Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 400

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

I - Bản Án: Hỗ trợ rút lui tại rừng Kuvunji

Bản Án: Hỗ trợ rút lui tại rừng Kuvunji

“Có chuyện chẳng lành rồi.”

Dotta Luzulas mang một vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng nói.

“Thực sự rất tệ đấy. Chắc tiêu đời mất thôi.”

Lại nữa rồi, tôi thầm nghĩ.

Vốn dĩ, cứ cách khoảng ba ngày là Dotta lại dính vào một chuyện chẳng lành nào đó. Chuyện thường ở huyện ấy mà.

Tất cả cũng chỉ tại cái tật táy máy tay chân quá đà của hắn.

Tệ đến mức nào ư? Tệ đến cái độ hắn bị khép vào tội 『Phản quốc nghiêm trọng』 và phải chịu án phạt Dũng giả như thế này đây. Nghe đồn trước khi bị Thánh Kỵ sĩ đoàn bắt giữ và tống giam, hắn đã thực hiện trót lọt hơn một ngàn vụ trộm. Chắc phải gọi hắn là tên trộm vặt hiếm có trong lịch sử thế giới mất.

Dotta Luzulas thực sự cái gì cũng dám trộm. Hồi nghe chuyện hắn nẫng tay trên con rồng của Hoàng gia, tôi đã cười phá lên, nhưng đến đoạn hắn bị nó táp mất cánh tay trái thì mặt tôi nghệt ra luôn. Hết thuốc chữa.

Cơ mà, đám Dũng giả thì toàn là một lũ như thế cả.

“Này, Xylo. Tôi phải làm sao đây──”

“Chuyện đó…”

Tôi đẩy văng cái bản mặt đang kề sát của Dotta ra, bắt hắn phải ngậm miệng lại.

“Để mai nói không được à? Có thể mày không nhận ra, nhưng chúng ta hiện tại đang bận muốn chết đây này.”

Cái từ muốn chết ấy không phải là phép ẩn dụ hay gì đâu.

Nơi này vốn dĩ đã là một chiến trường. Điểm cực Bắc của Vương quốc Liên hiệp──quốc gia duy nhất còn sót lại của nhân loại. Tít sâu bên trong khu rừng ngập tuyết, nơi những cơn gió lạnh buốt như cắt da cắt thịt thổi qua.

Người ta gọi nó là Rừng Kuvunji. Một lãnh thổ sắp sửa vuột khỏi tay nhân loại. Vì nhiều lý do khác nhau, tôi và Dotta đã phải nín thở nằm vùng ở đây từ sáng. Mặt trời cũng sắp lặn đến nơi, và một đêm lạnh buốt giá lại chuẩn bị bắt đầu.

Chẳng bao lâu nữa, chúng tôi sẽ phải đương đầu với Hiện tượng Ma vương, một 『Chiến dịch cảm tử』 đang chờ đợi phía trước.

Thế mà Dotta, kẻ vừa trở về từ chuyến trinh sát, lại buông ra một câu “Có chuyện chẳng lành rồi”. Thật sự nhức hết cả đầu, tôi chỉ muốn bảo hắn câm ngay đi cho rảnh nợ.

“Dotta, mày có biết nhiệm vụ sắp tới của chúng ta là gì không?”

“À thì... đại khái là biết.”

“Thử nói nghe xem.”

“Chiến đấu với Ma vương” Dotta lầm bầm với khuôn mặt tái mét, rồi móc từ trong ngực áo ra một chiếc bình nhỏ. Tôi đoán đó là một loại rượu khá hảo hạng có xuất xứ từ Quần đảo Phương Đông. Loại rượu được chưng cất từ đậu.

“Phải rồi đấy… Cơ mà này, cái thứ đó,”

Tôi chỉ tay vào bình rượu trong tay Dotta.

“Lại trộm nữa phải không. Từ hầm rượu của Công ty Khai thác Vaakul à?”

“Hehe... Tuyệt chứ? Từ lều của mấy lão tai to mặt lớn trong quân đội đấy.”

Dotta có vẻ khoái chí, kề miệng lên thứ đồ uống xa xỉ kia. Cái gã này, rõ ràng là nẫng đồ của người khác mà mặt mũi cứ hớn hở như trúng số.

7ec7dec4-8750-4f09-b9cb-c2083c05810f.jpg

“Tôi đã nẫng chai trông có vẻ xịn nhất đấy. Ai bảo hớ hênh để đập ngay vào mắt tôi cơ.”

“Dù có nghĩ thế nào thì kẻ ăn cắp vẫn là kẻ có lỗi thôi. Đã mù tịt về hương vị của rượu ngon mà còn...”

Tôi giật lấy cái bình từ tay Dotta và nhấp một ngụm nhỏ. Cảm giác như cổ họng đang bốc cháy. Chỉ là mượn rượu để xốc lại tinh thần thôi.

Tôi chẳng muốn thưởng thức, cũng chẳng có ý định muốn say.

“Rượu mạnh phết nhỉ.”

“Không uống cỡ đó thì sao mà chịu nổi. Sắp phải đánh nhau với quân đoàn của Ma vương rồi... Cơ mà này, bên đó đông như kiến phải không?”

“Đối với Hiện tượng Ma vương thì quy mô này thuộc hàng khá khủng đấy, có đến năm nghìn Dị hình bị ảnh hưởng. Nghe mà phát khóc nhỉ.”

Ít nhất thì theo thông tin tình báo trước đó là vậy.

Hoặc có thể quân số của chúng đã giảm đi đôi chút──dựa vào sự nỗ lực của Thánh Kỵ sĩ đoàn cao quý và vĩ đại của Vương quốc Liên hiệp chúng ta. Nhưng tôi nghĩ chắc tôi đang kỳ vọng quá cao rồi. Mà suy cho cùng, có tiêu diệt được một hay hai ngàn tên địch thì cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy.

Bởi vì──

“Chỉ có hai thằng chúng ta phải cản bước lũ Dị hình đó thôi.”

Tôi quăng trả bình rượu lại cho Dotta.

“Ừm...”

Dotta cúi gằm mặt, tái nhợt cả đi.

“Tôi biết chứ. Chúng ta là Dũng giả, đâu còn cách nào khác.”

Nói tóm lại là thế đấy.

Chúng tôi là những tội nhân đang phải chịu bản án mang tên Dũng giả, và chẳng thể nào làm trái lệnh được. Hình xăm được khắc trên cổ chính là minh chứng cho điều đó. Một loại ấn ký đặc biệt được gọi là 『Thánh Ấn』.

Những kẻ phải chịu hình phạt này, thậm chí cái chết cũng là điều xa xỉ.

Dù cho tim có ngừng đập hay đầu có bị thổi bay đi chăng nữa, thì vẫn bị hồi sinh để tiếp tục chiến đấu trên tiền tuyến.

Cho dù có chết cũng sẽ được hồi sinh──nghe qua thì có vẻ là một đặc ân đấy, nhưng tất nhiên, nó cũng có vấn đề của nó. Mỗi lần sống lại, trí nhớ và nhân tính, hay những thứ đại loại thế sẽ dần vỡ vụn và biến mất. Thậm chí có những kẻ đã đánh mất hoàn toàn bản ngã và biến thành một cái xác biết đi.

Chúng tôi làm gì có tư cách lựa chọn. Chẳng thể làm gì khác ngoài việc hoàn thành nhiệm vụ. Cái nhiệm vụ được giao cho chúng tôi lúc này, nói theo một cách đơn giản là thế này.

Cụ thể, “Hỗ trợ rút lui”.

Yểm trợ cho Thánh Kỵ sĩ đoàn đang tản mát rút lui và giúp họ thoát khỏi khu rừng này. Kẻ địch đang tràn đến──một 『Đội quân』 Dị hình được sinh ra từ Hiện tượng Ma vương lên tới khoảng năm ngàn tên. Không có bất kỳ lực lượng viện binh hay hỗ trợ nào khác. Tiểu đội Dũng giả Trừng phạt 9004 phải tự mình hoàn thành nhiệm vụ.

Và những thành viên còn có thể chiến đấu trong Tiểu đội 9004 chỉ có tôi, Xylo, Dotta── cùng với một gã 『Chỉ huy』 vô dụng, tình cảnh đúng là thảm hại. Số còn lại thì đang bận chắp vá lại cánh tay hay cái đầu bị thổi bay, hoặc đang thực hiện nhiệm vụ khác, thế nên chẳng trông mong gì được.

Điều kiện hoàn thành nhiệm vụ là hơn một nửa số lượng của Thánh Kỵ sĩ đoàn phải rút lui thành công. Nếu không đạt được điều kiện này, hoặc nếu có ý định bỏ trốn khỏi khu rừng, thì Thánh Ấn trên cổ sẽ đày đọa và tước đoạt mạng sống của chúng tôi. Nói nhẹ nhàng thì trò này đúng là nực cười. Tôi chỉ muốn đập chết thằng khốn nào đã nghĩ ra cái luật lệ này.

Cơ mà, như thế này vẫn còn tốt chán. Ban đầu, một nhiệm vụ điên rồ hơn nhiều đã được lên kế hoạch. Đó là tiêu diệt Ma vương, trung tâm cốt lõi của Hiện tượng Ma vương này.

Việc thay đổi nhiệm vụ là kết quả của những nỗ lực đàm phán từ gã 『Chỉ huy』 của chúng tôi. Hắn là một tên hèn nhát vô tích sự, chẳng có nổi một chút tố chất chỉ huy nào, nhưng với xuất thân là một cựu tù nhân chính trị từng hành nghề lừa đảo, tài năng lừa phỉnh người khác của hắn đúng là đỉnh cao.

“Chắc là, rồi sẽ ổn thôi... nhỉ?”

Dotta len lén nhìn tôi dò xét, rồi lại nốc thêm một ngụm rượu.

“Lần này có Xylo, người chuyên phụ trách mấy vụ bạo lực ở đây mà, với lại chúng ta là Dũng giả cơ mà. Tệ nhất thì cũng chỉ biến thành đống thịt băm, rồi đằng nào chả được hồi sinh──”

“Mày đếch hiểu gì cả.”

Tôi cảm thấy cần phải tát cho Dotta tỉnh mộng.

“Tỉ lệ hồi sinh thành công phụ thuộc vào tình trạng của cái xác. Nếu cái xác biến thành đống thịt băm, hay tệ hơn là không thể thu hồi được, thì kiểu gì cũng để lại những di chứng tồi tệ”

Chẳng có hy vọng gì về việc Thánh Kỵ sĩ đoàn sẽ quay lại thu dọn xác chúng tôi bị vùi dưới lớp tuyết lạnh này đâu. Bởi vì khu rừng này sẽ sớm bị ô nhiễm bởi Hiện tượng Ma vương thôi.

Nếu chuyện đó xảy ra, thì cho dù có sử dụng công nghệ hồi sinh, nó cũng sẽ gây ra những ảnh hưởng nghiêm trọng đến trí nhớ và bản ngã. Những chi tiết cụ thể về chuyện này tôi cũng chỉ nghe qua lời đồn, nhưng nghe bảo công nghệ hồi sinh đang được áp dụng lên các Dũng giả Trừng phạt là một thứ tà thuật hắc ám, moi linh hồn của người chết từ địa ngục lên và nhét thẳng vào thể xác của họ.

Phần thể xác của người đó càng được giữ nguyên vẹn thì độ chính xác của quá trình hồi sinh càng cao, nhưng nếu có đủ nguyên liệu, thì dùng xác của kẻ khác cũng chẳng sao. Tuy nhiên, nếu thực hiện cái hành động điên rồ là gom nhặt máu thịt của người khác để mang một kẻ trở về từ cõi chết, thì tỉ lệ xảy ra khiếm khuyết cũng sẽ tăng lên tương ứng──nghe nói là vậy. Hậu quả là, có những Dũng giả đã biến thành những cái xác không hồn biết đi chẳng khác gì vong linh.

Nghe đến đây, Dotta mang một vẻ mặt vô cùng kinh ngạc, như thể sững sờ từ tận đáy lòng.

“Hả, thật á?”

“Tao lừa mày thì được lợi lộc gì.”

“Tôi không biết đấy. Xylo rành mấy vụ này ghê nhỉ.”

Tôi không đáp lại. Có lẽ những thông tin kiểu này không được công khai rộng rãi cho đại chúng. Hoặc cũng có thể Dotta đã thực sự chết vài lần nên ký ức của hắn bị hao hụt cũng nên.

“Thế nên, chúng ta cần phải làm cho cẩn thận vào. Tao không có thời gian nghe mày càm ràm đâu.”

“Không, nhưng mà…”

“Nói thẳng ra là tao đếch muốn nghe.”

“Nghe đi mà! Chuyện này có thể thực sự rất tệ đấy. Cậu nghĩ sao về cái này?”

Dotta chỉ tay vào thứ đang nằm trên mặt đất ngay cạnh đó.

Đó là một vật thể khổng lồ mà tôi đã cố tình lờ đi nãy giờ.

“...Cái quái gì thế kia.”

Đầu tiên, tôi nghĩ nó là một chiếc quan tài.

Đó là một chiếc hộp hình chữ nhật dựng đứng, đủ lớn để một người có vóc dáng nhỏ bé nằm lọt thỏm bên trong. Bề mặt của nó được chạm khắc những họa tiết trang trí phức tạp, nếu đây thực sự là quan tài, thì người nằm bên trong hẳn phải là một nhân vật có thân phận vô cùng cao quý.

Một lần nữa, tôi lại phải nghi ngờ về mức độ tỉnh táo của Dotta.

“Dotta, ...tại sao mày lại nẫng một cái quan tài về thế hả.”

“Tôi cũng không biết nữa... tự nhiên thấy một cái hộp lộng lẫy, tôi nghĩ bụng có vẻ chôm được đây, rồi lúc nhận ra thì...”

Tôi cạn lời. Giờ tôi chẳng còn tâm sức đâu mà phàn nàn về cái tật ăn cắp vặt của Dotta nữa. Cái bản tính trộm cắp bốc đồng của hắn chắc có chết cũng không chừa. Hắn thực sự cái gì cũng dám trộm, mà càng là những thứ vô nghĩa thì hắn lại càng muốn trộm.

Thứ khiến tôi bận tâm lúc này là một chuyện khác.

“Này, Dotta. Cái quan tài này ấy.”

Tôi thử đặt tay lên nắp quan tài.

“Không lẽ... có người nằm trong này à?”

“Chứ sao nữa.”

Dotta thốt ra cái câu trả lời y như tôi dự đoán. Đúng là hết thuốc chữa.

“Lúc khênh đi tôi cũng thấy nặng khiếp, nhưng vừa nãy kiểm tra thử thì──”

“Kiểm tra TRƯỚC khi trộm ấy! Tại sao mày lại trộm xác chết cơ chứ, đéo hiểu nổi mày luôn.”

“Chuyện đó, tôi cũng có hiểu cái khỉ gì đâu! Nhận ra thì đã trộm xừ nó rồi!”

“Tại sao mày lại làm cái thái độ bực dọc với tao hả, trước khi gặp lũ Dị hình tao sẽ giết mày một lần cho biết tay.”

Tôi bắt đầu lờ mờ hiểu được cái câu nói 『Có chuyện chẳng lành rồi』 của Dotta. Được đặt trong một cỗ quan tài sang trọng như thế này, thì cái xác bên trong chắc chắn phải là thành viên của Hoàng tộc, hay một đại quý tộc nào đó. Chắc là một vị quyền cao chức trọng nào đó tòng quân cùng Thánh Kỵ sĩ đoàn đã bỏ mạng, và được đặt vào chiếc quan tài này đây.

Mất đi món đồ nhạy cảm này, kiểu gì cũng sẽ gây ra một trận huyên náo cho xem. Đến nước này, tôi chỉ có thể cho hắn một lời khuyên duy nhất.

“Đem trả lại ngay đi, thằng ngu.”

Miệng thì nói vậy, nhưng tay tôi lại vô thức mở nắp ra để kiểm tra cái xác.

Tại sao tôi lại mở nó ra á, chính tôi cũng chẳng rõ nữa.

Hoặc cũng có thể là do sự tò mò đầy ác ý của bản thân. Nếu là Hoàng tộc hay quý tộc thì có thể là người tôi quen biết, mà những kẻ tôi muốn băm vằm ra thành trăm mảnh thì có liệt kê thành một danh sách dài cũng không hết. Hình như tôi đã nuôi một tia hy vọng xảo trá và phi đạo đức rằng, kẻ nằm trong đó là một trong số chúng.

Nhưng về bản chất thì chẳng có gì ngoài hai chữ 『tiện tay』 cả. Chỉ đơn giản là vì tôi là một thằng bất cẩn như thế.

“Chết tiệt.”

Tôi lập tức hối hận vì đã mở nó ra.

Quả thực có người nằm bên trong──một thiếu nữ.

Mà còn là một thiếu nữ xinh đẹp đến mức có chút đáng sợ. Khoác trên mình bộ quân phục màu trắng của Thánh Kỵ sĩ đoàn. Mái tóc vàng óng ả mượt mà cùng làn da trắng như tuyết gợi nhớ đến những người xuất thân từ Phương Bắc. Từng đường nét trên khuôn mặt đẹp tựa một kiệt tác nhân tạo──

Nhưng điều thực sự thu hút ánh nhìn của tôi, chính là『Ấn ký』được khắc từ má trái trải dài xuống tận cổ cô ấy. Chắc hẳn hoa văn ấy kéo dài xuống tận lồng ngực, chạm đến ngay vùng tim. Tôi biết thứ đó.

Nó được gọi là Thánh Ấn. Tuy trông có vẻ hơi giống với thứ trên cổ chúng tôi, nhưng về bản chất thì hoàn toàn khác biệt.

“Dotta, chuyện này thực sự tệ rồi đấy.”

“Tôi biết mà. Nhóc này là con cái nhà Hoàng tộc đúng không?”

“Không. Ngay từ đầu, nhóc này không phải là con người.”

Một cảm giác đau nhói như xé rách một góc tâm trí ập đến.

“Là 《Nữ Thần》 đấy, con nhóc này ấy.”

“Hả? Cái gì cơ?”

“Cái gì mà cái gì. Là 《Nữ Thần》 đấy.”

Một trong những niềm hy vọng của nhân loại. Dạng sống sinh ra cho trận chiến quyết định được tạo nên bởi trí tuệ thái cổ.

Đó là những lời lẽ quảng cáo đầy phóng đại. Nhưng, tôi biết chứ. Cách diễn đạt đó hoàn toàn chính xác. Không còn nghi ngờ gì nữa, 《Nữ Thần》 chính là chiến lực tối đa và mạnh mẽ nhất mà nhân loại có thể tung ra để đối đầu với các Ma vương.

Và Thánh Kỵ sĩ đoàn chính là tổ chức được thành lập để bảo vệ, cũng như vận hành thứ vũ khí mang tên 《Nữ Thần》 này. Số lượng 《Nữ Thần》 còn sót lại trên cõi đời này vỏn vẹn chỉ có mười hai──không, bây giờ chắc chỉ còn mười một thôi. Nẫng đi một trong số đó, tên Dotta này quả thực là một gã quái kiệt. Nếu không phải đang trong hoàn cảnh chiến tranh thế này, có lẽ hắn đã trở thành một siêu trộm đi vào lịch sử thế giới rồi.

“Đem trả lại ngay đi. Nguy to rồi đấy, chuyện này chưa từng có tiền lệ đâu. Ít nhất thì mày cũng phải biết 《Nữ Thần》 là gì chứ!”

“Hả? Không, à thì, tôi cũng từng nhìn thấy từ đằng xa rồi... vậy à?”

Dotta mang vẻ mặt như thể vẫn chưa tiêu hóa nổi thông tin.

Ra là vậy. Nói chung thì diện mạo thực sự của《Nữ Thần》vẫn chưa được phổ biến rộng rãi cho công chúng nhỉ.

“Thứ đó, thực sự mang hình hài của một cô bé á? Nhưng này, 《Nữ Thần》 mà tôi từng thấy ấy, trông giống một con cá voi khổng lồ cơ, hoặc là một khối sắt đồ sộ──”

“Rất khó để giải thích, nhưng mà, ừ thì cũng có những loại như vậy.”

《Nữ Thần》 là những siêu vũ khí được tạo ra từ thời thái cổ, mà cho đến nay cấu tạo của chúng vẫn là một bí ẩn chưa có lời giải đáp.

Trong số đó có những loại mang hình thù vượt quá khả năng nhận thức của con người, và cũng có những loại không như thế. Hơn nữa, mặc dù được gọi nôm na là 《Nữ Thần》, nhưng không phải lúc nào chúng cũng mang cơ thể của nữ giới. Theo những gì tôi biết thì, chắc là vậy.

“Dotta, nghe cho kỹ đây. Nhóc này──”

Dù thấy hơi phiền phức, tôi vẫn định giải thích thêm một chút cho hắn. Nhưng trước khi tôi kịp nói, màng nhĩ tôi đã bắt được một âm thanh dữ dội như xé toạc lớp màn đêm tĩnh mịch của buổi hoàng hôn.

Tiếng tù và, xen lẫn những nhịp trống dồn dập.

Đây chắc chắn là âm thanh do quân đội phe ta, phe nhân loại tạo ra. Bọn Hiện tượng Ma vương bình thường đách có dùng mấy món đồ đó.

“Cái đéo gì vậy. Đến rồi sao?”

Như một phản xạ tự nhiên, tôi siết chặt hai bàn tay lại, rồi lại mở ra.

Từ lòng bàn tay. Cổ tay. Sau đó là đến khuỷu tay──kéo dài lên tận vai. Làn da của tôi chằng chịt những Thánh Ấn. Thánh Ấn sinh ra để chiến đấu. Nó được gọi bằng cái tên dài ngoằng và thối nát là Quần thể Ấn Cơ động Lôi Kích Đa năng chủng Beruku. Đây là thứ duy nhất không bị tước đoạt khi tôi bị tống vào bản án Dũng giả.

Giờ đây, nó là món tài sản cá nhân duy nhất mà tôi có.

“Một bầy Dị hình phải không. Nhìn thấy gì không, Dotta.”

“Ừm.”

Dotta mở to mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng không mờ ảo của buổi hoàng hôn. Vốn dĩ được mài giũa qua cái nghề đạo chích, đôi mắt của hắn rất đặc biệt. Hắn có thể nhìn thấu trong màn đêm.

“...Đông lắm. Chúng đang bắt đầu di chuyển rồi.”

“Vậy thì, đến lượt chúng ta lên sàn rồi.”

“Ch-chờ đã. Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong tâm lý.”

“Làm đéo gì có thời gian hả? Hỏi cái Thánh Ấn trên cổ mày xem. Đầu tiên là phải hội quân với đồng minh cái đã.”

Tôi đang nói đến đám người vừa mới thổi tù và đánh trống lúc nãy.

Tôi đoán chúng không còn cách đây bao xa nữa. Xét theo quy mô của âm thanh, đó không thể nào là đội quân chủ lực gồm hơn hai ngàn lính của Thánh Kỵ sĩ đoàn được. Khả năng cao đó là một đội trinh sát, hoặc một đội biệt kích, đại loại vậy.

“Ch-chờ đã nào! Đừng có bỏ tớ lại chứ!”

“Nhanh cái chân lên. Đừng có quên mang theo 《Nữ Thần》 đấy, mày nẫng nó về thì mày phải chịu trách nhiệm vác nó đi!”

“Hả... cái đó, thật á? Khá là nặng đấy, tớ đang tính xem có nên mang nó theo hay không, đây này.”

Dotta toan cãi lại, nhưng khi bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của tôi, hắn lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn vác chiếc quan tài chứa 《Nữ Thần》 lên và rảo bước theo sau.

Từ lúc đó, chúng tôi cắm cúi di chuyển thật nhanh mà không nói với nhau lời nào. Cả khu rừng ngập tràn sát khí của kẻ địch. Tiếng la hét tức giận xen lẫn âm thanh va chạm chát chúa của kim loại. Tiếng tù và và tiếng trống dần trở nên thưa thớt rồi tắt lịm đi. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua tâm trí. Phải nhanh lên mới được──không còn xa nữa đâu. Chắc chắn là vậy.

Chắc chắn.

Và rồi, ngay khi chúng tôi bắt gặp một con dốc trải dài và chuẩn bị trượt xuống.

“Khoan đã! Xylo, cái này, hơi gay go rồi!”

Bất thình lình, Dotta nắm chặt lấy cánh tay tôi. Tôi suýt thì ngã chúi người về phía trước, quay lại lườm hắn với định bụng sẽ quát cho một trận tơi bời. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc hiếm có đó, tôi khựng lại. Hắn đang đưa cho tôi một chiếc ống nhòm.

“Quá muộn rồi. Cậu tự xem đi.”

“Cái quái gì vậy.”

Tôi hạ thấp người xuống, cầm lấy chiếc ống nhòm và nhìn qua. Qua những khe hở giữa các tán cây, phía bên kia màn đêm. Dù không có khả năng nhìn thấu bóng tối như Dotta, nhưng nhờ những ngọn đuốc rơi rải rác trên mặt đất, tôi vẫn có thể nhìn thấy được đôi chút.

Và rồi, tôi đã hiểu thế nào là quá muộn.

(Lũ Dị hình, chúng làm thật rồi.)

Có lẽ là một đội biệt kích. Tầm khoảng hai trăm binh lính.

Tất cả bọn họ, lúc này đây, nếu chưa biến thành những cái xác không hồn thì cũng đang ngắc ngoải ở ranh giới của sự sống và cái chết.

Có những dấu vết cho thấy họ đã cố gắng cầm vũ khí lên và phản kháng. Nhưng, thanh kiếm nắm chặt trong tay những người lính đã chết đã bị bẻ gãy, và lúc này, họ đang bị nhai ngấu nghiến bởi một con quái vật──một con Dị hình trông giống một con ếch khổng lồ. Cảnh tượng đập vào mắt tôi, vừa vặn là lúc con quái vật đó cắn đứt lìa cánh tay của một binh sĩ.

Loại Dị hình này được gọi là 『Fua』. Những con ếch bị ảnh hưởng bởi Hiện tượng Ma vương và biến đổi thành quái vật.

Chúng có chiều cao xấp xỉ một người trưởng thành và sở hữu độ cơ động vượt trội.

“Ộp” “Ộp ộp” “Ộp ộp ộp”

Tiếng kêu gào quái đản của chúng vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch. Những đôi mắt rực sáng lên vẻ hung tợn nảy lên trong không trung.

Đội biệt kích của Thánh Kỵ sĩ đoàn đang bị lũ Dị hình này chà đạp một cách tàn nhẫn. Có con đang ngoạm lấy chân một người lính đang gào thét trong cơn điên loạn, và quăng quật anh ta như một món đồ chơi. Lại có con chồm lên, vật ngửa một người lính đang cố gắng giơ khiên lên chống đỡ, rồi nhai nát luôn cả phần đầu của anh ta.

Sự chống trả có tổ chức đã hoàn toàn sụp đổ. Máu, thịt và bùn lầy nhầy nhụa bắn tung tóe dưới chân họ.

“Kh-không được đâu, Xylo.”

Khuôn mặt Dotta giờ đây đã trắng bệch không còn lấy một giọt máu.

“Chạy thôi! Kiếm chỗ nào đó trốn đi cho qua chuyện! Bọn chúng, đã mò đến tận đây rồi.”

“Đúng là tốc độ hành quân của bọn chúng nhanh thật.”

Đội biệt kích của Thánh Kỵ sĩ đoàn đã bị quét sạch chỉ trong chớp mắt kể từ khi phát hiện ra kẻ địch. Chắc hẳn họ cũng đã có đề phòng những cuộc đột kích bất ngờ, vậy mà lại bị đánh gục một cách dễ dàng như vậy. Điều này chứng tỏ chúng là một đội quân đông đảo và có tính cơ động cực kỳ cao.

“Nhưng, vẫn chưa phải chết hết đâu. Chúng ta phải đi cứu họ, Dotta.”

“Hảảả.”

Dotta trợn tròn mắt nhìn tôi. Cứ như thể đang nhìn một thằng điên rồ hết thuốc chữa vậy.

“Tuyệt đối không thể đâu.”

“Vẫn còn có những người đang cố bám trụ kìa.”

Chưa đến hai mươi người. Có một nhóm binh lính đang dàn trận hình vòng tròn, cố gắng chống trả lại bầy Fua.

“Cứu bọn họ rồi biến họ thành đồng minh chẳng phải sẽ có lợi hơn sao.”

“Lợi lộc cái quái gì chứ!”

“Nghe này, đồ ngu. Nhiệm vụ lần này là yểm trợ cho hơn phân nửa Thánh Kỵ sĩ đoàn rút lui thành công cơ mà. Vậy thì cứu được càng nhiều người, khả năng hoàn thành nhiệm vụ sẽ càng cao. Hơn nữa.”

“Hơn nữa làm sao?”

“Tao đang nổi hứng muốn xả tay chân một trận ra trò đây.”

Tôi nhoẻn miệng cười. Đưa ra chừng ấy lý do chắc là quá đủ rồi.

“Chiến thôi, cứu lấy bọn họ.”

“──Ch-chiến... chiến đấu.”

Một câu hỏi bất chợt cất lên khiến tôi không khỏi rùng mình. Không phải là giọng của Dotta.

Một chất giọng ngập ngừng, nhưng lại mang âm sắc sắc lạnh như một lưỡi thép mỏng vừa được búng lên.

Lúc này tôi mới chợt nhận ra. Nắp quan tài đã mở. Từ bên trong, 《Nữ Thần》 đang rướn nửa thân trên ngồi dậy. Không những thế, đôi mắt cô ấy đã mở ── đôi đồng tử rực lên màu của ngọn lửa, nhìn chằm chằm vào tôi như muốn xuyên thấu tâm can.

“Chiến đấu. C-cứu lấy… Ra là vậy.”

《Nữ Thần》 lẩm bẩm như đang rên rỉ, rồi ung dung đứng dậy.

“Một câu nói hay, đấy. Ngươi có vẻ, là hiệp sĩ, của ta nhỉ.”

Cô ấy ngắt nghỉ từng từ một.

Mái tóc vàng óng tung bay trong gió, từng sợi tóc ma sát vào nhau tạo ra những tia lửa điện lép bép. Đôi mắt mang màu của ngọn lửa ấy lia một vòng, đánh giá tôi từ đầu đến chân bằng một ánh nhìn sắc như dao cạo. Rồi cô ấy hơi nhíu mày, và vài giây sau khẽ gật đầu.

“Cũng được thôi.”

Giọng điệu của cô ấy dần trở nên trôi chảy và mượt mà hơn.

“Ta cho ngươi điểm qua môn đấy.”

“Cô nói cái quái gì cơ?”

“Trận chiến sắp sửa bắt đầu đúng không. Hơn nữa, còn là một trận chiến để cứu rỗi kẻ khác. Với tư cách là 《Nữ Thần》, ta hứa sẽ mang đến chiến thắng cho ngươi. Vậy nên──”

《Nữ Thần》 đưa tay vuốt ngược mái tóc vàng óng. Những tia lửa điện chói lòa bắn ra tung tóe.

“Khi nào tiêu diệt sạch sẽ đám kẻ địch kia, ngươi hãy cất lời ca tụng ta, và sau đó hãy xoa đầu ta đi.”

《Nữ Thần》. Các cô ấy có vô số những biến thể khác nhau. Mỗi người đều có một cá tính riêng biệt.

Nhưng, có một điểm chung duy nhất tồn tại ở tất cả các 《Nữ Thần》. Đó là lòng kiêu hãnh ngút ngàn về khả năng chiến đấu, cùng với khát khao được công nhận mãnh liệt. Tôi biết rất rõ điều đó. Bởi vì tôi từng có kinh nghiệm chỉ huy 《Nữ Thần》.

“...Dotta.”

Tôi quàng tay qua cổ cái gã thấp bé đang đứng cạnh bên. Siết chặt.

“Chỉ riêng lần này thôi, đúng y như những gì mày nói. Có lẽ chúng ta tiêu đời thật rồi.”

“Oééé... Hả? Sao cơ, đúng như tớ nói á?”

“Đúng rồi đấy.”

Tất cả cũng chỉ tại thằng khốn Dotta này. Tôi dồn thêm lực vào cánh tay.

“Nhóc này, là 《Nữ Thần》 hàng thật giá thật đấy. Hơn nữa──có lẽ là loại chưa từng được kích hoạt. 《Nữ Thần》 thứ mười ba đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!