020-Kết cục khác
Kết cục khácƠ, ơ... Kh-không được!
Rắc!
Một tiếng động giòn tan vang lên, cơ thể tôi va phải thứ gì đó có vẻ là trần nhà.
...Rốt cuộc tôi vẫn không thể nhảy khỏi khối thịt đang cuồn cuộn lao lên. Kết quả là tôi cùng phần thịt còn lại đã va vào một nơi nào đó.
Khối thịt đập vào tường rồi vỡ tan như vòi phun nước, tôi thấy chúng bị hút tọt vào một cái lỗ.
Trên đó dính đầy những thứ có vẻ là thạch của tôi.
Những thớ thịt nứt toác đã xé toạc cả da thịt tôi đi mất.
Nỗi hối hận muộn màng ập đến như sóng trào. Dù chẳng có nước mắt để mà làm ướt khóe mi, nhưng khối thạch đang run rẩy bần bật của tôi vẫn rũ xuống như thể đã tiên liệu được hồi kết.
Biết thế cứ lầm lũi bò lên từng chút một cho xong, giờ hối hận thì cũng đã quá muộn rồi.
Giờ tôi chỉ còn nước dính chặt vào cái trần nhà này như bã kẹo cao su, chờ đợi bị "con dao cạo" mang tên khối thịt kia xẻ thành từng mảnh.
Chắc tôi sẽ bị phanh thây rồi rải khắp cả nước mất thôi.
Nghĩ đến viễn cảnh rợn tóc gáy đó, bụng dạ tôi bỗng cồn cào một cảm giác kỳ lạ.
Thay vì nhìn thấy đèn kéo quân như mọi khi, lần này lại là một cảm giác khác thường khiến tôi nghiêng cái thân thạch của mình đầy thắc mắc.
Phải tỉnh táo lại thôi.
Vị thịt đóng hộp lúc nãy lại xộc lên nồng nặc. Không, đúng hơn là cùng một loại nhưng mang cảm giác tươi sống hơn nhiều.
Điều đó chỉ có nghĩa là một điều.
Dù đang bị khối thịt đè bẹp, cơ thể tôi vẫn đang mải miết tiêu hóa và biến chúng thành da thịt của chính mình.
Giống như bị ai đó tống thẳng miếng thịt vào họng, còn tôi thì đang biểu diễn màn ảo thuật cố nuốt chửng nó xuống vậy.
Cái vị khó chịu khiến bụng dạ chẳng mấy êm thấm, nhưng có vẻ dinh dưỡng của nó cực kỳ tốt. Dù bị "dao cạo" khối thịt rỉa mất không ít thịt da, tôi vẫn may mắn duy trì được hình hài.
...Nếu là người bình thường thì chắc giờ đã tan xác trong đống thịt đó rồi, nhưng nhờ cái cơ thể đặc biệt này mà tôi mới giữ được mạng.
Nói vậy không có nghĩa là tôi biết ơn nó đâu, vì nếu không có cái thân xác này thì ngay từ đầu tôi đã chẳng phải rơi vào cảnh khốn cùng thế này rồi.
Dù sao thì.
Nói theo kiểu trò chơi thì coi như tôi vừa kiếm thêm được 1 Xu mạng.
Không ngờ khả năng tiêu hóa của mình lại mạnh mẽ đến thế, nhưng nếu cứ nghĩ chuyện này sẽ kéo dài mãi thì đúng là quá ngây thơ.
[@$5muốn$]
Giữa lúc đó, cái giọng nói văng vẳng nãy giờ lại vang lên.
Lần này, tôi có cảm giác như mình đã nghe hiểu được đôi chút.
Là ảo giác sao? Tôi cố tập trung cảm nhận nhưng chỉ thấy vị thịt nồng nặc bốc lên nên đành thôi.
Phải rồi, làm gì có chuyện thứ vốn không hiểu bỗng dưng lại nghe ra được chứ.
Quan trọng hơn là tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian, trước mắt phải tìm cách thoát khỏi đây đã.
Trong lúc tôi còn đang loay hoay, những khối thịt vẫn liên tục ập tới. Những phần chưa kịp tiêu hóa bị tống ra ngoài cùng với thạch của tôi.
Cứ như đang đổ nước vào cái bình thủng đáy vậy.
Sở dĩ tôi vẫn giữ được bình tĩnh trong hoàn cảnh này là vì tôi không cảm thấy đau đớn.
...Không phải vì tôi đã biến thành thứ gì đó khác, mà đơn giản là vì tôi thiếu đi cái cảm giác đau mà một con người đáng lẽ phải có.
Vừa thấy biết ơn sự bình tĩnh đó nhưng cũng vừa thấy lợn cợn, tôi bắt đầu cảm thấy bụng dạ hơi nặng nề.
Quả nhiên là cái gì cũng có giới hạn. Cái bụng này đâu phải túi thần kỳ của chú mèo máy màu xanh nào đó đâu.
Ầm ầm!
Tôi nhìn những khối thịt lại một lần nữa quấn chặt lấy cơ thể mình.
Chúng cứ thế chui tọt qua lỗ, mang theo những mảng thạch dính bết.
Nhìn cái cảnh tượng trông như món "kẹo hồ lô thịt thạch" này, tôi cố cử động nhưng thật sự không dễ dàng chút nào. Lực ép vào cái thứ gọi là trần nhà kia quá lớn.
Vì bị kẹt cứng trong đống thịt nên tôi chẳng còn nhiều lựa chọn.
Một là tách bỏ phần căn cốt của cơ thể này để tính chuyện tương lai, nhưng vì chẳng biết làm thế nào nên thôi bỏ qua.
Còn lại là... phó mặc bản thân cho một phần của khối thịt đang nứt ra kia.
...Dù chọn cái nào thì cũng là đánh cược với vận may thôi, nhưng ít nhất cái thứ hai là việc tôi có thể làm ngay lúc này.
[Nghe@@@]
Lại là giọng nói đó.
Lần này tôi nghe rõ hơn hẳn.
Những âm thanh vô nghĩa đang dần chuyển thành ngôn ngữ mà tôi có thể hiểu được.
Một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng thạch. Tôi chẳng biết điều này báo hiệu cho thứ gì, nhưng cảm giác bất an thì cực kỳ rõ rệt.
Vì cảm thấy có điềm chẳng lành, tôi quyết định hành động ngay lập tức.
Tôi gom góp lại những tay chân đang bị ép bẹt dí.
Rồi tôi thầm đếm: một, hai, ba.
Tôi dồn hết sức bình sinh bám chặt lấy một khối thịt đang tách ra. Đây sẽ là sợi dây thừng mục nát hay là phao cứu sinh của tôi đây?
Kết quả sẽ rõ ngay thôi.
Tầm nhìn chao đảo dữ dội ngay khi tôi phó mặc cơ thể mình. Khối thịt lao đi vun vút rồi bị hút tọt vào cái lỗ như thể bị máy hút bụi nuốt chửng.
Cái thân hình mềm nhũn của tôi cũng chung số phận.
Dạo gần đây tôi cứ phải trải qua những chuyện mà cả đời người chắc chỉ gặp một lần quá thường xuyên rồi.
...Cảm giác đây mới chỉ là sự khởi đầu cứ thế len lỏi trong tâm trí, nhưng tôi không muốn nghĩ thêm nữa nên đã gạt phắt nó đi.
Để mà nghĩ đến tương lai thì lúc này tôi đã quá mệt mỏi rồi.
Tôi cứ thế đờ đẫn bám vào khối thịt để thoát ra khỏi cái lỗ.
Xoẹt!
Một âm thanh quen thuộc vang lên.
...Trước mắt tôi là lưỡi dao đã từng xẻ mất chân tôi. Những khối thịt đi trước đang bị cắt thành từng khúc ngọt lịm.
Xoẹt!
Nhìn cảnh tượng hãi hùng đó, khối thạch của tôi săn lại vì căng thẳng.
So với những mối đe dọa không tưởng, nỗi sợ về một cái đau mà mình đã biết rõ còn đáng sợ hơn gấp bội.
Thế rồi.
Tôi sực nhận ra mình đã vào đến đây thì có thể buông khối thịt ra được rồi, thế là tôi liền đẩy khối thịt đã vận chuyển mình nãy giờ ra.
Đây chẳng phải "thỏ chết chó bị mổ", mà giống như một liên minh tạm thời với kẻ thù trên cây cầu độc mộc vậy.
...Giờ đã đến đích rồi thì đường ai nấy đi thôi.
Dù chẳng biết khối thịt dính đầy thạch của mình sẽ bị xử lý ra sao nhưng mà...
Dù sao thì.
Nghe tiếng bíp bíp vang lên từ bên ngoài, tôi căn chỉnh thời điểm lưỡi dao vung lên.
Cứ thế này thì đúng là chẳng khác gì đang ở trong một trò chơi cả.
Bíp, bíp.
Xoẹt!
Ngay khoảnh khắc lưỡi dao vừa vung ra một lần nữa, tôi liền băng qua. Dù không may bị xẻ mất một mẩu thạch nhỏ, nhưng cuối cùng tôi cũng đã đến được cái lỗ nơi khối thịt thoát ra.
Tôi thấy những khối thịt đi trước đang lủng lẳng trên những chiếc móc sắt.
Ngay trước mắt tôi cũng là một chiếc móc sáng loáng y hệt.
Ban đầu tôi định mặc kệ mà nhảy xuống luôn, nhưng cái lỗ này cao quá nên tôi hơi chùn bước.
Trong khi đó, một khối thịt mới lại đang lù lù tiến đến từ phía sau.
Đành vậy, tôi bám đại vào cái móc.
Khi tôi dồn trọng lượng lên, chiếc móc vốn đang đứng yên bỗng chuyển động. Nó không chạy ngay mà phải đợi đến khi một khối thịt khác đâm sầm vào tôi rồi rơi xuống, lúc đó nó mới bắt đầu trôi đi.
Ngay khoảnh khắc đó.
[Phiền phức@...]
Lại là cái giọng nói phiền phức đó vang lên từ phía sau.
Tôi mặc kệ cái giọng nói quái gở kia, cứ thế bám chặt vào móc sắt và quan sát xem những khối thịt phía trước đang đi đâu.
Chỉ cần bám thêm một chút nữa thôi là sẽ đến độ cao có thể nhảy xuống được.
Đúng lúc đang bình tĩnh chờ đợi thời cơ thì.
"Ơ?"
Một tiếng thốt lên từ phía dưới. Đó không phải là cái giọng nói quái gở kia, mà là giọng nói mà thâm tâm tôi có lẽ đã luôn mong chờ được nghe lại.
Nhìn xuống dưới, tôi thấy người phụ nữ xinh đẹp, thông minh ấy đang nhìn mình với khuôn mặt ngơ ngác.
Cái vẻ mặt đó trông buồn cười đến mức bụng dạ tôi phát ra những tiếng "ục ục" khoái chí.
Đời nào mới được thấy một mỹ nhân ngẩn ngơ đến thế này chứ?
Mà có vẻ như cô ấy vẫn luôn tìm kiếm tôi suốt nãy giờ.
...Tại sao nhỉ?
Dù không rõ lý do nhưng cảm giác đó chẳng tệ chút nào.
...Có lẽ vì bản chất của đống thịt kia khác với những gì tôi nghĩ, hoặc đơn giản là vì tôi đang thèm khát hơi ấm của con người.
Một người thực lòng quan tâm đến tôi.
Trong lúc đó, sàn nhà đã ở ngay dưới chân, tôi buông tay rồi nhảy phóc xuống.
Vút- bộp! Sau một tiếng động khô khốc, cuối cùng tôi cũng đã chạm đất.
Trong khi tôi còn đang lảo đảo vì cú va chạm, người phụ nữ đã hớt hải chạy lại gần.
Vừa mừng vừa lo, tôi vội vàng ngọ nguậy để định hình lại cơ thể.
Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ bế thốc tôi lên như lần trước, nhưng...
Cạch.
À.
Cùng với tiếng động đó, tôi lại bị nhốt vào một chiếc hộp y hệt lúc mới bị bắt tới đây.
...Có lẽ vì ấn tượng về cô ấy từ trước đến giờ quá tốt nên mới vậy chăng?
Cảm giác phản bội dâng trào, tôi lườm cô ấy cháy mặt.
Dù chẳng biết cô ấy có cảm nhận được ánh mắt của một đống thạch hay không.
Nhưng có vẻ cô ấy nghĩ rằng tôi hiểu được lời mình nói.
"...Đây là quy trình nên tôi không còn cách nào khác."
Cô ấy khẽ lẩm bẩm như vậy.
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt lưỡng lự của cô ấy, có vẻ chính cô ấy cũng chẳng mấy chắc chắn.
Cảm giác giống như đang biện minh vậy?
...Chép.
Nhưng dù sao thì.
Tình hình vẫn khá khẩm hơn lúc đầu.
Vì đã bị xẻ mất không ít thạch trên đường tới đây nên không gian bên trong hộp có vẻ khá rộng rãi.
Người phụ nữ nhốt tôi vào chiếc hộp không rõ lai lịch rồi thao tác trên bảng điều khiển của máy móc.
Chẳng mấy chốc, tiếng bíp bíp chói tai cũng biến mất.
Dù chẳng phải do mình làm, nhưng tôi vẫn thấy tự hào như thể vừa hoàn thành một trọng trách lớn lao vậy.
...Dù những gì tôi làm có vẻ chẳng liên quan gì đến việc giải quyết vấn đề, nhưng dù sao thì cảm giác vẫn là vậy.
Người phụ nữ ngừng tiếng động rồi thở phào một hơi, sau đó xách chiếc hộp bước đi.
Trước mắt tôi lại hiện ra cái cột nơi những khối thịt sạch sẽ trồi ra.
...Cái giọng nói cuối cùng đó là gì nhỉ?
Cảm giác bất an lại ùa về, nhưng tôi cố xua nó đi. Tôi thực sự chẳng muốn biết chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
