Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 018-Han Seo-ri

018-Han Seo-ri

Han Seo-ri

[Đang xác nhận quyền truy cập....]

[Đã xác nhận.]

[Đang tải thông tin liên quan.]

[■■■ - KR - 2]

[■■■ - KR - 1] -> [■■■ - KR - 2]

[Đồ hộp không ai ăn được] -> [Khối thịt ■■ vô hạn]

[Ảnh chụp một hộp đồ hộp cũ kỹ]

[Ảnh chụp một cỗ máy đục lỗ có hình trụ khổng lồ]

Ngày phát hiện lần đầu: 2. 9. 19■■ (Ước tính)

Khi mới phát hiện, đối tượng có hình dạng một hộp đồ hộp cũ (■■■ - KR - 1). Tuy nhiên, trong quá trình thí nghiệm tại chi nhánh ■■, nó đã được mở ra và tái phân loại thành ■■■ - KR - 2. Trong quá trình này, ■■■ - KR - 1 được cho là đã thất lạc.

Lần đầu tiên khi ■■ nhận diện, họ cho rằng đây là đồ hộp được lưu thông trong Đại chiến. Tuy nhiên, sau đó người ta xác nhận không có công ty nào từng sản xuất loại sản phẩm này nên đã tiến hành thu hồi lại.

Kết quả kiểm tra cho thấy các thành phần bên trong được cho là những thứ không hề tồn tại trên thế giới này.

Sau đó, thông qua các thí nghiệm dưới đây, đối tượng được xác nhận là một điểm đặc dị và đã được đưa vào giam giữ tại ■■■.

Khi dùng búa đập vào, chỉ nghe thấy tiếng đục ngầu và không gây ra bất kỳ tổn hại nào đáng kể.

Đã sử dụng các loại súng ống nhưng không gây được thiệt hại gì. Trong quá trình này, hiện tượng đạn nảy đã xảy ra khiến một số người bị thương.

Đã sử dụng các loại đao kiếm nhưng không gây được thiệt hại gì.

Đã thử dùng máy ép thủy lực nhưng thiết bị đã bị hỏng. Sau khi thay thế bộ phận bị hỏng, đặt ■■■ - KR - 1 nằm ngang rồi thử lại, thiết bị vẫn tiếp tục bị hư hại.

Ngay cả với chất nổ, vẻ ngoài của đối tượng vẫn không hề thay đổi.

Vui lòng tham khảo báo cáo riêng biệt để biết thêm về các thí nghiệm bổ sung.

Tiếp theo là trích dẫn một phần hồ sơ thí nghiệm khi ■■■ - KR - 1 được mở ra.

Tiến sĩ ■■■: Kiểm tra xem có hồ sơ nào về việc thử mở cái này bằng dụng cụ khui đồ hộp chưa.

Đặc vụ ■■■: Hình như là chưa có đâu ạ?

Tiến sĩ ■■■: Thật à? Sao thế nhỉ?

Đặc vụ ■■■: Nếu mà biết được lý do thì chẳng phải giờ em đang mặc bộ đồ giống hệt Tiến sĩ ■■■ rồi sao?

Tiến sĩ ■■■: Đừng có nói nhảm nữa, đi lấy cái khui đồ hộp lại đây.

Sau đó, Đặc vụ ■■■ rời khỏi phòng thí nghiệm ■■ rồi quay lại với một chiếc khui đồ hộp trên tay.

Tiến sĩ ■■■: Người đi cùng phía sau là ai thế?

Đặc vụ ■■■: Em dẫn theo cho chắc ăn thôi ạ. Bản thân em quý giá lắm chứ bộ.

Tiến sĩ ■■■: ...Cậu nhớ là tất cả những chuyện này đều đang được ghi âm lại đấy chứ?

Đặc vụ ■■■: Ai chà, chỉ là khui cái hộp thôi mà, sao Tiến sĩ cứ làm quá lên thế. Chẳng phải đằng nào Tiến sĩ cũng định bắt em làm sao?

Tiến sĩ ■■■: Hừm hừm... Thôi thì, đã lỡ dẫn đến rồi thì cứ thử xem sao. Cậu đã làm đúng thủ tục để đưa người này đến rồi chứ?

Đặc vụ ■■■: Vâng.

■■■: ...Chỉ cần khui cái hộp này là được giảm ■■ thật ạ?

Sau đó là những đoạn đối thoại không liên quan đến thí nghiệm nên đã được biên tập lược bỏ.

Tiến sĩ ■■■: Được rồi, bắt đầu đi.

Theo chỉ thị của Tiến sĩ ■■■, ■■■ đã sử dụng dụng cụ khui đồ hộp lên ■■■ - KR - 1.

■■■ - KR - 1, thứ vốn không phản ứng với bất cứ điều gì, đã bị hư hại ở phần nắp ngay khi lưỡi dao của dụng cụ khui cắm vào.

Tiến sĩ ■■■: Cái gì? Sao cái này lại mở ra được?

Đặc vụ ■■■: Ơ? Ơ kìa?

■■■: Hiếc!

Hồ sơ kết thúc.

Kết quả: Bao bì của ■■■ - KR - 1 đã bị mở, khiến ■■■ - KR - 2 bên trong bị lộ ra ngoài.

■■■ - KR - 2 bị lộ ra đã giãn nở và lấp đầy toàn bộ bên trong phòng thí nghiệm ■■.

■■■, người không kịp chạy thoát, đã mất tích tại hiện trường. Dự đoán là đã bị cuốn vào khối ■■■ - KR - 2 đang giãn nở.

Tiến sĩ ■■■ đã ban bố báo động cấp 1, nhưng do không thể ngăn chặn sự giãn nở của ■■■ - KR - 2 nên Viện nghiên cứu ■■■ đã bị phong tỏa tạm thời.

Vui lòng kiểm tra báo cáo riêng để biết thêm về thiệt hại và hồ sơ liên quan.

Sau đó, theo kết quả của cuộc họp xử lý ■■■ - KR - 2 lần thứ 5, quyết định sẽ xử lý đối tượng thành thực phẩm thông qua ■■■lent ■■■ple ■o.

Tính an toàn thực phẩm đã được xác nhận thông qua 7 lần thí nghiệm.

Hầu hết những người tham gia đều báo cáo rằng họ cảm thấy các phụ phẩm cắt ra từ ■■■ - KR - 2 có vị rất ngon.

[Báo cáo tiêu thụ ■■■ - KR - 2]

[Bản thiết kế thiết bị gia công ■■■ - KR - 2]

[Báo cáo biện pháp an ninh nhà máy gia công ■■■ - KR - 2]

.

.

.

.

[Báo cáo kiểm tra định kỳ ■■■ - KR - 2 lần thứ ■■■■]

Người viết: Tiến sĩ Han ■■.

Trong quá trình kiểm tra định kỳ, đã phát hiện dị vật xâm nhập từ bên ngoài. Đã tiến hành xử lý theo đúng quy trình.

Sau đó, xác nhận hệ thống vẫn hoạt động bình thường, không có gì bất thường.

"Phù..."

Viết xong báo cáo, Han Seo-ri thở hắt ra một hơi rồi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Vì tò mò nên cô đã thử xem lại các hồ sơ cũ, nhưng chẳng thấy thông tin nào có vẻ giúp ích được gì. Kết quả cuối cùng chỉ còn lại dòng chữ lạnh lẽo rằng cô đã xử lý xong cái "dị vật" được cho là thiếu nữ Jelly nhỏ bé kia.

Ngẫm lại thì đây là chuyện cô vẫn thường xuyên gặp phải. Việc một điểm đặc dị đột nhiên xuất hiện rồi biến mất là chuyện xảy ra như cơm bữa.

Đó cũng chỉ là một trong số vô vàn điểm đặc dị từng đi ngang qua tay cô mà thôi.

'....'

Nhưng không hiểu sao Han Seo-ri cứ mãi bận tâm về thiếu nữ Jelly ấy. Cô tự hỏi bản thân nhưng chẳng thể tìm ra câu trả lời.

Xét về kết quả, gã Viện trưởng với những âm mưu đen tối đã không đạt được mục đích, còn điểm đặc dị đào tẩu thì đã bị dập tắt, chẳng phải mọi chuyện đều tốt đẹp sao?

Thế nhưng, dường như vẫn chưa thấy thuyết phục, cô lại thẫn thờ gõ bàn phím máy tính.

[■■■■ - KR] - Đang tìm kiếm.

Trên màn hình hiện ra thông tin về thiếu nữ Jelly được ghi nhận trong cơ sở dữ liệu.

Đúng như dự đoán, trạng thái vẫn đang dừng lại ở giai đoạn tìm kiếm.

Han Seo-ri nhìn chằm chằm vào đó một lúc rồi đưa tay gãi đầu như vừa nhận ra điều gì.

'...Dù sao cũng là do mình gây ra.'

Chắc vì chưa kết thúc mọi chuyện một cách triệt để nên cô mới thấy vướng bận thế này.

Nếu đã vậy, có lẽ cô nên đi tìm ít nhất là dấu vết của thiếu nữ Jelly, hay cái thứ gọi là "nước mũi chết tiệt" kia.

Ít nhất thì cũng phải điền được một trong hai chữ "Biến mất" hoặc "Thu hồi" vào cái cơ sở dữ liệu kia thì cô mới thấy nhẹ lòng được.

...Mà nhắc mới nhớ.

'Nước mũi chết tiệt là cái tên kiểu gì không biết... Dù gì thì cũng quá đáng thật.'

Han Seo-ri nhớ lại hình ảnh thiếu nữ Jelly từng ngồi ăn hamburger rồi chạy nhảy tung tăng trong phòng cách ly, cô lại thở dài không biết là lần thứ bao nhiêu trong ngày.

Đứng dậy khỏi ghế, cô đeo thẻ nhân viên lên cổ rồi bước ra khỏi phòng.

Có lẽ trong thời gian tới, cô sẽ phải đi tìm dấu vết của thiếu nữ Jelly quanh đây.

'...Cứ coi như là đi nghỉ phép vậy.'

Cô cau mày khi nghĩ đến cái cột trụ khổng lồ nằm phía sau khu vực kiểm soát.

Nơi đó thật sự là một địa điểm quá tồi tệ để gọi là đi nghỉ phép.

Han Seo-ri bước thẳng về phía khu vực kiểm soát.

*

*

*

*

Tôi nhìn thấy đôi chân bị cắt rời của mình bị vùi lấp trong khối thịt đỏ hỏn rồi trôi tuột ra ngoài.

Dù không cảm thấy đau đớn hay khó chịu gì, nhưng việc một phần cơ thể mình biến mất theo cách đó quả thực là một cú sốc lớn.

Nhưng có lẽ đây chính là trong cái rủi có cái may?

Sau khi bò vào bên trong và lấy lại được chút tỉnh táo, tôi nhận ra cơ thể mình đã nhỏ đi đáng kể.

Nhìn xuống phía dưới, đôi chân bị cắt lúc nãy đã mọc lại từ bao giờ, nhưng đổi lại thì vóc dáng của tôi lại bị thu nhỏ hơn trước.

Dù tinh thần có hơi chấn động một chút, nhưng thế này lại càng tiện cho việc ẩn nấp.

...Nếu cứ thản nhiên chấp nhận chuyện này thì có cảm giác tôi sẽ không còn là chính mình nữa, nên tôi đã cố gắng ép bản thân phải cảm thấy khó chịu một chút.

Nhưng cái cảm giác đó cũng nhanh chóng tan biến khi mùi đồ hộp ăn liền xộc lên mũi....

Dù sao thì.

Cứ thế tiếp tục bò sâu vào bên trong, có lẽ do trời tối quá nên tôi đã không nhận ra thứ gì đang đợi mình phía trước.

Mal-kang.

Cùng với một cảm giác mềm oặt.

Tôi bắt đầu rơi tự do xuống dưới.

Một luồng gió dữ dội, không thể so bì với luồng gió suýt chút nữa đã đục một lỗ trên người tôi lúc nãy, đang điên cuồng quật vào cơ thể tôi.

Không lẽ nào, vất vả lắm mới trốn được mà cuối cùng lại bị nổ tung thế này sao?

Một cái kết thật vô nghĩa làm sa- Á!

Đang rơi xuống thì tôi đập thẳng một tiếng "Bép!" vào một khối thịt đang chui ra từ một cái lỗ khác.

Cảm giác như hồn xiêu phách lạc đến nơi, nhưng nhờ thế mà tốc độ rơi dường như đã giảm bớt.

Phập!

Tầm nhìn của tôi chao đảo.

Cảnh tượng này làm tôi nhớ đến hình ảnh người Nhật giã bánh giầy mà tôi từng thấy trên mạng ngày trước.

Cứ mỗi khi tiếng "Phập!" vang lên là cơ thể tôi lại va vào một khối thịt, và tốc độ rơi lại chậm lại một chút.

...Sau vài lần va chạm như thế.

Chẹp!

Tôi tiếp đất xuống sàn nhà cứng ngắc như một miếng kẹo cao su bị dẫm bẹt.

Nếu đây là một trò chơi cảm giác mạnh, thì ngay khi bước ra khỏi đây, tôi nhất định sẽ kiện cái công viên giải trí đó tới bến.

Cũng may tôi là Jelly nên mới sống sót nổi, chứ nếu là người bình thường thì chắc giờ này trông cũng chẳng khác gì mấy khối thịt kia đâu.

Ngồi thẫn thờ vì cảm giác như não bộ đang rung lắc dữ dội, một lúc sau tôi mới tỉnh táo lại và nhìn quanh một lượt.

Chẳng biết tại sao nhưng ở đây có ánh sáng mờ ảo, nên việc quan sát xung quanh không gặp mấy khó khăn.

Thế nhưng... có gì đó rất lạ.

Không khí bao trùm căn phòng này trông rất giống với không gian ngột ngạt nơi tôi từng ngồi ăn hamburger và những món ngon lành cách đây không lâu.

Dù khắp nơi đều đổ nát tan hoang, nhưng cấu trúc thì y hệt.

Ngay khi sự nghi ngờ vừa dấy lên.

Rắc rắc!

Tôi nhìn thấy khối thịt ở giữa phòng đang phình to ra rồi trồi lên phía trên.

Và khởi nguồn của nó chính là một hộp đồ hộp nhỏ xíu.

...Nghĩa là sao.

Cái thứ đang lấp đầy phía trên kia và phun ra vô số khối thịt ấy.

Lại chính là cái hộp đồ hộp bé tẹo đó ư?

Chuyện này mà cũng có thể xảy ra... được sao?

Có vẻ như mọi kiến thức thông thường mà tôi biết từ trước đến nay đều đã chết sạch rồi.

Cùng với những tiếng kêu răng rắc, khối thịt đỏ hỏn vẫn không ngừng giãn nở.

Vậy thì nên gọi đây là thịt gì bây giờ?

Thịt bên trong đồ hộp à?

Bảo sao vị của nó cứ kỳ kỳ, hóa ra là từ cái chỗ này mà ra.

...Không lẽ, họ đang cho cái thứ quái quỷ này vào đồ ăn liền rồi đem bán đấy à?

Trời đất ơi.

Bóng tối của Ngôi Sao Xanh này xem ra còn sâu thẳm hơn tôi tưởng nhiều.

Thế này thì tôi không thể không nghi ngờ rằng họ cũng muốn làm cho miếng Jelly của mình phình to ra để đem bán đâu.

Đang run rẩy vì kinh hãi.

Tôi chợt nhìn thấy thứ gì đó trắng hếu nằm cạnh hộp đồ hộp.

Tôi nằm rạp xuống rồi bò lại gần.

...Một bộ xương trắng muốt đập vào mắt tôi.

Bộ xương mặc bộ đồ có ghi mấy con số đã mục nát đến mức tôi tự hỏi liệu nó có thể vỡ vụn thêm được nữa không.

Cũng may là hình dáng hộp sọ vẫn còn nguyên vẹn nên mới nhận ra đó là xương người, chứ nếu không có nó thì chắc tôi cũng chẳng biết đây là cái gì nữa.

Dù vốn dĩ đã dưới mức trung bình rồi, nhưng tình trạng vệ sinh ở đây có nói giảm nói tránh thế nào cũng không thể khen là tốt được.

Tôi thấy hận bản thân vì đã ăn đống đó một cách ngon lành cho đến tận bây giờ.

Hóa ra lý do nó vừa rẻ vừa ngon là ở đây cả.

...Liệu báo cáo cho Cục An toàn Thực phẩm và Dược phẩm thì có giải quyết được gì không nhỉ?

Đang mải mê với những suy nghĩ ngớ ngẩn.

[#@$&*(!]

Tôi giật bắn mình, toàn thân Jelly run bần bật vì một giọng nói đột ngột vang lên. Cái giọng nói kỳ quái ấy dường như không truyền qua không khí, mà vang lên trực tiếp từ hộp đồ hộp nơi những khối thịt đỏ hỏn đang phun ra.

...Cái này thật sự không báo cáo được sao?

Tôi nhìn chằm chằm vào hộp đồ hộp với ánh mắt đầy ghê tởm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!