017-Trụ cột
Trụ cộtPhù-oà-aa-ak! Xoè-ee-et!
Cảm giác cực kỳ kỳ lạ. Trái ngược hoàn toàn với nỗi lo lắng rằng cửa sẽ không mở, cánh cửa vốn đang đóng chặt bỗng dưng rộng mở như thể đang chào đón tôi.
Tôi, vì quá ngây thơ mà không hề biết đó là một cái bẫy, đã dại dột bước chân vào.
Và rồi, tôi chỉ biết bất lực đứng nhìn một cơn gió dữ dội giày vò cơ thể mình.
Thứ chất lỏng có vị kỳ quái phun xối xả, kèm theo đó là những luồng gió sắc như dao cạo.
Chúng hung hãn đến mức suýt chút nữa đã đục thủng một lỗ trên người tôi. Cứ nghĩ đến chuyện đó là tôi lại cảm thấy như khối jelly của mình đang chảy ròng ròng.
May mắn thay, trước khi tôi kịp biến thành một chiếc bánh donut, cơn gió đã dịu đi và cánh cửa ở phía đối diện mở ra.
Tôi vội vàng lao qua cánh cửa vừa mở.
Không phải vì sợ cửa lại đóng lần nữa-
Mà là vì tôi cần tìm nơi để trốn khỏi những kẻ đang truy đuổi phía sau.
Ngay khi tôi vừa ra ngoài, cánh cửa lại đóng sầm lại.
Có lẽ đó là một loại thiết bị lọc bỏ những thứ không phải con người.
...Cảm giác cứ như mấy cái máy vệ sinh trong mấy nhà hàng kỹ tính quá mức, nhưng tôi cố gạt ý nghĩ đó đi.
Điều quan trọng bây giờ là tôi đang ở đâu và phải làm gì tiếp theo.
Và rồi, thứ đập vào mắt tôi là...
Những tảng thịt đỏ hỏn.
Chúng bị treo trên những chiếc móc lớn, lướt qua một lối đi tối đen sâu hun hút không thấy đáy.
Có vẻ như vừa mới được xẻ thịt xong, những thớ thịt đỏ tươi ấy cứ sủi bọt sùng sục như nước đang sôi.
Nhìn những khối máu thịt đang co giật như thể vẫn còn sống, tôi bỗng cảm thấy buồn nôn. Nếu tôi không biến thành thế này, có lẽ tôi đã nôn sạch những gì có trong dạ dày ra rồi.
...Tôi nên vui vì điều đó chăng?
Nhưng gạt chuyện đó sang một bên.
Có một mùi hương quen thuộc đến kỳ lạ tỏa ra.
Rõ ràng, những mảnh thịt trước mắt tôi không hề giống với bất kỳ loại thịt nào tôi từng thấy trong đời.
Thế nhưng... tôi lại cảm thấy một sự thân thuộc khó tả. Cứ như thể tôi đã từng thấy nó ở đâu đó, và vì lý do nào đó, tôi có cảm giác mình biết rõ mùi vị của nó.
Trong lúc đó.
Lạch cạch... lạch cạch.
Những tảng thịt khổng lồ treo trên móc tạo thành một hàng dài vô tận, dần biến mất vào một nơi nào đó.
Đứng ngây người nhìn cảnh tượng ấy, một câu hỏi chợt lóe lên trong đầu tôi.
Tại sao một nơi như thế này lại tồn tại ở cái nơi mà họ nhốt những thứ như tôi chứ...?
Ngay lập tức, một suy nghĩ xuyên thấu qua khối jelly của tôi.
Căn cứ của một tổ chức bí ẩn nào đó.
Một khu vực kiểm soát với những hàng dài tảng thịt.
Và những tảng thịt lần đầu tiên tôi nhìn thấy trong đời.
Khi mọi mảnh ghép khớp lại với nhau, khối jelly của tôi run rẩy bần bật.
Sự thật mà những manh mối đó chỉ ra chính là: những tảng thịt đang tuôn ra khỏi khu vực kiểm soát kia...
Chính là thịt của những thứ như tôi.
...Hóa ra bấy lâu nay họ cho tôi ăn uống no nê... là vì chuyện này sao...? Để làm cho khối jelly to ra rồi làm thế này à?
Bảo sao dạo này cứ hễ được cho cái gì là tôi tọng hết cái đó, cảm giác cơ thể cũng nặng nề hơn đôi chút.
Ánh mắt tôi dừng lại ở hàng dài tảng thịt nối đuôi nhau không dứt.
Hình ảnh những khối jelly xanh nhạt của mình bị treo lủng lẳng trên móc, lướt đi về một nơi nào đó bỗng hiện ra chồng chéo trước mắt.
Cơ thể tôi trở nên mềm nhũn.
Có lẽ do bị ảnh hưởng bởi cảm xúc, nó cứ thế chảy xệ xuống một cách yếu ớt. Một phần đã đọng lại trên sàn, tạo nên một bầu không khí kỳ quái.
Tôi lắc mạnh mặt mình, khiến một phần cơ thể không còn thuộc về mình nữa rơi rụng xuống dưới.
Cố gắng giữ vững tinh thần, tôi thu hồi phần dịch nhầy vừa chảy ra vào lại cơ thể.
Tôi muốn quên đi. Tôi muốn quên đi sự thật rằng mình không còn là con người nữa, nhưng thực tại cứ liên tục nhồi nhét điều đó vào đầu khiến tôi vô cùng chán ghét.
Tại sao tôi lại phải chịu cảnh này cơ chứ...
Đau khổ mà đến khóc cũng không khóc nổi.
Trong lúc tôi đang chìm trong u uất, quên bẵng cả lý do tại sao mình lại đến đây.
[$!*(!$!]
Một giọng nói vang lên từ đâu đó. Vì tinh thần đang mơ hồ nên tôi không rõ họ nói gì, nhưng tôi chợt bừng tỉnh và nhớ ra lý do mình có mặt ở đây.
...Trước tiên phải trốn đã.
Tôi cố gắng suy nghĩ tích cực. Ngẫm lại thì có vẻ tôi đã quá bi quan rồi.
Từ người tôi thì nặn ra được bao nhiêu jelly chứ?
Cũng chẳng thể tạo ra nhiều tảng thịt như thế kia được, nên hiệu suất của cơ thể tôi không cao lắm đâu.
Nếu tôi chứng minh được mình có ích ở phương diện khác... thì chắc sẽ ổn thôi.
Tôi chợt nhớ đến người phụ nữ đã bế tôi lên với gương mặt thân thiện, rồi lại lắc đầu nguầy nguậy. Và rồi giọng nói đầy khẩn thiết mà tôi nghe thấy lúc nãy lại hiện về. Liệu đó cũng là giả dối sao?
Tôi không biết nữa.
Nếu ai đó biết câu trả lời, làm ơn hãy nói cho tôi với.
Nghĩ đoạn, tôi tiến về phía phát ra âm thanh lớn, và rồi một thứ gì đó kỳ dị hiện ra trước mắt tôi.
Đó là... một thứ có hình dạng giống như một cái trụ.
Một cái trụ khổng lồ nối từ sàn nhà bị thủng lên tận phía trên.
Trên cái trụ đó có một cái lỗ khá lớn, từ bên trong liên tục phát ra những tiếng "xoẹt, xoẹt" sắc lạnh.
Mỗi lần như vậy, một khối thịt đỏ hỏn lại đùn ra như nặn mụn, bị cắt phăng một cách gọn lẹ rồi móc vào cần cẩu chuyển đi nơi khác.
...Phải rồi, tất cả những tảng thịt tôi thấy nãy giờ đều tuôn ra từ cái trụ đó.
Cảnh tượng đó thực sự quái đản.
Quái đản đến mức mọi nỗi lo âu lúc nãy của tôi đều tan biến sạch sành sanh.
Một cái cột phun ra thịt đỏ hỏn.
...Nghe qua thì có vẻ sẽ có người nghĩ theo hướng hơi lệch lạc một chút.
Ngoại trừ việc con cá sấu dưới cống thoát nước có thể sống lại, thì thực ra đây không phải là một sự tồn tại nằm ngoài lẽ thường.
Ít nhất thì nó vẫn tồn tại dưới một hình thái mà tôi có thể hiểu được.
Nhưng cái này thì... rốt cuộc là cái gì vậy.
[$(!!#]
Đúng lúc đó.
Lại một lần nữa, giọng nói của ai đó, hay đúng hơn là của một thứ gì đó, vang lên bên tai tôi.
Nó lại mang đến cho tôi một cảm giác kỳ lạ.
Nó khác hẳn với khi tôi nghe những người khác nói chuyện trên đường tới đây. Cảm giác như giọng nói đó không hề lan truyền qua không khí.
Và nguồn gốc của âm thanh đó là...
Thịt.
Xoẹt, xoẹt.
Nó phát ra từ chính cái trụ đang xẻ thịt kia.
Lẽ ra tôi nên tránh xa nơi đó mới phải.
Nhưng như bị bỏ bùa mê, tôi nhanh chóng tiến lại gần cái trụ đang tuôn thịt.
Càng đến gần, mùi thịt tỏa ra càng nồng nặc. Đến lúc này, tôi đã có thể nhận diện được danh tính của những tảng thịt đó.
...Đó chính là mùi hương từ thực phẩm retort của Công ty Soylent Purple mà tôi vẫn thường ăn.
Cái mùi kỳ lạ của thực phẩm retort mà tôi cảm nhận được sau khi biến thành jelly.
Hóa ra nguyên liệu chính của nó là thứ này sao.
Xoẹt!
Dù đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những thứ quái dị này.
...Nhưng hóa ra chúng đã thâm nhập sâu vào cuộc sống của tôi từ lâu rồi.
Trong lúc đang ngẩn ngơ nhìn những tảng thịt bị móc đi.
Từ đằng xa, những tiếng bước chân nhỏ bắt đầu vang lên.
Có vẻ như trong lúc tôi còn đang lờ đờ, họ đã đuổi đến tận đây rồi.
...Tôi vẫn còn nghi ngờ về việc họ định làm gì mình. Có lẽ tìm đến kẻ đang cố giấu mình đi sẽ là một quyết định đúng đắn.
Thế nhưng.
Nghĩ đến gương mặt đầy lo lắng và ấm áp của người phụ nữ đó.
Tôi quyết định tạm thời sẽ đi trốn.
Không hẳn là vì cô ấy xinh đẹp đâu.
Nhưng có một vấn đề.
...Đó là không có chỗ nào để trốn cả.
Lối đi vốn đã hạn chế, những không gian có thể ẩn nấp chỉ có cái lỗ nơi tảng thịt thoát ra và...
Xoẹt!
Cái lỗ nơi thịt vẫn đang bị xẻ ra mà thôi.
Cái hố đen ngóm sâu hun hút phía dưới kia thì miễn bàn.
Dù là jelly đi chăng nữa, tôi cảm giác chỉ cần rơi xuống đó là sẽ nghe thấy tiếng "bộp" một cái rồi tan xác pháo ngay lập tức.
Giữa hai lựa chọn đó, thực ra cũng chẳng có gì để chọn.
Vì cái lỗ nơi tảng thịt thoát ra nằm ở vị trí quá cao.
Dù tôi có cao lớn như trước đây thì cũng chẳng thể với tới.
Điều đó có nghĩa là, trong số vô vàn cái lỗ trên trụ.
Tôi chẳng còn nơi nào để trốn ngoài cái lỗ ngay trước mắt này.
Nhìn kỹ thì vẫn còn kẽ hở. Vì thịt không lấp đầy hoàn toàn cái lỗ.
...Dù chắc chắn là sẽ bị kẹt cứng trong đó.
Và dù những âm thanh kỳ quái phát ra từ bên trong cũng khiến tôi bận tâm.
"Việc cung ứng thì-"
Giọng nói đã ở ngay sát bên.
Không còn lựa chọn nào khác.
Tôi căn đúng lúc miếng thịt vừa bị cắt xong để lao mình vào cái lỗ. Tôi định bụng sẽ chui vào chỗ khuất trước khi lưỡi dao lướt qua, nhưng...
Xoẹt!
Ngay khi tôi vừa chui qua được một phần, lưỡi dao xẻ thịt đã lao ra và cắt phăng đôi chân của tôi.
Dù không thấy đau, nhưng cảnh tượng đôi chân bị cắt rời vẫn khiến tôi vô cùng chấn động.
...Tuy nhiên, vì việc di chuyển không gặp mấy khó khăn, tôi vẫn nỗ lực trườn sâu vào bên trong.
[#@$@$!]
Lại một âm thanh kỳ quái nữa vang lên. Lần này thực sự rất gần.
Ngay sau đó, miếng thịt bắt đầu phồng lên, tôi vội vàng ép sát người xuống. Tảng thịt đỏ hỏn ép chặt lấy tôi như muốn liếm láp khắp cơ thể rồi lướt qua.
Xoẹt!
Ngay khi tảng thịt bị cắt rời và trôi đi.
Bíp! Bíp! Bíp! Bíp! Bíp!
Những tiếng động ồn ào bắt đầu vang lên từ bên ngoài.
Giật mình hoảng hốt, tôi vội vàng bò sâu vào trong hơn nữa trước khi tảng thịt mới kịp phồng lên.
Mùi hương của thực phẩm retort nồng nặc xộc vào mũi.
*
*
*
*
Không biết tiếng chuông cảnh báo đã vang lên bao lâu rồi.
Han Seo-ri, người nãy giờ vẫn đang cuống cuồng thao tác trên bảng điều khiển, thở phào một cái rồi tắt tiếng cảnh báo.
Trước mắt cô hiện lên dòng chữ: "Đã hoàn tất loại bỏ dị vật".
Dù tình huống khẩn cấp đã được giải quyết, nhưng sắc mặt cô trông không mấy tốt đẹp.
Nhìn thấy cô như vậy, vị Sở trưởng lên tiếng với vẻ mặt đầy ẩn ý.
"Có vẻ chuyến kiểm tra này không uổng công nhỉ, sao mặt mũi cô lại thế kia?"
Nghe thấy giọng nói đó, Han Seo-ri vội vàng thu lại cảm xúc và đáp lời.
"...Phát sinh vấn đề thì có gì đáng vui đâu ạ?"
"À, thì cũng đúng. Mà rốt cuộc là có vấn đề gì vậy?"
"...Dựa trên thông báo đã loại bỏ dị vật, có vẻ như có thứ gì đó từ nhà máy phía trên đã lọt vào đây."
"Chà, phải báo cho họ chú ý hơn mới được."
Nhìn gương mặt có chút tiếc nuối của Sở trưởng, Han Seo-ri cảm thấy một luồng cảm xúc khó tả dâng trào, cô chỉ biết gật đầu.
...Phải chăng đây chính là số phận của thiếu nữ jelly?
Han Seo-ri cố gắng giữ vẻ mặt bình thản.
Cô cùng Sở trưởng rời khỏi khu vực kiểm soát.
Trước mắt, cô nghĩ việc đưa người này quay về là ưu tiên hàng đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
