Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

0-100 - 021-Jelly có mơ về hamburger không

021-Jelly có mơ về hamburger không

Jelly có mơ về hamburger không?

Lại bị người phụ nữ chẳng rõ tên tuổi kia bắt lại, tôi quay trở về căn phòng trắng toát đầy áp lực y hệt lần trước.

Nơi này giống hệt chỗ để đống đồ hộp kia, khiến cảm giác trong tôi thật khó tả.

Mà khoan đã.

Nói vậy nghĩa là nơi chứa đồ hộp vốn dĩ cũng làm những việc tương tự như ở đây sao?

Thấy ở đó đổ nát lắm mà... Chắc là đã có tai nạn gì đó xảy ra chăng?

Chịu thôi.

Tôi cũng chẳng thiết tha muốn biết. Cứ hễ nghĩ về nơi đó, giọng nói vang lên vào phút cuối lại hiện về khiến tâm trạng tôi chẳng mấy vui vẻ gì.

Cái cảm giác một giọng nói không thể hiểu nổi đột nhiên trở nên hiểu được... thật khó chịu đến mức không thốt nên lời.

Giống như mấy câu chuyện sáng tác nổi tiếng về việc chỉ cần nhìn vào dòng chữ thôi cũng đủ phát điên vậy, giờ tôi đã hiểu được phần nào rồi.

...Có lẽ vì mang thân xác này nên tôi mới chỉ dừng lại ở mức hiểu đại khái thôi chăng.

Dù không muốn nhớ lại, nhưng những suy nghĩ ấy cứ bám lấy tâm trí tôi, chẳng chịu rời đi chút nào.

Cứ thế, những suy nghĩ về đống đồ hộp vốn đang hành hạ đầu óc tôi...

Lại chuyển sang câu hỏi: Tại sao đột nhiên mình lại có thể hiểu được? Và tôi đã nhanh chóng đoán ra lý do. Dù không chắc chắn 100%, nhưng tôi gần như khẳng định được nguyên nhân.

'Chắc chắn là do mình đã ăn cái khối thịt kỳ quái đó rồi.'

Ngoài chuyện đó ra thì chẳng còn lý do nào khác.

Bởi vì khi còn lởn vởn quanh đống đồ hộp, tôi vẫn nghe thấy những âm thanh không thể hiểu nổi.

Thời điểm chúng bắt đầu chuyển thành ngôn ngữ mà tôi có thể lờ mờ hiểu được, chính là lúc tôi đã tiêu hóa hết đống thịt kia.

...Điều này rốt cuộc có ý nghĩa gì đây?

Đợi đã.

Nếu tôi đã nếm thử loại thực phẩm ăn liền này, nghĩa là nó đang được phân phối ra bên ngoài.

Chuyện này... liệu có ổn không đấy?

Tôi vừa sủi bọt bập bùng vừa lo lắng, nhưng rồi cũng sớm bỏ cuộc.

Bởi vì một cảm giác hụt hẫng sâu sắc ập đến khi tôi nhận ra mình chẳng thể làm được gì.

Dù có lo lắng đến mấy, tôi cũng chỉ là một cục jelly nhỏ bé bị phản bội và bị bắt giữ mà thôi.

...Dù việc gọi đó là "bị phản bội" hoàn toàn là dựa trên tiêu chuẩn của cá nhân tôi, nhưng con người vốn dĩ là sinh vật ích kỷ mà, đúng không?

Tuy hiện tại không thể gọi là con người, nhưng vì tôi từng là người nên chuyện này cũng hết sức tự nhiên thôi.

Dù vậy, tôi có nên cảm thấy biết ơn vì họ không nhốt mình trong hộp mà thả tự do thế này không nhỉ?

Tôi cứ co ro trong góc phòng, lòng dạ bồn chồn không yên như thế được bao lâu rồi?

Trong không gian mà ngay cả dòng chảy thời gian cũng không thể cảm nhận được, tôi đang thẫn thờ ngồi đó.

Thế rồi, cánh cửa đóng chặt bỗng mở ra, lần này một người đàn ông lạ mặt bước vào.

Người đàn ông với gương mặt đầy vẻ bất an đang bưng một chiếc khay, từ đó tỏa ra một mùi hương cực kỳ, cực kỳ quen thuộc.

Cơ thể jelly của tôi sủi bọt bập bùng theo mùi hương đó, nhưng tôi vẫn cố tỏ ra không quan tâm, hậm hực ngồi thu mình lại.

Thấy người đàn ông cũng tỏ vẻ vô cùng thận trọng và miễn cưỡng, tôi càng có cớ để tập trung vào tâm trạng dỗi hờn của mình.

Hừ, muốn để đó thì cứ để đi?

Ngay sau đó, người đàn ông đặt khay xuống rồi vội vàng chạy biến ra khỏi phòng.

Thật tình, tôi đã làm gì đâu mà anh ta lại sợ hãi đến thế cơ chứ.

Mà quan trọng hơn, đây là lần đầu tôi gặp người này, nhưng không hiểu sao lại thấy có chút quen thuộc.

Dù có vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ nổi mặt anh ta, nên tôi quyết định thôi không quan tâm đến kẻ vừa bỏ chạy nữa.

Tôi tiến lại gần chiếc khay đặt trên sàn.

Ở đó là chiếc hamburger của hãng L mà tôi đã ăn rất ngon lành lần trước. Lần này còn có thêm cả khoai tây chiên và nước ngọt đầy đủ nữa.

Phải rồi, con người thì cũng có lúc phản bội nhau chút chứ.

Có vẻ như đã một khoảng thời gian trôi qua kể từ khi tiêu hóa khối thịt kia, nên vừa nhìn thấy hamburger là cơ thể jelly của tôi lại sủi bọt liên hồi.

Hoặc cũng có thể đơn giản là do tôi ham ăn thôi.

Dù sao thì.

Tôi nhặt chiếc hamburger trên khay lên rồi nhét vào bụng. Hương vị hamburger vẫn như xưa, và khoai tây chiên cũng rất ngon.

Cái cảm giác không thấy được độ giòn của đồ chiên trái lại còn tốt hơn. Vì dù mềm hay giòn thì với tôi, khoai tây chiên vẫn cứ là khoai tây chiên thôi.

Thêm cả món cola được tống vào bụng trong một nốt nhạc, tôi cảm thấy như trong cơ thể mình đang mở tiệc vậy.

Cảm giác sủi bọt tí tách nổ lốp bốp còn mang lại sự tươi mới hơn cả việc uống cola qua cổ họng.

Nó khiến những nỗi lo mơ hồ về việc tương lai mình sẽ ra sao dường như tan biến sạch.

Sự phản bội tuy đắng cay, nhưng set hamburger thì lại ngọt ngào vô cùng.

Có lẽ vì thế chăng.

Tôi đã không hề nhận ra những biến đổi đang xảy ra trong chính cơ thể mình.

*

*

*

*

"Giờ anh không thấy sợ nữa nhỉ?"

"...Nếu Tiến sĩ cũng bị chất nhầy đổ ập lên đầu như tôi, chắc cô cũng sẽ trở nên giống tôi thôi."

"Hừm... Đến mức đó cơ à?"

Khi Han Seo-ri vừa xoa cằm vừa nói vậy, Kim Chun-soo thở dài một hơi thườn thượt rồi quay người đi.

"Tôi xin phép đi trước đây."

"Thật là... Đàn ông gì mà chỉ có bấy nhiêu cũng..."

"Không phải chuyện đó đâu. Mà bao giờ cô mới định thực hiện lời hứa đây?"

Đúng là cái đồ nhớ dai.

Han Seo-ri khẽ né tránh ánh mắt của Kim Chun-soo. Trước cái nhìn chằm chằm đầy kiên quyết của anh, cô dùng bút xoay xoay lọn tóc rồi khẽ nói.

"Chắc phải đợi thêm một chút nữa. Ừm... Sau khi chuyển đứa bé đó đến Viện nghiên cứu thì sẽ tốt hơn đấy."

"...Cô đã hứa rồi đấy nhé."

"Tất nhiên rồi."

Han Seo-ri nở nụ cười híp mí, Kim Chun-soo gãi đầu sột soạt rồi mở cửa bước ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng anh, Han Seo-ri mỉm cười với chút đượm buồn trên gương mặt rồi quay đầu lại.

Qua cửa kính, cô thấy thiếu nữ Jelly đang ngọ nguậy bên trong.

Vào ngày mới đưa nó từ khu vực kiểm soát về, thấy nó cứ chui rúc vào góc phòng như một đứa trẻ đang dỗi khiến cô có chút bối rối.

Nhưng giờ thấy nó lại bò lồm cồm khắp nơi... có vẻ như đã hết giận rồi.

Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài đáng yêu đó, những gì nó thể hiện lại không hề đơn giản.

Bởi đó là bằng chứng cho thấy thiếu nữ Jelly không chỉ có khả năng nhận thức mà còn sở hữu trí thông minh vượt trội hơn mong đợi.

Thực tế, trí thông minh của nó dường như còn cao hơn cả những gì cô nghĩ.

Việc nó bám vào móc treo rồi đáp xuống sàn... chứng tỏ nó hiểu được cơ chế hoạt động của những thứ đó.

'...Hay là mình nên đi cùng đặc vụ Chun-soo nhỉ.'

Lỡ nó chỉ ghét mỗi mình mình thì sao?

...Không, không phải thế này.

Có lẽ vì đã nảy sinh một sự gắn bó kỳ lạ nên suy nghĩ của cô cứ mãi đi chệch hướng.

Dù đây không phải là dấu hiệu tốt, nhưng mỗi khi nhìn thiếu nữ Jelly nhỏ bé, cô lại không kìm lòng được mà trở nên mềm yếu.

Dù sao thì cũng thật may mắn khi cô có thể đưa thiếu nữ Jelly đến Viện nghiên cứu một cách an toàn.

Hơn nữa, nó còn được xếp vào diện thực thể giám sát đặc biệt mà ngay cả Viện trưởng cũng không thể tùy tiện đụng vào.

Han Seo-ri cảm thấy tự hào khi nhận ra những nỗ lực bấy lâu nay của mình không hề uổng phí.

Sở dĩ cô có thể chỉ định thiếu nữ Jelly làm thực thể giám sát đặc biệt là vì những tồn tại vừa có trí thông minh vừa có thiện chí như cô bé này là rất hiếm.

Và còn vì một sự thay đổi kỳ lạ đã xuất hiện ở thiếu nữ Jelly.

Han Seo-ri quan sát thiếu nữ Jelly qua cửa kính. Chính xác là quan sát những khối chất nhầy nhỏ xíu đang lũn cũn bám theo sau đuôi nó.

Trông chúng chẳng khác nào những con 'Slime' xuất hiện trong trò chơi.

Trong vài ngày sau khi bị cách ly trở lại, cô chỉ đều đặn đưa thức ăn vào, nhưng đến một lúc nào đó, sau lưng thiếu nữ Jelly đã xuất hiện những khối nhỏ ấy.

Ban đầu cô cứ ngỡ nó nôn ra chất nhầy, nhưng kết quả quan sát cho thấy chúng có thể cử động ngọ nguậy.

Điều thú vị là dường như ngay cả thiếu nữ Jelly cũng thấy bất ngờ, vì khi nhìn thấy những khối thịt đang chuyển động đó, nó đã tỏ ra vô cùng kinh ngạc.

'...Có lẽ nào.'

Đây không phải là năng lực vốn có của nó sao? Nếu không thì chẳng có lý do gì để thiếu nữ Jelly phải ngạc nhiên đến thế cả.

Trong số những thứ thiếu nữ Jelly đã tiêu thụ suốt thời gian qua, thứ duy nhất đáng nghi chính là 'khối thịt tăng thực vô hạn'.

Han Seo-ri đã nhấn mạnh điểm này và thành công trong việc đưa thiếu nữ Jelly vào danh sách thực thể giám sát đặc biệt.

Viện trưởng đã tìm đến với gương mặt nhăn nhó và nổi trận lôi đình, nhưng vì đã quá quen với việc đó nên cô chỉ thấy buồn cười.

Thay vào đó.

Giờ đây chuyện này đã trở nên lớn hơn cả việc thiếu nữ Jelly bị Viện trưởng lén lút chiếm đoạt.

Việc thiếu nữ Jelly ăn 'khối thịt tăng thực vô hạn' rồi nảy sinh năng lực mà chính nó cũng không biết...

Dẫn đến kết luận rằng có thể trong những khối thịt đang được phân phối kia tồn tại những hiệu năng mà họ chưa nắm bắt được. Vì vậy, họ vẫn tiếp tục sản xuất thực phẩm ăn liền nhưng lại không cho xuất kho.

Vốn dĩ đây là phương pháp để xử lý đống thịt tăng thực kia nên không thể dừng vận hành nhà máy.

Nhìn lượng hàng tồn kho ngày một tăng lên, bộ phận tài chính đã tỏ thái độ gay gắt, nhưng chẳng phải đó là chuyện đảo lộn gốc ngọn sao?

Han Seo-ri nghĩ vậy nhưng cũng không nói gì thêm.

Cô biết một phần kinh phí nghiên cứu cấp cho mình đến từ nguồn đó.

...Và ngay từ đầu, chính cô là người đã đưa thiếu nữ Jelly đến đây, nên nếu đào sâu quá mức thì người chịu thiệt chính là cô.

Trong cuộc họp diễn ra ngay sau đó, ý kiến cho rằng nó đã hấp thụ khả năng 'tăng thực' của khối thịt chiếm đa số, nên có vẻ việc phân phối sẽ sớm được khôi phục.

Han Seo-ri cảm thấy đây là một suy nghĩ có chút chủ quan và nguy hiểm, nhưng cô không đưa ra ý kiến phản đối đủ mạnh để gạt bỏ số đông.

Một phần vì không muốn bị chú ý, phần khác vì cô biết có nói ra thì cũng chẳng ai thèm nghe.

Thay vì tiêu tốn tâm sức vào việc đó, cô nghĩ thà tập trung nghiên cứu về thiếu nữ Jelly còn hơn.

Vì vậy, cô cảm thấy hài lòng khi thiếu nữ Jelly được phân về cho mình đúng như kế hoạch ban đầu.

Đang mải mê suy nghĩ, Han Seo-ri lại một lần nữa nhìn qua lớp kính về phía thiếu nữ Jelly.

Cô thấy thiếu nữ Jelly đang đặt khối chất nhầy tròn trịa vốn cứ lẽo đẽo theo sau lên tay mình.

Dáng vẻ nó nâng niu khối tròn bằng cả hai tay rồi chăm chú quan sát trông thật sự rất đáng yêu.

Cảm giác giống như một đứa trẻ nhỏ đang chăm sóc em mình vậy.

Thế nhưng ngay lúc đó.

...Cô thấy thiếu nữ Jelly nhét khối chất nhầy đang ngọ nguậy kia vào lại trong người mình.

Chứng kiến cảnh tượng đó, Han Seo-ri chớp mắt liên hồi.

Cô lập tức rút lại những cảm nhận vừa rồi.

Cô thầm nghĩ, quả nhiên điểm đặc dị... vẫn cứ là điểm đặc dị.

Han Seo-ri xốc lại tinh thần vốn đã có chút mềm yếu, rồi bắt đầu chuẩn bị chuyển thiếu nữ Jelly sang phòng thí nghiệm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!