Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 400

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

I - Bản Án: Hỗ trợ rút lui tại rừng Kuvunji 3

Bản Án: Hỗ trợ rút lui tại rừng Kuvunji 3

《Nữ thần》 là một loại vũ khí.

Những vũ khí sống.

Theo các ghi chép lịch sử, họ đã giáng lâm vào thời đại được gọi là Đại Văn Minh, khoảng thời gian diễn ra cuộc Thảo phạt Ma Vương lần thứ nhất. Trải qua hàng ngàn năm kể từ đó, họ thức tỉnh mỗi khi Hiện tượng Ma Vương xuất hiện, và khi hoàn thành sứ mệnh, họ lại chìm vào giấc ngủ trong những cỗ quan tài. Không rõ nguyên lý hoạt động ra sao, dường như ký ức trước khi ngủ của họ hầu hết đều bị xóa sạch, nhưng có một điều không bao giờ thay đổi, họ là những người bảo hộ của thế giới và nhân loại.

Chức năng mà họ sở hữu là gọi ra──hay nói cách khác là triệu hồi một『thứ gì đó』từ hư không để chống lại Hiện tượng Ma Vương. Theo các học giả của Thần điện, 《Nữ thần》 đóng vai trò như một loại “cánh cổng”.

Bản chất của từng 《Nữ thần》 lại có sự khác biệt. Có 《Nữ thần》 triệu hồi con người, cũng có 《Nữ thần》 triệu hồi các hiện tượng tự nhiên như sấm sét hay bão tố. Thậm chí, nghe nói còn có cả 《Nữ thần》 có khả năng gọi ra viễn cảnh tương lai để tiên tri.

Để sử dụng 《Nữ thần》, chẳng cần đến sách hướng dẫn hay quy trình thao tác nào cả. Bất cứ Thánh kỵ sĩ nào đã lập giao ước đều có thể tự động thấu hiểu chức năng của vị 《Nữ thần》 đó, biết được cô ấy có thể gọi ra thứ gì và làm được những gì.

Và ngay lúc này đây, tôi cũng lập tức hiểu được điều đó.

“Teoritta?”

Thiếu nữ tóc vàng vừa hút máu tôi là một 《Nữ thần》 mang cái tên ấy.

“Đúng vậy, kỵ sĩ của ta.”

Teoritta vuốt ngược mái tóc, những tia lửa nhỏ bắn ra.

“Xylo.”

Cô ấy cũng đã thấu hiểu tên tôi.

“Ngươi khao khát phước lành như thế nào?”

Sâu trong đôi mắt rực cháy như ngọn lửa của Teoritta khi cô cất lời hỏi, tôi nhìn thấy ánh sáng sắc lạnh của thép.

Là những thanh kiếm. Vô số lưỡi gươm thép dường như vô tận──Danh kiếm. Ma kiếm. Bảo kiếm. Thánh kiếm. Tất cả đang nằm ở phía bên kia khoảng không, chờ đợi được triệu hồi.

“Xin mời. Hãy cầu nguyện đi.”

《Nữ thần》 của những thanh kiếm, Teoritta.

Chỉ cần hiểu được bấy nhiêu là quá đủ rồi. Tôi đã biết rõ cô ấy có thể gọi ra thứ gì.

“Hàng rào.”

Tôi đáp lời một cách ngắn gọn.

Chiến thuật cần áp dụng. Những gì hai bên có thể làm. Một cảm giác đơn thuần thậm chí không thể gọi là ý chí, hay nói đúng hơn là một dạng hình ảnh tưởng tượng, tôi đang chia sẻ điều đó với Teoritta. Tôi biết cảm giác này. Chính nhờ khả năng này mà 《Nữ thần》 mới trở thành con át chủ bài của nhân loại.

Chỉ triệu hồi một thực thể hùng mạnh thôi thì chưa đủ. Phải để một kẻ am hiểu quân sự chia sẻ tầm nhìn và vận dụng sức mạnh ấy, lúc đó nó mới thực sự là bài tẩy.

“Làm cái quái gì vậy……!”

Một người trong đội Thánh kỵ sĩ──một người lính với vóc dáng như thiếu niên lên tiếng trách móc tôi. Đúng hơn là cậu ta đang than vãn. Vẻ mặt lộ rõ sự tuyệt vọng. Nếu còn sức, có lẽ cậu ta đã lao tới túm cổ tôi rồi.

“Ngươi làm cái quái gì vậy! Dám tự ý lập giao ước với 《Nữ thần》, ngươi...”

“Câm miệng đi. Chẳng còn cách nào khác đâu.”

Tôi có chết thì cũng sống lại được, nhưng bọn họ thì không. Đám lính này không sót một ai đều đã kiệt sức, chẳng còn khả năng chiến đấu. Hơn nữa, giờ không phải lúc rảnh rỗi mà ngồi phán xét xem hành động của tôi là đúng hay sai.

“Xylo! T-Tiếp, tiếp theo! Đợt tiếp theo đang tới kìa!”

“Biết rồi.”

Dotta cầm lăm lăm cây trượng sấm sét trong tay và hét lên.

Đúng vậy. Bọn Fua đã sấn đến ngay trước mắt. Cái cơ thể nhũn nhão, đen ngòm như ếch của chúng nhấp nhô, lao ập tới như một cơn sóng thần bằng bùn lầy.

“Sao trông bọn này có vẻ hung hãn hơn lũ lúc nãy vậy? Làm sao đây! Có khi chết thật mất!”

“Chết thế quái nào được, đồ ngu.”

Tôi thốt ra một câu hiển nhiên rồi chỉ tay về phía bầy Fua đang ào tới.

“Teoritta! Làm một vố thật hoành tráng cho tôi, chúng ta sẽ đẩy lùi chúng ngay tại đây!”

“Đẩy lùi chúng ngay tại đây. Một câu nói nghe lọt tai đấy.”

Teoritta mỉm cười vui vẻ, một tay nhẹ nhàng vung lên như đang vuốt ve khoảng không.

“Rất xứng đáng với kỵ sĩ của ta. Ta rất sẵn lòng ban phước cho ngươi.”

Keng! Một âm thanh trong vắt vang lên như xé toạc bầu không khí.

Ngay khoảnh khắc đó, một cơn mưa bạc trắng trút xuống từ trên trời──hàng trăm thanh kiếm.

Dù trong màn đêm tăm tối, bầy kiếm vẫn tự phát ra ánh sáng rực rỡ. Chúng lấp kín cả tầm nhìn, chói lóa đến mức như thiêu đốt đáy mắt tôi.

Với ngần ấy khối thép giáng xuống chỉ trong tích tắc, né tránh là chuyện không tưởng. Đám kiếm không chút khoan nhượng hay nương tay, đồng loạt xuyên thủng cơ thể bọn Fua. Tiếng da thịt bị cắt đứt sắc lẹm hòa cùng bản hợp xướng chói tai của những tiếng gầm rít vang lên liên hồi. Những thanh kiếm rơi xuống cắm phập vào mặt đất, trở thành một lằn ranh ngăn cách chúng tôi và bọn Fua. Đúng y như những gì tôi đã yêu cầu. Bầy kiếm ấy tạo thành một hàng rào phòng ngự. Số lượng bầy Fua cũng giảm đi quá nửa.

“Uwaa, đỉnh quá……!”

Dotta nhăn mặt, đưa tay bịt mũi. Mặt đất giờ đã tràn ngập thứ dịch thể đục ngầu của bọn Fua, bốc lên một mùi hôi thối kinh khủng.

“《Nữ thần》 là thế này á hả? Mạnh khủng khiếp luôn……!”

“Chứ sao. Chúng ta cũng không có thời gian đứng chơi đâu. Dotta, bắn đi!”

Vừa quát, tôi vừa lao đến chỗ hàng rào kiếm.

“Không được cho chúng lại gần. Đập nát tụi nó đi.”

Tôi nhổ một thanh kiếm đang cắm trên đất lên. Tay phải nắm chặt rồi vung lấy đà──kỹ năng phóng giáo và ném kiếm này, tôi đã bị ép phải học nhuyễn ở nơi làm việc cũ.

Đây là kỹ năng chiến đấu sử dụng Thánh ấn, truyền lực vào đồ vật để sử dụng. Với tôi mà nói, ném trượt ở khoảng cách tầm hai, ba mươi bước chân là chuyện không bao giờ có. Xoay hông, kết hợp nhịp nhàng giữa thân trên và thân dưới, rồi ném.

Thanh kiếm được phóng đi phát ra ánh chớp chói lòa ngay giữa bầy Fua rồi phát nổ. Sức ép cuốn theo và thổi bay thêm vài con nữa, san phẳng một mảng lớn trong đội hình của chúng.

Máu, bùn đất và những mảnh thịt vụn của bọn Fua trộn lẫn vào nhau, khiến khung cảnh xung quanh càng biến thành một bãi chiến trường thê thảm.

“Ọe……Giờ thì buồn nôn theo một nghĩa hoàn toàn khác luôn rồi.”

Dotta cũng bắt đầu dùng trượng sấm sét để bắn trả. Kỹ năng thì dở tệ hại, chả có tác dụng cầm chân nổi mống nào, nhưng bù lại chúng tôi không bị ăn đòn phản công là nhờ hàng rào kiếm làm vật cản. Con nào định nhảy qua đều bị tôi dùng một tay chém đứt đôi.

Tình hình như vậy nên vài con bắt đầu bỏ chạy. Có vẻ lũ quái này cũng nhận ra sức mạnh chiến đấu bên phe chúng tôi đã có sự thay đổi lớn.

“Ô-Ổn rồi chứ? Giờ thì thở phào được rồi nhỉ?”

“Ừ, nhưng mà Dotta này, cậu bắn dở thật đấy. Nửa đoạn sau toàn trượt lất.”

“Hehe. Ưm... Thật ra tôi không giỏi việc làm người khác bị thương cho lắm.”

“Cậu nói cái quái gì vậy. Cậu từng đi trộm cướp bẻ khóa cơ mà. Hồi đó cũng từng giết người rồi đúng không.”

“Đúng là tôi không giỏi vụ đó thật, nhưng lúc đó tôi đã rất nỗ lực đấy. Cậu phải khen tôi chứ……”

Đó chẳng phải là vấn đề nỗ lực hay không, nhưng mà bàn luận về tư duy thần kinh của Dotta thì đúng là ngu ngốc nên tôi bỏ qua.

Lũ Fua đang tản ra bỏ chạy. Có thể xem như chúng tôi đã vượt qua được cửa ải này. Dotta ngồi bệt xuống đất, thở hồng hộc. Bản chất cậu ta là một kẻ nhát gan mà.

“──Thấy sao hả, kỵ sĩ của ta.” 《Nữ thần》 Teoritta ưỡn ngực đứng ngay trước mặt tôi. Nhìn lại lần nữa, cô nhóc này lùn thật. Chỉ cao đến ngực tôi là cùng.

“Ngươi có cảm kích trước phước lành của ta không? Sức mạnh vĩ đại đã tiêu diệt đám quái vật dị hình và bảo vệ ngươi……Ta cho phép ngươi được tung hô và tôn thờ ta thỏa thích đấy.”

Nói cái giọng kiêu ngạo đến cực điểm, nhưng nhìn cô nhóc chẳng khác nào một đứa trẻ con. Đôi mắt ấy ánh lên màu lửa rực rỡ. Cô chìa đầu về phía tôi như thể đang mong chờ điều gì đó.

“Xylo. Ta đã nói là cho phép ngươi cơ mà.”

Tôi hiểu rõ những gì cô ấy muốn nói. Cảm giác hình ảnh đó đang truyền đến chỗ tôi.

“Hãy xoa đầu ta và dùng lời nói để bày tỏ xem ta vĩ đại đến nhường nào.”

Tóm lại, cô nhóc đang muốn nói thế này. Xoa đầu ta đi, và khen ta “Giỏi lắm” đi.

(Nhưng mà, làm trò đó thì──)

Tôi khựng lại. Quá sức dị hợm.

Bọn họ coi việc được con người khen ngợi là giá trị lớn nhất. Con người chúng tôi biết điều đó nên mới lợi dụng họ. Dù thế, bọn họ quả thực đang cần nó──sự ca ngợi từ ai đó. Cần đến mức không có nó thì không sống nổi.

Nhưng, giờ tôi mà làm cái trò đó thì có thể tha thứ được sao? Khác gì đạo đức giả tới phát ói chứ.

『Ah. Xylo-kun với Dotta vẫn còn sống à?』

Ngay khi tôi vừa định giơ tay lên, một giọng nói khó ưa lại vang vọng bên tai.

『Chỉ huy』 của chúng tôi. Vetenim.

“Sao giọng cậu nghe có vẻ bất ngờ thế hả.”

“Đúng rồi, cứ như chuyện của ai khác vậy! Vetenim thỉnh thoảng cũng phải ra tiền tuyến đi chứ.”

Hiếm khi tôi và Dotta lại đồng tình với nhau. Benetimu có vẻ hơi nao núng.

『À, ừm. Tôi cũng hiểu nỗi vất vả của hai người mà, để tôi suy nghĩ thêm nhé.』

“Nói mấy lời cho có. Đùa nhau đấy à?”

“Cả tôi còn biết đó là nói dối đấy……”

『Hahaha. Mà, thôi chuyện đó gác lại đã.』

Đến cuối cùng, hắn đánh trống lảng bằng một nụ cười gượng và chuyển chủ đề trắng trợn. Đúng là thằng khốn.

『Tiếp tục chuyện lúc nãy của tôi nhé. Hai người định thế nào đây? Nếu không đến cứu Thánh kỵ sĩ đoàn…… để họ chết sạch thì to chuyện đấy nhỉ?』

Thật sự, sao cái tên này có thể nói năng nhẹ bẫng như người dưng nước lã vậy chứ. Đến mức này thì Dotta cũng phải rên rỉ.

“Nói cái gì vậy. Bọn này sẽ bỏ chạy ngay bây giờ đây. Thánh kỵ sĩ đoàn tự ý chiến đấu thì liên quan gì đến bọn này chứ.”

『Đúng vậy nhỉ. Nhưng mà, hai người quên rồi sao? Nếu quá nửa số Thánh kỵ sĩ mà chết thì hai cậu cũng đi tong luôn đấy. Lúc được hồi sinh xong chắc lại bị thiêu sống nữa cho xem……sẽ đau đớn kinh khủng lắm đấy, chắc thế……』

“Ugh...”

Dotta ôm đầu, quay sang nhìn tôi.

“Làm sao đây, Xylo.”

“Ngươi làm cái vẻ mặt thảm hại gì thế hả! Có gì mà phải đắn đo cơ chứ?”

Qua những lời đứt đoạn của Dotta, có vẻ như cô nhóc đã hiểu được mạch câu chuyện. Teoritta trừng mắt nhìn hắn ta đầy trách móc. Cô chĩa ngón tay thẳng vào mặt hắn ta.

“Không việc gì phải trốn chạy cả. Chúng ta sẽ lập tức tiến tới trận chiến tiếp theo. Đúng không, kỵ sĩ của ta?”

“Tôi hiểu những gì hai người muốn nói rồi, nên làm ơn ngậm mồm lại một chút đi!”

Cứ cái đà bị hai người này ồn ào một chiều thế này, tôi chẳng thể nào tập trung suy nghĩ được gì. Tôi hít một hơi thật sâu, trước tiên nghĩ cách khiến Vetenim phải hành động.

“Vetenim, cậu không thể đàm phán bằng cách nào đó sao. Đó là giá trị tồn tại duy nhất của cậu đấy.”

『Tôi hiểu rồi. Để tôi thử xem, cho tôi chút thời gian.』

“Này, đừng có tự nhiên nói dối thế chứ. Trả lời ngoan ngoãn thế là sao hả!”

Tôi lập tức nhìn thấu lời nói dối của Vetenim.

Hắn ta là kẻ nói dối như hít thở. Tôi hiểu Vetenim đang nghĩ gì. Tôi cũng hiểu rõ hoàn cảnh của hắn. Chức danh của Vetenim là 『Chỉ huy』, và hắn đang chỉ đạo chúng tôi từ bên ngoài khu rừng. Hơn nữa, còn dưới sự giám sát của các quản giáo Vương quốc.

Nói cách khác, hắn ta là sự tồn tại duy nhất có khả năng phán đoán tình hình chiến sự một cách linh hoạt, cũng như kiểm soát được lực lượng Dũng giả Trừng phạt toàn những kẻ cực ác──hắn cần phải làm cho đám quản giáo tin vào điều đó, và hắn vẫn đang làm rất thành công.

『Một kẻ có phần không đáng tin, bình thường chẳng được tích sự gì, nhưng không hiểu sao lại được bọn tội phạm sùng bái.』

Quả nhiên là kẻ lừa đảo, hắn tạo ra ấn tượng đó rất thuần thục. Không uổng công từng là kẻ lừa dối Vương tộc, suýt nữa bán luôn cả vương thành cho một rạp xiếc trước khi bị tóm cổ.

Thực tế, Vetenim chỉ là một kẻ vô dụng, và bọn tôi cũng chẳng hề nể phục hắn. Dù bình thường hay khi nguy cấp, hắn chẳng được cái tích sự gì ngoài cái miệng. Cái câu “Tôi hiểu rồi, để tôi thử xem” lúc nãy cũng chỉ là diễn kịch chứ chẳng có ý nghĩa gì sất. Hắn đúng là chỉ đang nói bừa cho qua chuyện.

Khi đám Thánh kỵ sĩ cao quý đến nực cười kia đã làm ra cái hành động ngớ ngẩn là đánh chặn chỉ vì mớ danh dự rác rưởi, Vetenim có lẽ đã nghĩ rằng đằng nào chúng tôi cũng sắp ngỏm đến nơi rồi. 

『Cứ giao cho tôi, cậu Xylo. Dù gì tôi cũng là chỉ huy của mọi người. Thỉnh thoảng cũng phải thể hiện chút phong độ chứ.』

“Cậu nghĩ rằng đằng nào bọn quản giáo cũng không nghe thấy giọng của bọn này nên mới ăn nói tùy tiện thế phải không!”

『Thế nhé, xin lỗi nhưng là vậy đấy.』

“Tên khốn này, đừng có đùa với tôi, sau này nhớ mặt──Ah, khoan đã.”

Đúng lúc đó, tôi chợt nghĩ ra một việc mà Vetenim có thể miễn cưỡng giúp ích được.

“Thánh kỵ sĩ đoàn thì sao? Bọn họ đang đánh chặn ở chỗ nào?”

『Ể……』

Một sự im lặng khá dài.

Có lẽ đến giờ hắn mới cuống cuồng đi tra soát, hoặc là đang xác nhận lại với bọn quản giáo. Tôi thật sự muốn hét vào mặt hắn rằng hãy nắm rõ tình hình đi rồi hẵng liên lạc.

『Hơi lệch về phía Bắc tính từ chỗ đó, dọc theo sông Parcel, ờm……Có vẻ như họ đang dàn trận ở điểm vượt sông thứ hai. Chắc là hơi xa đấy.』

“Có xa chút nào đâu.”

Tôi lại thở dài ngao ngán. Cái tên này đến cả vị trí hiện tại của bọn tôi cũng chỉ nắm đại khái qua loa. Nhưng mà, ít nhất thì lúc này cũng có ích được một chút. Không cách quá xa cũng là một sự may mắn.

Liệu lúc này, tôi có lựa chọn nào khác không?

Vì chiến đấu nghiêm túc cũng vô phương, thế nên tốt nhất là từ bỏ việc cứu lũ Thánh kỵ sĩ và treo cổ chết quách ở đây cho xong. Vì tôi là một Dũng giả, nên tôi hoàn toàn có thể làm được điều đó. Có lẽ sau này sẽ bị hồi sinh bằng cách nào đó thê thảm lắm, nhưng nếu may mắn, thì là vậy đó.

(──Không được rồi.)

Tuy nhiên, tôi có một tật xấu, hay nói đúng hơn là một góc khuất mà chính tôi cũng chẳng thể kiểm soát. Thở dài buông xuôi, tôi đưa mắt nhìn lại phía sau lưng. Đám lính đang kiệt sức đến nỗi không còn hơi sức để nói chuyện.

“Các người, tính sao đây?”

“……Chúng ta đã quyết định sẽ sát cánh chiến đấu và chết cùng Đoàn trưởng Kivia rồi.”

Một trong những người lính trẻ tuổi nhất loạng choạng đứng dậy.

“Phải hội quân, mới được.”

“Bỏ đi. Các người giờ chỉ là gánh nặng thôi. Hay các người định bắt tôi vừa chiến đấu vừa che chở cho mấy kẻ bị thương hả?”

Tôi cố ý dùng những từ ngữ cay nghiệt. Bị ghen ghét thì tôi cũng quen rồi.

“Cứ thế này mà chạy thẳng về phía Nam.” 

Lũ quái vật Dị hình tấn công phân đội này đã bị đuổi đi rồi. Tiếp theo, chính tôi sẽ làm mồi nhử để tiến tới hội quân với đội chính của Kỵ sĩ đoàn.

“Nếu đến được rìa phía Nam của khu rừng, sẽ có một đội giám sát bọn tôi ở đó. Lúc đó, nhờ các người đấm cho cái gã tên Vetenim một trận. Còn tôi, giờ sẽ đi phàn nàn với Đoàn trưởng của các người đây.”

“……Thật không thể tin nổi.”

Có vẻ như người lính trẻ này đã hiểu rõ ý nghĩa đằng sau câu nói "đi phàn nàn" của tôi.

“Ngươi thực sự... định hỗ trợ chúng ta rút lui sao.”

“Thì lỡ lập giao ước với《Nữ thần》rồi mà lại.”

Có vẻ như tất cả những người lính đều đang bối rối, không biết nên phản ứng thế nào trước những lời của tôi.

Cũng phải thôi. Họ vừa được cứu sống, nhưng người cứu lại là Dũng giả Trừng phạt, hơn thế nữa còn tự ý lập giao ước với《Nữ thần》. Chắc giờ trong đầu họ đang rối như tơ vò rồi.

(Không ngờ lại có ngày mình phải làm cái trò này.)

Tôi hít một hơi thật sâu, quay lại nhìn Dotta.

“Cứ theo đúng kế hoạch mà làm. Tiếp tục tác chiến.”

“Xylo……”

Dotta lộ vẻ mặt vô cùng bất an.

“Hỏi lại một lần cho chắc nhé, cậu thực sự định đi đánh Ma Vương sao? Cậu có bị điên không vậy?”

“Tôi hoàn toàn tỉnh táo. Trước mắt là hội quân với Thánh kỵ sĩ, ngăn không cho bọn họ bị đánh tan tác. Chỉ còn cách này thôi.”

“Ôi!”

Người phản ứng đầu tiên lại là Teoritta. Cô nhóc vỗ tay đầy phấn khích.

“Quả không hổ danh kỵ sĩ của ta! Phải thế chứ. ──Thật là một sự may mắn. Ngươi đích thị là một tín đồ cực kỳ xứng đáng của ta.”

“Tôi thì phản đối.”

Dotta giơ tay lên, vẻ mặt chán nản.

“Dù cho có mượn được sức mạnh của 《Nữ thần》, thì việc đánh bại Ma Vương lại là một chuyện khác chứ. Xylo, bản thân cậu cũng đâu có muốn chết vì cái đám Thánh kỵ sĩ tự ý xông lên chiến đấu đó chứ──Thì, bởi vì cậu──”

“Thì thế đấy.”

Tôi biết những gì Dotta muốn nói.

Tôi từng là người của Thánh kỵ sĩ đoàn. Bị đuổi đi, nên mới ra nông nỗi này. Thánh kỵ sĩ đoàn──hay nói đúng hơn là lũ quý tộc ngu ngốc đứng đằng sau chống lưng cho họ, tôi cực kỳ căm ghét bọn chúng. Trong số đó còn có những kẻ đã gài bẫy để tôi rơi vào thảm cảnh này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ bọn chúng.

Nhưng mà,

“Tôi cũng đâu có ưa gì bọn họ. Nhưng mà, vì chuyện đó mà bị đồn đại bêu rếu rằng tôi đã bỏ mặc họ thì thật sự chướng tai gai mắt chết đi được.”

“Cậu để tâm quá mức rồi đấy, miệng đời ai nói gì mặc xác họ chứ.”

“Tôi thì không nhịn được.”

Bị một đám người còn ti tiện hơn cả mình coi thường là loại người hẹp hòi thì tôi chịu không nổi.

Suy cho cùng, tất cả đều là do cái tật xấu này. Tôi có nhận thức được đôi chút. Tóm lại, tôi rất ghét bị người khác coi thường.

──Đó là lý do tại sao tôi lại đang phải nhận hình phạt này ở đây.

“Đi thôi.”

Tôi tung một cước vào người Dotta, rồi nhổ thêm một thanh kiếm đang cắm trên mặt đất lên.

Lưỡi kiếm sắc bén. Ánh bạc sáng ngời, không một tì vết. Quả không hổ danh là thanh kiếm được triệu hồi bởi 《Nữ thần》.

“Nếu Thánh kỵ sĩ đoàn mà bị tiêu diệt, thì tụi mình cũng đi tong.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!