Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 075-Vật thể bất ngờ

075-Vật thể bất ngờ

Vật thể bất ngờ

Nỗ lực để làm gì đó với cánh cửa của tôi... chẳng mang lại kết quả nào.

Khe hở của cánh cửa đóng chặt đến mức lũ jelly của tôi không thể xâm nhập vào được.

Tôi đã nghĩ đến việc ép jelly chui qua khe đó, nhưng gạt bỏ vấn đề thực tế là "phần quan trọng" của mình có lẽ sẽ không lọt qua được thì vẫn còn một trở ngại khác.

Nếu không có hoa văn, tôi đã lầm tưởng đây là một bức tường vì nó chẳng có lấy một kẽ hở.

Sao họ lại làm nó tốt đến mức vô dụng thế này nhỉ?

Đã bỏ không dùng đến rồi mà còn làm chắc chắn vậy làm gì.

À thì... chắc lúc làm người ta cũng định dùng thật.

Dù vậy, tôi vẫn thấy tiếc nuối, giá mà họ làm ẩu hơn một chút thì tốt biết mấy.

Không cần đến mức công trình kém chất lượng, nhưng ít nhất cũng nên để lại một cái khe cho tôi chui vào chứ?

...Vì cứ cố làm việc không thành, nên trong đầu tôi toàn hiện ra mấy suy nghĩ ngớ ngẩn.

Tôi lắc đầu để xốc lại tinh thần, quyết định từ bỏ việc mở cửa và tìm lối vào khác.

Vừa ngăn cản Jung-sik đang bắt chước tôi lao "bạch, bạch" vào cửa, tôi vừa quan sát xung quanh.

Tôi cũng từng nghĩ đến việc làm tan chảy cánh cửa, nhưng khác với lúc ăn trái tim cá voi, ở đây chẳng có điểm bắt đầu nào để tôi có thể "nhấm nháp" cả.

Ít nhất phải có chỗ nào đó đủ nhỏ để nuốt vào thì mới bắt đầu được chứ... đằng này lại hoàn toàn không có kẽ hở.

Mà ngay từ đầu, so sánh trái tim với bức tường thép cứng nhắc này... vốn đã không giống nhau rồi.

Trong lúc đó, từ phía sau cánh cửa, những âm thanh cực nhỏ vẫn tiếp tục vang lên.

Cứ như thể đang chế nhạo tôi vậy.

Cảm thấy hơi bực mình, tôi đảo mắt nhìn quanh.

Và rồi, tôi đã tìm thấy "lối đi của chiến thắng" như đã định sẵn.

Đó chính là lỗ thông hơi, thứ luôn đóng vai trò là đường xâm nhập ở những nơi thế này.

Có thể nói đây là "gia vị" không thể thiếu trong các màn hành động lén lút, giúp ta vượt qua bất kỳ nơi canh phòng cẩn mật nào.

Điểm thú vị là.

Dù nơi đó có canh phòng nghiêm ngặt đến đâu.

...Không hiểu sao chỉ riêng lỗ thông hơi là luôn lỏng lẻo.

Dù sao thì.

Chuyện này chẳng có gì tệ với tôi cả, nên tôi làm cơ thể trở nên dính nhớp rồi bò lên tường.

Nếu tôi có năng lực bay... thì mong là nó sớm bộc phát cho nhờ.

Đến trước miệng lỗ thông hơi, tôi bám chặt lấy nó.

Xoạt!

Tôi dùng sức kéo mạnh ra.

Cảm giác nó nặng hơn tôi tưởng, nhưng tôi nghĩ dù là mình thì vẫn có thể làm được bấy nhiêu đó.

Thế nhưng.

Miệng lỗ thông hơi định mở ra thì không mở, trái lại, tay tôi bị cắt đứt theo hình dạng cái lưới sắt rồi rơi xuống sàn "lộp bộp".

Trong lúc tôi ngẩn ngơ nhìn dấu vết đó, tay tôi đã tái tạo lại với tốc độ ánh sáng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng những mẩu jelly vương vãi dưới sàn đã cho tôi biết vừa có chuyện gì.

Không.

Cái quái gì thế này?

Tôi đang thắc mắc tại sao lại như vậy thì nhìn kỹ lại, tôi thấy ở các góc có những chiếc đinh vít lớn được bắt chặt.

...Nhắc mới nhớ, hình như lần trước tôi cũng từng gặp chuyện tương tự.

Hay là cứ nhét jelly vào chỗ có đinh vít rồi làm tan chảy chúng nhỉ?

Tôi chợt nảy ra ý định đó nhưng vì không muốn ăn sắt thép cho lắm, nên tôi quyết định dùng lại phương pháp lần trước.

Dù có làm được đi chăng nữa.

Nếu có thể tránh được cái vị như liếm thanh sắt... thì tội gì phải làm đúng không?

Cũng chẳng có ai kề dao vào cổ bắt tôi ăn cả.

Trước đó, đầu tiên.

Bạch!

Tôi nhảy xuống sàn, nhấc bổng So-sik-i đang ngồi ngẩn ngơ tựa vào tường lên.

Thế là nhóc tì đó bắt đầu cựa quậy như con cá vừa ra khỏi bể nước.

Tôi đưa So-sik-i đến trước cửa, rồi nhét một thanh sắt nhặt được gần đó vào tay nó.

Không biết có phải tôi tưởng tượng không, nhưng hình như nó đang phân vân xem có nên nện tôi một cú hay không...?

Cảm thấy hơi kỳ quặc, tôi làm mẫu động tác dùng thanh sắt gõ vào cửa cho nó thấy.

Trông nó có vẻ không thích thú gì, nhưng rồi cũng bắt đầu gõ "tách... tách" vào cửa.

Keng... keng... keng.

Tiếng động nghe có vẻ tầm thường vang vọng khắp xung quanh.

Vì hiện tại chưa có việc gì cho Dae-sik-i nên tôi đặt nó xuống cạnh So-sik-i.

Sau đó, tôi cùng Jung-sik bay lơ lửng lên và tiếp cận miệng lỗ thông hơi.

Và rồi.

Tôi nhồi nhét Jung-sik vào trong.

Vì nó có hình dạng cá voi nên tôi cảm thấy mình như đang ngược đãi động vật, nhưng khi chạm vào miệng lỗ, cơ thể nó tách ra thành từng đơn vị jelly và từ từ chui qua.

Sau khi đưa Jung-sik đi... thì đến lượt tôi.

Tôi áp người vào miệng lỗ thông hơi rồi nhấn mạnh, cảm giác cơ thể như bị chia cắt hiện lên, tầm nhìn của tôi chậm chậm tiến vào bên trong.

Cảm giác chui qua lỗ thông hơi thật kỳ lạ.

Tôi nhớ lần trước khi chui qua, tôi phải đợi một lúc để cơ thể dính lại với nhau.

Nhưng bây giờ....

Jelly kết dính lại nhanh đến mức thấy lạ lẫm.

Trong lúc đang cảm thán tốc độ phục hồi còn kinh khủng hơn cả Healing Factor.

...Cơ thể chưa kịp chui qua hết của tôi đã bị kẹt ngay miệng lỗ.

Nói cách khác là thế này.

Cơ thể tôi bị cố định ngay trên song sắt của lỗ thông hơi.

Lại còn ngay đúng phần eo nữa chứ.

Tóm lại là nửa thân dưới thì lủng lẳng bên ngoài lỗ thông hơi.

Còn nửa thân trên đã vào trong thì.

Đang phải hứng chịu những cú húc đầu đầy giận dữ của Jung-sik.

Cú húc đầu nhỏ bé của nó cũng khá là gắt đấy.

Vì không có không gian để né nên tôi lãnh đủ.

...Dù nói là vậy, nhưng thực tế cũng chỉ phát ra những tiếng "bạch, bạch" mà thôi.

Mà này.

Nhìn cái cách nó húc cả tôi thế này.

Tôi nghĩ nhóc này thực sự có vấn đề rồi.

Dù sao thì.

Tôi vừa đẩy Jung-sik đang liên tục húc tới ra, vừa chui hẳn vào trong lỗ thông hơi.

Bước vào không gian chật hẹp và đầy bụi bặm này, giờ đây tôi thậm chí còn cảm thấy có chút an lòng.

Chẳng lẽ tôi đã trở thành chuyên gia đột nhập bằng lỗ thông hơi rồi sao?

...Nhưng mà, cái vị bụi bặm thì vẫn ghét thật.

Sau khi chỉnh đốn lại cơ thể jelly, tôi cùng Jung-sik tiến sâu vào trong.

Tôi vừa đi vừa chú ý lắng nghe tiếng gõ cửa của So-sik-i.

Thì... cứ đi theo hướng mà túi tri thức chỉ dẫn là được thôi.

Nhưng đây là phương án dự phòng tôi để lại cho chắc ăn.

Kiểu như....

Phòng hờ cho những tình huống túi tri thức hoạt động chập chờn như lúc này.

...Cái túi này lại bị gì nữa đây.

Vừa vào lỗ thông hơi, túi tri thức vốn đang chỉ về phía sau cánh cửa bỗng bắt đầu xoay loạn xạ.

Đến cả chủ nhân là tôi còn không biết nguyên lý hoạt động của nó, nên chẳng tài nào hiểu nổi tại sao nó lại thế này.

Hay là.

Ngoài cái tình huống kỳ quái này ra, còn có những "điểm đặc dị" khác nữa chăng?

Nghĩ đến đó, đám jelly của tôi hơi căng thẳng.

Nếu có thứ gì đó đáng sợ thì mong là nó cảnh báo trước cho tôi một tiếng... thì tốt biết mấy.

Cảm thấy lo lắng vô cớ, tôi chú ý đến tiếng gõ cửa và tiếp tục tiến bước "thình thịch" trong lỗ thông hơi.

Lối ra tôi muốn tìm không nằm ở đâu quá xa.

Ngay từ đầu tôi đã chui vào từ ngay trước mặt, nên gần là chuyện đương nhiên.

Khi đến được lối ra, tôi cùng Jung-sik nhìn vào bên trong.

Bên trong... là một khung cảnh hiện ra đúng như những gì người ta tưởng tượng khi nghĩ về một "phòng thí nghiệm".

Tuy nhiên, dù có đồ nội thất nhưng bên trong dường như chẳng có gì cả.

Cảm giác cứ như đang xem một căn hộ mẫu vậy?

Bịch, bịch.

Và tôi nhìn thấy cánh cửa mà So-sik-i chắc hẳn đã gõ nãy giờ.

Nghe tiếng động vẫn đều đặn vang lên, có vẻ nhóc So-sik-i đang làm việc rất nghiêm túc.

Thú thật là vì thấy cái dáng vẻ nằm ườn của nó trông ghét quá nên tôi mới cố tình bắt nó làm.

Nhưng thấy bảo làm là làm... tự nhiên tôi thấy cảm xúc hơi khó tả.

Sau một thoáng bồi hồi, tôi chuẩn bị tiến vào trong.

Để nó gõ mãi thế cũng là một việc ác mà.

Tôi đẩy Jung-sik vào trước rồi cũng ép mình chui vào y như lúc nãy.

Jung-sik chắc vì đã có kinh nghiệm một lần nên trở nên rộng lượng hơn, nó bay lơ lửng về phía cánh cửa đang phát ra tiếng "bịch, bịch".

Bạch!

Ngay khi tôi vừa đáp xuống sàn, lần này đến lượt Jung-sik lao mình "bạch, bạch" vào cánh cửa đang vang lên tiếng gõ.

...Chẳng lẽ nó không thích tiếng động từ bên ngoài sao?

Mà đúng là xét theo khía cạnh nào đó thì nó giống như tiếng ồn từ nhà hàng xóm vậy, tôi cũng hiểu cảm giác đó.

Nhưng mong là nó nhẫn nhịn một chút.

Tôi vừa lắc đầu vừa tiến lại gần cửa, ở một vị trí hơi cao, chính xác là tầm tay của một người trưởng thành.

Tôi thấy một thứ giống như công tắc gạt từ trên xuống dưới.

Thấy ghi là "Mở thủ công", có vẻ như gạt cái đó xuống thì cửa sẽ mở.

Cảm giác hưng phấn một cách kỳ lạ.

Cùng với đám jelly đang sủi bọt, tôi nhảy lên nắm lấy tay cầm.

Tôi dồn trọng lượng của mình để kéo nó xuống.

Và rồi.

Rầm!

Một tiếng động vang lên, khe cửa vốn đóng chặt đã hé mở.

Tôi tiến lại gần đẩy nhẹ một cái, cánh cửa mở ra cực kỳ dễ dàng, khiến mọi nỗ lực trước đó của tôi trở nên thật vô nghĩa.

Thế nhưng.

Bụp.

Ngay khi cửa vừa mở, một thanh sắt nào đó đã nện thẳng vào người tôi.

Bàng hoàng trước đòn tấn công bất ngờ, tôi nhìn về phía đầu thanh sắt.

Ở đó là Dae-sik-i, hay còn gọi là Alice.

Dae-sik-i chắc đã nhận ra người bị thanh sắt nện trúng là tôi, nên nó giật nảy mình rồi vứt thanh sắt đi.

Cảm thấy đầu óc trống rỗng, tôi chuyển tầm nhìn sang bên cạnh thì thấy So-sik-i đang nằm ườn tựa vào tường với vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Cứ tưởng là đang làm việc chăm chỉ.

Hóa ra là đùn đẩy việc cho đứa khác à.

...Thật sự, sao chẳng có đứa nào ra hồn ngoài Dae-sik-i thế này?

Đúng là con cả vẫn là nhất sao?

Nếu có thể thở dài, chắc tôi đã thở dài đến mức lún cả sàn nhà rồi.

Tôi lắc đầu rồi ôm lấy Dae-sik-i vào lòng.

Dae-sik-i trông có vẻ không thoải mái, chắc vì đã lỡ đánh tôi bằng thanh sắt, nhưng sau khi tôi vỗ nhẹ vào đầu nó thì nó cũng sớm bình tĩnh lại.

Sau đó, tôi dắt theo Jung-sik vừa lăn ra ngoài và nhóc So-sik-i lười biếng.

Chúng tôi tiếp tục khám phá bên trong cánh cửa theo sự chỉ dẫn của túi tri thức đang hướng về một phía.

Chẳng bao lâu sau.

Dưới một chiếc bàn lớn, tôi đã phát hiện ra một vật thể kỳ lạ.

Chắc chắn là nó rất kỳ lạ.

Bởi vì trong không gian không có điện này, nó vẫn đang hoạt động bình thường.

Và nó là một vật thể khiến tôi phải thắc mắc tại sao thứ này lại ở đây.

Phải.

Thứ hiện ra trước mắt tôi.

Không hiểu vì sao.

Vù vù vù.

Lại là một chiếc.

Quạt điện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!