng chẳng có cách nào để mắng mỏ nhóc ta nên tôi đành bỏ cuộc.

Tôi cũng chẳng muốn tốn sức vào mấy việc cỏn con này.

Khẽ lắc đầu, tôi để lại chiếc quạt và So-sik-i rồi tiếp tục bước đi tìm những chiếc quạt khác.

Với một kẻ sở hữu "chiêu gian lận" là đường ống thông gió như tôi, mấy cánh cửa khóa chặt chẳng bao giờ là trở ngại.

Vị trí của những chiếc quạt đã có túi tri thức chỉ dẫn, nên công việc diễn ra khá suôn sẻ.

Tôi cứ lần theo túi tri thức để tìm quạt, hễ gặp cửa đóng là lại đột nhập qua đường ống thông gió.

Bên trong luôn có thiết bị mở cửa khẩn cấp như đã hẹn trước, nên số lượng cửa được mở cứ thế tăng dần.

...Và tỷ lệ thuận với đó, số lượng quạt điện cũng tăng lên từng cái một.

Cơ sở mà tôi thâm nhập rộng hơn tôi tưởng, nên dù suôn sẻ nhưng cũng tốn khá nhiều thời gian.

Một phần vì nó rộng, nhưng phần khác chắc cũng do... cơ thể tôi quá nhỏ bé.

Cứ thế, không biết tôi đã vận chuyển bao nhiêu chiếc quạt rồi.

Đến khi tập kết quạt ở lối vào.

Số lượng quạt đã nhiều đến mức chỉ cần vung chân là đá trúng.

Nhìn thế này cứ như tôi đang ở trong một cửa hàng đồ cũ vậy.

Hình dáng mỗi cái một kiểu, cảm giác như đang đi hội chợ đồ cũ thật sự.

Đến lúc này, tôi bắt đầu thấy lo lo.

Cất công gom lại thế này rồi, lỡ lúc cửa mở mà tất cả quạt đồng loạt bật lên thì sao nhỉ?

Sau khi lối vào đóng lại, cơ thể tôi đã sủi bọt sùng sục nên có lẽ không sao, nhưng mà.

...Biết đâu bất ngờ cơ chứ.

Nếu Han Seo-ri và Kim Chun-soo, những người tin tưởng đi xuống đây cùng tôi... mà lại gặp phải chuyện y hệt như tôi lúc mới tới đây thì....

Ư.

Nghĩ đến đó là tôi thấy nôn nao cả người.

Tôi không muốn chuyện đó xảy ra chút nào.

Trong lúc đang lo lắng, có lẽ vì tôi vốn thông minh nên đã nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết.

Nếu vấn đề là chúng hoạt động.

Thì cứ làm cho chúng không hoạt động được là xong chứ gì?

Phá hủy hoàn toàn thì sợ là sẽ bị mắng....

Vậy thì cách để ngăn những chiếc quạt tự quay dù không có điện kia chỉ còn một cách duy nhất thôi.

Tôi gọi Dae-sik-i và So-sik-i lại.

Vừa ra hiệu, Dae-sik-i đã lạch bạch chạy tới, còn So-sik-i thì lừ đừ bò đến.

Sau khi bắt hai nhóc jelly đầy cá tính ngồi xuống, tôi bắt đầu tháo rời chiếc quạt ngay trước mặt chúng.

Tôi tháo lồng trước, vặn chốt rồi tách cánh quạt ra cho chúng xem.

Sau đó lắp lồng trước lại....

Vậy là ta có một chiếc quạt đã mất cánh để quay và một cái cánh quạt rời.

Cho chúng xem xong, tôi nhìn hai nhóc rồi chỉ tay vào đống quạt.

Dae-sik-i đưa nắm đấm búp bê ra phía trước đầy quyết tâm, còn So-sik-i thì dĩ nhiên là lộ rõ vẻ chán ghét.

Cái thằng So-sik-i này đúng là sướng quá hóa rồ mà.

Jung-sik dù có muốn làm cũng không được vì nó là cá voi đấy.

Liệu có ngày nào cậu hiểu được nỗi buồn của kẻ muốn làm việc mà không được làm không hả?

...Chuyện đó thì không biết.

Nhưng tôi vẫn dứt khoát chỉ tay vào đống quạt, So-sik-i thấy không thể trốn tránh được nữa nên đành lủi thủi đi tới bắt đầu tháo quạt.

Dù nhóc ta bỏ mặc đôi tay lành lặn mà lại lôi xúc tu ra làm, nhưng dù sao thì cũng là đang làm việc nên tôi mặc kệ.

Hai nhóc jelly này chắc là giống tôi nên thông minh lắm, chỉ cần xem qua một lần là đã tháo quạt rất thành thạo.

Cảm thấy hài lòng, tôi để lại "xưởng tháo dỡ quạt" ở phía sau, rồi cùng Jung-sik lơ lửng bước đi để thu hồi những chiếc quạt còn lại.

Giờ thì cấu trúc của tòa nhà này đã nằm lòng trong đầu tôi rồi.

Tôi cảm giác công việc thu hồi quạt sắp đi đến hồi kết.

Dù cảm giác phiêu lưu đã biến mất từ lâu... nhưng tôi vẫn thấy khá tự hào.

Vì cảm giác mình đang giải quyết một chuyện quái dị vẫn còn đó mà.

Dù nó giống như một trò tìm kho báu đã biết trước đáp án hơn.

...Nghĩ đến cảnh phải tốn thời gian đi tìm xem mấy cái quạt ở đâu chắc cũng kinh khủng lắm.

Nếu tôi có kích cỡ của một... người phụ nữ bình thường thì chắc sẽ dễ dàng thôi, nhưng với một kẻ nhỏ bé và thông minh như tôi thì cơ sở này quá đốn sức.

Cứ thế, trong lúc đi đi lại lại giữa lối vào và bên trong.

Cuối cùng tôi cũng thấy một chiếc quạt toát ra linh cảm mãnh liệt rằng đây chính là cái cuối cùng.

Vì nó nằm ở nơi sâu nhất, hẻo lánh nhất, nên chắc chắn nó phải là cái cuối cùng thôi.

Nếu đây mà không phải cái cuối cùng thì....

Chịu đấy.

Hay là... ta dùng chỗ khác đi được không?

Sau khi thốt ra lời than vãn chẳng ai nghe thấy.

Tôi tắt nguồn chiếc quạt đang quay phành phạch đó.

Tạch.

Ngay khi tiếng động vang lên và chiếc quạt ngừng chạy.

Uỳnh!

Thình thình! Ké-é-ét!

Những âm thanh kỳ quái bắt đầu vang vọng khắp tòa nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!