Chương 1: Xương Rồng Thức Tỉnh
Ví dụ, khi so sánh hai vật trông giống hệt nhau, dù có sự khác biệt rõ ràng như chênh lệch một milimet chiều dài, một gam trọng lượng, hay một mililit dung tích, thì hầu như chẳng có ai cầm trên tay mà nhận ra được. Đa số mọi người sẽ bỏ qua mà không hề hay biết có sự khác biệt. Nếu không có một góc nhìn mới, mọi thứ sẽ mãi ở trạng thái đó.
Điều này cũng đúng khi áp dụng vào cách sống. Người ta cứ sống mà không nhận ra những sai lệch nhỏ nhặt. Nhưng chính những sai lệch nhỏ bị bỏ qua ấy lại có thể thay đổi cả một cuộc đời.
Nếu không xác định được đích đến, có lẽ sẽ có người cho rằng cứ phó mặc cho dòng đời cũng chẳng sao. Nhưng liệu như vậy có thật sự ổn không?
Đôi khi, nếu không nhận ra điều gì đó, ta có thể đánh mất những thứ quan trọng. Có thể ta sẽ lãng phí thứ gì đó ở một nơi nào đó. Đặc biệt, khi bị giam cầm trong những suy nghĩ cứng nhắc và không thành thật, quỹ đạo cuộc đời cũng sẽ chệch sang một hướng không ngờ tới.
Tuổi thơ của tôi chính là đang đi trên một con đường như vậy. Tôi đã co ro một mình trong một thế giới tăm tối. Cho đến khi tôi gặp “cô bé ấy” ở thị trấn đó――.
Khi gặp nhau, có lẽ trước mắt tôi chỉ hiện ra một lỗ hổng nhỏ như bị một cây kim mảnh đâm vào. Một lỗ hổng nhỏ đến mức có thể bỏ qua.
Thế nhưng, chắc chắn vào lúc đó, một sự khác biệt đã nảy sinh trong tôi. Và rồi cô ấy, từ lỗ hổng nhỏ ấy, đã dễ dàng đưa tôi ra khỏi bóng tối.
Hồi nhỏ, tôi thường cùng mẹ đến một thị trấn để thăm nhà họ hàng. Mỗi lần đến đó, tôi lại có một cảm giác kỳ lạ như được bao bọc trong thứ gì đó mềm mại. Cảm giác an toàn. Ở thị trấn đó, những thứ như vậy hiện hữu rõ ràng như thể có thể nhìn thấy được.
Mọi người mỉm cười chào nhau khi đi lướt qua trên đường, trẻ con tích cực tham gia tình nguyện nhặt rác trong khu phố, nơi đây luôn được giữ gìn sáng sủa, sạch sẽ, và từ “thị trấn yên bình” thật sự rất phù hợp.
Họ hàng của tôi, nói chính xác hơn là vợ chồng chị gái của mẹ tôi và người anh họ Yoshiro hơn tôi năm tuổi, sống ở đó. Bác gái luôn vui vẻ nói: “Toshiko và Yuto-chan đến chơi đấy à, mừng quá”, và lúc nào cũng chào đón chúng tôi một cách dịu dàng. Thị trấn, con người, không khí, và cả dòng thời gian trôi qua, mọi thứ ở đó đều khác biệt so với nơi tôi sống.
Đặc biệt là những ngôi nhà được xây tập trung trên ngọn đồi trên dốc, chỉ cần nhìn vào kích thước và thiết kế là có thể biết ngay họ là người giàu có.
Một ngôi nhà tường trắng kiểu Tây được bao quanh bởi một khu vườn lớn. Đó là nhà bác gái tôi. Đồ đạc cũng rất sang trọng, nhà cửa thì sạch sẽ tinh tươm. Có cả đèn chùm ở khu vực giếng trời. Trong mắt một đứa trẻ, nó trông như một tòa lâu đài.
Người bác trai sống ở đó là một người có chức sắc trong một công ty danh tiếng, còn bác gái là người tận hưởng cuộc sống bằng cách làm những điều mình thích. Bác trai là một quý ông điềm đạm, còn bác gái là một quý bà rộng lượng và dịu dàng, cả hai lúc nào cũng điềm tĩnh và có phong thái uy nghiêm.
Người con trai được sinh ra giữa cặp vợ chồng như vậy – anh Yoshiro – cũng lớn lên trong một gia đình tràn ngập hạnh phúc, chuyên tâm học hành và trở thành một học sinh ưu tú không có gì để chê.
Bác trai và bác gái đều rất hiền, anh Yoshiro cũng yêu quý tôi như em trai, nên tôi rất thích đến nhà họ chơi.
Anh Yoshiro cũng là niềm ngưỡng mộ của tôi. Anh ấy hiểu biết rộng và đã dạy cho tôi rất nhiều điều. Cùng nhau ngắm trăng và các vì sao bằng kính thiên văn từ ban công tầng hai, tìm hiểu về các chòm sao, được anh ấy dạy học, khoảng thời gian ở bên anh ấy thật sự rất vui. Ở nhà đó, dù thức khuya cũng không bị mắng, nên có lần tôi đã nói chuyện với anh Yoshiro suốt cả đêm.
Vì cách nhau nhiều tuổi, chắc anh Yoshiro cũng nghĩ mình phải ra dáng một người anh. Vì vậy, anh ấy luôn quan tâm và nói những lời dịu dàng với tôi, còn tôi cũng thật thà làm nũng anh ấy. Cả hai đều là con một, nên chúng tôi vui vẻ như thể có thêm một người anh em.
Đối với mẹ tôi, ngôi nhà đó cũng rất đặc biệt. Ông bà ngoại đã qua đời, nên người duy nhất mẹ có thể trông cậy là chị gái mình. Bố và mẹ tôi lúc nào cũng cãi nhau không ngớt, nên mẹ thường dẫn tôi đến nhà bác gái như thể để trốn chạy.
Bố tôi là người nóng tính và ăn nói cộc cằn. Ông là một kẻ nghiện rượu, và khi say thì còn trở nên vũ phu hơn bình thường. Những ngày như vậy, cuộc cãi vã giữa bố và mẹ chắc chắn sẽ nổ ra. Đồ đạc bay tứ tung và thường xuyên bị vỡ. Dù tôi có trốn trong phòng mình để không phải chứng kiến, nhưng trong căn hộ chật hẹp, tiếng đồ đạc vỡ và tiếng la hét của bố mẹ vẫn cứ lọt vào tai, khiến cơ thể tôi co cứng lại và không lúc nào được yên ổn.
Vì không có tiền để mua đồ mới, những thứ bị hỏng cứ để nguyên như vậy, còn những thứ có thể sửa được thì dán băng keo lại. Vì cuộc sống tằn tiện, những thứ tôi muốn cũng chẳng bao giờ được mua cho. Cuộc sống nghèo khó và bạo lực của bố. Tuổi thơ của tôi không thể nói là hạnh phúc.
Để giải khuây, có lẽ tôi nên bịt tai và trốn trong chăn khi bố mẹ cãi nhau. Nhưng nghĩ đến việc lỡ có dao kéo xuất hiện và xảy ra đổ máu, tôi lại không thể hoàn toàn lờ đi cuộc tranh cãi của họ, và luôn trong tư thế sẵn sàng cho tình huống khẩn cấp. Chính vì gia đình lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, nên mỗi khi đến thị trấn đó, đến ngôi nhà đó, lòng tôi lại cảm thấy bình yên.
Vì vậy, việc đến thị trấn nơi có bác trai, bác gái và anh Yoshiro là niềm vui của tôi, nhưng sau khi gặp “cô bé ấy”, nơi đó đã trở thành một nơi còn đặc biệt hơn nữa.
Thế nhưng, trước mặt “cô bé ấy”, tôi lại chẳng bao giờ thành thật được. Tôi cứ cố chấp, nói những điều hoàn toàn khác với suy nghĩ của mình, muốn xin lỗi mà không thể nói ra, thật là một kẻ ương ngạnh.
Nhưng “cô bé ấy” đã dịu dàng ở bên một người như tôi, và luôn chìa tay cứu giúp. Tại sao cô ấy lại nghĩ cho tôi nhiều đến vậy, bây giờ tôi đã hiểu rõ đến đau lòng.
Khi lớn lên, tôi trở thành một giáo viên tiểu học. Nhìn vào gương mặt của từng đứa trẻ, tôi thấy có những đứa trẻ giống hệt tôi lúc đó. Chúng đều mang trong mình những vấn đề riêng, và phát ra tín hiệu “cứu con với” không phải bằng lời nói mà bằng cả cơ thể.
Chính vì nhìn thấy rõ điều đó, nên lần này tôi muốn trở thành một nhà ảo thuật, dùng phép thuật để làm cho bọn trẻ vui vẻ và cứu giúp chúng. Tôi muốn cùng chúng tìm ra con đường để mọi thứ tốt đẹp hơn dù chỉ một chút. Nhìn bọn trẻ, những suy nghĩ đó lại trỗi dậy trong tôi.
Việc tôi chọn con đường làm giáo viên cũng có một phần lý do như vậy, nhưng lý do lớn nhất là vì “cô bé ấy” đã nói với tôi: “Tương lai cậu sẽ trở thành thầy giáo đấy”.
“Cô bé ấy” ngưỡng mộ các nhà ảo thuật và đã biểu diễn ảo thuật cho tôi xem. Nhưng lại vụng về đến mức lần nào cũng thất bại. Dù vậy, cô ấy vẫn luôn mỉm cười và biểu diễn cho tôi. Lúc nào cũng có chút đãng trí và để lộ sơ hở, nhưng cô ấy đã phát huy một sức mạnh không thể tin nổi và làm tôi cảm động.
— Bây giờ, lồng ngực tôi đang bị siết chặt bởi những cảm xúc xót xa dâng trào. Lúc này, tôi đang ôm chặt một chậu xương rồng nhỏ trong tay.
Đúng vậy, đây chính là khoảnh khắc phép màu vừa xảy ra. Và phép màu này là lần thứ ba.
Sau giờ học, trong lớp học ồn ào khi bọn trẻ đang chuẩn bị về nhà, tôi nhẹ nhàng đặt chậu xương rồng lên chiếc kệ ở cuối lớp.
“Ơ!? Thầy vừa mới ra khỏi lớp mà, sao lại ở đây ạ?”
“Đúng đó! Thầy quay lại từ lúc nào vậy?”
Bọn trẻ la lớn, vừa ngạc nhiên vừa nhìn chằm chằm vào tôi.
“A, là xương rồng. Sao thầy lại cầm thứ đó ạ?”
Bọn trẻ xúm lại, tò mò nhìn tôi và cây xương rồng.
Bọn trẻ ngạc nhiên cũng phải thôi. Ngay cả chính tôi cũng đang kinh ngạc, tim vẫn còn đập thình thịch.
Lúc đó, chắc hẳn mặt tôi trông như sắp khóc. Tôi cố gắng gồng mình để không bị phát hiện, mỉm cười nhìn bọn trẻ.
“Cái này à? Đây là của một người rất quan trọng với thầy tặng đấy.”
“Người quan trọng ạ?”
Thêm vài đứa trẻ nữa tụ tập lại vây quanh tôi. Ánh mắt đầy tò mò của chúng hướng về cây xương rồng. Một học sinh định đưa ngón tay ra chạm vào cây xương rồng, tôi cười và cảnh báo.
“Chạm vào gai là đau đấy.”
Học sinh đó lập tức rụt tay lại, co người vì sợ hãi. Cử chỉ đó thật đáng yêu. Bọn trẻ xung quanh thấy vậy cũng bật cười khúc khích.
“Không cần phải sợ đến thế đâu. Xương rồng không tấn công đâu. Nhìn kỹ mà xem. Dù có gai nhưng trông nó hiền lành mà, phải không?”
Tôi nói vậy cũng là vì cây xương rồng. Bọn trẻ nhìn chằm chằm vào cây xương rồng như để xác nhận.
“Thầy ơi, cái này có ra hoa không ạ?”
Lại có ai đó hỏi. Tôi không biết phải trả lời câu hỏi đó như thế nào.
Tôi biết xương rồng có thể ra hoa, nhưng liệu cây xương rồng này có còn ra hoa nữa không.
“Cây xương rồng này chỉ nở hoa ba lần thôi.”
Giọng nói ngây thơ nhưng dứt khoát ấy lại vang lên. Bông hoa lần thứ ba vừa mới tàn xong.
“Ừm, có lẽ sẽ nở đấy. Nào, các em, đến giờ về nhà rồi. Trời tối nhanh lắm nên về thẳng nhà, đừng la cà nhé.”
“Vâng ạ. Em chào thầy.”
Dù bị đuổi ra khỏi lớp, chúng không hề tỏ vẻ khó chịu mà vẫn chào tôi bằng giọng nói khỏe khoắn. Sau khi bọn trẻ rời đi, lớp học trở nên yên tĩnh như thể âm thanh đã bị tắt đi. Dưới ánh nắng chiều tà của mùa thu buồn bã và đỏ rực, tôi đã đứng nhìn cây xương rồng một lúc lâu.
Và rồi tôi nghĩ về “cô bé ấy”, người đã biểu diễn những trò ảo thuật vụng về. Nhà ảo thuật riêng của tôi, và cũng là người đã cho tôi xem một màn ảo thuật kỳ diệu thực sự và dạy cho tôi những điều quan trọng – Hanasaki Habane. Ngay cả bây giờ, nụ cười lúc đó của cô ấy vẫn hiện lên trong tâm trí tôi…
Kỳ nghỉ hè năm lớp bốn, tôi được mẹ dẫn đến nhà bác gái chơi vài ngày. Anh Yoshiro đang chuẩn bị cho kỳ thi vào cấp ba, lúc đó anh ấy đang tham gia trại hè luyện thi của lớp học thêm nên tôi không gặp được. Không có anh Yoshiro, người thường chơi với tôi, tôi có chút thất vọng, nhưng bù lại, bác trai và bác gái đã rất quan tâm để tôi không cảm thấy buồn chán.
“Con đã cất công đến đây mà Yoshiro lại không có nhà, Yuto-chan không có ai chơi cùng chắc là chán lắm nhỉ.”
Bác gái lẩm bẩm như thể đó là một nỗi lo lắng nghiêm trọng.
Không có anh Yoshiro thì thật đáng tiếc, nhưng vì việc học thì cũng đành chịu. Tôi làm ra vẻ không sao.
“À đúng rồi, nhà đối diện có một cô bé tên là Habane-chan, cùng tuổi với Yuto-chan đấy, có lẽ sẽ hợp nhau. Bác sẽ nhờ xem có thể chơi cùng nhau không nhé.”
Nghe đến con gái, tôi thoáng chốc không hứng thú, và tôi cũng không thích việc bị ép phải tìm người chơi cùng.
Môi tôi khẽ mấp máy muốn nói ra suy nghĩ của mình, nhưng nhìn thấy bác gái đã hoàn toàn hào hứng, tôi không thể nói được. Tôi cảm thấy có lỗi với nụ cười dịu dàng của bác, nên chỉ cười gượng cho qua chuyện.
Bác gái coi đó là sự đồng ý, liền nhanh chóng ra khỏi nhà và chạy sang nhà đối diện. Và rồi bác đã nhanh chóng sắp xếp một buổi chơi chung.
Chắc hẳn bác gái đã nói quá lên rằng tôi rất muốn chơi. Bác gái là người hay lo chuyện bao đồng và được hàng xóm tin cậy. Bác có uy tín, ngược lại, khi bác nhờ vả điều gì cũng không ai từ chối.
Tôi cũng hiểu rõ điều đó, nên dù không muốn cũng không thể từ chối. Nghe theo ý kiến của bác gái luôn là lựa chọn đúng đắn.
Còn mẹ tôi thì cứ ỷ lại vào chị gái mình. Như thể đã quên bẵng tôi, mỗi khi đến thị trấn này, mẹ lại bắt đầu làm những việc mình thích. Lần này cũng vậy, mẹ nói muốn đi mua sắm và nhờ bác gái lái xe đưa đi. Họ chuẩn bị nhanh chóng, nên tôi bị đẩy ra khỏi nhà, dù muốn hay không cũng phải đến nhà đối diện đó.
“Nhờ chị nhé.”
Sau khi gửi gắm tôi, cả mẹ và bác gái đều nhanh chóng đi mua sắm. Có thể làm được điều này là vì trong số những người hàng xóm của bác gái, nhà Hanasaki là thân thiết nhất.
Nghe nói anh Yoshiro thỉnh thoảng cũng dạy Habane học. Nhà Hanasaki này, chỉ vì tôi là em họ của anh Yoshiro, đã đón tiếp tôi một cách dịu dàng dù chưa từng gặp mặt. Thực tế, tôi chẳng thể nào so sánh được với anh Yoshiro. Đúng vậy, một trời một vực. Tôi lo sợ sẽ bị ghét, rụt rè bước qua ngưỡng cửa nhà họ.
“Chào cháu.”
Mẹ của cô bé đó – Hanasaki Sanae – nở một nụ cười thanh lịch và vui vẻ chào đón tôi. Sự quý phái và tao nhã hoàn toàn trái ngược với mẹ tôi, người chỉ biết cãi nhau với bố, khiến tôi thoáng chốc lúng túng. Thế giới sống khác nhau. Đây có lẽ là gia đình giàu có. Lúc đó, tôi chưa hiểu cảm giác ghen tị là gì, nhưng tôi nghĩ rằng ở đâu đó trong lòng, tôi đã ghen tị với gia đình Hanasaki này, khác biệt với gia đình mình.
Vì vậy, tôi đã có một suy nghĩ hơi tự ti vào lúc đó, rằng Habane cũng sống ở một nơi như vậy, nên mới quan tâm và đối xử tốt với một đứa nghèo như tôi.
Tôi không biết phải cư xử thế nào, cứ đứng như trời trồng ở cửa ra vào vì ngại ngùng.
“Ừm, cháu là Serifuji Yuto-kun nhỉ. Nào, đừng ngại, vào nhà đi cháu.”
Cô Sanae nồng hậu chào đón tôi. Phía sau cô, Habane đang rụt rè nhìn trộm. Còn một cậu bé nhỏ hơn đang nhìn chằm chằm vào tôi. Cả hai đều nhút nhát hay sao mà cứ nắm lấy áo mẹ, vừa căng thẳng vừa bồn chồn.
Tôi quyết tâm nói lớn “Cháu xin phép ạ” rồi bước vào nhà, hai đứa trẻ giật mình, cơ thể chúng khẽ run lên.
“Ừm, đây là Habane, còn đây là em trai nó, Kabuto. Nào, chào anh đi các con?”
Habane nói “Chào anh” bằng một giọng lí nhí, còn Kabuto thì trốn sau lưng mẹ và quan sát tôi.
Habane lúc đó để tóc ngắn nên trông như con trai. Nhưng cô bé không hề có vẻ hoạt bát, mà ngược lại, người gầy, dáng nhỏ, trông như một “đứa trẻ yếu ớt”. Dù bằng tuổi tôi, nhưng trông cô bé vẫn như một đứa trẻ con.
Vì là một đứa trẻ có vẻ trầm tính, tôi lo không biết có thể nói chuyện được không. Mà chính tôi cũng đang co rúm người lại vì bầu không khí khác biệt với gia đình mình. Cả hai chúng tôi đều căng thẳng và ngượng ngùng, không thể nói chuyện trôi chảy.
Trước khi gọi tên, tôi thử nói thầm trong lòng “Habane”, cái tên đó thật lạ và mang lại một cảm giác kỳ diệu. Khi biết tên cô bé được viết bằng chữ “Lá” và “Cánh”, tôi bất giác liên tưởng đến hình ảnh một con bướm.
Kết hợp với họ Hanasaki (Vườn hoa), Habane lại giống như một nàng tiên bay lượn quanh những bông hoa. Thực tế, cô ấy là một cô bé dịu dàng đến mức ví như một nàng tiên cũng không ngoa.
Và, ông lão xương rồng cũng đã nói như vậy.
Ông lão xương rồng, đúng như tên gọi, là một ông lão nổi tiếng trong thị trấn này, người yêu thích và trồng rất nhiều xương rồng. Tuy nhiên, tôi không biết về ông lão xương rồng cho đến khi nghe Habane kể.
Nếu lúc đó, tôi không cùng hai chị em này đến gặp ông lão xương rồng, có lẽ tôi đã không có mối quan hệ sâu sắc với Habane.
“Nào nào, mời cháu vào trong.”
Cô Sanae dẫn tôi vào phòng khách mát mẻ có điều hòa, Habane và Kabuto im lặng đi theo sau. Trong không gian rộng rãi, một chiếc TV lớn và những chiếc tủ đẹp đẽ được sắp xếp gọn gàng. Nó giống với ngôi nhà sang trọng của bác gái tôi, nhưng điểm khác biệt là có những vật dụng cá nhân của Habane và Kabuto, tạo nên một cảm giác sống động.
“Cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”
Nghe lời mẹ Habane, tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa trước mặt. Sau khi xác nhận tôi đã ngồi, bà mẹ để lại một nụ cười hiền hậu rồi rời đi.
Trong căn phòng yên tĩnh không một tiếng nói, một luồng không khí mát lạnh lan tỏa. Habane và Kabuto ngượng ngùng quan sát tôi như đang thăm dò phản ứng của tôi. Cả hai cảm thấy có nghĩa vụ phải nói chuyện nhưng vẫn chưa biết phải làm gì, cứ đứng lóng ngóng không yên ở góc phòng. Sự im lặng khi ý thức về nhau khiến tôi cảm thấy có chút không thoải mái.
Sau một lúc như vậy, cô Sanae mang đến những ly trà lúa mạch lạnh cho đủ số người và một đĩa bánh kẹo.
“Cứ tự nhiên nhé.”
Có lẽ là để ý tứ, cô Sanae đặt trà và bánh kẹo xuống rồi lại nhanh chóng rời khỏi phòng. Không có gì để làm, tôi không ngần ngại cầm ly lên và uống trà lúa mạch. Thay vì được mời nước ngọt, ly trà lúa mạch mát lạnh, thơm và rất dễ uống đã nhanh chóng làm dịu cơn khát trong cổ họng đang khô vì căng thẳng của tôi.
Habane và Kabuto nhìn tôi uống một hơi hết sạch ly trà. Khi tôi đặt chiếc ly rỗng xuống bàn, Habane lên tiếng.
“Anh có muốn uống thêm không?”
“Anh uống của em cũng được.”
Kabuto cũng nói theo.
Chắc hẳn nhìn cách tôi uống, chúng nghĩ rằng tôi khát lắm. Cả hai đột nhiên quan tâm và chăm sóc tôi.
Dù hai đứa đã bắt chuyện như vậy, nhưng tôi vẫn còn căng thẳng, bất giác lắc đầu một cách cộc lốc. Nhưng có lẽ vì đã mở lời một lần nên sự căng thẳng đã tan biến, Kabuto không hề để ý đến thái độ của tôi mà vui vẻ lên.
“Anh trai, nếu được thì ăn cả cái này nữa nhé.”
Cậu bé lại gần, lấy một viên sô cô la trên đĩa và mời tôi.
“À, cảm ơn.”
Vì cậu bé cứ dúi vào trước mặt, tôi không thể từ chối nên đã nhận một viên và cho vào miệng. Sô cô la có hạnh nhân bên trong, khi cắn, nó phát ra tiếng “cạch”.
“Woa, anh trai cắn nghe hay quá. Vậy thì, tớ cũng…”
Có lẽ Kabuto thích âm thanh đó, cậu bé cũng cho một viên sô cô la vào miệng. Nhưng nó quá lớn so với miệng của Kabuto nên cậu bé phải vật lộn để cắn. Khi Kabuto cuối cùng cũng cắn được một tiếng “cạch”, chúng tôi cùng cười vì cảm giác thân thiết khi ăn cùng một thứ. Chỉ là một chuyện nhỏ như vậy, nhưng tôi cảm thấy có thể thân với Kabuto.
“A, đúng rồi. Em sẽ cho anh trai xem đồ chơi của em.”
Dường như sự căng thẳng đã hoàn toàn tan biến, Kabuto lôi hộp đồ chơi của mình từ góc phòng ra và ngồi cạnh tôi.
Cậu bé bày ra trước mặt tôi những con thú nhồi bông và robot của một nhân vật nào đó, rồi làm vẻ mặt đắc ý, tôi giả vờ ngưỡng mộ nói “Tuyệt quá nhỉ”.
Chắc vì chỉ có chị gái, nên việc chơi với một đứa con trai như tôi khiến cậu bé cảm thấy vui. Thái độ của cậu bé thay đổi hoàn toàn so với lúc nãy, cậu cười toe toét và rút ngắn khoảng cách với tôi, bắt đầu làm nũng.
Tôi cũng nhớ lại những lúc được anh Yoshiro chơi cùng, cảm thấy như đang nhìn thấy chính mình ngày xưa nên rất vui. Bây giờ tôi đã ở vị trí của một người anh.
Nhưng tôi không biết phải đối xử với Habane như thế nào, nên tôi rụt rè liếc nhìn cô bé.
Habane cũng có cùng suy nghĩ hay sao mà vẫn còn ngượng ngùng bối rối, nhưng mắt thì cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi nghĩ chắc cô bé cũng muốn tham gia, nên hít một hơi nhỏ rồi chủ động bắt chuyện.
“Cho anh xem đồ chơi của Habane đi.”
Tôi không mấy hứng thú với đồ chơi con gái, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể nghĩ ra để bắt chuyện lúc đó.
Ngay lập tức, mặt Habane sáng bừng lên, cô bé như thể đã chờ đợi câu nói đó, liền chạy vụt ra khỏi phòng. Rồi Habane quay lại, ôm một chiếc hộp lớn. Đôi mắt cô bé lấp lánh.
“Cái gì vậy?”
Bên trong hộp không hẳn là đồ chơi, mà là những dụng cụ sặc sỡ gì đó tôi không rõ. Habane lấy ra một thứ trong đó, rồi đột nhiên cất giọng một cách cố ý và nhịp nhàng.
“Không có mánh khóe, cũng chẳng có chiêu trò gì cả!”
Sau khi uốn éo cơ thể sang hai bên một cách kỳ quặc, cô bé duỗi thẳng hai tay về phía tôi và cho tôi xem dụng cụ đang cầm. Tôi chỉ biết ngạc nhiên, ngây người nhìn Habane trước mặt.
Thứ mà Habane lấy ra là một chiếc hộp gỗ nhỏ vừa lòng bàn tay, giống như một hộp diêm lớn.
Cô bé trượt chiếc hộp gỗ để cho tôi xác nhận bên trong trống rỗng, rồi bỏ một đồng xu vào và đóng lại.
“Bây giờ em sẽ làm cho đồng xu này biến mất. Hô biến!”
Sau khi hô một tiếng như vậy mà không hề ngượng ngùng, Habane lại trượt chiếc hộp và cho tôi xem bên trong. Habane cười toe toét nhìn tôi, nhưng tôi chỉ đứng im như tượng, không có phản ứng gì. Nói đúng hơn, tôi đã ngạc nhiên đến sững sờ.
Những trò ảo thuật như thế này tôi đã quen xem trên TV, và mánh khóe cũng đoán được phần nào. Chắc là đáy hộp có hai lớp. Đồng xu chỉ được giấu ở đó, làm cho người ta tưởng nó đã biến mất.
Nếu nó thực sự biến mất, có lẽ tôi cũng sẽ ngạc nhiên trong giây lát. Nhưng đồng xu trong chiếc hộp gỗ của Habane vẫn còn nguyên ở đó, nên thật lòng tôi không biết phải phản ứng thế nào.
Trong trường hợp này, tôi nên tạm thời khen ngợi, hay nên nhẹ nhàng an ủi? Vì đã thất bại thảm hại, nên dù khen hay an ủi cũng đều cảm thấy giả tạo.
Cuối cùng Habane cũng nhận ra thất bại của mình, cô bé trông có vẻ xấu hổ, chỉ biết cười gượng để che giấu. Sau đó, có lẽ cô bé quyết định mặc kệ, cố gắng gượng để xua đi sự ngượng ngùng.
“Em cố tình làm hỏng để chọc cười Yuto-kun đấy.”
Dù cô bé có viện cớ như vậy mà tôi không cười, Habane chỉ biết xấu hổ vô cùng. Tôi cũng không biết phải làm gì, Kabuto lên tiếng như để quan tâm đến tôi.
“Anh trai, không cần để ý đâu. Chị em lúc nào cũng thất bại mà.”
Bị em trai nói thẳng thừng, Habane không thể cãi lại được. Cô bé đỏ mặt và chỉ biết đứng im tại chỗ. Tôi cảm thấy thương cho dáng vẻ của Habane, không đành lòng nên mở lời.
“À, ra vậy. Nhưng mà câu thần chú hay đấy chứ, chắc là…”
Tôi tạm thời tìm một điểm để khen và nở một nụ cười. Có lẽ hơi gượng gạo.
“Vậy à, câu thần chú hay à. Được rồi, phải cố gắng hơn nữa để trở thành một nhà ảo thuật làm mọi người vui vẻ mới được.”
Dù vậy, Habane vẫn nở một nụ cười nhẹ nhõm trước sự tử tế ít ỏi của tôi. Nhìn thấy nụ cười đó, tôi bỗng cảm thấy Habane thật đáng yêu, và cảm giác khoảng cách giữa chúng tôi đã gần lại rất nhiều.
Thất bại của Habane có lẽ lại là một điều tốt. Sự căng thẳng đang đối đầu nhau đã hoàn toàn biến mất, và không khí dần trở nên hòa hợp với những cuộc trò chuyện ngây ngô của trẻ con.
Tôi cũng được chạm vào những dụng cụ ảo thuật của Habane trong hộp và thử một chút. Những mánh khóe đơn giản dành cho trẻ con. Không cần giải thích, chỉ cần chạm vào là tôi có thể sử dụng được ngay.
“Yuto-kun, lần đầu tiên mà giỏi quá. Cậu có tài hơn tớ nhiều.”
Habane khen tôi một cách quá đáng, nên tôi không chắc cô bé có nói thật không, nhưng bị khen đến mức này với một bộ ảo thuật trẻ con như vậy, tôi chỉ muốn nói rằng chắc hẳn Habane rất vụng về.
Nhưng nhìn thấy cô bé lần lượt đưa dụng cụ cho tôi và nghiêm túc giải thích cách sử dụng từng thứ một, tôi không thể coi thường được
“Chỗ này làm thế này có lẽ tốt hơn. Như thế này này, hô biến!”
Trong lúc làm ảo thuật, tôi cũng dần cảm thấy vui vẻ, vừa hô thần chú vừa biểu diễn theo cách của mình.
“Woa, Yuto-kun ngầu quá.”
Habane vỗ tay khen ngợi, khiến tôi đỏ mặt.
“Anh trai, giỏi quá, giỏi quá.”
Ngay cả Kabuto cũng hùa theo, khiến không khí trở nên vui vẻ hẳn lên.
“Yuto-kun, dùng cái này thử lại lần nữa đi.”
Habane cho tôi xem một chiếc mũ chóp cao và một chiếc áo choàng đen. Đó là trang phục ảo thuật dành cho trẻ em.
Habane đội chiếc mũ chóp cao lên đầu tôi đang bối rối. Chiếc áo choàng đen bóng loáng bay phấp phới trong không trung và che phủ lưng tôi. Bàn tay nhỏ bé của Habane buộc dây lại, cổ tôi cảm thấy hơi nhột.
“Thế này là được rồi.”
Nhìn tôi đứng ngơ ngác, Habane gật đầu hài lòng.
“Anh trai ngầu quá.”
Kabuto cũng cười và khen tôi. Nhờ vậy mà tôi không cảm thấy khó chịu.
Kabuto đã hoàn toàn thân thiết với tôi, và Habane cũng tích cực nài nỉ tôi “làm cái này đi”, “làm cái kia đi”. Tôi cũng mặc trang phục ảo thuật và cười lớn, cô Sanae thỉnh thoảng ghé vào xem, thấy chúng tôi chơi đùa hòa thuận thì mỉm cười.
Habane có lẽ rất vui khi được nói chuyện về ảo thuật, cô bé cứ nói không ngừng nghỉ.
“—Thế rồi, ông lão xương rồng ở đó đã nhận tớ làm đệ tử.”
“Ông lão xương rồng?”
“Đúng vậy, là một ông lão sưu tập rất nhiều xương rồng, và ông ấy thường biểu diễn ảo thuật cho tớ xem.”
Tôi nghĩ đó là một ông lão kỳ lạ, nhưng không thể hình dung ra được nên lúc đó cũng không nghĩ sâu xa.
“Ông lão xương rồng đó, có giỏi ảo thuật không?”
“Nói chung là rất tuyệt, kỹ thuật của ông ấy rất lớn và đáng kinh ngạc. Thỉnh thoảng ông ấy định dùng ai đó làm vật thí nghiệm để biểu diễn mánh khóe, nhưng mọi người đều chạy mất, nên tớ giúp ông ấy. Tớ chỉ giúp vì vui thôi, nhưng ông lão xương rồng có vẻ rất vui vì điều đó, và đã nhận tớ làm đệ tử. Từ đó tớ gọi ông ấy là Sư phụ.”
Tôi nghĩ nếu đã nói thì phải phát âm rõ ràng đến chữ “u” trong “Shishou”, nhưng cách nói ngọng nghịu lại có vẻ đáng yêu và rất giống Habane.
“Đúng rồi, bây giờ chúng ta đi chơi đi. Tớ là đệ tử nên được bảo là lúc nào đến chơi cũng được. Tớ sẽ giới thiệu Yuto-kun nữa. Tớ nghĩ Sư phụ sẽ vui lắm. Ông ấy rất thích trẻ con.”
“Đi bây giờ à?”
Tôi hỏi lại như vậy, nhưng Habane như thể nghĩ rằng đã quyết thì phải làm ngay, liền đứng phắt dậy và đi báo cho mẹ một cách hào hứng rằng “Con đi chơi nhà ông lão xương rồng đây”. Cô Sanae không phản đối mà mỉm cười tiễn chúng tôi đi.
Kabuto nắm tay tôi đi. Giữa trời nóng nực này, tôi vẫn chấp nhận bàn tay đẫm mồ hôi của cậu bé. Được cậu bé quý mến như vậy, tôi rất vui.
Bình thường tôi hay ở một mình, nên việc cùng ai đó làm gì đó thật vui không tả xiết. Rồi cũng sẽ phải trở về thị trấn của mình, một cuộc sống cô đơn đang chờ đợi. Nghĩ đến điều đó, tôi lại sợ mình sẽ bị nhuốm màu bởi hai chị em này. Trong lòng tôi đâu đó cảm nhận được rằng, nếu quá thân thiết, lúc chia tay sẽ rất đau khổ.
Tôi vừa nhìn Habane đi phía trước vừa lau mồ hôi. Ánh nắng mặt trời chói chang đến mức tôi phải nheo mắt và nhăn mặt.
Chúng tôi sẽ đi đến đâu đây. Những ngôi nhà lọt vào tầm mắt trên đường đi đều to lớn và lộng lẫy, cả khu vực này dường như là một thế giới hoàn toàn khác với thị trấn tôi đang sống. Ánh nắng gay gắt của mặt trời thiêu đốt da thịt. Cứ như một sa mạc. Nhưng những ngôi nhà xung quanh lại trông như được tưới đẫm nước, tất cả đều tươi tốt. Ở đây, dường như luôn có một tương lai tươi sáng, không hề nao núng trước bất kỳ hoàn cảnh nào. Mang theo cảm xúc đó, tôi được Habane dẫn đến nhà của ông lão xương rồng nổi tiếng.
Ngay khi dừng lại ở đó, tim tôi đập thình thịch. Tôi vừa lau mồ hôi trên trán một cách tùy tiện, vừa đứng như trời trồng nhìn lên ngôi nhà một lúc. Những cây xương rồng to như cột nhà, mọc quá um tùm thành từng cụm, dễ dàng vượt qua chiều cao của tầng một và chiếm lĩnh cả ngôi nhà. Chúng được buộc dây lại để không bị đổ vì quá lớn, trông như những sinh vật bị bắt giữ. Một ngôi nhà bị xâm chiếm bởi những cây xương rồng khổng lồ. Tôi bị choáng ngợp trước cảnh tượng đó và không thể cử động.
Hơn nữa, không chỉ dừng lại ở đó, rất nhiều loại xương rồng khác được trồng trong chậu, chúng cũng được xếp san sát trên tường rào và trước cửa nhà. Khắp nơi, xung quanh nhà toàn là xương rồng. Dưới ánh nắng trực tiếp gay gắt, ngôi nhà đó có những mảng sáng tối rõ rệt. Điều đó trông thật kỳ quái và đáng sợ.
Cái nhà này là cái gì vậy. Có lẽ thấy thú vị khi nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi, Habane cười và tự đắc bấm chuông cửa nhà đó. Từ bên trong, một giọng nói khàn khàn đáp lại “Vâng”, và khi Habane trả lời “Sư phụ, là Habane đây ạ”, một cuộc trò chuyện thân mật diễn ra: “Ồ, Habane-chan à. Chờ một chút nhé”. Và sau đó, cánh cửa ra vào mở ra một cách mạnh mẽ và một ông lão lao ra.
“Đến đúng lúc lắm. Ta đang luyện tập một trò ảo thuật mới đây.”
Một cái đầu hói chỉ còn lơ thơ vài sợi tóc. Trên mặt có những vết đốm như dính sô cô la, người gầy gò trông như bộ xương. Nhưng ngay khi nhìn thấy Habane, nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt ông lại chính là hình ảnh của một ông lão hiền lành, tốt bụng.
Người này là ông lão xương rồng—.
Những cây xương rồng khổng lồ như những vị thần hộ mệnh, những chậu xương rồng vây quanh như những tín đồ, và ông lão xương rồng, đúng như tên gọi, trông như một vị chủ nhân được xương rồng yêu mến và ngưỡng mộ.
“Sư phụ, hôm nay con dẫn bạn đến. Cùng vào được không ạ?”
“Tất nhiên là hoan nghênh rồi. Nào nào, vào trong đi. Trời nóng thế này mà các cháu đến chơi, thật quý quá.”
Có lẽ ông rất quý Habane, ông nở một nụ cười rạng rỡ với ánh mắt hiền từ và mời chúng tôi vào nhà. Cởi giày ở cửa và bước vào, chúng tôi được ông lão xương rồng dẫn đi dọc hành lang. Bên trong nhà, những chậu xương rồng cũng được đặt ở khắp nơi.
Khi được dẫn vào phòng kiểu Nhật của ông lão xương rồng, một mùi hương đặc trưng của người già, giống như mùi thảo dược, thoảng qua mũi tôi. Trong phòng đó cũng có những chậu xương rồng, và nó tràn ngập những thùng các-tông xếp chồng lên nhau cùng các dụng cụ ảo thuật, khó có thể nói là được sắp xếp gọn gàng. Có lẽ ông là một người bừa bộn. Vừa dọn dẹp qua loa khu vực đó, ông lão xương rồng vừa cười ngượng ngùng.
“Xin lỗi nhé. Bừa bộn quá.”
Nói rồi ông lấy những chiếc đệm ngồi từ trong tủ ra và xếp chúng thành một hàng ngang.
“Vậy thì, ngồi đây chờ một chút nhé.”
Ông lão xương rồng rời khỏi phòng. Chúng tôi ngồi trên những chiếc đệm được xếp thành hàng ngang giữa phòng. Habane cười toe toét nhìn tôi.
“Gì, gì thế?”
Dù tôi hỏi, Habane chỉ cười một cách tinh nghịch. Ngược lại, Kabuto lại nhìn tôi với ánh mắt có chút lo lắng. Trước biểu cảm đối lập của hai chị em, tôi vừa thắc mắc trong đầu vừa quan sát khắp phòng của ông lão xương rồng. Những cây xương rồng được đặt đây đó tạo ra một sự hiện diện kỳ lạ.
Thoát khỏi cái nóng lúc nãy, mồ hôi nhanh chóng khô đi. Tôi đang cảm thấy nhẹ nhõm vì sự mát mẻ đó thì ông lão xương rồng xuất hiện, tôi ngạc nhiên đến mức tưởng như mắt sắp rơi ra ngoài.
“Hả…”
Một tiếng kêu kinh ngạc không thành lời bật ra từ cổ họng tôi.
Trong khi tôi đang ngạc nhiên, Habane lại cười khúc khích và vỗ tay, còn Kabuto thì bình thản ngồi chấp nhận cảnh tượng trước mắt. Càng nhìn, trang phục của ông lão xương rồng càng kỳ quái. Ông mặc một chiếc áo khoác vàng chóe lấp lánh, cổ đeo một chiếc nơ bướm lớn bảy màu trông như hai chiếc quạt giấy ghép lại. Đó là một bộ trang phục nghiệp dư như thể để mặc trong các buổi tiệc tùng, nhưng có lẽ vì vội vàng mặc nên khóa kéo của chiếc quần vàng chóe cùng bộ với áo khoác đã mở toang. Dù trong bộ dạng như vậy, ông vẫn không hề ngượng ngùng mà tự mình hô hào, uốn éo theo một nhịp điệu độc đáo.
Người xem như tôi cảm thấy xấu hổ muốn cúi mặt xuống, nhưng lúc đó, tiếng cổ vũ của Habane vang lên.
“Ố là la, Sư phụ, ngầu quá!”
“Hả…”
Mặc kệ sự bối rối của tôi, ông lão xương rồng càng đắc ý hơn, cầm dụng cụ lên và bắt đầu biểu diễn ảo thuật.
“Cha-ra-ra-ra-ra-ra~♪ Cha-ra-ra-ra-ra-ra~ra~♪”
Ông còn tự ngân nga nhạc. Đó là bản “El Bimbo” kinh điển trong ảo thuật.
Habane đã hoàn toàn hòa theo nhịp điệu của ông lão xương rồng, nên tôi khẽ hỏi Kabuto ngồi bên cạnh.
“Này, cái này là sao…”
“Đây là ảo thuật của ông lão xương rồng đấy. Lúc nào cũng thế này.”
Kabuto rất bình tĩnh. Lúc nãy chơi đùa thì cậu bé cười như một đứa trẻ, nhưng bây giờ lại có vẻ chững chạc.
“Nhưng mà nhìn kìa. Khóa quần mở kìa.”
“Vâng, cái đó cũng là chuyện thường ngày thôi. Em quen rồi.”
Đây có phải là chuyện có thể quen được không. Tôi tự mình thắc mắc, vừa dùng ý niệm cầu mong ông lão xương rồng nhận ra khóa kéo của mình.
Tôi chỉ biết sững sờ trước cảnh tượng kỳ lạ đang diễn ra trước mắt. Kabuto thì bình thản xem, còn Habane thì vui vẻ cười khúc khích. Chỉ có mình tôi là không theo kịp tình hình, chỉ biết há hốc mồm ngây người.
Lý do là vì tôi không chỉ không theo kịp phản ứng của Habane và Kabuto, mà còn hiểu được ý nghĩa của sự “tuyệt vời” trong ảo thuật của ông lão xương rồng.
“Đây là màn xử lý bài Tây nhanh như chớp đấy. Chớp mắt là bỏ lỡ đấy.”
Những động tác kỳ quặc, uốn éo cơ thể sang hai bên. Ông cầm bộ bài trong tay, uốn cong thành hình vòm, và định bắn chúng đi. Tay kia đã sẵn sàng ở dưới để đỡ. Bộ bài kêu lách tách. Là kỹ thuật spring. Nhưng nó không bung ra. Chúng tuột khỏi tay ông. Cuối cùng, ngay cả vài lá bài còn sót lại trên tay, ông cũng ném đi một cách cẩu thả.
“Ta-da!”
Dù thất bại, ông vẫn làm một động tác kết thúc với phản ứng thái quá, như thể vừa trình diễn một mánh khóe cực kỳ tuyệt vời. Không hiểu sao khuôn mặt ông lại đầy tự tin.
“Vẫn còn đang luyện tập, có lẽ hơi sớm quá. Mà thôi, trông cũng ra dáng đấy chứ. Giờ đến tiết mục tiếp theo.”
Ngay từ đầu tôi đã lo lắng. Cứ thế này liệu có ổn không.
Ông đá văng những lá bài rơi dưới chân một cách mạnh bạo, rồi lôi một chiếc xe đẩy có bánh xe từ góc phòng ra. Trên đó có một chiếc hộp đen. Nhưng có thể thấy được ngăn kéo, nên việc có thứ gì đó bên trong đã bị lộ tẩy.
“Vậy thì, ta sẽ lấy một con bồ câu ra từ chiếc hộp rỗng này.”
Hả, bồ câu? Tôi bắt đầu cảm thấy bất an. Vừa cho xem chiếc hộp rỗng, tay kia của ông đã thản nhiên kéo ngăn kéo của chiếc xe đẩy phía trước.
Tôi đang nghĩ, "Lẽ nào là một con bồ câu..." thì ông lôi ra một con thú nhồi bông trông giống vậy, rồi diễn như thể nó vừa chui ra từ chiếc hộp. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì đó không phải là bồ câu thật, nhưng quả thực không thể coi đó là ảo thuật được.
Ông lão xương rồng làm cho con bồ câu nhồi bông chuyển động như thể nó còn sống.
“Nào, Pi-chan, chào mọi người đi.”
Khi ông lão xương rồng nói vậy, con bồ câu đáp lại bằng một giọng kỳ lạ.
“Chào mọi người. Tớ là Pi-chan.”
Chắc là định nói tiếng bụng, nhưng miệng của ông lão xương rồng lại cử động rõ mồn một.
“Vậy thì Pi-chan, về nhà đi nhé.”
Ông lão xương rồng lại đặt con bồ câu vào trong ngăn kéo. Rốt cuộc đó là cái gì vậy. Không có thời gian để suy nghĩ, đột nhiên một tiếng “bốp” vang lên trong phòng khi ông vỗ mạnh hai tay vào nhau.
“Nào nào, tiếp theo là…”
Cứ thế, màn ảo thuật của ông lão xương rồng tiếp tục.
Tiết mục kinh điển biến cây gậy thành hoa. Đây là dụng cụ cũng có ở nhà Habane. Nhưng nó bị kẹt và không thể ra hoa được. Trong khi tôi chỉ cần một lần là làm được ở nhà Habane mà không cần luyện tập.
Trò ảo thuật đâm bút qua giấy mà không để lại lỗ cũng vậy, ông cứ đâm bút liên tục làm thủng lỗ chỗ, cuối cùng vò nát và vứt đi. Dường như ông không có ý định thành công ngay từ đầu.
Viên bi xuất hiện từ chiếc khăn tay thì lộ rõ trong tay, những lá cờ định lấy ra từ miệng thì dây đã lòi ra từ tay áo, đồng xu hiện ra trong chiếc cốc rỗng cũng không thèm giấu giếm mà thò tay vào túi lấy ra, mánh khóe lộ liễu đến mức dễ nhận thấy. Ông làm những động tác khoa trương và tỏ ra đắc ý. Cứ như một vở hài kịch.
Nhưng, cuối cùng thì tôi nghĩ là không ổn rồi.
“Vậy thì, màn kết là ảo thuật làm nước biến mất đây.”
Cái, cái đó thì nên dừng lại… Tuy nhiên, vẻ mặt của ông lão xương rồng trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, có lẽ nào? Có lẽ những màn trước chỉ là màn dạo đầu. Có lẽ màn kết này sẽ thành công rực rỡ, tôi bất giác nín thở. Một tờ báo được cuộn thành hình nón. Nước từ bình được đổ vào, và nó chảy vào trong. Dòng nước đó đi đâu—nó đã đổ hết xuống tấm chiếu tatami.
“Hả!”
Tôi bất giác kêu lên.
“Vâng, nước đã biến mất khỏi bình.”
Ông lão xương rồng lật ngược chiếc bình. K-không phải thế chứ, tôi định phản bác, nhưng nhìn thấy ông vội vàng lấy giẻ lau chỗ nước đổ, tôi không nói được gì. Cuối cùng ông còn mang cả máy sấy tóc ra, trông khá hoảng hốt.
“Chiếu tatami bị ướt thì phiền thật.”
Gió nóng từ máy sấy làm khô tấm chiếu. Nhìn ông lão xương rồng thản nhiên nói những lời như vậy, tôi không thể nhịn cười. Thấy tôi cười, ông lão xương rồng cũng có vẻ vui.
Ông lão xương rồng không sợ thất bại, ông cứ tiếp tục biểu diễn ảo thuật một mình một cách vui vẻ. Dáng vẻ đó như đang dạy rằng, dù thất bại nhưng thái độ cố gắng hết mình là điều đẹp đẽ. Tôi bị choáng ngợp đến mức, đến nước này thì chỉ có thể nói là thật sự tuyệt vời. Ông lão này, không phải người tầm thường.
Tôi cảm thấy hơi run, có phải vì chiếc áo đẫm mồ hôi bị lạnh đi làm mất nhiệt độ cơ thể không? Hay đây là dấu hiệu của sự cảm động? Ban đầu tôi còn ngạc nhiên, nhưng cuối cùng lại bị cuốn hút lúc nào không hay.
Sau khi xử lý xong tấm chiếu, ông lão xương rồng đứng thẳng lưng rồi từ từ cúi chào một cách trang trọng, xứng đáng với màn kết. Habane vỗ tay với lòng kính yêu, Kabuto cũng vỗ tay theo. Tôi còn đang ngẩn ngơ, chậm một nhịp mới vội vàng vỗ tay.
Dưới chân ông lão xương rồng, những mảnh vụn của màn ảo thuật lúc nãy vương vãi như rác. Một sự bừa bộn táo bạo. Tôi không thể không nghĩ rằng thật đáng nể. Đây chính là “màn ảo thuật tuyệt vời” mà Habane đã nói.
Habane không phải là thích ảo thuật, mà có lẽ cô bé thích chính ông lão xương rồng lộn xộn này. Ông lão xương rồng cũng nở một nụ cười mãn nguyện, và hướng ánh mắt hiền từ về phía chúng tôi.
“Nào, tiếp theo chúng ta cùng ăn kem nhé.”
Ông lão xương rồng không dọn dẹp phòng mà dẫn chúng tôi đến nhà bếp có bàn ăn.
Tôi đã quen mắt với bộ trang phục vàng chóe, và không còn cảm thấy kỳ quặc nữa. Cả cái khóa quần mở toang một cách hiên ngang kia nữa—. Ông lão xương rồng là một người như vậy, điều đó đã khắc sâu vào ký ức của tôi.
Dẫn chúng tôi vào bếp, ông lão xương rồng lấy ra những ly kem từ tủ đông. Woa, Häagen-Dazs. Cảm nhận được sự hào phóng của ông lão xương rồng khi ông không ngần ngại đưa chúng cho chúng tôi.
“Sư phụ, bộ bài chỉ là do nó không trơn thôi phải không ạ?”
Habane vừa mở nắp ly kem vừa nói.
“Đúng vậy, những bộ bài giấy thông thường có những lá khó bung ra.”
Trong lúc hai người họ bàn luận về ảo thuật, tôi và Kabuto im lặng ăn kem. Một lúc sau Habane cũng bắt đầu ăn, nhà bếp trở nên yên tĩnh, và ông lão xương rồng mỉm cười như đang dõi theo chúng tôi.
Ông lão xương rồng, người vợ đã mất sớm và đang sống cùng vợ chồng con trai. Hôm nay ông ở nhà một mình, nên trong nhà bao trùm một sự tĩnh lặng.
Trong nhà cũng có xương rồng ở khắp nơi, nhưng chúng được đặt giữa những cuốn sách và vật dụng nhỏ, trên kệ hoặc bên cửa sổ, tạo ra một không khí trang nhã khác với bên ngoài. Có vẻ như ngoài phòng của ông lão xương rồng và khu vực xung quanh nhà, đây là một nơi ở tươm tất.
Ông lão xương rồng nhìn chúng tôi với ánh mắt hiền từ. Điều đó thật bình yên.
“Sư phụ, bài tập hè của con là viết văn về một người vĩ đại, con viết về Sư phụ được không ạ?”
“Habane-chan, được thôi, nhưng ta có được không?”
“Vâng. Vì Sư phụ là Sư phụ của con, nên là một người vĩ đại ạ.”
Nghe lời Habane, ông lão xương rồng nheo mắt lại, trông rất vui.
Dù mới gặp lần đầu, nhưng nhìn thấy Habane ngưỡng mộ ông, tôi cũng phần nào hiểu được con người của ông lão xương rồng. Ông lão xương rồng đối xử với trẻ con một cách dịu dàng và đầy tình yêu thương. Ngay cả với tôi, người mới gặp lần đầu.
“Yuto-kun, cháu từ nơi xa xôi đến đây, thật quý quá. Gặp được cháu ta vui lắm.”
Dù chỉ nói chuyện với Habane, nhưng ông cũng bắt chuyện với tôi. Cứ như thể ông coi tôi là đứa cháu của mình đã lâu không gặp. Lòng tôi cũng trở nên ấm áp. Tôi đã hoàn toàn thích ông lão xương rồng. Nhưng đâu đó, tôi lại ngại ngùng không thể thành thật thể hiện điều đó, nên chỉ ít nói và im lặng.
“Habane-chan, có luyện tập ảo thuật không?”
Ông lão xương rồng hỏi Habane đang chăm chỉ ăn kem.
“Vâng. Nhưng mà, con đã biểu diễn ảo thuật cho Yuto-kun xem, nhưng không thành công ạ.”
“Không có gì phải xấu hổ cả. Cuộc đời các cháu còn dài. Nên thất bại bao nhiêu cũng được. Cứ lặp đi lặp lại là được thôi.”
Sau khi được xem màn ảo thuật thất bại ngoạn mục như vậy, lời nói của ông lại càng có sức thuyết phục. Tôi cảm thấy trong đó không chỉ có ảo thuật, mà còn ẩn chứa một thông điệp sâu sắc của ông lão xương rồng.
Ông lão xương rồng vừa làm những động tác khoa trương vừa nói chuyện một cách nhiệt tình và lịch sự. Vì trang phục lòe loẹt nên có chút không hợp, và điều đó thật thú vị. Cứ như thể tôi muốn nghe ông nói mãi—. Không chỉ Habane mà cả tôi cũng suýt nữa đã nghĩ đến việc xin làm đệ tử, cứ như bị bỏ bùa vậy.
Sau khi ăn kem xong, ông lão xương rồng bắt đầu đặt những chậu xương rồng vương vãi khắp phòng lên bàn. Như một chiếc hộp đồ chơi bị lật úp, những cây xương rồng với đủ hình dạng khác nhau trải ra trước mắt tôi. Những cây xương rồng này, đối với ông lão xương rồng, có lẽ cũng có ý nghĩa như ảo thuật.
“Thế nào, đáng yêu chứ.”
Ông khoe những cây xương rồng như thể đang khoe con của mình. Dù đầy gai, nhưng chúng có hình tròn, dài, dẹt, có hoa, và thân hình mập mạp màu xanh lá cây của chúng đều rất độc đáo.
Xương rồng có thể ghép cành, và trong số đó có cả những cây do ông lão xương rồng cải tạo. Dù sao đi nữa, có vẻ như ông đã bị xương rồng mê hoặc và chúng cứ thế tăng lên. Một ông lão bị xương rồng ám ảnh. Dường như có một lý do nào đó.
Từ không khí hòa nhã lúc nãy, ông lão xương rồng đột nhiên nghiêm mặt và hạ giọng.
“Này, chỉ nói ở đây thôi nhé, xương rồng có một sức mạnh kỳ diệu, đặc biệt là khi tắm mình trong ánh trăng tròn, những điều kỳ diệu sẽ xảy ra.”
Ông nhìn xung quanh như thể sợ bị người khác nghe thấy. Habane có vẻ như lần đầu nghe chuyện này, mặt cô bé lộ rõ vẻ tò mò. Tôi thì nghe câu chuyện đột nhiên chuyển sang hướng tâm linh nên có chút hoài nghi.
“Sư phụ, rốt cuộc là có sức mạnh kỳ diệu gì ạ?”
Habane mắt sáng lên, muốn biết thêm.
“Có rất nhiều loại xương rồng, nên sức mạnh kỳ diệu đó cũng tùy thuộc vào từng loại xương rồng. Tóm lại, chúng ẩn chứa sức mạnh tạo ra những phép màu đáng kinh ngạc.”
“Phép màu?”
Tôi bất giác lặp lại, ông lão xương rồng từ từ gật đầu.
“Thật sự có phép màu xảy ra đấy.”
“Sư phụ cũng đã gặp phép màu ạ?”
Khi Habane hỏi, ông lão xương rồng tự tin gật đầu một cách mạnh mẽ. Trông có vẻ đáng ngờ.
“Vì vậy ta mới sưu tập chúng đấy. Thế nào, các cháu cũng muốn có xương rồng rồi chứ.”
Sau này tôi mới biết, thực tế, xương rồng đã tăng lên quá nhiều nên ông đã cho người khác, hoặc quyên góp cho các trường học và cơ sở công cộng nơi mọi người tụ tập. Ông lão xương rồng có phải là người của một tổ chức nào đó đang vận động hành lang để quảng bá xương rồng không? Hay là vì chúng tăng lên quá nhiều nên ông đang nói bừa để xử lý chúng? Tôi mơ hồ nhìn những cây xương rồng.
Xương rồng tạo ra phép màu—.
Phép màu rốt cuộc là gì? Dù có nói là phép màu, tôi cũng không thể tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra. Kabuto cũng không hiểu câu chuyện, cậu bé có phản ứng giống hệt tôi.
“Nếu có cây xương rồng nào muốn, ta sẽ cho. Cứ nói đi, đừng ngại.”
Dù được cho, nhưng xương rồng có gai, trông có vẻ đau nên tôi chưa bao giờ muốn có. Chỉ có Habane là thành thật tỏ vẻ muốn.
“Sư phụ, thật sự được không ạ. Con đang để ý đến cây xương rồng kia…”
Habane chỉ vào một cây xương rồng tròn nhỏ được trang trí trên bệ cửa sổ phía trên bồn rửa trong bếp. Ông lão xương rồng cầm nó lên và đưa ra trước mặt Habane, nhưng lại nhíu mày một cách khó hiểu.
“Habane-chan, tại sao cháu lại muốn cái này?”
Ông lão xương rồng nghiêng đầu như thể ngạc nhiên. Cũng phải thôi, vì cây xương rồng đó trông có vẻ không khỏe, chỗ này chỗ kia đã ngả màu nâu và sắp khô héo.
Có rất nhiều cây xương rồng khác xanh tươi, hình dáng đẹp và khỏe mạnh, tại sao Habane lại chọn cây xương rồng đó?
Tôi cũng đang thắc mắc thì Habane ngập ngừng trả lời như đang lựa lời.
“Ừm, khi con vào phòng này, mắt chúng con đã gặp nhau, và con có cảm giác như nghe thấy tiếng nói.”
“Nghe thấy tiếng nói!?”
Ông lão xương rồng giật mình, nhìn chằm chằm vào Habane. Tôi cũng ngạc nhiên trước lời nói bất ngờ của Habane. Chỉ có Kabuto là có vẻ bình tĩnh, như thể tin vào lời của chị mình. Có lẽ Habane đã nghĩ vậy theo trực giác của con gái.
“Làm gì có chuyện đó.”
Tôi phản bác như vậy, nhưng ông lão xương rồng lại càng nghiêm túc hơn.
“Thực ra ngày xưa, cũng có một cô bé nói điều tương tự. Cô bé đó cũng nghe thấy tiếng nói của xương rồng. Ra vậy, Habane-chan cũng nghe thấy tiếng nói của xương rồng à. Vậy thì cây xương rồng này chắc muốn đến chỗ của Habane-chan. Nhưng, cây xương rồng này đã ngả màu nâu rồi, có thể sẽ khô héo trong tương lai đấy. Dù vậy cũng được chứ?”
“Con sẽ thử chăm sóc nó. Nó có vẻ đang cố gắng sống hết mình, nên con không thể bỏ mặc được.”
“Vậy à, thế thì cây xương rồng đó cũng sẽ vui lắm. Vậy thì mang về đi.”
“Con cảm ơn ạ. Vậy Sư phụ, cô bé đã nói nghe thấy tiếng nói giống con bây giờ ra sao rồi ạ?”
Khi Habane hỏi, ông lão xương rồng từ từ đứng dậy khỏi ghế, đi đến góc phòng và lúi húi lấy ra thứ gì đó. Dáng vẻ đó như thể một câu chuyện tuyệt vời sắp bắt đầu, dù lúc nãy tôi còn phủ nhận câu chuyện của Habane, nhưng bây giờ tôi lại đột nhiên tò mò muốn biết ông lão xương rồng sẽ nói gì. Có lẽ nào phép màu đã thực sự xảy ra? Tôi nhìn chằm chằm vào thứ mà ông lão xương rồng cầm trên tay.
Đó là một chồng giấy vẽ cũ kỹ, ố vàng, mép đã sờn rách. Tất cả đều được vẽ minh họa bằng bút chì màu. Với nét vẽ ấm áp và dịu dàng như tranh minh họa trong sách tranh, một cô bé nhỏ có cánh đang bay quanh một cây xương rồng đầy gai.
Chắc hẳn cô bé đã vẽ rất nhiều để luyện tập. Ban đầu là những nét vẽ của một đứa trẻ, nhưng dần dần đã tiến bộ và trở nên chuyên nghiệp hơn. Nét vẽ cẩn thận, cách tô màu chì dịu dàng, và dường như tràn đầy mong muốn được vẽ bức tranh này. Dù là nghiệp dư, nhưng tôi nghĩ đây là một bức tranh hấp dẫn mà chỉ người này mới có thể vẽ được. Cô bé đã vẽ bức tranh này với tâm trạng gì, bức tranh này ẩn chứa thông điệp gì, tôi rất tò mò. Dù là một bức tranh rất đẹp, nhưng thật đáng tiếc là giấy đã bị phong hóa và trông khá cũ kỹ.
“Người vẽ cái này chính là cô bé đó.”
“Bức tranh dễ thương quá. Đây là tiên nữ ạ?”
“Nghe nói tiên nữ có thể nghe thấy tiếng nói của xương rồng. Và cùng với xương rồng tạo ra phép màu… cô bé đã tạo ra một câu chuyện như vậy.”
Ôi trời, là chuyện bịa à, tôi đang nghe một cách nghiêm túc thì hụt hẫng. Nhưng Habane lại mắt sáng rực và say sưa với câu chuyện đó.
“Em muốn đọc cuốn sách tranh đó.
Kabuto cũng có vẻ hứng thú, cậu bé nhoài người về phía trước.
“Đây không phải là sách tranh đâu. Đó là câu chuyện mà cô bé đó đã kể. Nhưng ta cũng nghe câu chuyện đó và hoàn toàn bị xương rồng cuốn hút, nên chúng mới tăng lên nhiều như vậy.”
Tôi tò mò về quá khứ của ông lão xương rồng và định hỏi thêm về chuyện sau đó.
“Đau!”
Habane đột nhiên hét lên. Có vẻ như cô bé định vuốt ve cây xương rồng và đã chạm nhẹ ngón tay vào. Nhìn vào ngón trỏ, máu đã chảy ra như một chấm đỏ.
“Habane-chan, có sao không?”
“Không sao ạ. Hehehe.”
Habane nhận giấy ăn từ ông lão xương rồng và ấn vào ngón tay mình. Tôi cũng lo lắng nhìn vào, nhưng thực sự chỉ là một chấm nhỏ và máu đã ngừng chảy. Ông lão xương rồng mang băng cá nhân ra định dán vào ngón tay Habane, nhưng đã không còn biết bị đâm ở đâu nữa. Habane và ông lão xương rồng cười, nhưng tôi lại có chút không hài lòng. Vì Habane, câu chuyện đã bị ngắt quãng, và tôi đã không thể hỏi được những điều mình muốn hỏi ông lão xương rồng.
Sau đó, ông lão xương rồng dạy Habane cách chăm sóc xương rồng và dặn dò phải cẩn thận với gai.
“Nghe này, điều quan trọng là phải nói chuyện với xương rồng. Khi mình nói chuyện với xương rồng, nó sẽ cố gắng đáp lại.”
“Vâng, con hiểu rồi ạ.”
Habane ngoan ngoãn nghe theo.
Nghe nói xương rồng được khen sẽ phát triển khỏe mạnh, còn bị nói những lời bạo lực sẽ khô héo. Nếu có thể giao tiếp với con người, có lẽ xương rồng của ông lão xương rồng sẽ làm ảo thuật… trong lúc tôi đang nghĩ những điều ngớ ngẩn và nhìn những cây xương rồng,
“Yuto-kun, có cây xương rồng nào cháu muốn không?”
Ông lão xương rồng đột nhiên nói vậy.
“Ơ, à, không, cháu không cần đâu ạ.”
Bị bắt chuyện đột ngột, tôi lúng túng từ chối. Dù vậy, ông lão xương rồng vẫn kiên trì mời tôi và Kabuto lấy xương rồng, nhưng tôi không có hứng thú với xương rồng, còn Kabuto thì sợ sau khi thấy Habane bị gai đâm nên kiên quyết từ chối.
Tôi nghĩ nếu còn ở đây nữa sẽ bị ép nhận xương rồng, đúng lúc đó Kabuto hét lên “Có chương trình TV con muốn xem”. Tôi cảm thấy như được cứu, và nhân cơ hội đó, chúng tôi quyết định rời khỏi nhà ông lão xương rồng.
Habane ôm cây xương rồng đã trở thành của mình một cách trân trọng, và lịch sự cảm ơn ông lão xương rồng ở cửa ra vào.
“Habane-chan đúng là một cô bé kỳ lạ.”
Nếu nói vậy, tôi chỉ muốn nói rằng ông lão xương rồng còn kỳ lạ và quái đản hơn, nhưng hình ảnh ông lão quái đản đó nhìn Habane với vẻ mặt nghiêm túc lại rất ấn tượng. Dáng vẻ suy tư khi nhìn Habane có lẽ là ông đang nhìn thấy hình ảnh của cô bé đã vẽ bức tranh.
“Habane-chan có lẽ là một nàng tiên. Vì chỉ có các nàng tiên mới có thể nghe thấy tiếng nói của xương rồng.”
Ông lão xương rồng đã nói như vậy. Chắc chắn ông đang ví von, dựa trên bức tranh đó.
“Nếu vậy thì con vui lắm ạ.”
Habane cũng có vẻ rất vui khi được nói như vậy.
“Habane-chan rất dịu dàng, nên chắc chắn phép màu của xương rồng sẽ xảy ra.”
Tiên nữ và xương rồng. Câu chuyện trong bức tranh đó sẽ tạo ra phép màu gì đây. Chắc hẳn ông lão xương rồng đã nghe một câu chuyện có hậu đến mức bị xương rồng ám ảnh.
Tôi nghĩ lần sau gặp lại, nếu có thể nghe được câu chuyện đó thì tốt, và chúng tôi cúi đầu chào ông lão xương rồng “Cảm ơn ông ạ” rồi rời khỏi nhà.
“Yuto-kun, lúc nào đến chơi cũng được nhé. Ta sẽ đợi.”
Lúc chia tay, ông lão xương rồng nói vậy như thể đọc được tâm trạng lưu luyến của tôi. Được người khác đối xử tốt thật vui và lòng tôi cảm thấy mãn nguyện. Tôi cười và vẫy tay với ông lão xương rồng. Ông lão xương rồng cũng vẫy tay lại. Vừa nhìn dáng vẻ đó, tôi vừa lặng lẽ đóng cửa ra vào.
Khi trở lại bên ngoài nóng nực, mồ hôi đã khô lại bắt đầu rịn ra. Vừa lau mồ hôi, tôi vừa ngắm nhìn lại vô số cây xương rồng. Trải nghiệm kỳ lạ vừa rồi có thực sự xảy ra không, tôi nheo mắt suy nghĩ dưới ánh nắng mặt trời.
“Đúng là một ông lão phi thường.”
Rời khỏi nhà ông lão xương rồng, tôi lẩm bẩm một mình, Kabuto đang nắm tay tôi bên cạnh đáp lại “Bình thường mà”. Có lẽ khi đã quen, cảm giác sẽ bị tê liệt.
“Em gặp ông lão xương rồng nhiều đến thế à?”
“Vâng, lúc nào ông cũng biểu diễn ảo thuật như vậy. Sau đó còn cho kẹo, rồi mọi người tụ tập lại chơi cùng ông lão xương rồng.”
“Nghe vui nhỉ.”
“Vâng, vui lắm.”
Đó là lúc tôi đang vừa đi vừa nói chuyện với Kabuto về ông lão xương rồng. Thấy Habane không hề tham gia vào cuộc trò chuyện, tôi quay lại nhìn thì không thấy cô bé đâu. Habane đáng lẽ phải đang ôm cây xương rồng đi theo sau chúng tôi.
“Ơ? Habane đâu rồi?”
Tôi dừng lại, ngơ ngác nhìn quanh, và định quay lại con đường vừa đi thì Kabuto hét lên.
“A, chị hai ở đằng kia kìa. Chơi xấu, biết đường tắt thì phải chỉ cho em chứ.”
Habane đang đi ở phía bên kia góc đường, cách chúng tôi vài chục mét.
“Từ lúc nào mà đã ở đó rồi.”
Khi tôi và Kabuto chạy đến đó, Habane trông có vẻ mệt mỏi. Có lẽ cô bé đã mệt vì đã quá phấn khích ở nhà ông lão xương rồng.
“Sao lại đi trước thế?”
Habane không trả lời mà chỉ im lặng nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Gì, gì thế?”
“Ơ, cái đó, ừm, xin lỗi, không có gì.”
Habane ôm chậu xương rồng vào ngực và bước đi nhanh hơn.
“Chị hai, đợi đã.”
Kabuto đi theo sau, nên tôi cũng đành phải đi nhanh để đuổi kịp. Nhưng Habane không hề đi chậm lại, cứ một mình đi trước tôi.
Khi về đến nhà, xe của bác gái đã đậu trong gara. Có vẻ họ đã đi mua sắm về.
“Vậy thì, tạm biệt ở đây nhé.”
Tôi đứng giữa con đường ngăn cách hai nhà, đối diện với Habane và Kabuto.
“Hả, anh về rồi à? Em còn định cùng xem TV nữa chứ.”
Lời nói đầy tiếc nuối của Kabuto khiến tôi thật sự vui.
“Hôm nay chơi cùng vui lắm. Cảm ơn nhé.”
Khoảng thời gian ở bên hai đứa là một khoảnh khắc vui vẻ chưa từng có.
“Anh trai, ngày mai lại đến chơi nhé.”
“Hả, ngày mai nữa à?”
Được Kabuto mời thì tôi rất vui, và đó là một lời mời không thể mong đợi hơn. Tôi dò xét thái độ của Habane, cô bé vẫn còn vẻ mặt mơ màng. Tôi vô tình nhìn vào cây xương rồng mà Habane đang ôm một cách trân trọng, nó có một bông hoa. Lúc nãy nhận về, có hoa nở không nhỉ.
“Này, cây xương rồng đó…”
Ngay khi tôi vừa nhắc đến cây xương rồng, Habane đột nhiên ngắt lời tôi bằng một giọng mạnh mẽ.
“Cây xương rồng này không sao đâu. Từ giờ chắc chắn sẽ có phép màu xảy ra.”
Tôi còn chưa hỏi gì, Habane đã nói những điều không liên quan. Rồi cô bé nhìn tôi với ánh mắt lo lắng và bất an.
“Từ lúc nãy, cậu cứ nhìn tôi mãi, có chuyện gì à?”
“Ơ, không có gì đâu. Ừm, Yuto-kun, ngày mai chúng ta lại chơi cùng nhau nhé.”
Nghe có vẻ như cô bé đang vội vàng che giấu điều gì đó. Nhưng lúc đó tôi không nghĩ sâu xa, và vì Habane cũng đã mời nên tôi có chút vui mừng và đáp lại “Được rồi”. Rồi chúng tôi vẫy tay chào nhau và đi vào nhà của mình.
Trước khi vào nhà, tôi quay lại nhìn một lần nữa, Habane cũng quay lại nhìn tôi. Khi tôi vẫy tay nhẹ, Habane cũng vẫy tay lại. Ngày mai lại có thể gặp nhau. Nghĩ vậy, mặt tôi giãn ra, và tôi bước vào nhà với một cảm giác ấm áp.
Chỉ cần chơi cùng một lần, chúng tôi đã là bạn thân. Ngày hôm sau, tôi lại vui vẻ đến nhà Habane chơi. Tôi cũng mỉm cười chào cô Sanae.
Hôm đó, chúng tôi bắt chước ông lão xương rồng. Chúng tôi biểu diễn ảo thuật cho nhau xem, cố tình làm hỏng để cùng cười.
“Đúng rồi, giỏi, giỏi.”
Habane vỗ tay vui mừng. Nhưng khi tôi đang nói chuyện với Kabuto, nụ cười trên mặt Habane đột nhiên biến mất, cô bé im lặng với vẻ mặt trầm tư.
“Sao thế?”
Khi tôi hỏi, cô bé trả lời “Không có gì” rồi lại bắt đầu làm ảo thuật với tôi.
“Chúng ta làm ảo thuật bài Tây đi.”
Habane lấy ra một bộ bài, xòe ra và đưa cho tôi.
“Rút một lá đi.”
Tôi làm theo lời Habane, rút ra một lá, nhưng tay tôi trượt và làm rơi nó. Lá bài bay lượn và rơi xuống chân Habane. Là lá Joker. Habane giật mình và nhìn tôi. Cứ như thể vừa nhìn thấy một điềm gở.
“Xin lỗi, xin lỗi, làm lại lần nữa.”
Tôi nhặt nó lên và đưa cho Habane. Habane đột nhiên mất hết hứng thú và thở dài.
“Ảo thuật bài Tây có lẽ vẫn còn khó với tớ.”
“Vậy thì, không làm ảo thuật nữa, chúng ta chơi bài đi.”
Tôi lấy bộ bài từ Habane và xào bài. Kabuto lại gần.
“Anh trai, làm cái trò xòe bài ra đi.”
“À, cái đó à. Không biết có làm được không.”
Trong lúc tôi và Kabuto cười đùa với việc xào bài, Habane nhìn chúng tôi với vẻ mặt buồn bã. Khi tôi nhìn cô bé, cô bé cố gắng gượng cười.
“Yuto-kun.”
Habane đột nhiên mở lời với vẻ mặt nghiêm túc.
“Sao thế?”
“Yuto-kun, cười lên trông đẹp hơn nhiều.”
“Hả, gì vậy, tự nhiên…”
Tôi ngạc nhiên trước lời nói đột ngột, nhưng được Habane nói vậy cũng không thấy khó chịu. Nên tôi cười với Habane. Tôi nghĩ Habane sẽ vui khi thấy tôi cười, nhưng không hiểu sao mắt cô bé lại ngấn lệ và trông như sắp khóc.
Từ khi có cây xương rồng, ánh mắt Habane nhìn tôi có vẻ khác đi. Rốt cuộc là sao vậy. Mãi sau này tôi mới biết được điều đó—.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
