Bị hiểu nhầm là kẻ bạo chúa trong Dark Fantasy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11531

1-100 - Chương 29: Lấy dầu che lửa

Chương 29: Lấy dầu che lửa

“Không muốn.”

“Làm ơn đi mà! Tớ sẽ thật sự làm tốt mà!”

“Biến.”

“Tớ thậm chí sẽ hầu hạ cậu trước cửa mỗi ngày luôn!”

“Ta không muốn điều đó.”

Tôi nhìn Lidia đang chụm hai tay cầu xin tha thiết.

Đúng như đã nói với cô ta, tôi không hề mong muốn chuyện này.

Thực chất thì tôi còn ước điều ngược lại nữa kìa.

Tôi cứ tưởng rằng Lidia sẽ rời đi, vậy mà hoàn toàn trái ngược, tại sao cô ta lại đột nhiên nói rằng muốn ở cùng tôi cơ chứ.

Cứ tưởng là đã xử lý được quả bom rồi, chẳng lẽ đây là cảm giác khi nó đột nhiên mọc chân rồi dính chặt vào tôi sao?

“Làm ơn đi mà…!”

Giọng của Lidia càng lúc càng trở nên lớn hơn, khiến cho những người ở gần đó nghe thấy giọng của cô ta liền đi ra xem chúng tôi.

“Đang có chuyện gì vậy?”

“Không biết nữa. Nhưng mà…”

Những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, đổ dồn những ánh mắt ngày càng gay gắt hơn về đây.

Tôi thử điềm tĩnh phân tích tình hình. 

Giả sử bây giờ tôi đi ra ngoài vì nghe thấy tiếng động lớn, để rồi nhìn thấy ứng cử viên Thánh nữ đang chụm tay cầu xin một gã đàn ông, còn tên đó thì chỉ đứng nhìn cô ấy.

Thậm chí cũng không phải nói quá khi bảo rằng khuôn mặt của cô ấy rất xinh đẹp.

Vậy mà Thánh nữ lại đang mếu máo van xin như vậy?

Ngay cả tôi cũng sẽ nghĩ rằng ‘Cái gã đàn ông kia chắc hẳn đã làm chuyện gì đó có lỗi rồi!’

Mặc dù chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi mấy, thế nhưng nó lại khiến tôi cắn rứt lương tâm kinh khủng.

“...Trước mắt, đi theo ta.”

Trước khi có nhiều người tập trung lại hơn nữa, tôi phải dẫn cô ta đến chỗ nào vắng vẻ để nói chuyện mới được. 

Hay là cứ mặc kệ cho rồi nhỉ?

Không, chẳng may mặc kệ rồi cô ta đột nhiên phát điên lên trở thành Kẻ phản đồ thì phải làm sao?

Sau cùng, tôi và cô ta quyết định ra góc kia để nói chuyện riêng 

“Nè, nè…”

Lidia vừa nói lí nhí vừa quan sát phản ứng của tôi.

“...”

Chuyện này phải làm như nào đây nhỉ? 

“Tớ thật sự rất biết ơn vì cậu đã lo lắng cho tớ nhưng mà—”

“Ta không lo lắng cho cô.”

“Chắc, chắc là vậy nhỉ. Vâng, cậu không lo lắng cho tớ nhỉ…”

Sao mặt cô ta lại càng trở nên trìu mến hơn nữa trong khi miệng thì nói thế vậy?

Tại sao cô ta không thể hiểu những lời tôi nói đúng theo mặt chữ cơ chứ? 

Bực mình kinh khủng, thật sự đấy.

“Tớ, tớ hiện tại mới chỉ là một ứng cử viên Thánh nữ, vẫn chưa phải một Thánh nữ thực thụ nhưng…”

Lidia nói tiếp trong khi run rẩy. 

“...Tớ, tớ sẽ làm tốt mà!”

“...”

Để thử suy nghĩ xem nào. 

Trước hết, Lidia là một quả bom.

Dù cho hiện tại đã hoãn lại được bộ hẹn giờ đi nữa, cô ta vẫn là một quả bom.

Việc tách khỏi cô ta từ bây giờ đúng là việc nên làm nhưng…

Tôi nhớ lại cây búa mà cô ta đã vung cùng với lượng thánh lực mà cô ta đã toả ra. 

Xét đến việc bây giờ mới chỉ là giai đoạn đầu, không.

Thật lòng mà nói, ngay cả khi không phải giai đoạn đầu, một nhân vật giống như cô ta cũng không dễ tìm chút nào. 

Những chỉ số kia mà có thể duy trì được liên tục thì cũng không phải nói quá khi gọi cô ta là một nhân vật gian lận.

Và như tôi đã lo khi nãy, chẳng may bỏ mặc cô ta rồi cô ta đột nhiên trở thành Kẻ phản đồ ở đâu đó và đi phá nát cái lục địa này thì sao?

Vậy thì sau cùng tôi sẽ lại phải đi bắt thứ đó. 

Dù tôi không làm vậy, một nơi nào đó có thể bị phá tan tành và gây ra vấn đề lớn dẫn đến cản trở tiến trình sau này.

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt cô ta một hồi lâu, chìm trong suy nghĩ. 

“...Nè, nè…”

Bắt gặp ánh mắt của tôi, cô ta dần dần thu mình lại, và cuối cùng khi cô ta đang quan sát phản ứng của tôi trong khi co rúm nửa người.

“Trước mắt, chúng ta sẽ đi cùng nhau”

Rốt cuộc, tôi quyết định tạm hoãn lại. 

Có thể làm gì được cơ chứ. 

Quả bom đã dính chặt vào tôi rồi còn đâu.

Nụ cười rạng rỡ nở rộ trên khuôn mặt của cô ta khi nghe thấy câu trả lời của tôi. 

“Tốt, à không! Cảm ơn cậu!”

Nhìn cô ta liên tục bày tỏ cảm ơn, tôi thở dài não nề.

Liệu có ổn không đây, thật sự đấy. 

***

Sự xuất chúng của một con người sau cùng cũng không phải thứ có thể che giấu được.

Aiden Starfive chính là như vậy. 

Dù cho việc giết Tử linh sư ở Mặt trận phía Nam đã được giấu đi bằng mọi cách, chuyện lần này thì lại hoàn toàn khác.

Trước hết, từ khoảnh khắc một học sinh sở hữu Vết Thánh chính thức bước chân ra ngoài, mọi nhất cử nhất động của người đó dĩ nhiên sẽ nằm dưới sự giám sát.

Bởi vì những học sinh sở hữu Vết Thánh cũng không khác nào một con dao hai lưỡi, có thể trở thành Kẻ phản đồ cứ lúc nào.

Chính vì vậy, riêng chuyện lần này thì không thể nào che giấu được nữa.

Băng qua phía sau Mặt trận phía Tây, tiêu diệt Kẻ phản đồ và đưa những người sống sót trở về.

Một chiến công hiển hách mà có lẽ chỉ những vị tướng tài ba nhất mới có thể làm được, vậy mà người đã thực hiện điều đó lại chỉ là một học sinh. 

“...”

Chủ quầy nhíu mày trong khi viết báo cáo.

Phải làm như nào đây? 

Đơn vị tình báo không được phép bị chi phối bởi cảm xúc cá nhân.

Bởi vì họ là đơn vị luôn ưu tiên ý chí của quốc gia, tuân theo mệnh lệnh của Hoàng Đế, là những con người được nuôi dưỡng như vậy.

Nhưng mà…

-Tách, tách…

Mực từ chiếc bút lông vũ nhỏ xuống từng giọt. 

Chủ quầy cũng biết rõ về những tin đồn. 

Cô biết về chuyện cô con gái của một gia tộc Tử tước đã từng thể hiện năng lực xuất chúng và được triệu tập đến Cung điện Hoàng gia, để rồi trở thành vật hy sinh nhằm cứu sống Hoàng tử kế vị.

Cô đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng những đứa trẻ mồ côi sở hữu Vết Thánh hoặc năng lực xuất chúng bị bắt đi dưới danh nghĩa nuôi dưỡng và bị hiến tế cho Hoàng tử kế vị.

Aiden Starfive rất mạnh. 

Nhưng dù thế nào đi nữa, một cá nhân vẫn chỉ là một cá nhân. 

Một cá nhân thì không có cách nào để chiến thắng được Hoàng gia.

Truyền đạt lại sự thật. 

Đó chính là nhiệm vụ của Đơn vị tình báo. 

Nhưng Chủ quầy, không, Selina thì không phải.

Ánh mắt của cô hướng về phía thùng bình hồi phục trống rỗng.

Ở trên đó là dòng chữ <Vụ trộm thành công>.

Selina bắt đầu viết.

Bằng chiếc bút lông vũ, cô viết nắn nót lên tờ giấy bằng cả sự chân thành.

<Anh hùng.>

Chậm rãi, nhưng như thể đã suy nghĩ xong, chiếc bút lông bắt đầu nhảy múa.

<Lidia Straw với sự uy nghiêm xứng tầm Thánh nữ, Laura Crown với khí chất ra dáng một công chúa, Ayla Seed với thực lực được công nhận trong các đoàn lính đánh thuê trên lục địa.>

<Và, Aiden Starfive đã thể hiện những chiến công đủ để sánh vai với họ.>

Nếu như đã không thể giấu đi, vậy thì cô sẽ thổi bùng nó lên.

Nếu như ngọn lửa còn nhỏ và có thể bị che khuất bằng một tay, vậy thì cô sẽ đổ thêm dầu vào đó.

Để cho bất cứ ai dám chạm tay vào đều sẽ bị bỏng.

Cô biến chuyện này thành một vấn đề chính trị cực kỳ nghiêm trọng, biến họ thành những người không ai có thể tùy tiện động vào.

Đó là tất cả những gì cô có thể làm cho Aiden Starfive. 

Sau khi hoàn tất báo cáo của mình mà không nghỉ tay, Selina gấp tờ giấy lại. 

Selina sắp xếp lại tờ giấy với vẻ mặt đầy quyết tâm, và chẳng mấy chốc cô đã lại trở về với khuôn mặt của Chủ quầy và đặt chiếc bút lông xuống.

Ngay khi Chủ quầy buộc mảnh giấy vào chân con chim bồ câu, và nó liền đập cánh bay về xa kia.

Dõi theo cảnh tượng đó, cô lại tiếp tục sắp xếp kho đồ.

Với hy vọng rằng việc cô làm sẽ giúp ích cho cậu ấy. 

***

Lá thư mà đặc vụ tình báo gửi đi đã làm rung chuyển cả lục địa.

Dĩ nhiên là ở trong phạm vi mà người thường không hề hay biết.

Sau khi nhận được nội dung của lá thư, Tòa Thánh đã hết lời ca ngợi thành tựu của ứng cử viên Thánh nữ, một lần nữa khẳng định rằng sự lựa chọn của Thần là hoàn toàn chính xác.

Hoàng tộc của vô số vương quốc đã sụp đổ cũng lên tiếng khẳng định rằng họ cũng sở hữu tài năng.

Tin rằng bây giờ chính là thời cơ thích hợp, Đoàn lính đánh thuê cũng bắt đầu hoạt động tích cực hơn.

Sự quan tâm bị phân tán, và ngược lại vì quy mô của sự việc này là quá lớn nên tin đồn đã không lan rộng ra ngoài.

Chỉ có những người trong cuộc lặng lẽ quan tâm và gọi tên của họ.

Không muốn Tòa Thánh tăng cường sức mạnh của mình, Hoàng gia đã không đưa ra công bố chính thức, và bị chặn lại bởi sự kìm hãm của Hoàng gia, Tòa Thánh cũng không thể nói gì.

Bị cuốn vào giữa cuộc đấu đá chính trị to lớn, Đoàn lính đánh thuê cũng mất đi tiếng nói của mình.

Ý định cống nạp họ làm “nguyên liệu” cho Hoàng tử kế vị cùng không được nhắc đến dù chỉ một lần.

Có lẽ là bởi, nếu một trong những học sinh đang nhận được sự quan tâm ngầm của tất cả đột nhiên mất tích, nó sẽ không chỉ kết thúc như là một câu chuyện phiếm đơn thuần.

Chính vì thế, không một ai dám động vào bốn người đó.

Ngược lại, Aiden Starfive, nhân vật chính đã trực tiếp dẫn dắt tất cả những chuyện đó, do cũng vì có ít cá tính nhất mà đã không bị vướng vào những lời đồn thổi quá mức.

Dù vậy, một vài cá nhân tinh tường vẫn biết.

Rằng thiếu gia nhà Starfive chính là người đã nhận được lời cảm tạ hết sức nồng hậu từ Tổng tư lệnh của cả Mặt trận phía Nam lẫn Mặt trận phía Tây.

Và lời cảm tạ thì không thể nào có thể lấy được chỉ bằng cách phô trương sức mạnh đơn thuần.

Cái tên Aiden Starfive đã dần dần thể hiện uy thế của mình.

Đến mức còn có tin đồn lan truyền rằng cậu đã một mình đánh bại Tử linh sư.

Nhờ vậy mà họ đã có thể tiếp tục cuộc sống thường nhật của mình mà hoàn toàn không hề hay biết gì.

Bởi vì nếu có bất cứ ai dám đụng vào họ, những người khác chắc chắn sẽ nổi cơn.

Dạo gần đây mặc dù tôi chẳng làm gì hết mà Kính sợ vẫn tự động tăng lên.

Rốt cuộc thì tôi đã làm chuyện gì to tát đến mức ấy à?

Và không chỉ có vậy.

Dạo này, tôi có cảm giác như là những ánh mắt đang nhìn mình đã tăng lên.

Dĩ nhiên là vì bầu không khí tôi đang tỏa ra nên có bị nhìn nhiều hơn thì cũng phải thôi, nhưng cái cảm giác kỳ lạ này là gì vậy nhỉ.

Kiểu như là tôi đang thu hút aggro vậy.

Chẳng biết phải giải thích như nào nữa.

“...”

Trước hết thì thử nghĩ xem nào.

Sự kiện loại bỏ Lidia đã thất bại.

Tất nhiên, kết quả là quả bom đã được nâng cấp thành bom thông minh, tăng sức phá hoại và biết phân biệt địch ta, nhưng việc nó có thể phát nổ bất cứ lúc nào cũng không thay đổi.

Nếu chỉ có mỗi vậy thôi thì không nói, nhưng mà vẫn còn quá nhiều thứ cần phải chuẩn bị.

Vẫn còn một sự kiện lớn nữa mà tôi chưa giải quyết.

Không phải sự kiện Kẻ phản đồ loại môi trường ở Học viện mà là sự kiện vô số học sinh đã chết.

Vấn đề là cái sự kiện này chỉ được nhắc đến trong văn bản, khiến tôi cũng không biết phải đối phó như nào cho đúng.

Tôi nhớ lại đoạn văn bản đó.

Ôi trời, đau đầu quá đi.

Rốt cuộc thì phải ngăn chặn cái này kiểu gì đây nhỉ?

Khi tôi đang thầm rên rỉ trong lòng với những suy nghĩ đó,

“Cậu đã ăn chưa?”

Giọng nói của Lidia vang lên bên cạnh tôi.

Kể từ sau sự kiện đó, dù cho tôi có tỏa ra luồng năng lượng đến mức nào đi nữa, Lidia vẫn không rời khỏi bên cạnh tôi và nở nụ cười như thể đã thấu hiểu hết mọi chuyện như Thánh nữ trong khi đổ mồ hôi lạnh.

Suy nghĩ rằng liệu có nên thật sự đánh cô ta không đã nảy lên, nhưng vì sợ rằng làm thế rồi cô ta bỗng nứt toác đầu và trở thành quái vật thì người chết tiếp theo sẽ là mình, tôi đã không thể động vào cô ta.

“...”

“Cậu đã ăn chưa?”

Và nếu tôi không trả lời, cô ta sẽ hỏi đi hỏi lại mãi.

Mệt quá đi mất.

“Chưa ăn.”

Tôi chỉ còn cách trả lời vì không muốn đầu cô ta nứt toạc ra, và Lidia mỉm cười rạng rỡ nhìn tôi.

“Vậy thì chúng ta cùng đi ăn nhé?”

“...”

“Vậy thì chúng ta cùng đi ăn—”

“Khoan đã.”

Một giọng nói sắc sảo ngắt lời Lidia, và tôi ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh phát ra chỉ để thấy Laura đang nhìn chúng tôi.

“Chúng ta nói chuyện một chút đi.”

“...Được.”

Phải chuồn nhanh thôi.

Tôi bình thản đáp lại lời của Laura, đứng dậy khỏi chỗ và rời đi với cô ta.

“...”

Laura bỗng run bần bật ngay khi vừa bước ra khỏi cửa rồi hướng mắt về phía cửa lớp học.

“Ôi, thật sự đấy. Nhìn chằm chằm như kia đúng là rùng mình quá đấy.”

Là tôi à?

Dù có chuyện gì đi nữa, tôi cũng đâu có nhìn chằm chằm vào cô ta như vậy.

Tôi còn chẳng thèm liếc nhìn Laura nữa là.

Nhưng nói ra cũng có được gì đâu cơ chứ.

Vết Thánh của tôi là như vậy mà.

“...”

Tôi nhìn Laura, và cô ta nhìn về phía cửa trong khi xoa xoa tay mình như thể đang nổi da gà rồi quay sang tôi.

“Gần đây đã có một tin đồn kỳ lạ được lan truyền xung quanh.”

“Tin đồn?”

“Này, có thật là anh đang làm thí nghiệm gì đó dưới tầng hầm không?”

“Nói chi tiết đi.”

Ngay lúc này, dường như tôi đã nắm bắt được đầu mối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Từ "Aggro" ở đây chỉ mức độ gây hấn hoặc sự chú ý của nhân vật hoặc quái vật đối với người chơi. Trong các trò chơi, người chơi nào thu hút aggro thì sẽ bị quái dí.