Nhóm của Maric đã vui lòng bỏ công sức ra vì vị quý tộc mà họ có cảm tình, Rishir.
Chiếc lều, thứ mà vì việc lắp đặt khá phiền phức nên gần như không bao giờ được dựng lên trừ khi thời tiết lạnh đến mức có thể làm lệch mồm khi ngủ!
Đúng vậy, họ đã vui lòng dựng lên một chiếc lều như vậy vì Rishir.
—... Có cần dựng cho hai vị luôn không ạ?
Khác với Rishir, khi họ vui vẻ dâng lên mà không cần hỏi, lần này họ lại hỏi với vẻ mặt tỏ rõ sự phiền phức. Pien và Eron, những người bị tổn thương lòng tự trọng, đã từ chối lời đề nghị.
Do đó, ở địa điểm cắm trại mà họ đang ở hiện tại, chỉ có duy nhất một chiếc lều, có thể nói đó hoàn toàn là một phần của sự xa xỉ.
"..."
Pien, một cách vô tình, đã trở thành nhân vật chính may mắn được hưởng thụ sự xa xỉ đó.
Là nhờ Rishir đã từ chối chiếc lều và tình nguyện gác đêm.
Lúc Rishir nhường lại chiếc lều, Pien đã có một kỳ vọng không nhỏ.
Vì nhóm của Maric và Rishir đã làm ầm lên như thể chiếc lều đó là một dinh thự lớn.
Kỳ vọng ấy đã hoàn toàn bị phản bội.
"Bực mình."
Pien cáu kỉnh ngồi bật dậy.
Chiếc giường tạm (?) được tạo ra bằng cách xếp chồng vài tấm chăn cũ đã truyền đạt trọn vẹn khí chất thiêng liêng của mặt đất.
Tức là, những viên đá nhỏ chưa được dọn sạch đang châm chích vào người cô.
Chiếc túi ngủ tội nghiệp đã vượt xa chức năng ban đầu của nó, tự biến thành một chiếc gối bốc mùi giẻ lau và sớm bị vứt vào một góc.
Pien phải thừa nhận rằng đó là một sai lầm.
"Đau đầu quá..."
Một không gian kín.
Mùi giẻ lau toát ra từ chiếc túi ngủ thoang thoảng khắp lều. Nếu muốn dọn thì đáng lẽ phải ném ra ngoài lều, chứ không phải là góc lều.
Không. Biết đâu ngay cả việc đó cũng không có ý nghĩa gì lớn.
Dù túi ngủ có mùi nặng nhất, nhưng cái mùi khó chịu đó lại ám lên tất cả các bộ phận cấu tạo nên chiếc lều. Đúng là đừng nên trông chờ gì vào một chiếc lều đã ọp ẹp ngay từ bên ngoài.
Vậy thì phải làm sao?
Ngủ ngoài đường như những người khác?
"Có hợp lý không...?"
Pien là một tồn tại đặc biệt.
Đó không phải là sự đặc biệt chủ quan do cô tự cảm thấy và hành động để được công nhận, mà là một sự đặc biệt khách quan cô nhận ra bởi cách người khác cảm nhận và đối xử với mình.
Pien, kể từ khi nhận ra sự đặc biệt của bản thân, đã luôn được đối xử một cách đặc biệt.
Cần di chuyển đường dài? Một ánh mắt là đủ.
Chỉ như vậy là một thương nhân dẫn đầu một đoàn người lớn sẽ vui vẻ cho Pien nhập đoàn.
Nhường chỗ ngồi tốt nhất, nhường bữa ăn tốt nhất, nhường giường ngủ tốt nhất.
Họ biết ơn và hạnh phúc khi được trao đi lòng tốt cho Pien.
Đó là cuộc sống mà Pien đã được hưởng cho đến nay.
Vậy mà lại ngủ ngoài trời. Đối với Pien là một chuyện không thể nào tưởng tượng được.
Thật ra, cả chuyến đi này đã là như vậy.
— Xe ngựa vốn dĩ rung lắc như thế này sao ạ?
— Mông đau quá. Cho tôi một cái đệm không được à?
— 'Làm gì có thứ đó' là sao ạ? Chỉ là một cái đệm thôi mà, anh đang nói gì vậy?
— Gì cơ ạ? Đây là bữa tối hôm nay sao?
— Không phải là thức ăn làm cho ngựa à?
— Tắm thì tắm ở đâu ạ?
— Tại sao lại hỏi anh cái đó á.
— Anh không tắm à?
— …Không tắm ạ? Cho đến khi đến đích?
Thêm vào đó là một chỗ ngủ kinh khủng để kết thúc một ngày.
"A, thật tình!"
Vò vò vò!
Pien dùng sức vò mái tóc bạch kim dài của mình.
'Tại sao mình lại phải chịu đựng cảnh này chứ?'
Tất cả là tại người đàn ông đó.
Ngay cả bây giờ nghĩ lại, cô vẫn rùng mình vì sự oan ức.
Đã cố tình tiếp cận một đứa con hoang chẳng là gì để chiếm lấy Vendel và tăng thêm thuộc hạ, mà đứa con hoang đó lại là kẻ sở hữu một sức mạnh không thể lý giải, vô hiệu hóa được cả sức mạnh của Chân Tổ thì biết làm sao.
Sự vô lý cũng phải có mức độ thôi chứ.
Nếu là bình thường, sự sỉ nhục này, sự đối xử này, không thể nào tưởng tượng được.
Cũng không muốn tưởng tượng.
Cô muốn quay ngược thời gian.
Nếu có thể quay ngược thời gian, cô đã không thèm tiếp cận Rishir— người đàn ông đó rồi.
Không. Không phải.
Đến nước này, chỉ sửa chữa sai lầm thôi là chưa đủ.
Vẫn còn nhớ như in.
Khoảnh khắc của sự sỉ nhục đó.
Khoảnh khắc sức mạnh của Chân Tổ bị vô hiệu hóa.
Cứ ngỡ đã mất hết tất cả sức mạnh, và để tìm lại nó, cô đã vứt bỏ hết lòng tự trọng.
Đã sẵn sàng dâng hiến sự tồn tại của bản thân, thứ mà tất cả mọi người đều thèm muốn nhưng chưa một ai được phép chạm vào.
Nhưng đáp lại chỉ là sự đối xử như trẻ con.
"M, mình đã làm gì sai chứ...? Nhắm mắt chu môi ra lạ lắm à!? A, ai chẳng làm vậy!? Tại sao mình lại bị đối xử như trẻ con chứ!!!"
Pien lăn lộn trên sàn, vung vẩy đôi tay chân mảnh khảnh.
Là một hành vi mà ở một số nơi, được định nghĩa bằng thuật ngữ chuyên môn là "đạp chăn giận dỗi".
Sau khi đã hành hạ tấm chăn một cách hả hê, Pien càu nhàu.
"Cái đồ người đó... ghét thật..."
Là thật lòng.
Cô ghét cái mắt nhìn thảm hại không nhận ra được sự đặc biệt của mình.
Cô ghét cái thái độ cứ xem mình là trẻ con từ đầu đến cuối.
Pien, trong khi đang nhớ lại những khuyết điểm của Rishir, một ký ức cụ thể đã hiện lên trong đầu cô.
Ký ức về khoảnh khắc Rishir đưa tay ra đỡ mình dậy, lấy khăn tay từ trong lòng ra lau đi bụi bẩn và nước mắt.
"..."
Con ngươi đang dao động của Pien gợn lên một loại sóng mới.
Cậu ta lúc đó—
Vẫn mang một vẻ mặt không thay đổi so với trước đây.
'Dù đã biết mình là Chân Tổ. Dù đã biết mình đang trong trạng thái mất đi sức mạnh của Chân Tổ.'
Là một suy nghĩ thỉnh thoảng làm cho Pien khổ sở.
Nếu một ngày nào đó sức mạnh của Chân Tổ đột ngột tìm đến, rồi lại một ngày nào đó đột ngột biến mất thì sẽ thế nào.
Vốn dĩ là một chuyện không thể nào tưởng tượng được.
Nhưng bây giờ, nếu tưởng tượng, khuôn mặt của Rishir— người đàn ông đó lại hiện lên đầu tiên.
Và bất giác lại có suy nghĩ như vậy.
Dù mình thật sự trở thành một tồn tại không còn chút giá trị nào, liệu người đó vẫn sẽ đối xử với mình bằng một thái độ không thay đổi?
"Bực mình..."
Cho nên Pien mới để tâm đến người đàn ông đáng bực mình đó.
Vì cứ nghĩ mãi về người đàn ông đáng bực mình đó nên không thể nào ngủ được.
"..."
Lúc đó, ánh mắt của Pien như đang quan sát bên ngoài lều, rồi bộ dạng của cô đột ngột thay đổi.
Từ bộ dạng của một cô gái tràn đầy sức sống, thành bộ dạng của một Chân Tổ vô tình.
Pien từ từ đứng dậy và bước ra khỏi lều.
Nhóm của Maric và người đánh xe.
Họ đang vật lộn dữ dội với nhau gần đống lửa trại.
"Áaaaaa!!! Bỏ ra!!!"
"Hộc— hộc— hộc—"
Bộ dạng mất hết lý trí, điên cuồng muốn chiếm đoạt cơ thể của nhau đó, hoàn toàn phù hợp với từ "thú vật".
"Thứ hạ đẳng đó. Cuối cùng cũng gây ra chuyện rồi."
Pien lẩm bẩm, nhớ lại nhân vật tên Eron.
Với một bầu không khí lạnh lẽo đến mức khiến người ta tự hỏi, liệu Pien có còn là người phụ nữ vừa mới nghĩ về một người đàn ông nào đó ban nãy hay không.
"..."
"..."
Không biết từ lúc nào, nhóm của Maric đã dừng mọi hành động và đang nhìn chằm chằm vào Pien.
"Con đàn bà trắng trẻo..."
"Hộ vệ... hộ vệ của Rishir..."
Họ tiến về phía Pien.
Miệng chảy nước dãi.
Bò bằng bốn chân.
Thở ra những hơi thở nóng hổi vì dục vọng.
Đúng là thú vật.
Vẻ mặt Pien nhăn lại vì khinh miệt.
Cô đưa tay ra.
Khoảnh khắc ấy, một sức mạnh vượt quá sức chịu đựng của những con người yếu đuối, bị chi phối bởi một Dâm ma cỏn con, sắp sửa nhấn chìm họ hoàn toàn.
"A."
Pien như nhớ ra điều gì đó, thu tay lại.
Ngược lại, con thú không dừng lại. Maric lao đến Pien.
"Đàn bà, đàn bà...! Con đàn bà trắng tinh!!!"
Maric nhìn Pien bằng đôi mắt đỏ ngầu, định xé nát quần áo cô.
Pien nhẹ nhàng đặt tay lên đầu Maric.
"...!"
Con thú mở to mắt— ánh sáng đã quay trở lại trong con ngươi đó.
Cô gái lặp lại quá trình đó nhiều lần.
Những con thú đã trở lại thành người.
Những con người đã quay trở về chỗ của mình và lại chìm vào giấc ngủ.
Họ sẽ không nhớ được sự thật, mình đã từng trở thành thú vật.
Những việc đã làm khi là thú vật cũng sẽ không nhớ được.
Tất cả những điều đó là ân huệ của một tồn tại thượng đẳng có tài năng thiên bẩm về ma pháp tinh thần.
"Hì hì..."
Chân Tổ mỉm cười hài lòng.
Bằng bộ dạng của một cô gái đã tìm lại được không biết từ lúc nào.
Cô gái đi về phía nơi người đàn ông đó đang gác đêm.
Cô để tâm đến phản ứng của người đàn ông sau khi nghe được chuyện vừa rồi.
***
[Hành động của bạn gây ra ảnh hưởng]
▷Đối tượng đã học được kỹ năng mới.
▷Đối tượng: Pien
▷Kỹ năng: Lòng Thương Xót của Chân Tổ [Phước lành (Thượng)]
***
[Ảnh hưởng của bạn đã đạt đến một mức độ nhất định]
[Đặc quyền tương ứng sẽ được cấp]
***
■Rishir
Level: 13
***
"...Đây là tình huống gì vậy ạ?"
Pien đến nơi Rishir đang gác đêm.
Cô đã quên mất mục đích ban đầu của mình trước cảnh tượng diễn ra trước mắt.
"Tuy trông không giống lắm, nhưng người phụ nữ đó. Tạm thời là Eron."
Eron mà Pien nhớ là một người đàn ông đội một chiếc mặt nạ dối trá mỏng manh, dùng sức mạnh tà ác để mê hoặc con người.
"...Phụ nữ ạ?"
Nhưng nhân vật mà Rishir chỉ vào là một người phụ nữ.
Những đường cong trên cơ thể lộ ra rõ ràng vì không mặc quần áo, và vẻ cảnh giác cùng sợ hãi thể hiện với Rishir là những đặc điểm không thể nghi ngờ của một người phụ nữ.
"Á...!"
Eron hét lên cắt ngang cuộc đối thoại của cả hai.
Là vì cảm giác khó chịu khi phần nhô lên trên ngực chạm vào cánh tay đang che cơ thể mình.
"Ghét quá!!!"
Tiếng gào thét phát ra từ miệng Eron sau khi nhìn xuống cơ thể mình.
"Ghê tởm— Trả, trả lại cơ thể cho ta!!! Trả lại sức mạnh cho ta, đồ quái vật!!!"
Pien, người đã nhìn thấy hình ảnh của bản thân trong quá khứ ở Eron, nói với vẻ mặt chán ghét.
"Không lẽ, anh. Lại làm gì bằng sức mạnh bình thường hóa đó nữa à?"
"...Anh cũng không rõ lắm, nhưng có vẻ là vậy."
Rishir giải thích đầu đuôi câu chuyện cho Pien.
Toàn bộ sự việc, bao gồm cả thân phận thật sự của Eron.
"Tuy đã nghĩ là đáng ngờ, nhưng thân phận thật lại là Dâm ma—"
Pien lại một lần nữa xác nhận bộ dạng của Eron rồi nghiêng đầu.
"Dâm ma... thật sao ạ?"
"Dâm ma. Đã từng là vậy."
"Thì quá khứ?"
"Nhưng bây giờ như em thấy đó. Không biết vì lý do gì, nhưng có vẻ đã trở thành trạng thái phi Dâm ma rồi."
"Trạng thái phi Dâm ma gì chứ. Có cách diễn đạt ngớ ngẩn nào như vậy sao ạ?"
"Vậy thì phải diễn đạt cái đó thế nào đây."
"..."
Pien lại một lần nữa quan sát kỹ bộ dạng của Eron rồi nói.
"Trông giống như một... con người bình thường thì phải?"
"Không phải!!! Ta, ta— ta không phải là hạng người như vậy!!!"
"Eron."
Là một giọng điệu bình thản và dịu dàng.
Eron bất giác bị cuốn hút, dừng cơn náo loạn lại và lắng nghe giọng nói của cậu.
"Trước tiên mặc quần áo vào đi. Vì giờ cô không còn là một \tồn tại vô khuyết được cấu thành hoàn toàn bởi ý chí của bản thân, mà đã trở thành một con thú tầm thường bị dục vọng chi phối— nên đã có thứ cần phải che rồi."
"... Ưaaaaaaa!!! Thằng điên này!!! Cứ tưởng nói gì— Ta lại bị một thằng như thế này!!!"
Eron khóc nức nở một cách tủi thân.
Pien cảm thấy khó chịu khi hình ảnh của bản thân trong quá khứ lại trùng khớp với bộ dạng của cô ta.
***
Eron miễn cưỡng khoác lên mình chiếc áo khoác ngoài mà Rishir đưa cho.
Pien bỏ mặc cô ta ở đó, hỏi Rishir.
"Định làm gì ạ?"
"Eron là gì nhỉ? Ác ma? Tội phạm? Trước tiên, thử báo cáo cho công đường hoặc hội mạo hiểm giả ở thành phố gần đó xem sao."
"Không được!!!"
Eron vội vàng kêu lên.
"Nếu họ biết tôi đã từng là Dâm ma, họ sẽ giết tôi mất...!"
"Phải biết giữ mình chứ. Sao lại cứ làm những chuyện đáng chết vậy."
Rishir đã nghe được chuyện xảy ra ở khu cắm trại từ Pien.
Ánh mắt cậu nhìn Eron đã trở nên lạnh lẽo hơn trước.
"Làm ơn, cứ để tôi đi đi... Nếu để tôi đi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì..."
"..."
Rishir nhìn Eron, chìm vào suy nghĩ.
Không biết đã hiểu lầm bộ dạng đó như thế nào, Eron ôm lấy cơ thể mình. Như thể đang che giấu cơ thể mình khỏi Rishir.
"Đ, điều gì cũng làm nhưng không làm chuyện bẩn thỉu đâu!"
"...Hoang mang thật. Ai nhìn vào cứ tưởng người tìm đến trong đêm khuya với bộ dạng khỏa thân rồi bảo làm chuyện vui là tôi không bằng. Sao tự dưng lại trở thành người hay ngại ngùng vậy."
Khỏa thân?
Chuyện vui?
Pien ở bên cạnh lẩm bẩm, rồi nói bằng một giọng điệu lạnh băng.
"Hay là giết luôn đi ạ?"
"Pien. Sao em tự dưng lại nổi giận vậy."
"Nổi giận ạ? Em á? Đâu có ạ? Chỉ là cách nói thông thường thôi ạ. Nếu giao cho thành phố thì chắc chắn sẽ bị xử tử mà. Cho nên thay vì mất công giao cho thành phố, thì giết ở đây không phải tốt hơn sao."
"Theo cách nói thông thường đó, nếu bắt được một Chân Tổ thì phải làm sao?"
"...Anh lại thế rồi."
"Đùa thôi. Pien chắc chắn khác với cô ta. Vì Pien dù có đủ sức mạnh nhưng đã không làm hại người khác."
"..."
Hừ.
Pien hừ mũi, quay mặt đi.
"Thì, cũng đúng. Với tính cách của anh thì việc giết một đối thủ không còn khả năng chống cự là không hợp tính rồi."
"Sao tự dưng lại vui lên vậy?"
"Nói gì vậy. Thôi được rồi, thay cho anh, người đang do dự không quyết đoán, em sẽ giải quyết. Eron. Cô từ bây giờ là Rona."
"...Đó là có ý gì?"
Eron—
Không, Rona nhìn Pien với vẻ mặt sợ hãi.
"Ban nãy cô nói rồi mà. Sẽ làm bất cứ điều gì nếu được thả đi."
"Chuyện đó thì sao..."
"Cho nên, cô từ bây giờ là nô lệ của Rishir. Là cách trả nợ phổ biến nhất của những kẻ không có gì trong tay."
"Không—..."
Rona không thể phản bác.
"Anh có quyền được nêu ý kiến không?"
"Có gì để nghe ý kiến của anh chứ. Nếu thật sự không cần thì bán cho người khác đi là được."
"Cái gì—"
Rishir hoảng hốt trước lời nói của Pien, nhưng vì chính chủ Rona cũng im lặng như thể điều đó là hợp lý, nên cậu không thể nói gì.
Đúng như lời Pien nói, trở thành nô lệ là cách trả nợ phổ biến nhất của những kẻ không có gì trong tay.
"Đáng sợ thật..."
"Em đã làm gì đâu ạ."
"Không phải Pien mà là thế giới này..."
"?"
***
Ủa? Anh Rishir? Sao anh Eron tự dưng lại thành con gái vậy ạ?
Vì từ Dâm ma biến thành người đó. Nhân tiện, Eron giờ là của tôi.
Rishir không có tự tin sẽ kết thúc một cuộc đối thoại có nội dung như vậy với nhóm của Maric một cách gọn gàng.
Cuối cùng, Rishir đã cùng đồng đội rời khỏi nhóm trước khi trời sáng và tiếp tục di chuyển.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua và trời cũng đã sáng.
"Ồ. Xe ngựa kìa."
Một chiếc xe ngựa dừng ở bên kia đường lọt vào tầm mắt của họ.
Không phải là một chiếc xe ngựa rẻ tiền do người đánh xe điều khiển, mà là một chiếc xe ngựa cao cấp có mái che, được hoàn thiện và trang trí một cách tinh xảo.
Không thấy huy hiệu tượng trưng cho gia tộc hay tổ chức nào.
Có vẻ như họ vừa mới kết thúc cắm trại và đang chuẩn bị rời đi, nên bầu không khí xung quanh rất náo nhiệt.
Chỉ hỏi xem có thể cho đi nhờ được không thôi.
Nhóm của Rishir tiến lại gần chiếc xe ngựa bằng những bước chân nhẹ nhàng.
Lúc đó, một người đàn ông bước ra từ chiếc xe ngựa, tiến lại gần họ bằng những bước chân nặng nề.
Ngay khoảnh khắc đó.
Rishir và Pien dừng bước với cảm giác như lông tóc dựng đứng.
Người đàn ông cũng dừng lại.
"..."
"..."
Một sự đối đầu diễn ra ở khoảng cách chừng hai mươi bước chân.
Rishir và Pien trao đổi ánh mắt một lượt.
Như vậy là đủ.
Ý kiến trùng khớp.
Tiếp cận người đàn ông này thêm nữa là nguy hiểm.
Rishir đã định sẽ nói thẳng vào việc chính với ý định sẽ bị từ chối.
"Ngài Dares!!!"
Đó là lúc một giọng nói tuyệt vọng vang lên từ trong xe ngựa.
"Tình trạng của tiểu thư đã tốt hơn rồi ạ...!"
"...Gì?"
Bầu không khí căng thẳng của nơi đó dịu lại.
***
[Phát hiện đối tượng đặc biệt ở xung quanh]
[Bị ảnh hưởng bởi đối tượng]
***
***
[Hiệu quả của trạng thái bất thường giảm xuống]
[Trạng thái bất thường: Lời Nguyền Đen]
***
***
[Tiêu đề: Các bác ơi có quest Vận Mệnh mới nè]
Nội dung: Lời Nguyền Đen <= cái này giải thế nào?
: Có nhất thiết phải giải không?
: Triết lý ghê
: Giờ mày nói cái màu đen của mày là lời nguyền à?
: Họ cũng có ước mơ…
: Tò mò nên hỏi, không lẽ cũng có Phước Lành Trắng à?
: Không đùa đâu mà có thật đó
: Vcl game
: Cái đó không có gì đâu [Link] tham khảo đi
[Chủ thớt] : Không có gì thật không? Sao lại ra cả một bài luận văn thế này?
[Chủ thớt] : Vãi, điều kiện tiên quyết sao mà nhiều thế
[Chủ thớt] : Cần phải có đồng thời cả nhân vật Tu sĩ và Hắc pháp sư level 50 trở lên 'bất kỳ ai cũng được', nó đang xạo loz à
[Chủ thớt] : Hay là bảo cứ lôi đại Chủ tịch TQ với Tổng thống Mỹ đến đây luôn đi
