Blue Archive: Visitor From Underground

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

100 2037

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

49 71

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

150 301

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

370 1186

Chương 1-50 - Chương 4: Những ngày thường nhật mệt mỏi đến "gãy xương"

Chương 4: Những ngày thường nhật mệt mỏi đến "gãy xương"

Chương 4: Những ngày thường nhật mệt mỏi đến "gãy xương"

Thấm thoắt đã một tuần trôi qua kể từ khi tôi nhập học với tư cách là học sinh mới của trường Trung học Abydos... vô số chuyện đã liên tiếp xảy ra.

Điều đầu tiên phải kể đến là... đúng rồi, việc tôi bị bắt phải chải chuốt lại vẻ bề ngoài. Cá nhân tôi thì thấy cứ để như cũ cũng chẳng sao, nhưng...

"Uhe~, ra ngoài mà vẫn đi dép lê thì dù là một ông chú có tật lười biếng cũng thấy sao sao á~"

...bị mọi người, dẫn đầu là Hoshino phản đối kịch liệt, cộng thêm việc thầy giáo bảo sẽ lo toàn bộ chi phí quần áo nên tôi đành ngoan ngoãn nghe theo.

Tôi thay chiếc áo phông mặc dưới áo hoodie bằng áo sơ mi trắng và cà vạt đồng phục của trường, đồng thời mua một đôi giày thể thao và một chiếc áo chống đạn ở trung tâm thương mại lúc đi cùng mọi người để giảm thiểu sát thương ngộ nhỡ có trúng đạn.

Nhắc đến chuyện trúng đạn, lúc đi giải cứu Serika, thầy giáo từng lo lắng tôi sẽ bị bắn trúng, nhưng bản thân thầy ấy thì sao chứ. Chợt thấy tò mò, tôi bèn lên tiếng hỏi.

"thầy này, nhắc mới nhớ, thầy trúng đạn thì có sao không?"

“Không đâu, tôi mà trúng chỗ hiểm là ngỏm ngay đấy.”

"...vậy thì thầy cũng nên mua áo chống đạn đi chứ?"

“Tôi có một Siêu AI cực kỳ xuất sắc nên không sao đâu!”

"...vậy à."

Trong đầu tôi lại hiện lên thắc mắc về cái "Siêu AI" kia, nhưng có vẻ cũng không cần thiết phải hỏi thêm.

Và tiếp theo là... à phải rồi, cuộc họp bàn về "Phương án trả nợ cho trường". Mỗi người đều đưa ra ý tưởng, nhưng Serika thì rõ ràng là đang dính vào bẫy bán hàng đa cấp, Hoshino thì tính đi cướp xe buýt của trường khác để "tăng số lượng học sinh", Nonomi thì muốn thành lập nhóm nhạc idol, còn Shiroko thì...

"Cướp ngân hàng."

"ngân hàng... ngân hàng...!? cậu đang nói cái gì vậy...??"

...cậu ấy bình thản đề xuất đi cướp ngân hàng. Thậm chí kế hoạch đã được vạch sẵn, cậu ấy còn chuẩn bị luôn cả mũ trùm đầu để che giấu thân phận cho chúng tôi. Tôi đã phải đau đầu tự hỏi liệu đây có thực sự là suy nghĩ của những đứa trẻ hay không.

Chà, tất nhiên là tôi cũng bị hỏi xem có ý tưởng gì không, tôi bèn nhớ lại những việc mình từng làm ở thế giới cũ.

"...xem nào, cá nhân tôi thấy 'tấu hài' là phương án đỉnh nhất đấy."

"Tấu hài... ạ?"

"A~, công nhận là lúc giới thiệu bản thân Sans có nhắc đến dăm ba cái trò chơi chữ nhỉ~"

“Nhân tiện thì... là câu chơi chữ kiểu gì vậy?”

"vừa hay, tôi đang định cho mọi người xem câu chơi chữ tâm đắc nhất của tôi đây. chiêm ngưỡng nhé?"

Tôi đứng dậy khỏi ghế. Ánh mắt của tất cả mọi người đổ dồn vào tôi.

"...e hèm. hơi đột ngột nhưng... các cậu nghĩ một bộ xương sẽ sống trong ngôi nhà như thế nào?"

"Chắc là nhà bê tông nhỉ~"

"Nn, nhà gỗ."

"Biệt thự... chăng?"

Giữa lúc mỗi người đang đưa ra suy nghĩ của riêng mình, Nonomi giơ tay lên.

"Sans... tớ biết rồi..."

"...Có phải là 'Chung cư cốt thép' không ạ?"

"......đúng! trúng phóc! bộ xương thì phải sống trong chung cư cốt thép! vì nó toàn là 'cốt' (xương) mà!!"

"………………"

...Tôi nhớ như in khoảnh khắc không gian xung quanh chìm vào im lặng tuyệt đối. Nếu diễn trò này ở Thế giới ngầm thì chắc chắn đã ôm trọn những tràng cười vỡ bụng rồi cơ mà.

...Nhắc mới nhớ, hình như từ lúc tôi bắt đầu diễn hài thì Ayane đã im lặng, nghĩ vậy, tôi đưa mắt nhìn về phía cậu ấy.

"...ư..."

"ư?"

Đập vào mắt tôi là hình ảnh Ayane mặt đỏ bừng, người đang run lên bần bật. ......Chà, quả này toang rồi, tôi còn chưa kịp nghĩ xong thì ───

"......THÔI NGAY ĐI CHO TỚ NHỜ!!!"

"!?"

Sức chịu đựng đã đạt tới giới hạn, Ayane dùng một sức mạnh kinh hồn hất tung cả cái bàn. ...Tôi giật nảy mình.

"Lúc nào cũng đùa cợt! Toàn nói mấy chuyện như cướp ngân hàng hay bán hàng đa cấp!"

"(Giật thót)"

"......"

"Cả Sans nữa!! Những người có thể sống bằng nghề tấu hài chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi! Nếu không chiếm được trái tim khán giả thì sẽ bị đào thải ngay đấy!"

"...cậu nói chí phải..."

...Cả tôi lẫn thầy giáo đều bị thuyết giáo một trận tơi bời, sau đó để dỗ dành Ayane, chúng tôi đã đến quán ramen từng ghé trước đó.

Ở đó, chúng tôi chạm mặt một nhóm người có vẻ mặt bặm trợn... nhưng thực tế thì lại đang sướng rơn vì được quán cho thêm nhiều mì, nhóm đó tự xưng là "Benriya 68" và đã tấn công chúng tôi sau khi quay lại trường nhưng...

"Cái đống xương đó là sao hả~!?"

"Awawawa........."

"Ahaha!! Tụi này hoàn toàn bị lép vế rồi nhỉ~?"

"...Haizz, vụ này chắc bất khả thi rồi..."

...Chà, đoạn này chắc bỏ qua cũng được. Tôi quen rồi.

Nếu phải nói thì... lượng sát thương tôi gây ra vẫn lẹt đẹt như cũ, nhưng tôi phát hiện ra mình vẫn có thể đóng góp cho trận chiến bằng sát thương rơi khi hất tung kẻ địch lên không trung bằng xương trồi từ dưới đất, hoặc lực va đập khi bắt chúng đập thẳng vào tường.

Nghe hơi bạo lực chút, nhưng tôi chỉ có thể làm được chừng này thôi.

──────────────

"Ô, Sensei với Sans kìa~. Chào buổi sáng~"

"chào buổi sáng."

“Chào buổi sáng, mọi người.”

Và trở về hiện tại. Tôi đã cầu mong hôm nay sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng...... y như rằng, chuyện vẫn cứ xảy ra. Dù trong lòng tôi cũng đã loáng thoáng linh cảm được...

Vấn đề là, sau khi điều tra mảnh vỡ của món vũ khí chiến lược mà băng Mũ Bảo Hiểm từng sử dụng để bắt cóc Serika, chúng tôi phát hiện ra đó là mẫu mã hiện không còn được sử dụng nữa. Để sở hữu một mẫu mã như vậy, nơi khả nghi nhất chính là "Chợ Đen" – nơi nghe đồn chuyên lưu thông hàng cấm.

...Một khi đã có thông tin đó trong tay, chúng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi đến đó.

"Cái tên trắng toát kia là gì vậy......"

"Lẽ nào là... bộ xương?"

"Đang mặc đồng phục của Abydos kìa... Trường đó có người như vậy hả?"

"...tôi đi về có được không?"

"Không được nha♪"

"...biết ngay mà."

Tôi bị mọi người lôi xềnh xệch đến Chợ Đen. Một nơi toàn những kẻ mặt mũi bặm trợn tụ tập, đúng chuẩn chợ đen thứ thiệt.

Trong khi tôi đang toát mồ hôi hột và cảnh giác xung quanh thì mọi người lại đang buôn chuyện rôm rả cứ như đang trên đường đi học về.

"Nhưng nghe nói ở quận khác có Thủy cung (Aquarium) to lắm đó!"

"Thủy cung, à."

"Ô, có phản ứng kìa~. Sans đã đến Thủy cung bao giờ chưa?"

"......thế giới của tôi không có cái đó. nhắc đến cá... thì có một nữ chiến binh người cá đấy."

"Nữ chiến binh người cá...! Nn, nghe có vẻ mạnh."

"Người đó trông như thế nào ạ?"

"chà, nói chung là một kẻ khá thô lỗ, nhưng lại là một người tốt luôn chiến đấu vì quái vật chúng tôi."

Thấy có mọi người ở đây nên tôi nghĩ mình có thể thả lỏng một chút, đang mải chìm đắm trong những câu chuyện ngày xưa thì ───

Ratatatata tatat!!!

"...!?"

"Tiếng súng."

Một tiếng súng nổ vang lên từ xa, à không, ở rất gần đây. Đang nhìn quanh xem có phải đang xảy ra ẩu đả ở đâu không thì tôi thấy có ai đó đang chạy về phía này.

"O-Oái! Nguy, nguy to rồi!! Đ-Đừng có đuổi theo mình nữa mà!!"

Một thiếu nữ với vóc dáng mảnh mai, trông hoàn toàn lạc quẻ với nơi này, đang bị đám lưu manh đuổi theo.

Theo lời Ayane, cậu ấy có vẻ là học sinh của "Trinity" - một trong những ngôi trường khổng lồ ở Kivotos, và có vẻ đám lưu manh đang định bắt cóc cậu ấy để tống tiền chuộc.

...Chà.

"Oái!!"

"Phải trừng phạt những đứa trẻ hư hỏng thôi♪"

...Shiroko và Nonomi đã đánh ngất bọn chúng trong chớp mắt.

"A, cảm ơn mọi người rất nhiều. Nếu không có mọi người, chắc mình đã gây rắc rối cho học viện rồi..."

Thiếu nữ tự xưng là "Ajitani Hifumi" bày tỏ lòng biết ơn. Có vẻ cậu ấy đến đây để tìm kiếm một thứ gì đó... Nhưng thứ cần tìm ở một nơi đầy rẫy hàng cấm thế này thì chắc chắn chẳng phải đồ đàng hoàng gì rồi. Súng ống? Vũ khí? Hay là thuốc cấm?

"Tìm đồ á... Cậu tìm cái quái gì ở cái nơi như thế này?"

Serika đã thay tôi hỏi điều mà tôi đang thắc mắc.

"À ừm... đúng rồi, là goods (vật phẩm) của Peroro-sama ạ."

"Peroro...?"

Nghe thấy một cái tên hoàn toàn xa lạ, tôi nghiêng đầu khó hiểu.

"a... cái peroro đó là gì vậy?"

"Cậu không biết Peroro-sama sao!? Thế giới rộng lớn thật đấy..."

Nhìn phản ứng của cậu ấy, có vẻ như đó là một nhân vật khá nổi tiếng ở thế giới này. ...Chẳng lẽ cái nhân vật thè lưỡi in trên chiếc balo cậu ấy đang đeo chính là Peroro...? ...Không, làm gì có chuyện đó, tôi đang nghĩ vậy thì Hifumi lấy ra một thứ gì đó.

"Đây! Là cái này ạ!"

Thứ Hifumi đang cầm là một con thú nhồi bông hình một sinh vật giống chim đang bị nhét nguyên cái kem to bự vào miệng. ...Dự đoán của tôi trúng phóc. Cái thiết kế với đôi mắt không tiêu cự cộng thêm cái lưỡi thè ra đó......

...Thành thật mà nói, tôi thấy hơi rợn người.

"Oa☆ Là Momo Friends đúng không! Tớ cũng thích lắm! Peroro-chan đáng yêu quá đi mất!"

May thay Nonomi biết đến sự tồn tại của nó, nhưng những người khác thì...

"......"

"Không đu kịp trend của giới trẻ bây giờ rồi~..."

"Cái gì thế này..."

...Rõ ràng là đang nhăn mặt.

"Cậu thấy sao, cậu... trắng toát đằng kia ơi! Đáng yêu lắm đúng không??"

...Chết dở, bị bắt sóng rồi. Chẳng biết phải chọn từ ngữ thế nào cho phải, tôi vận dụng tư duy của một cựu nghiên cứu viên để suy nghĩ, thậm chí còn hơn thế nữa.

"......à thì, tôi thấy nó có vẻ ngoài rất phá cách, làm linh vật thì tuyệt vời luôn. để in sâu vào tâm trí thì sự ấn tượng là quan trọng nhất... mà, đúng không?"

"Đúng thế đúng thế!? Mình cũng nghĩ vậy đó! Ví dụ như Skullman thì... nhắc mới nhớ, trông cậu với Skullman giống nhau nhỉ...? Lẽ nào đều là xương sọ......"

"khoan... từ đã..."

Tôi bị choáng ngợp trước bài diễn thuyết tuôn trào như thác về Momo Friends. Đang bối rối trước cảnh Hifumi lấy hết món này đến món khác từ trong balo ra khoe, thì đồng bọn của đám lưu manh lúc nãy đã chạy tới cùng với tiếng gầm gừ: "Là lũ chúng nó!!", "Sao chúng mày dám! Tao sẽ cho chúng mày nếm mùi đau khổ!".

"chuyện này... đừng bảo là lại chuẩn bị choảng nhau nhé?"

"Có vẻ là vậy. Đúng ý tôi luôn."

"Mọi người chuẩn bị chiến đấu! Sans và Sensei hãy lùi lại vị trí an toàn để hỗ trợ!"

“Thầy hiểu rồi.”

"...chà chà, đành chịu vậy..."

"Chết tiệt! Vướng mấy cái xương không bắn trúng được!!"

"Chắc chắn là do cái tên màu trắng đang nấp đằng kia! Mau lên......"

"......!"

"Bọn ta không để ngươi làm thế đâu!!"

"Oái!?"

Tên lưu manh nhận ra sự hiện diện của tôi bèn chĩa súng về phía này, nhưng đã bị Serika tấn công đến ngất xỉu.

"hehe, cảm ơn nhé, tiền bối?"

"Lúc nãy cậu cứu tôi rồi... mà đúng không? Hơn nữa, tiền bối thì phải thể hiện cho hậu bối thấy sự lợi hại chứ?"

Sau đó, tôi tiếp tục tạo xương để bảo vệ đồng đội khỏi đòn tấn công, thi thoảng hất tung xương lên làm chúng đập thẳng vào tường và ngất lịm. Hành động của lũ lưu manh khá đơn điệu, nhưng viện binh của chúng thì cứ kéo đến hết đợt này đến đợt khác.

Shiroko và mọi người vẫn còn hừng hực khí thế chiến đấu, nhưng theo lời Hifumi, nếu gây rối quá mức ở đây sẽ bị "Cơ quan Trị an" gì đó để mắt tới và mọi chuyện sẽ trở nên rất phiền phức, nên chúng tôi quyết định lẩn trốn sự truy sát của kẻ thù để tẩu thoát.

──────────────

"Hà... mệt quá..."

"Uhe~... đầu gối của ông chú đang gào thét đây này~..."

“...Mọi người có muốn nghỉ ngơi chút không?”

Kể từ lúc đó đã vài tiếng trôi qua, thứ chúng tôi tìm kiếm vẫn bặt vô âm tín, và chúng tôi cứ thế đi lang thang khắp Chợ Đen. Những cô gái trẻ tuổi mà còn kiệt sức thế kia nên sắc mặt thầy giáo trông khá tệ, còn kẻ yếu thể lực nhất là tôi thì...

".........xin lỗi nhé, shiroko......"

"Nn, tôi không sao."

...Thể lực của tôi đã chạm đáy từ mấy chục phút trước, gục luôn giữa đường và đang được Shiroko cõng trên lưng. Cảm giác tội lỗi và xấu hổ đang muốn đè bẹp tôi lúc này.

Đi thêm một đoạn nữa, Nonomi bỗng dừng lại. Có vẻ cậu ấy đã tìm thấy gì đó.

"Ô! Có quầy bán bánh cá Taiyaki đằng kia kìa!"

Cậu ấy chỉ tay về phía một quầy hàng vỉa hè. ...Cái nơi có trị an tồi tệ thế này mà cũng có chỗ để lấp đầy chiếc bụng đói sao.

...Mà khoan, "Taiyaki" là cái gì?

"Đây, của Sans đây ạ!"

Thứ Nonomi đưa cho tôi là một món bánh nướng hình sinh vật có lẽ là cá, tỏa ra hương thơm ngòn ngọt. Cầm vào thấy mềm mềm, độ nóng cũng vừa phải.

"Ngon quá!"

"Chà, tớ đang thèm đồ ngọt luôn nè~"

Thấy mọi người ăn ngon lành, tôi cũng cắn thử một miếng.

"...ngon thật."

Bên trong chứa một lớp nhân sền sệt màu đỏ, vị ngọt chưa từng nếm qua này làm tăng thêm cảm giác thèm ăn. Và khi nhận ra, tôi đã xử lý sạch sẽ chiếc bánh trong chớp mắt.

Sau một lúc nghỉ ngơi, chúng tôi tiếp tục tìm kiếm, nhưng đồ cần tìm vẫn bặt tăm. Tôi bắt đầu thấy có gì đó sai sai, Hifumi dường như cũng nghĩ vậy và suy đoán "Biết đâu nó đã bị cố tình giấu đi". Sau đó mỗi người đều đưa ra suy nghĩ riêng, nhưng mãi vẫn không đi đến kết luận.

Đang không biết phải làm sao thì Ayane thông báo có một nhóm người có vũ trang đang tiến lại gần. Cho rằng nên tránh những cuộc đụng độ vô bổ, chúng tôi quyết định nấp đi và chờ chúng đi qua.

"......Đó là..."

Chiếc xe tải tiến vào ngân hàng chợ đen gần đó trông rất quen mắt. Chính là chiếc xe tải đi thu nợ mà tôi và thầy giáo đã nhìn thấy lúc trên đường đến trường trung học Abydos. Kẻ bước ra từ trong xe cũng y hệt.

Và cảnh tượng chúng tôi chứng kiến tiếp theo... lại chính là cảnh giao nộp tiền trả nợ cho nhân viên ngân hàng.

...Chỉ có một kết luận duy nhất được rút ra.

"......nói cách khác, số tiền mà các cậu đổ mồ hôi sôi nước mắt kiếm được đã chảy thẳng vào thế giới ngầm sao."

Số tiền mà những người đã cưu mang và chấp nhận tôi vất vả kiếm được lại bị đem đi trục lợi. ...Một hành vi tuyệt đối không thể tha thứ. Hifumi để mắt tới tập hồ sơ xác nhận thu tiền, nhưng việc lấy được nó lúc này gần như là bất khả thi.

Tuy nhiên, có vẻ như chỉ mình Shiroko là đã nghĩ ra cách để xoay chuyển tình thế này.

"Tiền bối Hoshino, bây giờ chỉ còn cách dùng phương án đó thôi."

...Tự nhiên tôi có một dự cảm chẳng lành.

"Ra là vậy, cái đó à. Là cái đó sao~"

Không thể nào.

"A......!! Đúng rồi, nếu là cách đó thì!"

Không đời nào......

"...Khoan đã? Đừng bảo là cái cách mà tớ đang nghĩ đấy nhé?"

Cái linh cảm chẳng lành vừa mới lững thững bước tới nay bỗng tăng tốc độ chạy thục mạng về phía tôi.

"......"

Thứ mà Shiroko lấy ra chính là ───── mũ len trùm đầu màu xanh.

"Cướp ngân hàng."

...Dự cảm chẳng lành của tôi đã trúng phóc. Khi nhận ra, mọi người đều đã trùm kín mặt và khí thế hừng hực. Shiroko tiến lại gần và đưa cho tôi một chiếc khăn quàng cổ có viết tay số "5".

"Xin lỗi nhé, không có cỡ nào vừa với Sans cả. Nhưng tớ nghĩ cái này cũng che được mặt."

"khoan, sao cậu lại nói như thể mặc định là tôi cũng tham gia thế?"

"Không sao đâu mà."

"không sao là sao??"

Cậu ấy hoàn toàn không nghe tôi nói. Có vẻ như đối với các cậu ấy lúc này, "Cướp ngân hàng" đã là chuyện ván đã đóng thuyền.

...À rồi, tôi hiểu rồi. Đã đến nước này thì tôi cũng sẽ làm tòng phạm với các cậu.

"...được rồi, tôi cũng sẽ tham gia. ...rồi, che mặt bằng cái này kiểu gì đây?"

"Nn, đầu tiên cậu để phần có số ra phía trước, rồi quấn quanh miệng."

Tôi làm theo, quấn quanh miệng rồi buộc lại phía sau.

"Ừm, giờ cậu kéo mũ áo hoodie lên xem."

1da415bf-6197-47b4-9b42-257d35099b73.jpg

...Phản chiếu trên cửa sổ tòa nhà là hình ảnh của tôi, tỏa ra một khí chất ngút ngàn của một kẻ chuẩn bị làm chuyện mờ ám. Trừ đôi mắt ra thì phần còn lại đã được che chắn hoàn hảo, danh tính của tôi sẽ không dễ gì bị lộ đâu.

"Còn nữa... đây, cầm lấy cái này."

Shiroko nói rồi rút từ trong túi xách ra... một khẩu súng, chắc chắn là súng. Vẻ ngoài to hơn súng ngắn một chút, thứ mà tôi từng thấy trong lịch sử loài người ở phòng thí nghiệm của Alphys... à nhầm, trong manga.

"...cái gọi là súng tiểu liên phải không? sao lại đưa cho tôi?"

"Đúng rồi, Sans biết rõ quá nhỉ. ...Ừm, nếu hỏi tại sao thì... Đi cướp ngân hàng mà không có vũ trang thì sao được?"

"không, à thì... cũng đúng là vậy."

Nhắc mới nhớ, Hifumi bị cuốn vào vụ này thì đang làm gì nhỉ, nghĩ vậy tôi ngoái nhìn về phía cậu ấy.

"Auuu......"

...Ở đó là hình ảnh Hifumi đang bị trùm một chiếc mũ tự chế làm từ túi giấy đựng bánh Taiyaki ban nãy, với số "6" được vẽ chình ình trên đó.

"các cậu làm cái quái gì vậy...?"

"Ưm~, Hifumi-chan vừa mới bảo 'Hôm nay tớ sẽ hành động cùng mọi người' mà. Nên là vậy đó."

"là sao cơ...?"

Dù thấy khá tội nghiệp, nhưng khí thế cướp ngân hàng hừng hực của hầu hết mọi người ở đây, bao gồm cả thầy giáo, khiến tôi không tài nào lên tiếng bênh vực được. Hơn nữa, dù Hifumi có bối rối, nhưng ánh mắt cậu ấy lại ánh lên sự quyết tâm.

"Vậy Sensei. Xin thầy hãy nói câu quen thuộc đi ạ."

“……”

“Chúng ta đi cướp ngân hàng thôi!”

...Một nhóm kỳ quặc với cái tên "Băng đảng Bịt mặt Đồ bơi" cứ thế hiên ngang bước về phía ngân hàng chợ đen.

"Oái!?"

"Ư hự!?"

Tiếng súng và tiếng la hét của bảo vệ ngân hàng vang vọng khắp không gian tối om do mất điện. Tiếng súng dứt, vạn vật chìm vào tĩnh lặng, ánh đèn vừa được khôi phục chiếu sáng một nhóm người ăn mặc kỳ dị. ...Đúng vậy, chính là chúng tôi, Băng đảng Bịt mặt Đồ bơi.

"Tất cả nằm rạp xuống! Bỏ hết vũ khí đang cầm trên tay ra!"

"Không nghe lời là đau lắm đấy nhé☆"

Trước giọng nói đầy sát khí của Shiroko và mọi người, cả nhân viên ngân hàng lẫn khách hàng đều run rẩy ngồi thụp xuống. Duy chỉ có một nhân viên đang cố gắng liên lạc ra bên ngoài, nhưng hệ thống báo động đã bị ngắt nguồn từ trước nên cũng vô ích.

"Uhe~, đến đây là đúng như kế hoạch! Chuyển sang bước tiếp theo nào~! Xin mời Thủ lĩnh Faust! Cho chỉ thị đi ạ!"

"Hả!? Hả!? Faust là... l-là mình sao? Thủ lĩnh á? Mình á!?"

Chẳng biết từ lúc nào Hifumi đã bị phong làm thủ lĩnh, tên nhóm đổi thành "Băng đảng Đồ bơi Bịt mặt", còn Nonomi thì tự xưng là Christina. Loạn xì ngầu hết cả lên rồi.

"(Kìa, Sans cũng nói câu gì đó cho ngầu đi!!)"

"(hả!? tự dưng bảo tôi...)"

"(Đây là vai trò quan trọng để truyền đạt sự nguy hiểm của chúng ta cho mọi người biết đó☆)"

"(thật à?)"

"(Thật mà!)"

"(......hiểu rồi)"

"......ô la ô la!! muốn sống thì đừng có làm trò thừa thãi!? cứ 'xương xương' là súng của tôi nhả đạn đấy nhé!!"

Trong cơn cuống cuồng, tôi nhảy lên bục cao và xả súng loạn xạ lên trời để tránh bắn trúng người xung quanh. ...Nếu Papyrus mà nhìn thấy cảnh này, chắc chắn em ấy sẽ khinh bỉ tôi từ tận đáy lòng mất.

"Hiiiii!! Tiền hay bất cứ thứ gì tôi cũng giao hết!! Xin hãy tha mạng cho tôi!!"

Nhân viên ngân hàng vừa run rẩy vừa nhét từng xấp tiền vào túi. Nhét đến khi túi đầy ắp, người đó ngồi co rúm lại một góc. Mục đích của chúng tôi chỉ là lấy hồ sơ ghi chép thu tiền thôi mà... có ổn không đây. Không, làm đến mức này thì chẳng còn gì là ổn nữa rồi.

"Vậy thì chuồn thôi~! Tất cả rút lui!" "

Adios~☆"

"tôi đã mang đến nỗi khiếp sợ ngấm sâu vào tận xương tủy rồi đó!!"

"...B-Bắt lấy chúng!! Phong tỏa mọi ngả đường! Báo cho Cảnh vệ Chợ đen (Market Guard) ngay!"

"Không được để một tên nào chạy thoát!!"

──────────────

"Đã chọc thủng vòng phong tỏa. Phía trước an toàn!"

"Tuyệt quá! Đại thành công!"

"Shiroko-chan, hồ sơ ghi chép thu tiền đâu?"

"Đang ở trong túi này."

"Mọi người cũng tập hợp đông đủ rồi, chiến dịch đã thành công mỹ..."

"......Sans đâu rồi?"

"...Đúng thật!? Không thấy cậu ấy đâu!?"

"Lượng kẻ địch đuổi theo bắt chúng ta cũng ít hơn hẳn..." "......Lẽ nào........."

"ĐỨNG LẠI!!! TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐỂ NÓ CHẠY THOÁT!!!"

"tại... sao chứ!?"

......Bị lạc mất mọi người trong lúc bỏ trốn, tôi đang phải chạy bán sống bán chết khỏi những kẻ bám đuôi. Hơn nữa số lượng của chúng quá đông chỉ để bắt một mình tôi. Chắc chắn là do bị Hoshino gài kèo đứng trên bục cao xả súng loạn xạ nên tôi nổi bật hơn hẳn và bị chúng đưa vào tầm ngắm rồi. ...Tệ hại thật sự.

"......khỉ thật..."

"Nó bắt đầu chậm lại rồi kìa!! Cơ hội đây rồi!!"

...Đây là lần thứ bao nhiêu tôi tuyệt vọng vì cái thể lực yếu kém của mình rồi nhỉ. Tính riêng hôm nay đã là lần thứ hai rồi. Vừa né tránh cơn bão đạn bắn ra không ngớt từ phía sau, tôi vừa suy nghĩ. Dùng "đường tắt" là xong... nhưng mọi chuyện đâu có dễ thế. Sở dĩ ở thế giới cũ tôi có thể dịch chuyển tự do đến bất cứ đâu là vì tôi nắm rõ phần lớn bản đồ của Thế giới ngầm. Lý do tôi không thể đến Di tích nơi Toriel sống cũng là vì tôi không biết rõ Di tích đó trông như thế nào. Mới đến Kivotos, còn chưa nắm rõ ngóc ngách nào thì làm sao tôi biết dùng "đường tắt" sẽ dịch chuyển đến đâu. Rủi mà dịch chuyển thẳng vào giữa đám đang truy đuổi phía sau thì... đúng là dấu chấm hết. Nhưng may thay, lúc nhận ra thì tôi đã chạy đến một khu phố sầm uất đông đúc người qua lại. Với chiều cao khiêm tốn của mình, việc lẩn vào đám đông với tôi dễ như trở bàn tay.

".........ngay lúc này."

──────────────

"...Mất dấu mục tiêu rồi!"

"Chắc chắn nó chưa chạy xa đâu! Tiếp tục tìm kiếm!!"

"hà... m-mệt... đứt... hơi..."

Tuy đã cắt đuôi được đám truy đuổi, nhưng sự mệt mỏi tích tụ từ nãy đến giờ ập đến cùng lúc, khiến tôi gục ngã và ngồi bệt xuống một con hẻm, chẳng thể đứng lên nổi. Tình cờ nhìn vào điện thoại, tôi nhận ra trong nhóm chat MomoTalk đang có hàng loạt tin nhắn hỏi thăm tình hình của tôi.

"Sans, cậu không sao chứ...?"

"...Không thấy đánh dấu đã xem..."

"Ông chú lo lắm đấy nhé~..."

...Để báo cho mọi người biết mình vẫn an toàn, tôi dùng những ngón tay vẫn còn cứng đờ vì mệt mỏi gõ tin nhắn gửi đi.

"bây giờ tôi mới cắt đuôi được bọn chúng."

"mọi người đang ở đâu vậy?"

"!! Tốt quá, cậu bình an vô sự rồi!"

Sau vài tin nhắn qua lại, chúng tôi quyết định điểm hẹn là cây cầu nằm ngay phía trước. Thể lực cũng đã hồi phục đôi chút, đúng khoảnh khắc tôi định đứng lên để đi gặp mọi người thì...

"...! Phát hiện mục tiêu! Đứng im!!"

......Sơ suất quá. Vì mải tập trung nhắn tin mà tôi không nhận ra sự hiện diện của đám truy đuổi ở ───── "Oái!?"

Sắp bị bắn rồi. Tôi nhắm mắt lại, tiếng súng vang dội trong tầm nhìn đen kịt. Nhưng tôi không hề có cảm giác bị trúng đạn. Chuyện gì đã xảy ra, tôi mở mắt ra thì thấy...

"...Cậu không sao chứ?"

Một thiếu nữ mặc áo hoodie đen đang đứng đó.

──────────────

"......phù, được cứu rồi."

Thấy nói chuyện ở một nơi u ám như hẻm nhỏ cũng kỳ, chúng tôi bước ra khỏi hẻm và đến khu vực ghế ngồi nghỉ ngơi của một cửa hàng tiện lợi gần đó. Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với cậu ấy nhưng trông rất quen mắt. Quán ramen ở trường Trung học Abydos... à, tôi nhớ ra rồi.

"cậu, hình như là thành viên của Problem Solver 68"

"Đúng vậy. Nhớ dai đấy."

Cậu ấy tên là "Onikata Kayoko". Hiện tại vì một vài lý do mà cậu ấy đang thuộc tổ chức Benriya. Tuy không để ý nhưng có vẻ nhóm của cậu ấy cũng có mặt ở ngân hàng đó. Trong lúc vị giám đốc ôm mộng "Outlaw" (Ngoài vòng pháp luật) đang mải đuổi theo bọn tôi, cậu ấy thấy mỗi mình tôi chạy theo hướng khác nên đã đi tìm.

"...Từ trước tôi đã muốn hỏi rồi, khuôn mặt cậu không giống người quanh đây. Cậu từ đâu đến? Từ bên ngoài Kivotos à?"

"...nói là 'bên ngoài' thì chắc cũng đúng."

Tôi kể cho cậu ấy nghe quá trình mình đến Kivotos. Rằng lúc tỉnh dậy đã thấy mình ở đây, rằng lúc đang lưu lạc đầu đường xó chợ thì thầy giáo và mọi người ở Abydos đã dang tay giúp đỡ. Rằng tôi tham gia Ủy ban Đối sách là vì muốn báo đáp ân tình của họ.

"Hê... Chắc cậu đã vất vả lắm. ...Nhưng này, kể cho tôi những chuyện đó liệu có ổn không? Dù sao chúng ta cũng coi như là... đang ở phe đối lập mà."

"chà, cũng phải. nhưng điều đó cũng đúng với cậu mà. cậu đã lo lắng cho một kẻ ở phe đối lập như tôi, đuổi theo và thậm chí còn cứu tôi nữa."

"không còn nghi ngờ gì nữa, cậu là một người tốt."

Nghe tôi nói vậy, Kayoko có vẻ hơi sững sờ.

"...sao vậy?"

"...À không, hiếm khi có ai nói với tôi như thế nên tôi hơi bất ngờ thôi. ...À mà cậu sắp đi gặp mọi người phải không? Chắc không có thời gian ngồi thong thả ở đây đâu nhỉ?"

Đúng vậy thật, nghĩ thế tôi đứng lên.

"đúng rồi nhỉ. ...vậy, lần này cảm ơn cậu nhé. lần tới để tôi mời cậu món gì đó."

"Ừm, tạm biệt. ...Chắc chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi."

Chào tạm biệt Kayoko, tôi rời khỏi cửa hàng tiện lợi và vội vã chạy đến điểm hẹn vì không thể để mọi người phải chờ thêm nữa. Sau đó, tôi đã hội ngộ với mọi người mà không gặp thêm sóng gió nào. Hồ sơ ghi chép thu tiền cũng đã lấy được bình an vô sự, dù có chút rắc rối nhưng chiến dịch coi như đã thành công. ...Dù tôi thấy bản thân cái chiến dịch này đã là một đống rắc rối rồi. ...Nhắc mới nhớ, khi tôi hỏi nên xử lý đống tiền mặt khổng lồ lấy được cùng với mớ hồ sơ kia như thế nào thì...

"Dù là tiền của kẻ xấu đi chăng nữa, chúng ta cũng không thể sử dụng đồng tiền kiếm được bằng cách đó đâu~"

Theo suy nghĩ đó của Hoshino, có vẻ mọi người đã quyết định vứt bỏ chúng. Tôi cũng tán thành việc này. ......Dù khi về đến trường, chúng tôi mới nhận ra là đã bỏ quên cái túi đựng đống tiền mặt quan trọng đó ở đâu mất rồi.

──────────────

Tuy đã lấy được hồ sơ, nhưng không có nghĩa là vấn đề đã được giải quyết. Thậm chí những vấn đề mới còn đang dần lộ diện. Chúng tôi phát hiện ra số tiền trả nợ của mọi người đã được tuồn qua ngân hàng chợ đen để trở thành nguồn vốn cho băng Mũ Bảo Hiểm, và doanh nghiệp mang tên "Tập đoàn Kaiser" đang điều hành ngân hàng đó có dính líu sâu xa tới chuyện này.

...Chuỗi ngày thường nhật mệt mỏi đến "gãy xương" có vẻ vẫn sẽ còn tiếp diễn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tác giả dùng cụm từ 『ボーン』やり (Bōn-yari). Đây là cách chơi chữ ghép giữa từ "Bone" (ボーン - bộ xương) và từ "Bonyari" (ぼんやり - lơ đễnh, lơ mơ, bất cẩn). Ý của câu này là: "Nếu cứ lơ đễnh/lớ xớ là súng của tôi nhả đạn đấy".
Để giữ được trò đùa nhạt nhẽo về xương cốt này của Sans, trans đã dùng từ lóng "sương sương" (nghĩa là làm gì đó hời hợt, nhẹ nhàng, lơ đễnh) và cố tình viết sai chính tả thành "xương xương" (bộ xương).