022-Đến nơi ở mới
Đến nơi ở mớiOa. Cái quái gì thế này?
Trong lúc đang tận hưởng chuỗi ngày nhàn hạ, chỉ việc nhấm nháp đồ ăn trên khay, bỗng một ngày tôi nhận ra có thứ gì đó đang ngọ nguậy phía sau mình. Cánh cửa vẫn đóng chặt nên tôi có chút giật mình, nhưng cũng chỉ là thoáng qua.
Tôi lùi lại một chút, quan sát cái thứ đang ngúng nguẩy kia, lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Chẳng biết phải gọi tên cảm xúc này là gì nữa.
Nhìn nó uốn éo như mấy con slime trong game làm tôi thấy hơi cồn cào trong bụng.
Mà khoan đã.
...Cái đó là từ người tôi rơi ra à?
Tôi nhìn chằm chằm vào nó, nhưng có vẻ nó chẳng định làm gì cả. Phần cơ thể bị tách rời của tôi cứ dập dềnh như một miếng pudding màu xanh.
Nó không hề bắt chuyện, cũng chẳng tiến lại gần để cọ xát vào tôi, mà chỉ run lẩy bẩy.
Nếu tôi lùi ra xa một chút, nó mới lồm cồm bò theo.
Với một người từng sống cuộc đời bình thường như tôi, đây là một tồn tại cực kỳ đáng ngại, thế nên tôi cố tình không chạm vào nó.
Tuy nhiên, trong cái không gian thiếu thốn giải trí này, việc có thứ để quan sát cũng khiến tôi thầm vui mừng.
Chẳng biết tôi đã nhìn cái gã ngọ nguậy đó từ xa được bao lâu rồi.
Cánh cửa đang khóa bỗng mở ra, và giống như lần trước, một người mặc bộ đồ gợi liên tưởng đến trang phục phi hành gia bước vào.
Dựa vào cử động quen thuộc, có vẻ đây là người đàn ông vẫn thường mang cơm cho tôi. Dù tôi chẳng biết tên anh ta là ai.
Dù sao thì.
Lần ăn cuối cùng, anh ta trông chẳng có vẻ gì là sợ hãi, vậy mà không hiểu sao giờ lại trang bị tận răng như thể đang khiếp sợ cái gã chỉ bằng nắm tay kia vậy.
...Tôi thấy anh ta làm quá rồi đấy. Chỉ là một gã nhỏ xíu thôi mà.
Cảm giác thân thiết tôi thầm xây dựng bấy lâu bỗng chốc tụt dốc không phanh.
Uuu... Đồ nhát gan.
Nhìn anh ta ăn mặc trịnh trọng như thế rồi chỉ đặt cái khay xuống rồi đi ra, trong bụng tôi bỗng phát ra tiếng "ục ục".
À, ý tôi là tôi đang cười đấy.
Thôi, chuyện về gã nhát gan đó thế nào cũng được.
Tôi tò mò về món ăn hôm nay anh ta mang đến hơn.
Chuyện của tên phàm phu sợ hãi một khối chất lỏng còn nhỏ hơn nắm tay mình thì liên quan gì đến tôi chứ. Dù sao gã đó chắc chắn cũng chỉ là hạng tép riu thôi.
Điều quan trọng là phải thể hiện thật tốt trước mặt người phụ nữ trí thức kia kìa.
Tôi ngúng nguẩy tiến lại gần khay thức ăn, hơi nóng bốc lên nghi ngút.
Dù không có lưỡi để liếm môi, nhưng tôi vẫn cảm thấy như mình đang chảy nước miếng khi nhìn vào khay.
...Ở đó đặt chơ vơ một hộp cơm tiện lợi.
Cảm giác thật kỳ lạ.
Dù so với hamburger thì cũng chẳng khác biệt là mấy, nhưng không hiểu sao nhìn thấy hộp cơm này, tâm trạng tôi bỗng tụt dốc thê thảm.
Cứ như là họ thiếu thành ý vậy?
À thì, trong hoàn cảnh được cho gì ăn nấy thế này mà còn đòi hỏi thì đúng là sướng quá hóa rồ, nhưng mà... vẫn thấy sao sao ấy?
...Tất nhiên là tôi vẫn sẽ ăn thôi.
Tôi nhìn vào nắp hộp có in hình một diễn viên với nụ cười hiền hậu rồi vươn tay ra.
Lần này tôi không định nuốt chửng cả thể, mà sẽ mở nắp và chỉ ăn phần thức ăn bên trong thôi.
Đây cũng là một cách để tôi chứng minh giá trị của mình.
Từ trước đến nay tôi toàn ăn cả bao bì, nhưng tôi nghĩ làm vậy sẽ khiến giá trị của mình bớt nổi bật đi một chút.
Bao bì riêng, thức ăn riêng.
Làm thế này chẳng phải sẽ thấy tôi hữu dụng hơn sao?
Chát.
Cảm nhận được bề mặt cứng và trơn láng, tôi mở nắp hộp ra.
Phù! Hơi nóng tỏa ra làm mờ cả tầm nhìn, nhưng giờ đây nó chẳng thể gây nguy hiểm gì cho tôi nữa.
Thành phần bên trong khá đầy đặn.
Ngăn trên cùng có ba ngăn nhỏ đựng kim chi xào và các loại rau namul, ngăn giữa khá rộng rãi là thịt trộn sốt đỏ và thịt trộn nước tương đặt cạnh nhau.
Bên dưới là cơm ngũ cốc thường thấy trong các hộp cơm tiện lợi, kèm theo một quả trứng ốp la tròn trịa. Một thực đơn không tồi.
...Khi nhận ra mình đang nghiền ngẫm món ăn một cách nghiêm túc thế này, tôi mới thấu hiểu nơi đây thiếu thốn giải trí đến mức nào.
Nói vậy không có nghĩa là tôi muốn bị đem ra làm thí nghiệm đâu....
Nhưng thấy lần trước họ còn định giao tiếp mà giờ lại chẳng thèm thử nữa, thú thật là tôi cũng thấy hơi lo.
Hơn nữa, khi bình tĩnh lại, tôi cũng chẳng biết việc tiết lộ mình vốn là con người là lợi hay hại nữa.
Cứ sống cuộc đời chỉ việc ăn no ngủ kỹ thế này có khi cũng không tệ?
...Dù tôi vẫn ước có chút gì đó để giải trí.
À không, cũng không hẳn... Không phải vì thấy cuộc sống hiện tại thoải mái mà tôi nghĩ thế đâu... Ủa? Ơ kìa?
Trong lúc tôi còn đang mải suy nghĩ với cái nắp hộp đã mở.
Cái khối chất lỏng ngọ nguậy kia chẳng biết từ lúc nào đã leo lên trên hộp cơm.
Và đập vào mắt tôi là.
Khối chất lỏng đó đang bao trọn quả trứng ốp la vào trong và rung rinh.
Tiếng "ục ục" lại vang lên trong đầu tôi.
Cái loại chuyên ăn vụng quả dâu trên mặt bánh kem thế này chắc chắn không thể là một phần cơ thể tôi rơi ra được.
Tôi tách cái gã đang ăn trứng ốp la kia ra rồi đẩy ra thật xa.
Không, định ăn thì cũng phải bảo một tiếng chứ, ai đời lại tự tiện thò tay vào mâm cơm thế kia, thật sự muốn biết bố mẹ nó là ai mà dạy dỗ kiểu đó đấy.
Vốn định thong thả thưởng thức bữa ăn, tôi lập tức nhấc hộp cơm lên, đổ hết sạch vào trong bụng.
Tôi thầm nghĩ chắc hẳn có ai đó đang quan sát mình nên đã đợi một lúc.
Rồi tôi nuốt luôn cả cái hộp nhựa vào bụng.
Sau khi đẩy cái khay trống không ra trước cửa, tôi tiến lại gần cái gã vẫn đang "ục ục" với quả trứng ốp la.
Tôi dùng hai tay nhấc bổng nó lên và lườm cháy mặt.
Với tất cả sự phẫn nộ dành cho kẻ dám ăn vụng quả dâu trên mặt bánh kem.
...Nhưng làm thế cũng chẳng khiến nó nhả quả trứng ra, ngược lại chỉ để lại trong tôi cảm giác đây là một thứ gì đó không thể giao tiếp được.
Cái này rốt cuộc tại sao lại đột ngột xuất hiện chứ?
Nhìn chằm chằm vào cái khối đang sủi bọt kia, tôi nghĩ dù có thế nào thì đây chắc chắn là một phần cơ thể mình bị rơi ra rồi.
Màu sắc giống hệt tôi thế này thì không sai vào đâu được.
Vậy thì nó phải nghe lời tôi chứ?
Nhưng tại sao nó lại tự tiện nuốt chửng quả trứng ốp la của tôi?
Có lẽ vì bị cướp mất miếng ngon nhất.
Nghe tiếng "ục ục" sôi sục trong lòng.
Tôi vô thức nhét luôn cái gã đó vào trong cơ thể mình.
Quả trứng ốp la ngon thật đấy.
*
*
*
*
"Chịu khó một chút thôi là xong ngay mà..."
Kim Chun-soo nhìn Han Seo-ri đang lẩm bẩm với giọng điệu dịu dàng khi nhìn vào chiếc hộp đựng cái "nước mũi chết tiệt", rồi anh lên tiếng:
"Cái đó... nó có hiểu lời cô nói không?"
"Ai biết được chứ...?"
Kim Chun-soo nhìn chiếc hộp với ánh mắt nghi hoặc, rồi anh ngồi xổm xuống với tư thế khá tùy tiện để quan sát.
Anh thấy cái "nước mũi chết tiệt" đang bị ép chặt trong hộp. Lúc mới bị bắt lại trông nó có vẻ khá thong thả, nhưng chắc dạo này được ăn uống no nê nên béo ra, mặt mũi cứ méo xệch cả lại.
Dù vậy, Kim Chun-soo vẫn đang thầm cảm thán vì khuôn mặt nó vẫn còn nét đáng yêu, thì bỗng nhiên.
Anh thấy cái "nước mũi chết tiệt" dường như đang làm ra vẻ mặt giễu cợt.
'...Gì thế này?'
Bảo là giễu cợt thì biến đổi trên khuôn mặt nó không lớn lắm, lại còn bị ép trong hộp nên rất khó nhận ra, nhưng không hiểu sao anh lại cảm thấy như vậy.
...Chắc là do mình tưởng tượng thôi nhỉ?
Cảm thấy có chút kỳ lạ, Kim Chun-soo gõ nhẹ vào chiếc hộp rồi đứng dậy.
"Có vẻ như nó nhận ra tôi đấy..."
"Đúng không? Có khi chúng ta còn giao tiếp được với nó cũng nên."
"Trông tính cách nó có vẻ khó ưa lắm..."
"Dạ?"
"...À không có gì đâu. Chúng ta xuất phát thôi. Đưa nó cho tôi."
Kim Chun-soo nhận lấy chiếc hộp từ Han Seo-ri rồi phủ một tấm vải lên trên.
Vừa bị tấm vải bao quanh, chiếc hộp bỗng hơi rung rinh.
'...Không ngờ nó lại sợ bóng tối đấy.'
Rõ ràng là thứ đến từ cái cống rãnh ẩm ướt cơ mà.
Anh bỗng thấy không ưa cái "nước mũi chết tiệt" này chút nào. Dù cái tên đó chẳng còn dùng được bao lâu nữa, nhưng trong lòng Kim Chun-soo, có lẽ nó sẽ mãi mãi là cái "nước mũi chết tiệt" mà thôi.
Dù sao thì.
Hai người đi qua con đường khá phức tạp giống như lúc mới vào, rồi bước lên một chiếc xe dán phim cách nhiệt tối màu và khởi hành đi đâu đó.
Trong khi khối jelly trong bóng tối đang run rẩy hối lỗi về những hành động mình đã làm từ trước đến nay.
Chiếc xe lao đi trên con đường được trải nhựa bằng phẳng.
Nhìn nhà máy đang dần nhỏ lại qua gương chiếu hậu, Kim Chun-soo khẽ hỏi:
"Đó, tôi nghe nói lần này nhà máy có vấn đề gì đó... Không sao chứ?"
Han Seo-ri đang tựa đầu vào cửa sổ với vẻ mặt chán nản, cô đáp lại một cách hờ hững:
"Chà... ai biết được. Biết cũng chẳng để làm gì mà, đúng không?"
"...Ha ha, cũng phải."
Biết thế chẳng hỏi.
Kim Chun-soo ngượng ngùng im lặng.
Anh định khuấy động bầu không khí một chút nhưng có vẻ đã thất bại thảm hại.
Nhưng anh hiểu Han Seo-ri.
Cô nói vậy chắc là vì đây là chuyện biết cũng chẳng có ích gì. Kiểu quan tâm một cách vô tâm vốn dĩ là phong cách thường ngày của cô mà.
...Dù với cái "nước mũi chết tiệt" kia thì cô có vẻ hơi mềm lòng, nhưng đó mới chính là con người thật của cô.
Đúng lúc đó.
Han Seo-ri mấp máy môi rồi chậm rãi lên tiếng:
"Mấy thứ của Soylent Purple ấy."
"À, vâng."
"Tạm thời... tốt nhất là đừng ăn thì hơn."
"...Vậy sao?"
"Vâng. Ít nhất là trong thời gian tới."
Kim Chun-soo gật đầu, thầm nghiền ngẫm lời cô nói.
Sự im lặng lại bao trùm không gian bên trong xe.
Sau khi chạy một lúc lâu, chiếc xe dừng lại trước một rào chắn có mấy người đàn ông đang canh gác.
Họ tiến lại gần xe với khí thế hung hãn, gõ cửa kính yêu cầu hạ xuống.
Han Seo-ri đang thiu thiu ngủ bỗng giật mình tỉnh dậy, cô đưa thẻ đeo trên cổ cho người đàn ông đang yêu cầu kiểm tra giấy phép ra vào.
"Mời đi qua."
"...Cảm ơn."
Thấy thái độ của họ bỗng trở nên cung kính, Han Seo-ri đáp lại một cách thản nhiên, còn Kim Chun-soo thì lẳng lặng cho xe chạy tiếp.
Tiến sâu vào bên trong, chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà trông khá sạch sẽ và được quản lý tốt.
Thoạt nhìn, nơi này trông giống như một khuôn viên đại học.
Han Seo-ri cầm chiếc hộp bước xuống xe, đi phăm phăm vào trong tòa nhà.
Bên trong cũng chẳng có gì đặc biệt hay mang lại cảm giác khác lạ.
Khi đến trước một thang máy có treo biển báo "Đang bảo trì", Han Seo-ri liếc nhìn xung quanh rồi áp thẻ ra vào lên bảng điều khiển.
Lúc này thang máy mới sáng đèn và từ từ mở ra, Han Seo-ri bước vào với vẻ mặt không chút cảm xúc rồi nhấn nút.
Cánh cửa thang máy đóng chặt, bắt đầu đi xuống tầng hầm.
Ngay sau đó.
Như thể sẽ chẳng bao giờ đi lên nữa.
Đèn vụt tắt.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
