Blue Archive: Visitor From Underground

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2037

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 301

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Chương 1-50 - Chương 3: Học sinh mới "Sans"

Chương 3: Học sinh mới "Sans"

Chương 3: Học sinh mới "Sans"

"...tôi cũng muốn, được giúp các cậu một tay."

Nghe thấy lời đó, nét mặt của các thành viên Ủy ban Đối sách và thầy giáo từ chỗ vui mừng tột độ ban nãy bỗng chốc chuyển sang kinh ngạc.

"...Sans, cậu nói thật đấy à...?"

"Nn, tôi rất biết ơn tấm lòng của cậu nhưng... chúng tôi không thể đùn đẩy vấn đề của mình cho một người đến từ thế giới khác được."

Tôi đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị nói vậy. ...Nhưng dù thế.

"xin các cậu đấy. từ trước đến nay, tôi đã phải trải qua những tháng ngày đằng đẵng chẳng thể làm được gì. giờ đã được tự do, tôi không thể cứ ngồi không được."

"xin hãy để tôi trả ơn. đây là 'ý chí' của chính bản thân tôi."

"........."

Sự im lặng bao trùm xung quanh. Có lẽ họ đang nghĩ tôi lo chuyện bao đồng, người ngoài thì đừng có xía mũi vào chăng. Một dự cảm chẳng lành lướt qua trong đầu tôi.

"...xin lỗi, coi như tôi chưa nói gì..."

"Không, cậu đã nói đến mức này rồi thì... chúng ta đành phải chấp nhận thôi nhỉ? Ông chú đây nghĩ vậy đó."

"...hả?"

Tôi bất giác mở to đôi mắt vốn đang nhắm nghiền vì tự trách.

"...Làm tôi nhớ lại lúc chúng ta quyết định nhập học ở đây. Nhỉ, Serika-chan?"

"Đ-Đúng thế! Dù sao cũng là quê hương nên không thể bỏ mặc được..."

"Có thêm đồng đội thì không còn gì bằng. Thầy cũng tán thành."

Những lời đáp lại từ mọi người lại là những lời chào đón hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng tượng.

"thật sự... được chứ?"

Lời đề nghị mà tôi biết rõ là vô lý... cứ ngỡ sẽ bị từ chối phũ phàng, nên tôi bất giác hỏi lại.

"Người nói muốn giúp một tay là Sans mà~? Nếu được thì cậu cứ nhập học với tư cách học sinh mới cũng được đấy?"

"Tốt quá rồi nhé, Ayane-chan và Serika-chan! Hai em có hậu bối rồi này~☆"

"K-Khoan đã!? Đã quyết định là cậu ấy sẽ nhập học đâu...!"

"Thầy thì đã đồng ý rồi, cuối cùng chỉ còn chờ chính chủ xác nhận thôi. Sans, cậu tính sao?"

"...vậy thì tôi xin được biết ơn mà nhập học."

"...Quyết định vậy nhé."

Quyết định mất rồi.

"...khoan đã, tôi hùa theo không khí mà lỡ mồm thôi, có ổn thật không đấy?"

"Ừm. Tuy thầy đã giao lại phần lớn quyền hạn cho Hội học sinh Tổng bộ rồi, nhưng cỡ này thì thầy nghĩ một mình thầy vẫn lo liệu được."

"Vậy là chuyện nhập học gần như chắc chắn rồi nhỉ~. Nào, mọi người mau vây quanh Sans đi~!"

"hả, tự dưng các cậu làm gì vậy..."

"Một~~~ hai……"

"CHÀO MỪNG CẬU ĐẾN VỚI TRƯỜNG TRUNG HỌC ABYDOS!"

──────────────

...Thế là việc tôi nhập học vào trường trung học Abydos đã được quyết định một cách chóng vánh. Dĩ nhiên là tôi không ghét chuyện này, ngược lại còn thấy vui là đằng khác.

Hiện tại, tôi đang bị Hoshino và những người khác kéo đi tham quan trường với lý do "Dẫn học sinh mới đi tham quan trường là chuyện đương nhiên". Khi mới đặt chân đến đây, vì quá mệt mỏi nên tôi không kịp quan sát kỹ cảnh vật xung quanh, hóa ra ở đây cũng có hồ bơi hay thư viện, những cơ sở vật chất giống y như tôi từng thấy trong sách. ...Tuy là chỗ nào cũng không có dấu vết được sử dụng gần đây cả.

Trong lúc di chuyển sang khu vực tiếp theo, nhận ra Ayane đi bên cạnh thỉnh thoảng lại lén nhìn mình, tôi bèn lên tiếng hỏi.

"sao vậy ayane? trên mặt tôi dính gì à?"

"A... d-dạ không, thực ra tôi có chuyện muốn hỏi... có tiện không?"

"...? à, không sao đâu."

Có vẻ như Ayane có chuyện muốn hỏi tôi. Cậu ấy xoay người lại nhìn tôi rồi tiếp tục câu chuyện.

"Lúc trước Sans có nói bản thân là một 'quái vật' đúng không?"

"đúng vậy."

"Ưm... tôi biết hỏi điều này có hơi thất lễ, nhưng liệu Sans có sở hữu 'năng lực' đặc biệt nào giống như quái vật trong game không...?"

Nghe đến từ "game", tôi hơi khựng lại một nhịp, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần và trả lời câu hỏi.

"năng lực à... đúng rồi, tôi có thể dùng 'phép thuật'."

"Phép thuật sao~? Mình tò mò quá đi☆"

"Hê~? Ông chú đây cũng thấy tò mò rồi đấy~?"

Từng người một dừng bước, chẳng biết từ lúc nào buổi tham quan trường học đã biến thành buổi hỏi đáp dành cho tôi.

"Cái lúc cậu đột nhiên biến mất rồi chớp mắt đã ở cạnh tôi cũng là phép thuật à?"

"ừ."

"Cụ thể là phép thuật kiểu gì?"

"Ừm... phép thuật tấn công thì có vẻ hợp lý."

"Thế còn phép thuật kết hợp thì sao!? Cái kiểu như Medo-gì-gì-đó ấy...!"

"thầy tốt nhất là đừng nhắc đến mấy cái đó vì nhiều lý do..."

...Khoan đã, tại sao một người lớn chững chạc như thầy ấy cũng hùa theo nói mấy thứ đó vậy?

"...các cậu, muốn xem phép thuật của tôi đến thế à?"

"Nn, tất nhiên rồi."

"......Đúng vậy nhỉ. Xem thử một lần cũng tốt. Biết đâu lại giúp tăng cường sức mạnh chiến đấu của chúng ta thì sao."

"...Nói tóm lại, Sans, nếu không phiền thì cậu có thể cho chúng tôi xem phép thuật của cậu được không?"

"...haizz, tôi đâu phải trò tiêu khiển... nhưng chà, nếu sức mạnh của tôi có thể giúp được cho mọi người thì tôi sẽ biểu diễn cho xem."

──────────────

"Chà... mong chờ quá đi..."

"tại sao một người lớn như thầy lại là người hào hứng nhất vậy..."

Khung cảnh chuyển hướng ra sân vận động ngoài trời. Cách chỗ tôi đang đứng vài mét là một bia ngắm hình người. Có lẽ là bia dùng để huấn luyện bắn súng. Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, tôi truyền ma lực vào tay trái và tạo ra một khúc xương.

"Là xương kìa..."

"Đúng là xương thật~"

"Shiroko-chan, không được chạy đi nhặt đâu đấy~?"

"...Tôi là 'Sói' Cát, chứ không phải chó sói."

Từ đó, tôi truyền thêm lực xoáy và chuẩn bị ném. Khi đạt đến tốc độ có thể nhìn thấy cả tàn ảnh và đà ném đã đủ mạnh...

"...ăn trọn đòn này đi!!"

Tôi nhắm thẳng vào bia và ném với toàn bộ sức lực.

────Pokon. (Lộc cộc).

Khúc xương đập thẳng vào bia ngắm, chẳng để lại lấy một vết xước nào mà nảy bật ra, bay xẹt qua đầu tôi rồi biến mất vào khoảng không xa xăm. ......Thì cũng phải thôi. Dù sao lực tấn công của tôi cũng chỉ là 1 mà.

"......Hả??"

...Ánh nhìn của mọi người xung quanh như đâm vào da thịt. Chắc ai cũng đang nghĩ là mình nhìn nhầm thôi, nên tôi lại tạo ra một khúc xương khác và ném vào bia.

────Pokon.

......Biết ngay mà. Kết quả chẳng có gì thay đổi. Nếu là Papyrus thì việc nghiền nát cái bia ngắm đó dễ như trở bàn tay, nhưng tiếc là tôi không phải Papyrus. Tôi chỉ là con quái vật sở hữu chỉ số yếu nhất mà thôi.

"...đây là thực lực của tôi đấy."

"......Nói sao nhỉ, có chút hụt hẫng..."

"Quả nhiên, đời không như là mơ nhỉ~"

Trước những ánh mắt lạnh nhạt từ xung quanh, tôi chỉ biết nở nụ cười gượng gạo. Tuy nhiên, chỉ có thầy giáo là đang trầm tư suy nghĩ điều gì đó, rồi như vừa nảy ra ý tưởng, thầy tiến lại gần và cất tiếng.

"Này Sans, cậu có thể tạo xương trồi lên từ dưới mặt đất không?"

"...? à, dĩ nhiên rồi."

Tôi nhìn chằm chằm xuống mặt đất rồi hất tay trái lên. Những khúc xương thon dài lao vút lên từ lòng đất. Thầy giáo gõ nhẹ vào khúc xương và lẩm bẩm: "Thế này thì...".

"Shiroko, em có thể bắn thử một loạt đạn vào những khúc xương này được không?"

"Nn, hiểu rồi."

Chúng tôi tạm lùi ra xa để tránh đạn lạc. Xác nhận đã giữ đủ khoảng cách an toàn, Shiroko giương khẩu súng đang đeo trên lưng lên và nã đạn liên phanh vào khúc xương. Màn xả súng diễn ra ác liệt đến mức xung quanh khói bay mù mịt và nồng nặc mùi vỏ đạn.

"Sensei, thế này được chưa?"

"Ừm, em dừng lại được rồi đấy."

Tiếng súng của Shiroko ngừng bặt.

"...Đúng như thầy nghĩ."

Đến tôi cũng phải kinh ngạc, khúc xương lộ ra từ trong màn khói không hề bị sứt mẻ lấy một vết. Tôi cũng không ngờ sức chịu đựng của nó lại cao đến thế.

"Có thể dùng thứ này làm vật cản (che chắn) đấy."

"vật cản...?"

"Ừm. Trong đấu súng, vật cản đóng vai trò vô cùng quan trọng. Dù mọi người ở Kivotos có trúng bao nhiêu đạn cũng không sao, nhưng nếu cứ hứng đạn liên tục thì kiểu gì cũng sẽ gục thôi."

"Sans sẽ tạo vật cản bằng xương, và mọi người sẽ nấp sau đó. Làm vậy chiến thuật sẽ đa dạng hơn và tỷ lệ chiến thắng cũng sẽ tăng lên, đúng không?"

"...hê, quả đúng danh xưng 'thầy giáo' nhỉ."

"Nếu là một giáo viên bình thường thì chắc sẽ không nghĩ ra được chiến thuật như vậy đâu..."

Từ trước đến nay tôi chỉ dùng năng lực để tấn công hoặc cản trở, nay lại chứng kiến thầy giáo sáng tạo ra cách phòng thủ từ nó, tôi chỉ biết thầm thán phục.

"Nhân tiện thì... năng lực đó còn dùng được vào việc gì khác nữa không?"

"không, những gì tôi có thể làm......"

"......hiện tại, chỉ có vậy thôi."

...Đương nhiên năng lực của tôi không chỉ dừng lại ở đây. Thao túng trọng lực, hay "Gaster Blaster" - thứ vũ khí mang tên vị tiến sĩ từng cùng tôi miệt mài nghiên cứu. Không phải đến thế giới này thì những năng lực đó bị cấm sử dụng hay bị hạn chế gì.

......Chỉ là tôi không muốn dùng.

...Chắc chắn bất kỳ ai nghe thấy lý do này cũng sẽ chửi tôi bị điên. Chính tôi cũng thấy vậy. Nhưng lúc trên đường đến đây, ngay khoảnh khắc định dùng năng lực với đám du côn thì "chuyện đó" lại xảy ra.

"c... con... thực sự căm ghét ta đến vậy sao?"-Toriel.

"nh... nhưng... ta vẫn luôn tin tưởng vào ngươi!" - Papyrus.

"Thế giới này... rồi sẽ tiếp tục tồn tại...!"- Undyne.

"H... hẳn là ngươi không muốn gia nhập... fanclub của ta rồi...?"-Mettaton.

"a, dừng lại, dừng lại đi"

"tại sao, tại sao chứ"

"chúng ta, rốt cuộc đã làm gì"

".........!! Ư...!! Khụ..."

......Những ký ức kinh hoàng ở thế giới cũ của tôi. Bạn bè, người thân lần lượt hóa thành cát bụi ngay trước mắt. Và thứ "gì đó" thậm chí chẳng phải con người, vung lưỡi dao sắc lẹm với nụ cười sởn gai ốc. Cứ mỗi lần định dùng sức mạnh, những hình ảnh ấy lại ùa về, khiến tay tôi run rẩy và tim đập liên hồi không kiểm soát. Ký ức cắm rễ như một bóng ma tâm lý đã cản trở tôi sử dụng sức mạnh.

".........ns?"

"......"

"......ns!"

"......"

"......Sans!!"

"......hả, a, ừ. sao vậy?"

"Thấy cậu cứ thẫn thờ nên thầy gọi, nhưng cậu chẳng trả lời gì cả... cậu ổn chứ?"

"...xin lỗi, tôi mải nghĩ ngợi chút thôi. đừng bận tâm."

Tôi kiếm cớ cho qua chuyện. Thầy giáo nhìn tôi một lúc, dường như nhận ra điều gì đó, thầy không hỏi thêm mà quay sang bàn bạc với các thành viên Ủy ban Đối sách.

"Vậy... vai trò của Sans đã được quyết định xong, mọi người có muốn làm gì nữa không?"

"Thầy ơi~☆"

"Sao thế Nonomi?"

"Nhân dịp Sans nhập học làm học sinh mới... em muốn tổ chức tiệc chào mừng tân học sinh sau bao ngày chờ đợi!"

"Tiệc chào mừng tân học sinh... Nghe hay đấy! Vậy chúng ta tổ chức ở đâu đây?"

"Vậy... tổ chức ở quán Shiba Seki Ramen thì sao ạ?"

"Shiba Seki Ramen... khoan đã!? Chỗ đó là chỗ tớ làm thêm mà!?"

"Chẳng phải rất tuyệt sao~? Đây là cơ hội để thể hiện điểm tốt của mình với hậu bối đấy, Serika-chan?"

"Tôi cũng tán thành. Nãy giờ chưa ăn trưa nên bụng tôi biểu tình rồi..."

"V-Vậy thì tôi cũng... tán thành..."

"hehe, mong được giúp đỡ nhé, senpai?"

"...Trời ạ~~!! Mọi người cứ xúm vào trêu tớ!! Biết rồi, biết rồi mà! Quyết định thế thì mau đi thôi!"

Vừa bực dọc hét lên, Serika vừa đi về hướng quán làm thêm, và chúng tôi cũng nhanh chóng cất bước theo sau.

──────────────

"Ô, đến sớm thế Serika-chan! ...Hửm? Hôm nay cháu dẫn bạn đến à?"

"...Vâng, thưa chú. Coi như tiệc chào mừng tân học sinh ạ..."

"Tân học sinh!? Lâu lắm rồi mới thấy Abydos có học sinh mới đấy..."

Chúng tôi ghé vào một quán ăn mang tên Shiba Seki Ramen. Người đang nói chuyện với Serika là một chú chó nhỏ nhắn, giống hệt những người tôi từng thấy trước khi đến Abydos. Gương mặt của những người lính Đội Cận Vệ Hoàng Gia hay lui tới Grillby's tự nhiên hiện lên trong tâm trí tôi.

"Chà, cậu nhóc đây là học sinh mới đó hả? Chào mừng đến với Shiba Seki Ramen... mà cháu sao thế? Trưng ra cái vẻ mặt đa sầu đa cảm thế kia..."

"......à, xin lỗi. nhìn chú tự dưng tôi lại nhớ đến vài người quen cũ. chà... đừng bận tâm nhé."

"...Có vẻ cậu nhóc có nhiều tâm sự nhỉ. Nhưng cứ yên tâm! Ăn mì ramen của quán chú xong là bao nhiêu muộn phiền cũng bay sạch ngay!"

Được ông chủ quán khích lệ, chúng tôi chuyển đến bàn dành cho nhiều người. Dù được đưa cho tờ thực đơn để chọn món, nhưng thú thật tôi chẳng biết nên gọi món gì. Cũng không thể không ăn gì được, nên tôi đành gọi một bát ramen vị "Shoyu" giống như thầy giáo.

"A, ừm... Mì ramen của mọi người đây..."

"Kìa Serika-chan, phải tràn trề năng lượng lên chứ~!"

"......MÌ RAMEN CỦA QUÝ KHÁCH ĐÂY Ạ!!!"

Món ăn được mang ra trước mặt chúng tôi gồm những sợi mì thon dài ngập trong thứ nước dùng tỏa hương thơm đậm đà... đúng là ramen thật. Nhưng mà nào là mấy tờ giấy mỏng màu đen, vài lát thịt thái mỏng, rồi lại có một thứ màu trắng được vẽ hình xoắn ốc màu hồng ở giữa... Khác xa hoàn toàn với bát "ramen" mà tôi từng biết.

Và thắc mắc lớn nhất chính là...

"......cái gì đây."

Hai thanh gỗ thon dài được đặt ngay trước mặt. Mọi người ai cũng dùng nó để gắp mì ăn rất điêu luyện, nhưng tôi thì hoàn toàn mù tịt cách sử dụng. Có cố bắt chước cầm theo thì cũng chẳng ra làm sao. Thầy giáo là người đầu tiên nhận ra sự kỳ lạ đó, bèn từ chỗ ngồi đối diện lên tiếng hỏi.

"Sao thế Sans? Cậu không ăn à?"

"không, tôi cũng muốn ăn lắm... nhưng 'cái này' rốt cuộc là cái gì..."

"À~, Sans không biết dùng đũa hả?"

"Bình thường cậu dùng nĩa để ăn sao...?"

"...chuẩn luôn."

Từ Hoshino, tin tức tôi không biết dùng dụng cụ có tên là "Đũa" truyền đến tai mọi người. ...Xấu hổ muốn độn thổ luôn. Đột nhiên, Nonomi ngồi cạnh tôi lên tiếng.

"Serika-chan, quán có bát nhỏ không~?"

"D-Dạ có. ...Tiền bối Nonomi định làm gì vậy?"

"Bí mật~♪"

Serika mang ra một chiếc bát nhỏ đúng như lời Nonomi dặn.

"...Em lấy cái bát đó làm gì vậy?"

"Dạ, em định sẽ tự tay đút cho Sans ăn ạ~!"

"Đút cho..."

"...hả!?"

Quá sốc trước lời đề nghị đó, tôi bất giác đứng bật dậy. Tôi đã cố gắng tin rằng đó chỉ là trò đùa, nhưng ánh mắt của cậu ấy lại toát lên sự "nghiêm túc".

"Được đấy nha~. Ông chú cũng muốn xem thử rồi đây~?"

"Tôi ăn xong rồi. Nên bây giờ tôi có thể tập trung xem."

"Là thế đó☆ Nào Sans, a~n♪"

Nonomi gắp mì từ trong bát nhỏ định đút cho tôi ăn. Tôi tuyệt vọng dùng ánh mắt cầu cứu thầy giáo, nhưng thầy ấy chỉ nhìn tôi với vẻ mặt hiền từ.

"Gư...... ứ......"

Tôi muốn chạy trốn. Nếu chấp nhận chuyện này, có lẽ tôi sẽ đánh mất luôn cả nhân phẩm của một quái vật. Nhưng tôi không thể không ăn đồ ăn mà cậu ấy cất công chuẩn bị cho mình.

......Tôi hạ quyết tâm và nuốt sợi mì. ...Ngon thật. Rất ngon, nhưng mà...

"Thế nào ạ? Có ngon không?"

".........ừm, ngon lắm. thật sự..."

"Uhe~, Sans mặt đỏ bừng rồi kìa~? Xấu hổ đó hả?"

"cứu tôi với... đừng nhắc nữa..."

Tâm hồn tôi đập mạnh vì ngượng ngùng đến mức tưởng chừng như nổ tung. Dù không muốn nhưng cái mặt đỏ bừng cũng đã phản bội tôi rồi. Và dĩ nhiên, cực hình này không dừng lại ở đó, tôi liên tục bị Nonomi đút cho ăn đến tận khi vét sạch bát.

"Tớ còn ca làm thêm nữa nên tạm biệt mọi người ở đây nhé."

"............"

"Sao thế~? Sans? Sắc mặt cậu kém lắm đó~?"

"...Chắc là do tiền bối Nonomi góp phần không nhỏ đâu..."

"Có một hậu bối thú vị thế này ông chú thấy vui lắm nha~?"

"Tôi cũng đồng tình với Hoshino-senpai."

"V-Vậy thì chúng ta quay về trường thôi..."

"V-Vâng... Vậy thì Serika-chan, cố gắng làm việc nhé!"

Hồi ở thế giới cũ, tôi toàn là người đi chọc ngoáy người khác, nay bị chọc ngoáy lại mới thấy đúng là mệt mỏi cùng cực. Trên đường về trường tôi lại tiếp tục bị trêu chọc, nhưng ở một thế giới mà mọi thứ đều mới mẻ thế này, nếu nhắm mắt làm ngơ cái trị an tồi tệ đó đi thì tôi thấy mọi thứ đều rất thú vị.

......Ngoại trừ rắc rối mới phát sinh ngay sau đó.

Trở về trường từ quán ramen, chúng tôi thảo luận về khoản nợ nần, ngoảnh đi ngoảnh lại ánh chiều tà đã hắt qua khung cửa sổ. Dù ở cái thế giới trị an tệ lậu này thì việc ra đường vào ban đêm nguy hiểm cũng là nhận thức chung, khi mọi người đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc ra về thì sự cố đã được phát hiện.

"Serika-chan... mất tích rồi...!?"

Ayane nhắn tin cho Serika qua ứng dụng trò chuyện có tên là "MomoTalk", nhưng tin nhắn mãi không được đánh dấu "Đã xem". Cảm thấy có điềm chẳng lành khi không liên lạc được, Ayane bèn chạy tới nhà Serika thì không có ai ở nhà, gọi điện cho quán ramen nơi cậu ấy làm thêm thì cũng nhận được câu trả lời là cậu ấy đã rời khỏi quán đúng giờ.

Sau đó, thầy giáo với quyết tâm chịu phạt viết bản kiểm điểm đã bí mật sử dụng quyền hạn để truy cập vào cái gọi là Mạng lưới Trung tâm của Hội học sinh Tổng bộ, và thành công truy tìm được địa điểm cuối cùng Serika mất liên lạc. Đó là khu rìa của vùng đô thị đang bị sa mạc hóa, theo lời Shiroko thì đó là địa bàn của bọn lưu manh. Và kẻ đã bắt cóc Serika, không chỉ thầy giáo hay các thành viên Ủy ban Đối sách, mà ngay cả một người mới tới đây chưa lâu như tôi cũng dễ dàng đoán được.

"...là băng Mũ Bảo Hiểm à?"

"Sans nhạy bén thật đấy. Ông chú cũng đang nghĩ vậy đây."

"Tấn công trường học chưa đủ đô nên chúng định bắt cóc tống tiền đây mà."

"Ngồi đây đoán già đoán non cũng vô ích! Chúng ta mau đi cứu Serika-chan thôi!"

"Được rồi, xuất phát thôi nào!"

"Lên đường!"

Thế là, chúng tôi bước vào chiến dịch giải cứu Serika.

──────────────

"Đã phát hiện xe vận chuyển Serika-chan!"

"Trận chiến đầu tiên lại là đi giải cứu tiền bối à. Chà, tôi sẽ cố gắng."

"...Sans, ổn chứ? Cậu thì..."

"không giống những người khác, tôi mà dính một viên đạn thôi là đăng xuất luôn... ý thầy là vậy đúng không? chuẩn luôn."

"nhưng dù có yếu thì tôi cũng không dễ dàng bị hạ gục đâu nhé? cho tôi xem lại màn chỉ huy chuẩn không cần chỉnh lúc trước đi, thầy giáo?"

"...Thầy hiểu rồi. Vậy mọi người... bắt đầu tác chiến!"

Cùng với hiệu lệnh, Shiroko ném một quả lựu đạn về phía mui xe vận chuyển. Tên thành viên băng Mũ Bảo Hiểm làm nhiệm vụ lái xe cùng Serika bị vụ nổ thổi bay ra khỏi chiếc xe. ...Cách làm có vẻ hơi thô bạo nhỉ. Nhưng quan sát bằng mắt thường thì cậu ấy không bị thương tích gì nghiêm trọng.

"Đã tìm thấy Serika-chan! Xác nhận mục tiêu vẫn an toàn!"

"......A, Ayane-chan!?"

"Bên này cũng đã xác nhận, phát hiện Serika đang khóc !"

"Cái gì~!? Serika-chan bé bỏng của chúng ta khóc á!? Con thấy cô đơn lắm sao!? Mẹ xin lỗi, mẹ sai rồi!!"

"O-Oái!? Ồ-Ồn ào quá!! A-Ai thèm khóc chứ!!"

Các học sinh vui mừng đoàn tụ. Rõ ràng là trận chiến sắp nổ ra đến nơi mà bầu không khí lại thanh bình thế này... đây chính là sự dư dả của kẻ mạnh sao. Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ, Serika bỗng chú ý đến tôi.

"S-Sao cả Sensei và Sans cũng ở đây!? Làm sao hai người đến được đây!?"

"Làm kẻ bám đuôi đâu phải để cho vui."

"......đừng có lôi tôi vào? mà, thấy tiền bối gặp khó khăn thì hậu bối ra tay giúp đỡ là chuyện đương nhiên mà nhỉ?"

"Đ-Đừng có đùa nữa! Cái ông thầy biến thái này!! ...Cảm ơn nhé, Sans. Dù chúng ta mới gặp nhau..."

"hehe, đây chính là cái gọi là 'tsundere' trong truyền thuyết đó hả?"

"......Trời ạ!! Tốn công cảm ơn!!"

...Một thoáng mất tập trung làm tôi quên mất đây vẫn là sào huyệt của địch. Niềm vui hội ngộ ngắn chẳng tày gang, quân tiếp viện của băng Mũ Bảo Hiểm đã kéo đến. Chúng tôi nhanh chóng chuẩn bị đội hình, và trận chiến thứ hai trong ngày với băng Mũ Bảo Hiểm chính thức bắt đầu.

"Sans, nhờ cậu đấy!"

"tôi biết rồi."

Theo chỉ thị của thầy giáo, tôi tạo xương mọc ngẫu nhiên lên từ mặt đất để làm vật cản. Shiroko và mọi người liền nấp sau đó và bắt đầu bắn trả.

"...Cái đống xương kia là sao!?"

"Mặc xác nó! Bọn chúng nấp sau đó thì cứ bắn nát là xong!"

Đám Mũ Bảo Hiểm nã đạn xối xả vào những khúc xương, nhưng trên xương không hề lưu lại một vết xước. Chính tôi cũng phải bất ngờ trước độ cứng "cốt cán" của chúng.

"C-Cứng quá... Đạn không xi nhê... Á á!!"

"Không có thời gian để há hốc mồm đâu."

"Phải trừng phạt những đứa trẻ hư hỏng thôi~☆"

Lũ người đang bối rối trước sự xuất hiện bất ngờ của những khúc xương nhanh chóng bị càn quét bởi tài chỉ huy nhạy bén của thầy giáo và thực lực đúng chuẩn "Thiểu số tinh nhuệ" của học sinh phe ta, dẫn đầu là Hoshino. Cứ tưởng trận chiến sẽ diễn ra dễ dàng, thì một tiếng nổ lớn vang dội khiến người đang đứng phía sau hỗ trợ như tôi cũng nghe thấy rõ mồn một.

"...mọi người, không sao chứ!?"

"C-Cái đó! Xe tăng hạng nặng được cải tiến!"

"Bọn chúng đào đâu ra cái thứ đó vậy trời~...?"

Lù lù xuất hiện từ phía trước là một cỗ xe tăng với thân hình khổng lồ, đủ sức áp đảo bất kỳ ai nhìn thấy. Dù cư dân ở thế giới này có cơ thể cứng cáp đến đâu, nếu ăn trọn quả đạn pháo từ thứ đó thì chắc chắn không thể lành lặn. Giữa lúc mọi người đang căng mình chuẩn bị hứng chịu loạt pháo tiếp theo, tôi bỗng nảy ra một ý.

"này ayane, cậu có thể ra hiệu cho tôi ngay đúng khoảnh khắc chiếc xe tăng đó bắn đạn pháo được không?"

"Ra hiệu... ạ?"

"ừ. tôi có một kế hoạch tuyệt vời."

"...Tôi hiểu rồi. Cứ giao cho tôi."

...

Xung quanh chỉ còn vang vọng tiếng nạp đạn và tiếng động cơ xe tăng gầm gừ nặng nề. Vẫn chưa có hiệu lệnh.

......

Nòng pháo chính bắt đầu chuyển động, nhắm thẳng về phía Hoshino và mọi người. Dù tôi muốn phát động "Thứ đó" ngay và luôn, nhưng xét đến rủi ro thất bại, tôi đã yêu cầu Ayane ra hiệu. Giờ vẫn chưa phải lúc.

.........

"...Ngay bây giờ!"

Đúng lúc Ayane ra hiệu, tôi gọi một khúc xương màu xanh lam trồi lên ngay dưới nòng pháo chính. Khúc xương sừng sững đâm xuyên qua nòng pháo, chắn ngay trước mũi xe tăng.

"Xương... màu xanh?"

"thứ đó không có tác dụng với những kẻ đứng yên. nhưng..."

ĐOÀNGGG!!!

Trước khi tôi kịp nói hết câu, chiếc xe tăng phát nổ tung, cuốn theo những thiếu nữ đang điều khiển bên trong bay tứ tung cùng đống sắt vụn. Đúng như tôi dự đoán, quả đạn pháo vừa chạm vào khúc xương xanh ngay khoảnh khắc được bắn ra và đã phát nổ ngay bên trong nòng pháo của xe tăng.

"Uhe~, Sans giỏi thật đấy nha~"

"Là tiền bối, lát nữa tớ phải khen ngợi cậu ấy tử tế mới được!"

"Hừm... Đáng lẽ tôi định dùng drone để làm nó phát nổ cơ... nhưng như vậy cũng ngầu lắm."

"...Phép thuật, tuyệt thật đấy."

"Xác nhận toàn bộ băng Mũ Bảo Hiểm đã rút lui. Chiến dịch giải cứu Serika-chan thành công!"

──────────────

Trận chiến với băng Mũ Bảo Hiểm đã kết thúc thắng lợi. Chúng tôi dìu Serika bước đi chệnh choạng trở về trường. Bước vào lớp học, trút bỏ được sự căng thẳng, Serika ngã phịch xuống ghế sofa.

Dù không có vết thương nào đáng kể, nhưng ngoài việc phải chịu loạt pháo phòng không như lời Hoshino nói, việc bị trói trong không gian chật hẹp của thùng xe một thời gian dài chắc chắn đã khiến cậu ấy kiệt sức.

"...Hả......? Sensei và Sans!? C-Có chuyện gì vậy?"

Tối hôm đó, tôi và thầy giáo đến phòng y tế thăm Serika đang nằm nghỉ ngơi.

"......À, tôi thì không sao đâu. Cũng không thể cứ nằm mãi thế này được."

"Ayane-chan và mọi người cũng đang lo lắng...... tôi còn phải đi làm thêm nữa."

"đừng có cố quá đấy, tiền bối? có thêm hậu bối rồi thì cậu cũng nên nghỉ ngơi đôi chút đi chứ?"

"Sans nói đúng đấy."

"......Ừm."

Serika trầm tư một lúc, như nhớ ra điều gì đó, cậu ấy mở lời.

"...Nhắc mới nhớ, tôi vẫn chưa cảm ơn hai người đàng hoàng."

"C-Cảm ơn nhé...... vì rất nhiều chuyện......"

Cậu ấy đỏ mặt bày tỏ lòng biết ơn với chúng tôi.

"Thật ra... lúc mới gặp, tôi không hề tin tưởng hai người. Nhưng hai người lại bất chấp nguy hiểm đến cứu tôi... Tôi thực sự rất vui."

"Fufu..."

"Khoan... thầy cười tủm tỉm cái gì đấy!?"

"...N-Nói chung là, từ giờ chắc chúng ta sẽ còn đồng hành với nhau dài dài... Mong hai người giúp đỡ nhé, Sensei, Sans."

"ừ."

Tôi đưa tay trái ra, Serika cũng đưa tay trái ra. Hai tay nắm lấy nhau, một cái bắt tay tình bạn...

Pủủủủủủủtttt!!!!!

"a."

...Thôi xong, tôi quên mất mình vẫn gắn cái đệm đánh rắm trên tay...

".........ĐỒ TỒI TỆ NHẤT TRẦN ĐỜI!!!!"

"Vút."

Tôi bị Serika với khuôn mặt đỏ bừng tát một cú trời giáng. Có lẽ đây là khoảnh khắc tôi cảm nhận được cái "chết" cận kề nhất kể từ khi lưu lạc đến thế giới này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

determination General Student Council - GSC