Chương 3: Xương Rồng Dẫn Lối
Dù đã bước sang học kỳ hai, tôi vẫn giữ khoảng cách với mọi người và lủi thủi một mình. Một cuộc sống học đường cô độc. Về đến nhà cũng chẳng khá hơn. Cứ tưởng cuối cùng đã có thể nói chuyện được với Habane, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, cô ấy lại bắt đầu tránh mặt tôi. Trong lòng tôi cứ bứt rứt, khó chịu và ủ rũ không thôi.
Tuy nhiên, vì đang sống nhờ tại nhà bác gái, việc duy nhất tôi có thể làm là học tập, nên ít nhất ở khoản này tôi không dám lơ là hay lười biếng.
Việc học là thứ mà chỉ cần nỗ lực thì sẽ thấy ngay kết quả. Mỗi lần tôi đạt điểm cao trong các bài kiểm tra, cả bác trai và bác gái đều rất vui mừng. Ở lớp, giáo viên chủ nhiệm và các bạn học cũng biết đến tôi như một học sinh chuyển trường học giỏi, và họ bắt đầu dành cho tôi sự nể trọng nhất định. Có lẽ những kẻ thua tôi trong bóng tối sẽ cảm thấy không vui, nhưng ngoài mặt thì chẳng ai lộ liễu tỏ thái độ kình địch cả.
Đạt điểm cao cũng chẳng để làm gì. Dù giáo viên có khen ngợi tôi trước lớp, tôi cũng chỉ lặng lẽ đón nhận như mọi khi. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm nhất khi được làm một kẻ vô hình, giống như đám cỏ dại mọc ven đường chẳng ai thèm để ý.
Thế nhưng, bước ngoặt đã đến trong một tiết thể dục khi chúng tôi chơi bóng rổ. Cú ném của tôi đã lọt lưới ngay sát nút khi trận đấu sắp kết thúc, khiến cả sân vận động sôi trào. Được mọi người khen ngợi, tôi vừa bối rối vừa cảm nhận được sự phấn khích đã lâu không gặp.
“Cú ném ban nãy đỉnh thật đấy.”
Sau giờ học, khi được một bạn học nói như vậy, tôi vui đến mức cười ngượng ngùng.
“Gì đây, cậu cũng biết cười cơ à?”
Cậu ta đấm nhẹ vào vai tôi trêu chọc. Một sự giao tiếp bâng quơ. Tôi cảm nhận được sự tiếp xúc ấy đang lấp đầy trái tim mình. Đó chính là cơ hội để tôi hòa nhập vào lớp học. Không cần phải cố ép mình cô độc nữa. Khi tôi nghĩ vậy, tự nhiên bạn bè cũng xuất hiện quanh tôi.
Tôi cảm nhận được sự thay đổi của bản thân từng chút một. Chỉ cần thay đổi môi trường thôi mà mọi thứ lại khác biệt đến thế này sao.
Ở ngôi trường cũ, có lẽ tôi vẫn đang bị cười nhạo là kẻ thua cuộc, nhưng chuyện đó giờ sao cũng được. Tôi muốn vứt bỏ con người cũ kỹ ấy để trở thành một phiên bản mới. Tôi khẽ nhen nhóm chút hy vọng rằng biết đâu mình có thể trở thành một người tích cực, không còn hèn kém nữa. Chỉ riêng việc suy nghĩ được như vậy thôi đã là một bước tiến lớn rồi.
Sự hèn nhát, sợ hãi khi phải tin tưởng người khác vẫn ẩn giấu dưới lớp da, có lẽ lớp vỏ bọc này sẽ sớm bị lột trần thôi, nhưng ít nhất hiện tại mọi thứ vẫn yên ổn. Có lẽ là nhờ tôi đã có những người bạn cùng cười đùa. Có ai đó ở bên cạnh. Điều đó thực sự khiến tôi vững tâm.
Cuộc sống ở trường thì trọn vẹn, nhưng hễ về đến nhà, tôi lại lo lắng cho Habane và luôn nhìn sang phía nhà cô ấy. Cô ấy đang làm gì nhỉ? Cứ tưởng đã có thể nói chuyện thẳng thắn với nhau, vậy mà giờ Habane lại tỏ ra xa cách. Cô ấy từng hứa sẽ cho tôi xem ảo thuật, nhưng giờ làm như chuyện đó chưa từng tồn tại, khiến trái tim tôi như bị khoét một lỗ hổng lớn.
Tại sao Habane lại giam mình trong nhà? Có lẽ cô ấy cũng đang va phải bức tường nào đó mà tôi không biết và đang vùng vẫy trong đau khổ. Nhưng vì nỗi lo sợ bị Habane cự tuyệt, tôi chẳng dám chủ động bước tới mà chỉ biết quan sát tình hình qua ngày đoạn tháng.
Vào một đêm nọ, khi ánh trăng thu vằng vặc tuyệt đẹp chiếu rọi bầu trời đêm dài. Vì bận chuẩn bị cho lễ hội văn hóa nên tôi về nhà khá muộn. Ngắm nhìn vầng trăng tròn ấy, tôi bất chợt nhớ đến ông lão xương rồng.
*“——Nghe này, chuyện này ta chỉ nói ở đây thôi nhé, xương rồng mang một sức mạnh bí ẩn, đặc biệt là khi tắm dưới ánh trăng tròn, những điều kỳ diệu sẽ xảy ra.”*
Ngày hôm đó, ông lão xương rồng đã nói như vậy. Không biết những cây xương rồng ở ngôi nhà đó giờ ra sao rồi? Nghĩ đến đó, tôi bỗng dưng muốn đến nhà ông lão xương rồng vô cùng. Dựa vào ký ức mơ hồ, tôi bắt đầu đi tìm ngôi nhà ấy. Tôi cứ nghĩ sẽ dễ dàng nhận ra vì đó là ngôi nhà có những cây xương rồng khổng lồ, nhưng tìm mãi chẳng thấy. Tôi định tìm theo biển tên nhà, nhưng chợt nhận ra mọi người đều gọi ông là “ông lão xương rồng”, chứ tôi chẳng hề biết tên thật của ông.
Thấy tôi cứ dáo dác nhìn quanh đầy khả nghi, một người đàn ông trung niên đang dắt chó đi dạo cất tiếng hỏi:
“Có chuyện gì thế? Trông cậu như học sinh lạ mặt ở khu này nhỉ.”
Không rõ ông ấy nghi ngờ tôi là kẻ đáng ngờ hay chỉ có lòng tốt, nhưng được bắt chuyện lúc này thật may mắn. Tôi kể về ông lão xương rồng và giải thích mình đang tìm nhà ông ấy, thái độ của người đàn ông bỗng trở nên thân thiện hẳn.
“À, ông lão xương rồng hả. Ông ấy mất năm ngoái rồi, gia đình đã bán ngôi nhà đó, mấy cây xương rồng cũng bị dọn đi hết. Một biểu tượng của khu phố này biến mất khiến tôi cũng thấy buồn.”
“Hả! Xương rồng bị dỡ bỏ hết rồi sao ạ?”
Tôi buột miệng thốt lên.
“Mấy cây quá lớn thì đành chịu, nhưng họ cũng đem cho hoặc tặng lại cho nhiều người. Có mấy cây quý hiếm lắm, nghe nói nhiều người muốn xin về làm kỷ vật của ông lão.”
“Vậy ạ...”
Tôi chán nản buông thõng vai. Tôi cứ ngỡ nếu nhìn thấy những cây xương rồng đó, tôi và Habane có thể thân thiết lại như xưa.
“Cậu cũng từng xem ảo thuật của ông lão xương rồng rồi sao?”
“Vâng ạ.”
Điều đó khiến tôi rất tự hào, nên tôi trả lời dõng dạc.
“Vậy à, mấy trò ảo thuật đó tuyệt thật nhỉ. Chắc giờ này ông ấy đang biểu diễn cho mọi người trên thiên đường xem cũng nên.”
Nhớ lại những màn ảo thuật của ông lão, tôi cùng người đàn ông đó ngước nhìn ánh trăng. Bộ đồ vàng chóe, cái khóa quần hay bị tuột, dáng vẻ ngớ ngẩn nhưng lúc nào cũng vui vẻ dù có thất bại bao nhiêu lần đi nữa. Hình ảnh mà cả hai chúng tôi đang tưởng tượng chắc chắn giống hệt nhau.
Tôi cảm ơn người đàn ông rồi đi theo con đường ông ấy chỉ. Tôi vẫn ôm một hy vọng mong manh rằng biết đâu vẫn còn sót lại chút xương rồng nào đó, nhưng đúng như ông ấy nói, ngôi nhà đó chẳng còn cây xương rồng nào cả.
Tòa nhà thì vẫn vậy, nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác so với ngôi nhà tôi từng thấy hồi tiểu học. Những cây xương rồng khổng lồ như quái vật kia đã bị dọn sạch sẽ. Ánh trăng lạnh lùng chiếu rọi lên dáng vẻ đã mất đi những dấu ấn ngày xưa một cách vô tình.
“Giá mà còn sót lại dù chỉ một cây thôi.”
Tôi thấy nhớ xương rồng đến lạ, giờ mới thấy hối hận vì hồi đó không nhận lấy một cây. Và rồi, tôi nhớ đến chậu xương rồng mà Habane đã nhận, không biết nó ra sao rồi.
Lúc đó nó đã sắp chết khô, chắc giờ cũng chẳng còn đâu. Nhưng khi ngước nhìn ánh trăng tròn đang tỏa sáng vằng vặc, hình ảnh cây xương rồng cứ ám ảnh trong đầu tôi. Như bị ai đó thúc giục, tôi vội vã chạy băng qua con đường đêm.
Và giờ đây, tôi không đứng trước nhà bác gái mà đang đứng trước cửa nhà Habane. Liệu Habane có chịu gặp tôi không? Nghĩ đến việc bị từ chối, tôi sợ hãi ngước nhìn bầu trời đêm đầy trăng. Ánh trăng sáng như ngọc trai ấy dường như đang mỉm cười dịu dàng và đứng về phía tôi. Được ánh sáng ấy khích lệ, tôi nhấn chuông cửa.
“Vâng,” giọng của cô Sanae vang lên qua loa đàm thoại.
“Cháu là Yuto ạ. Ờm, xin lỗi vì đã làm phiền muộn thế này, nhưng cháu có thể gặp Habane được không ạ?”
“Yuto-kun hả? À, đợi cô một chút nhé.”
Sau đó, cánh cửa mở ra, cô Sanae bước ra với vẻ mặt ái ngại.
“Giờ Habane đang tắm, nên là, hơi...”
Giọng cô ngập ngừng, nghe như đang khéo léo từ chối thay cho con gái.
“Dạ, vậy cháu chỉ muốn hỏi một chuyện thôi ạ, Habane còn giữ cây xương rồng không ạ?”
“Xương rồng? À, cái cây xương rồng tròn tròn đó hả? Nếu là cái đó thì nó đang ở trong phòng Habane.”
“Vẫn còn ạ?”
Việc Habane vẫn giữ cây xương rồng khiến tôi vui mừng khôn xiết. Cảm giác như sợi dây liên kết ngày xưa giữa chúng tôi vẫn còn đó.
“Ừ, còn chứ. Habane quý nó lắm, chăm sóc như thể nó là sinh vật sống vậy. Con bé thỉnh thoảng còn nói chuyện hay nhìn chằm chằm vào nó nữa. Lúc nhập viện con bé cũng mang theo đấy. Cô sợ mang cây cối vào bệnh viện thì không hay lắm, nhưng con bé cứ khăng khăng bảo đó là vật đặc biệt... Nhưng mà cây xương rồng đó có chuyện gì sao?”
“Dạ, ơ, cái đó...”
Tôi chỉ đơn thuần muốn biết số phận của cây xương rồng đó thôi. Nhưng cô Sanae đang chờ đợi câu nói tiếp theo của tôi. Tôi không biết phải nói gì cho phải, trong lúc bối rối, tôi buột miệng nói ra những lời ông lão xương rồng từng bảo.
“Vậy thì, ờm, tối nay, cô nhắn với bạn ấy hãy cho nó tắm ánh trăng được không ạ?”
Do quá phấn khích, tôi nói nhanh như bắn súng liên thanh.
“Hả, được thì được, nhưng rốt cuộc là có chuyện gì thế?”
Cô Sanae nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu trước lời đề nghị kỳ quặc.
“Dạ thì, ngày xưa ông lão xương rồng từng kể chuyện về xương rồng cho chúng cháu nghe...”
Tôi ấp úng kể lại chuyện gặp gỡ ông lão xương rồng và sức mạnh bí ẩn của loài cây này.
“Ra là vậy. Thảo nào Habane lại trân trọng cây xương rồng đó đến thế. Con bé được ông lão xương rồng cưng chiều lắm mà. Được rồi, cô sẽ nhắn lại cho nó.”
Cô Sanae nở một nụ cười dịu dàng không thua gì ánh trăng ban nãy. Tôi chúc cô ngủ ngon rồi rời đi. Tôi ngước nhìn mặt trăng một lần nữa. Tự hỏi sao đêm nay mình lại làm chuyện này, hành động táo bạo của bản thân thật kỳ lạ.
Người ta hay bảo đêm trăng tròn có ảnh hưởng gì đó, đến mức có cả mê tín về người sói. Có lẽ sức mạnh đó cũng đã tác động đến tôi.
“Chắc không có chuyện mình biến thành sói đâu nhỉ.”
Tôi lẩm bẩm rồi tự nhìn lại cơ thể mình.
Hành động của tôi dưới sự dẫn lối của ánh trăng tròn đã tác động ngay lập tức đến Habane vào ngày hôm sau.
Buổi sáng, khi tôi mở cửa định đi học, Habane đã đứng đợi tôi từ lúc nào, dáng vẻ bồn chồn trước cổng. Điều đó quá đỗi bất ngờ khiến tôi giật mình suýt nhảy dựng lên.
“Yuto-kun, chào buổi sáng!”
Giọng nói đầy năng lượng của Habane khiến tôi cảm nhận được sức sống mạnh mẽ. Sự xa cách bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất. Chẳng lẽ xương rồng thực sự đã tạo ra phép màu?
“Ch-Chào buổi sáng.”
Bị phục kích khi chưa chuẩn bị tâm lý, giọng tôi cao vút lên. Mặc kệ điều đó, Habane sấn tới gần tôi.
“Yuto-kun, hôm nay mấy giờ cậu về?”
“Ờm, chắc khoảng năm giờ tớ về được...”
Tôi trả lời trong khi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, Habane liền nói mạnh mẽ như ra lệnh.
“Được rồi. Vậy lúc đó cậu qua nhà tớ nhé!”
“Hả?”
“Tớ đợi đấy.”
Nói xong, cô ấy vội vã leo lên chiếc xe đang đậu trước nhà. Tôi còn chưa kịp chào buổi sáng cô Sanae đang cầm lái thì chiếc xe đã vụt qua trước mắt.
Habane đã đợi tôi giữa buổi sáng đi học bận rộn này sao? Cô ấy không gõ cửa mà đứng đợi để không làm phiền thời gian buổi sáng quý báu của tôi, tôi có thể cảm nhận được sự tinh tế đó.
Sự việc quá đột ngột khiến đầu óc tôi chưa kịp sắp xếp lại, tôi đứng ngẩn ngơ một lúc rồi mới nhớ ra chuyện đi học và vội vã bước đi. Ngay lập tức, chân tôi xoắn vào nhau suýt ngã. Nhìn thấy mặt Habane, tim tôi cứ đập thình thịch mãi. Hình ảnh Habane ban nãy cứ hiện lên trong đầu khiến tôi có cảm giác như bị hồ ly tinh trêu chọc, cứ thế tôi đến trường với cảm giác lâng lâng khó tả.
Cả ngày hôm đó, tâm trí tôi cứ để ở chuyện buổi sáng, mắt cứ dán vào đồng hồ. Rốt cuộc Habane định làm gì, tôi hoàn toàn không tưởng tượng nổi.
Vừa được giải thoát khỏi trường học, tôi lao thẳng đến nhà Habane. Đứng trước nhà cô ấy, vì bị từ chối suốt thời gian qua nên cơ thể tôi cứng đờ vì căng thẳng. Ngón tay tôi cũng căng cứng, gượng gạo nhấn chuông cửa.
Có vẻ Habane đã đợi tôi về, tiếng chạy huỳnh huỵch ngoài hành lang vọng ra tận bên ngoài, ngay sau đó cánh cửa bật mở mạnh mẽ.
“Mừng cậu về.”
Habane đón tôi như thể chúng tôi đang sống chung vậy. Sự yếu đuối trước kia đã biến mất, cô ấy lao tới với khí thế hừng hực như một con bò tót. Tôi bị áp đảo, đứng chôn chân trước cửa thì bị Habane nắm tay lôi tuột vào trong nhà.
“N-Này, từ từ đã, sao thế?”
“Được rồi, nhanh lên.”
Habane chẳng cho tôi thời gian để cởi giày từ tốn.
“Này, giày chưa xếp gọn kìa.”
“Mấy chuyện đó không cần để ý đâu.”
Bị lôi đi không thương tiếc, tôi bị đưa vào phòng Habane. Kabuto cũng lon ton chạy theo sau đòi chơi cùng, nhưng Habane bảo không được rồi đuổi thằng bé ra ngoài.
“Chị hai keo kiệt!”
Habane đóng sầm cửa lại, nhốt Kabuto bên ngoài. Cô ấy hoàn toàn khác với Habane của ngày bắn pháo hoa. Cô ấy đứng thẳng lưng như một dũng sĩ đang gánh vác trọng trách và sứ mệnh, nhìn chằm chằm vào tôi.
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
“Cậu thì có, tối qua sao cậu lại nói những lời đó với mẹ tớ?”
Giọng điệu của Habane gay gắt lạ thường khiến tôi chùn bước.
“Hôm qua là trăng tròn, tự nhiên tớ nhớ lại chuyện ông lão xương rồng. Thế là tớ buột miệng nói ra thôi, chính tớ cũng không hiểu tại sao nữa... Chẳng lẽ cậu giận à?”
Tôi vừa sợ sệt quan sát thái độ của Habane vừa cố nói một hơi cho hết.
“Không, làm gì có chuyện đó. Tớ cảm ơn còn không hết ấy chứ.”
“Hả, cảm ơn?”
Giọng điệu và lời nói chẳng ăn nhập gì với nhau càng làm tôi rối trí.
“Nhờ cậu mà tớ nhớ ra điều quan trọng đã lãng quên. Cảm ơn cậu.”
“Thế nên là, rốt cuộc cậu đang nói chuyện gì vậy?”
Câu chuyện cứ tiếp diễn mà tôi chẳng hiểu Habane đang nói gì. Đêm trăng tròn tối qua, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với Habane? Tôi muốn biết điều đó, nhưng Habane chẳng nói chẳng rằng, đột ngột xòe lòng bàn tay về phía tôi.
“Đây.”
Ngay sau đó, cô ấy nắm tay lại, xoay ngược mu bàn tay ra, rồi lại xòe ngón tay. Một quả bóng màu đỏ đang kẹp giữa các ngón tay. Tôi bị bất ngờ, đứng hình nhìn chằm chằm vào tay Habane một lúc.
“Sao? Tớ giỏi hơn rồi đúng không?”
Habane tỏ vẻ đắc ý. Nhưng nhìn kỹ thì hơi mất cân đối. Có chỗ không kẹp được bóng, màn xuất hiện của mấy quả bóng trông khá thưa thớt. Nhìn xuống chân thì thấy vài quả bóng rơi dưới sàn. Habane cố giấu chúng đi bằng cách di di chân, gom chúng lại một chỗ.
“Rơi mấy quả kìa.”
“A, bị lộ rồi hả?”
Quả nhiên ảo thuật của Habane vẫn có chỗ vụng về. Sư phụ của cô ấy cũng tưng tửng như vậy nên chắc chẳng dạy dỗ bài bản gì, nhưng dù sao cũng tiến bộ hơn trước một chút.
“Nhưng mà, sao tự nhiên cậu lại muốn cho tớ xem ảo thuật? Tối qua có chuyện gì à?”
Tôi hỏi lý do nhưng Habane lại lảng tránh.
“Thì tớ đã hứa sẽ cho cậu xem ảo thuật mà.”
“Đúng là vậy, nhưng giờ tự nhiên cậu cho xem thì... Chẳng phải tớ nên hỏi tại sao bấy lâu nay cậu tránh mặt tớ sao? Rốt cuộc tối qua...”
Tôi định quay lại chủ đề chính thì Habane ngắt lời với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Không phải tớ tránh mặt cậu đâu. Tớ cũng, ừm, có nhiều chuyện xảy ra. Nhưng tớ vừa nhận ra điều quan trọng thôi. Yuto-kun lúc mới quay lại đây cũng khó tính, quan hệ giữa chúng ta cũng gượng gạo mà.”
“Thì đúng là vậy, tớ cũng có nhiều chuyện...”
Bị nói trúng tim đen, tôi cũng cứng họng. Lúc đó, Habane nắm lấy cánh tay tôi. Rồi cô ấy nhìn chằm chằm vào vết sẹo.
“Đang lành lại rồi này.”
Cô ấy lẩm bẩm rồi khẽ chạm vào vết thương của tôi.
Tôi không ngờ cô ấy lại nhắc đến vết sẹo. Từ khi đến đây tôi không tạo thêm vết thương nào mới, nhưng đây cũng là chủ đề tôi không muốn bị đụng chạm tới. Khi tôi đang nhăn mặt, đột nhiên một quả cầu hoa bung ra ngay trên cổ tay tôi. Chắc Habane đã giấu sẵn đạo cụ trong tay.
“Thế này là ổn rồi. Một ngày nào đó vết thương này sẽ lành lặn xinh đẹp thôi.”
Cứ như thể tôi vừa được ếm bùa vậy. Rồi Habane trao quả cầu hoa cho tôi và mỉm cười. Ngây thơ hệt như hồi tiểu học——.
Sau đó là một khoảng lặng, cả tôi và Habane đều không thể nói hết nỗi lòng mình, chỉ biết nhìn nhau cười gượng gạo, xấu hổ vì không thể truyền đạt trọn vẹn.
“Nào, làm ảo thuật thôi.”
Habane lôi ra một chiếc hộp đựng đầy dụng cụ ảo thuật từ góc phòng. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu Habane đang nghĩ gì nên lòng vẫn chưa thông suốt.
Habane quan sát tôi, dường như muốn nói điều gì đó. Tôi không biết phải nói sao, chỉ nhìn Habane lấy đồ nghề ra.
“Mấy món này là Sư phụ tặng tớ đấy.”
Habane cầm lấy đạo cụ một cách nâng niu.
Nhìn kỹ trong hộp, tôi thấy con rối chim bồ câu đang thò đầu ra. Đó là con rối ông lão xương rồng dùng để diễn tiếng bụng. Những màn ảo thuật vui nhộn ngày đó ùa về. Khi ấy chúng tôi còn là những đứa trẻ, Habane gọi ông lão xương rồng là “Shisho” (Sư phụ). Cái âm hưởng trẻ con ấy giờ không còn nghe thấy nữa, và cũng chẳng thể xem ông lão diễn ảo thuật được nữa. Nghĩ đến đó, nỗi nhớ nhung và sự xót xa cùng lúc dâng trào.
Khi tôi đang chìm trong suy tư, Habane dừng tay lại.
“Nè Yuto-kun, cậu còn nhớ bức tranh xương rồng và nàng tiên không?”
“Ừ, tớ nhớ.”
Bức tranh cũ kỹ mà ông lão bảo là do một cô bé vẽ tặng. Lần đó, tôi đã bỏ lỡ phần tiếp theo của câu chuyện.
“Tớ có cơ hội được xem lại bức tranh đó, và Sư phụ đã kể cho tớ nghe khi nhìn nó. Sư phụ bảo hồi tiểu học ông ấy toàn làm chuyện xấu thôi. Bị bao nhiêu người mắng, nhưng chỉ có cô giáo chủ nhiệm là lúc nào cũng mỉm cười và khen ngợi ông ấy.”
Nghe Habane kể, tôi cố tưởng tượng ra ông lão xương rồng hồi nhỏ, nhưng chỉ hình dung được cái đầu trọc lóc.
“Trên bàn cô giáo có đặt một chậu xương rồng nhỏ xinh, cô ấy rất thích xương rồng. Cô bảo: ‘Xương rồng có gai, nhưng chính điều đó mới hay’, và nói với Sư phụ - người đang làm đầy chuyện xấu - rằng: ‘Ai cũng có khuyết điểm là chuyện bình thường, cô thích con người thật của em’.”
Chắc chắn đó là một cô giáo rất dịu dàng. Nếu được cô giáo như thế dạy dỗ, chắc tôi cũng sẽ lớn lên một cách ngoan ngoãn. Tôi vừa thấy ghen tị vừa thấy ấm lòng.
“Nghe nói cô giáo cũng hay nói những lời dịu dàng với cây xương rồng, và thế là nó nở hoa rất đẹp. Cô cũng toàn khen điểm tốt của Sư phụ, thế là tự nhiên ông ấy không còn làm chuyện xấu nữa.”
“Nhắc mới nhớ, ông lão xương rồng cũng từng nói thế. Sức mạnh của ngôn từ ghê gớm thật.”
“Đối với Sư phụ, cô giáo như một pháp sư điều khiển ngôn từ vậy, nên ông lỡ miệng gọi cô là phù thủy. Nhưng có vẻ từ đó không hay lắm, nên cô bảo gọi là nàng tiên thì tốt hơn.”
“Nàng tiên hả...”
Đúng là nàng tiên nghe dễ thương hơn phù thủy nhiều.
“Cô giáo không chỉ khen ngợi, mà còn dạy Sư phụ câu nói của Helen Keller.”
“Helen Keller? Người phụ nữ mù và điếc nổi tiếng với câu chuyện ‘Người làm nên kỳ tích’ đó hả?”
“Đúng rồi.”
Habane hít một hơi, ngước nhìn lên cao và nói:
“Đó là câu: ‘Khi chúng ta nỗ lực hết mình, những phép màu không ngờ tới có thể sẽ xảy đến với cuộc đời bạn hoặc cuộc đời của người khác’.”
“Hừm. Câu nói hay đấy.”
“Sư phụ nghe câu đó xong liền nghĩ mình cũng muốn tạo ra phép màu.”
Tôi cứ để lòng mình lâng lâng và lắng nghe câu chuyện.
“Sư phụ rất quý cô giáo đó, nhưng khi ông lên cấp hai, cô giáo đã qua đời vì tai nạn.”
“Hả, chuyện buồn vậy sao...”
Ông lão xương rồng chắc chắn đã rất đau khổ. Tưởng tượng thôi tôi cũng thấy nhói lòng.
“Cô giáo có một cô con gái đang học tiểu học, vì cú sốc mất mẹ quá lớn nên cô bé tạm thời không nói được nữa. Biết chuyện, Sư phụ đã đến chăm sóc tinh thần cho cô bé như một cách trả ơn cô giáo.”
“Chẳng lẽ người vẽ bức tranh đó là con gái cô giáo?”
“Đúng vậy. Sư phụ đã nói với cô bé không chấp nhận được cái chết của mẹ rằng: ‘Mẹ cháu đã biến thành nàng tiên rồi’. Bà ấy đang bay quanh cây xương rồng và trò chuyện với nó. Biết đâu sắp tới cháu sẽ nghe được tiếng của mẹ và xương rồng... Ông ấy đã nói vậy để an ủi cô bé.”
Tuy hơi gượng ép, nhưng chắc ông lão xương rồng đã cố hết sức để xoa dịu nỗi đau đó. Giống như câu nói của Helen Keller, ông ấy muốn nỗ lực hết mình để tạo ra phép màu cho cô bé. Và khuôn mặt Habane khi kể cho tôi nghe cũng nghiêm túc vô cùng. Cứ như thể cô ấy tin câu chuyện bịa đó là thật vậy.
“Cô con gái cũng trân trọng cây xương rồng mà mẹ yêu thích, nhớ về mẹ và bắt đầu vẽ tranh xương rồng cùng nàng tiên.”
“Hóa ra bức tranh đó có ý nghĩa như vậy.”
“Cô bé vẫn không nói chuyện được, nhưng trong lúc vẽ tranh, trái tim dần được cởi bỏ và cô bé đã nói lại được. Và lúc đó, cô bé bảo với Sư phụ rằng: ‘Cháu đã nghe thấy tiếng xương rồng suốt’. Rằng xương rồng đã trò chuyện để cô bé không cảm thấy cô đơn.”
Có thể cô bé chỉ nói hùa theo chuyện của ông lão xương rồng, nhưng tôi lại có suy nghĩ không giống mình chút nào: giá mà cô bé nghe thấy tiếng xương rồng thật thì tốt biết mấy.
“Khi nói chuyện lại được thì cô bé không còn nghe thấy tiếng xương rồng nữa, nhưng vẫn tiếp tục vẽ tranh xương rồng và nàng tiên.”
Nghe xong câu chuyện này, nhớ lại bức tranh đó, tôi càng thấy cảm động hơn. Chắc hẳn bức tranh ấy chứa đựng rất nhiều tâm tư.
“Sau đó Sư phụ chuyển nhà và xa cách cô bé, nhưng vào ngày chia tay, cô bé đã tặng ông một cây xương rồng. Thời gian trôi qua, họ mất liên lạc. Sư phụ lớn lên và đi làm, nhưng công việc không thuận lợi khiến ông suy sụp. Khổ sở quá mức, ông ấy thậm chí đã nghĩ đến việc gieo mình từ trên cao xuống.”
“Hả, ông lão xương rồng ấy hả!?”
Lúc xem ảo thuật, tôi hoàn toàn không nghĩ ông ấy từng như vậy.
“Đúng lúc đó, ông gặp lại cô bé năm xưa đã trưởng thành, và lần này chính Sư phụ được cứu rỗi.”
“Hả.”
Diễn biến câu chuyện kịch tính như phim vậy.
“Nhờ duyên số đó mà hai người họ đã đến với nhau.”
“Hả, ý là kết hôn ấy hả? Chuyện cảm động thật.”
Mọi chuyện diễn ra suôn sẻ quá khiến tôi bất ngờ, nhưng tất nhiên tôi thấy đó là một câu chuyện hay. Nhưng Habane dường như nghĩ tôi không tin, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt ngờ vực. Rồi cô ấy thận trọng mở lời.
“Cô gái đó đã được xương rồng dẫn lối đến gặp Sư phụ đấy.”
“Hả?”
“Tức là xương rồng đã chỉ cho cô gái biết nơi Sư phụ đang ở. Khi hoa xương rồng nở, phép màu sẽ xảy ra!”
Habane nói đầy hào hứng như thể chuyện đó xảy ra với chính mình. Ông lão xương rồng cũng từng bảo phép màu xảy ra nhờ sức mạnh bí ẩn của xương rồng, nhưng cũng có thể coi đó là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Thấy tôi ngẩn người ra, có lẽ do không truyền đạt được ý mình, Habane thất vọng cụp mắt xuống.
“Tóm lại là tớ hiểu về bức tranh đó rồi.”
“Cậu hiểu thật không đấy? Xương rồng tạo ra phép màu đấy nhé.”
Habane chồm người tới, cố gắng khiến tôi tin vào điều đó.
“Thì là chuyện tình của ông lão xương rồng được kể hơi phóng đại chút chứ gì?”
Tôi vừa nói xong, Habane định nói gì đó nhưng rốt cuộc lại im lặng, đi ngang qua tôi và kéo tấm rèm cửa sổ. Trên bệ cửa sổ đặt cây xương rồng đó. Cây xương rồng không những không héo mà còn xanh tốt như vừa hồi sinh.
“Đây là cây xương rồng cậu nhận lúc đó hả?”
Tôi trố mắt ngạc nhiên.
“Ừ, đúng rồi.”
“Nó khỏe lại thế này cơ à.”
Thấy tôi nhìn chằm chằm, Habane cười vui vẻ. Rồi cô ấy nói với tôi bằng giọng rành rọt.
“Cây xương rồng này chỉ nở hoa ba lần thôi.”
“Ba lần? Sao cậu biết hay vậy?”
“Xương rồng bảo thế.”
“Này, đến cả Habane cũng bắt chước cách nói chuyện của ông lão xương rồng à.”
Tôi buột miệng cười phá lên.
“A, Yuto-kun cười rồi kìa. Lâu lắm mới thấy đấy.”
Cô ấy nói vậy, có lẽ Habane chỉ nói đùa để chọc tôi cười thôi.
“Gì chứ.”
Habane nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng. Tôi thấy ngượng nên quay mặt đi. Nhưng có vẻ Habane đã nhìn thấu tâm can tôi, cô ấy chỉ khúc khích cười. Cảm giác vui sướng khi cuối cùng cũng làm hòa với Habane khiến người tôi nóng ran.
“Với lại nhé, cây xương rồng này còn nở hoa một lần nữa.”
“Vậy là nó đã nở hai lần rồi hả?”
Thấy Habane vui vẻ, tôi cũng hùa theo.
“Ừ, tớ nghĩ lần tới cũng sẽ có phép màu tuyệt vời xảy ra. Vì hai lần trước đều như vậy mà.”
Habane đang nói gì vậy nhỉ? Vẫn đang bắt chước chuyện của ông lão xương rồng sao?
“Phép màu? Ý là hoa nở thì phép màu sẽ xảy ra hả?”
“Chắc là vậy...”
Chính miệng mình nói ra mà Habane lại ấp úng như mất tự tin. Mâu thuẫn thật. Nhưng phép màu là cái gì chứ? Có chuyện gì xảy ra với Habane sao? Tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng cứ hỏi thử xem sao.
“Này này, đã có hai lần phép màu xảy ra rồi mà. Sao giờ lại là ‘chắc là’?”
“Ưm, khó nói lắm, nhưng phép màu đó giống như sứ mệnh của tớ vậy.”
“Rốt cuộc là ý gì? Cậu nói gì tớ chẳng hiểu gì cả. Giải thích rõ ràng xem nào.”
Tôi gặng hỏi, Habane trầm ngâm một chút.
“... Rồi một ngày Yuto-kun sẽ hiểu thôi. Giờ có giải thích chắc cậu cũng không tin đâu. Cậu còn trêu chọc chuyện của Sư phụ mà.”
“Tin hay không thì trước tiên phải nghe chuyện đã chứ, không thì tớ mù tịt.”
“Thôi được rồi. Tóm lại giờ làm ảo thuật đi.”
Habane lờ đi câu hỏi của tôi, lấy đạo cụ từ trong hộp ra và đưa cho tôi.
“Hả, tớ cũng làm á?”
“Đúng. Từ giờ tớ là Sư phụ, Yuto-kun là đệ tử.”
“Sư phụ gì mà thiếu tin cậy thế... mà này, đừng có tự tiện nhận đệ tử chứ.”
“Cậu cũng đừng có tự tiện phán xét người ta kém cỏi chứ. Ít nhất tớ cũng giỏi hơn Yuto-kun, người chẳng biết gì cả.”
Những điều muốn biết thì không chịu nói, lại còn khẳng định mình giỏi hơn, nghe mà tức anh ách.
Bị Habane dồn vào thế bí cũng cay cú, thế là tôi bỗng dưng muốn đánh bại cô ấy, ý chí chiến đấu sục sôi.
“Được thôi. Tớ sẽ cho cậu thấy tớ giỏi hơn cậu.”
Kết cục là tôi phải học ảo thuật từ Habane. Dù là do tình thế đưa đẩy, nhưng nghĩ đến việc từ giờ được ở bên Habane, lòng tôi lại rộn ràng. Tôi chưa thể hiểu hết câu chuyện của Habane, nhưng hiện tại, việc trân trọng thời gian bên cô ấy quan trọng hơn nhiều.
Chúng tôi, những kẻ luôn để ý đến đối phương mà trở nên rụt rè, sau bao lần lướt qua nhau lại bị hút về phía nhau. Ảo thuật lại một lần nữa kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi.
Lúc nào đến nhà Habane tôi cũng được chào đón, bố mẹ Habane cũng coi tôi như người trong gia đình.
“Yuto-kun, cảm ơn cháu đã chơi cùng Habane nhé. Con bé ngày càng vui vẻ hơn rồi.”
Được cô Sanae nói vậy, lúc đó tôi thấy vui thật lòng, nhưng khi bố Habane cũng nói y hệt mỗi lần gặp mặt, tôi bắt đầu thấy gợn gợn.
Sự quan tâm thái quá của bố mẹ cô ấy, họ dịu dàng nhưng lại lo lắng điều gì đó đến mức nhạy cảm. Tôi từng nghĩ đây là một gia đình lý tưởng, nhưng sự hoàn hảo đó dần trở nên thiếu tự nhiên trong mắt tôi.
Một ngày nọ, khi đang tập ảo thuật trong phòng Habane. Đồng xu trượt khỏi tay tôi, thử bao nhiêu lần cũng thất bại ở cùng một chỗ khiến tôi chán nản. Càng tập càng cáu, rốt cuộc tôi tự ám thị rằng mình không làm được. Nãy giờ tôi đã buồn đi vệ sinh, nhưng cứ cố nhịn cho đến khi làm được mới thôi. Cuối cùng không chịu nổi nữa, tôi đứng dậy.
“Tớ đi vệ sinh chút.”
“Ừ, đi đi.”
Habane đang bận tập luyện, vừa nhìn sách hướng dẫn ảo thuật vừa bắt chước làm theo. Tôi liếc nhìn rồi ra khỏi phòng xuống tầng một, thấy Kabuto đang mải mê chơi game một mình trước tivi trong phòng khách. Tôi đi nhẹ nhàng ngoài hành lang để không làm phiền thằng bé, hướng về phía nhà vệ sinh thì thấy cô Sanae đang đứng trước bồn rửa mặt với đôi mắt thẫn thờ và thở dài. Cô nhận ra sự hiện diện của tôi ngay lập tức và vội vã nở nụ cười.
“Ô kìa, Yuto-kun, sao thế?”
“Dạ, cháu đi vệ sinh chút ạ.”
“À, cứ tự nhiên, cứ tự nhiên.”
Tôi chỉ nhìn thấy cô Sanae trong khoảnh khắc đó thôi, nhưng trông cô có vẻ mệt mỏi khiến tôi bận tâm. Rõ ràng là một gia đình luôn vui vẻ, tại sao cô lại thở dài? Sau đó, nụ cười quý phái thường ngày của cô trông cứ như đồ giả tạo. Một nỗi bất an khó chịu lướt qua. Nhưng nghĩ rằng có thể do mình đa nghi quá, tôi cũng không kể chuyện đó với Habane.
Cái lạnh mùa đông tăng dần, khi Giáng sinh đến gần, tôi được mời đến tiệc Giáng sinh nhà Hanasaki. Habane hăng hái bảo sẽ tự tay nướng bánh kem. Cô ấy còn bảo sẽ chuẩn bị rất nhiều món ngon. Được mời tôi vui lắm, và nếu có thể, tôi muốn đón Giáng sinh ở nhà Hanasaki.
Tôi nghe nói anh Yoshiro cũng sẽ về thăm nhà vào ngày hôm đó. Anh ấy sẽ ngủ lại một đêm rồi ra nước ngoài đón năm mới. Tôi muốn được ở bên anh Yoshiro, người mà tôi hiếm khi được gặp.
Nhưng ngày hôm đó tôi đã có hẹn với mẹ. Tôi sẽ phải quay về khu phố nơi mình vốn dĩ sinh sống. Mẹ tôi đã chơi sang đặt bàn tại một nhà hàng nổi tiếng trong khách sạn, háo hức định đãi tôi một bữa tối thịnh soạn. Dù là nhà chị gái, nhưng việc gửi con trai ở đó suốt và hầu như không liên lạc khiến mẹ cảm thấy tội lỗi vì chưa làm tròn trách nhiệm người mẹ.
Vì thế, tôi nén lại mong muốn gặp anh Yoshiro, dù bị lời mời Giáng sinh nhà Hanasaki hấp dẫn nhưng tôi vẫn ưu tiên bữa tối hai người với mẹ. Habane và Kabuto đều thất vọng, nhưng khi tôi giải thích lý do, họ đều thông cảm. Anh Yoshiro cũng rất mong được gặp tôi, nhưng qua điện thoại anh bảo việc tôi dành thời gian cho mẹ quan trọng hơn.
Ở tuổi này mà đi ăn tối Giáng sinh với mẹ ở nhà hàng khách sạn thì cũng hơi xấu hổ, nhưng tôi coi đây là cách báo hiếu. Hơn nữa, lâu ngày mới gặp, tôi cũng muốn cho mẹ thấy mình đã trưởng thành hơn một chút. Vì vậy, tôi quyết tâm biến Giáng sinh với mẹ thành một dịp đặc biệt.
Lâu ngày trở lại căn hộ chật hẹp ấy, cuộc sống của mẹ trông có vẻ cô đơn hơn, khiến tôi lại thấy tội lỗi. Khi tốt nghiệp cấp hai và lên cấp ba, tôi sẽ quay lại đây. Lúc đó tôi sẽ hỗ trợ mẹ... tôi cứ suy nghĩ những điều ngượng ngùng ấy và chìm đắm trong đó một mình. Tôi nghĩ mình đã biết suy nghĩ cho người khác hơn. Tôi muốn trân trọng mẹ. Dù nói thẳng trước mặt bà thì vẫn còn ngượng lắm.
Được gửi đến nhà bác gái, học ở trường mới, tâm trí tôi đã bình ổn trở lại, những chuyện bị bắt nạt trong quá khứ và nỗi nhục nhã khi đó đã phai nhạt đi nhiều. Tất nhiên là nhờ sự giúp đỡ của bác trai bác gái, nhưng hơn cả là nhờ có Habane luôn ở bên cạnh động viên tôi. Có thể nói sự dịu dàng của Habane đã cứu rỗi tôi.
Ban đầu tôi và Habane có chút hiểu lầm, nhưng từ đêm trăng tròn đó, ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau. Một kẻ luôn giam mình trong vỏ ốc như tôi có thể đồng hành cùng Habane cũng là nhờ cô ấy luôn quan tâm đến tôi. Như thể thấu hiểu sự không thành thật của tôi, Habane luôn để mắt đến tôi.
Ngay cả chuyện ảo thuật, khi tôi thất bại liên tục còn Habane làm tốt, tôi bực mình định bỏ cuộc. Habane lại kiên nhẫn dỗ dành, cố gắng làm tôi vui trở lại. Rốt cuộc, có lẽ tôi chỉ đang làm nũng để thu hút sự chú ý của Habane mà thôi.
Tôi không rõ cảm xúc này có gọi là tình yêu hay không, nhưng tôi thích được ở bên Habane.
“Cười một mình cái gì thế?”
Trong đêm lạnh đến mức thở ra khói trắng, mẹ vừa đi vừa hỏi tôi.
“Không có gì ạ.”
Tôi đanh mặt lại. Hễ nghĩ đến Habane là mặt tôi lại tự động giãn ra. Xấu hổ quá nên tôi bước nhanh hơn.
Hòa vào dòng người đông đúc, chúng tôi đi đến nhà hàng đã đặt trước. Cả tôi và mẹ đều ăn diện hết mức, háo hức không biết sẽ được ăn món ngon gì và đến trước cửa khách sạn. Mẹ dừng lại, mỉm cười với tôi, nhưng trông bà có vẻ căng thẳng.
“Ở đây này.”
Tôi ngước nhìn lên. Một khách sạn cao cấp sang trọng. Gần lối vào có trang trí một cây thông Noel lớn. Tôi định đi vào sảnh thì thấy mẹ đứng chôn chân một lúc.
“Giờ này còn sợ gì nữa mẹ. Đặt bàn rồi mà. Vào nhanh thôi.”
“Ừ, ừ nhỉ.”
Thái độ của mẹ lạ hơn so với lúc nãy. Dù hiếm khi đến những nơi thế này, nhưng xung quanh cũng có người ăn mặc bình thường, chúng tôi đâu có kém cạnh gì. Sảnh khách sạn cũng trang trí cây thông Noel lộng lẫy đầy đồ trang trí, không khí rất hòa nhã. Đáng lẽ phải vui vẻ, nhưng thái độ bồn chồn của mẹ càng lúc càng tệ khi đến gần nhà hàng.
Lý do được sáng tỏ ngay sau khi chúng tôi vào nhà hàng và được dẫn đến bàn. Ở đó có một người đàn ông lạ mặt mặc bộ vest phẳng phiu đang ngồi. Vừa thấy tôi, ông ấy đứng dậy, thẳng lưng và nở một nụ cười gượng gạo với tôi.
Mẹ có vẻ lo lắng phản ứng của tôi, cứ lấm lét nhìn tôi dò xét. Trong tình cảnh đó, người đàn ông gọi tên tôi.
“Cháu là Yuto nhỉ. Bác luôn được mẹ cháu giúp đỡ.”
Tôi chưa hiểu chuyện gì nhưng cũng khẽ cúi đầu chào, nhìn sang mẹ thì thấy bà đang nhìn tôi với ánh mắt lo âu. Nhìn thế là tôi hiểu ngay. Người này là người yêu của mẹ——.
“Thôi cứ ngồi xuống rồi nói chuyện đã.”
Người đàn ông điều phối mọi việc như lẽ đương nhiên, còn tôi cảm thấy mình như vật đính kèm. Ngồi xuống ghế rồi mà mẹ ngồi bên cạnh vẫn chẳng nói gì.
Tại sao không nói trước cho tôi biết? Tôi cảm thấy như bị phản bội. Nhưng nếu biết trước chuyện này, có lẽ tôi đã không đến đây.
Giáng sinh với Habane. Cuộc hội ngộ với anh Yoshiro. Tôi đã gạt bỏ tất cả để có mặt ở đây. Tôi đã định trân trọng Giáng sinh bên mẹ, vậy mà...
Người phục vụ đến rót nước vào ly trống trên bàn. Vừa rót xong, tôi cầm lấy, uống cạn một hơi. Rồi tôi đặt mạnh cái ly xuống bàn tạo ra tiếng động lớn. Đó là sự phản kháng yếu ớt nhất, nếu không làm gì đó thì cảm xúc của tôi sẽ bùng nổ mất.
Mẹ tôi đã có người yêu trong lúc tôi vắng nhà. Tôi cứ tưởng bà gửi tôi cho bác gái để tập trung làm việc, hóa ra là thế này sao. Hèn gì bà ít gọi điện thoại. Dòng nước lạnh buốt chảy xuống dạ dày khiến nó co thắt lại. Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng.
“Chuyện là thế này, Yuto...”
Cuối cùng mẹ cũng lên tiếng, nhưng tôi chẳng buồn nghe tiếp. Mặt tôi lạnh tanh, nhưng lời nói thốt ra lại khác hẳn.
“Mẹ không cần giải thích gì đâu. Hai người đang hẹn hò chứ gì. Không cần ngại con đâu. Con không phản đối đâu.”
Tôi nói bình tĩnh đến mức chính mình cũng ngạc nhiên. Nếu hỏi đó có phải lòng thật của tôi không, thì có lẽ là nói dối. Nên vui mừng vì mẹ tái hôn, hay nên tức giận vì bị qua mặt, chính tôi cũng không biết phải làm sao.
Nhưng nếu tôi tỏ thái độ khó chịu và phản đối ở đây, chắc chắn mẹ sẽ lôi cả bác trai bác gái vào để thuyết phục tôi. Đã mang ơn họ rồi, tôi biết điều không nên gây thêm phiền phức nữa. Bất kể ý kiến của tôi thế nào, nếu hai người họ yêu nhau thì đành chịu thôi. Tán thành ở đây là tốt nhất.
Lý trí thì hiểu nhưng cảm xúc lại phức tạp. Mẹ không nhận ra điều đó, bà an tâm trước lời nói của tôi và vui vẻ giới thiệu người đối diện. Thế là tôi chẳng nói được gì nữa.
“Đây là bác Nishitsuru Shinya.”
Là giám đốc công ty nơi mẹ đang làm việc. Gọi là giám đốc nhưng đó chỉ là một công ty nhỏ chưa đến năm nhân viên. Nghe nói ông ấy cảm mến dáng vẻ làm việc chăm chỉ của mẹ.
Ông ấy hơi mập, không thể gọi là đẹp trai, nhưng toát lên vẻ chân thành, nghiêm túc. Chắc chắn nhân cách tốt hơn bố tôi nhiều. Tôi quyết định chỉ cần thế là đủ.
Nishitsuru chưa từng kết hôn, nhưng có vẻ ông ấy không bận tâm chuyện mẹ từng ly hôn và có “cục nợ” là tôi đi kèm. Không biết do ông ấy ít kinh nghiệm với phụ nữ, hay có khiếm khuyết gì trong tính cách mà đến giờ chưa kết hôn, tôi không thể nhìn thấu được, nhưng cái danh giám đốc chắc chắn là điều kiện tốt đối với mẹ. Có lẽ bà đã tính đến cuộc sống tương lai mà đưa ra quyết định này.
Mẹ có thực sự muốn kết hôn với người này không? Tôi hướng ánh mắt về phía mẹ, nhưng bà không biết ý định của tôi, chỉ phản xạ cười đáp lại.
Nhìn nụ cười đó, tôi thấy mình có nói gì cũng chẳng thay đổi được gì. Vì mẹ đã quyết rồi mà.
Ít nhất thì tôi sẽ thoát khỏi căn hộ chật hẹp đó, và cũng sẽ có chút tiền. Nghĩ vậy, tôi thỏa hiệp rằng thế này cũng được. Sau đó tôi trải qua bữa ăn một cách vô thưởng vô phạt. Nhưng tôi chẳng nhớ mình đã ăn gì, mùi vị ra sao, cảm giác trống rỗng hệt như cơn đói cứ lơ lửng trong dạ dày như thể tôi chưa hề ăn gì cả.
Một thời gian sau, tôi sống cùng mẹ trong căn hộ chật hẹp đó. Đáng lẽ là nơi quen thuộc, nhưng không biết do đã quen với không khí ở khu phố kia hay do chuyện tái hôn của mẹ mà tôi thấy không thoải mái. Mẹ tôi vì thấy tôi không phản đối nên giờ chắc đang vui vẻ làm việc ở công ty của Nishitsuru. Tôi chẳng có việc gì làm, cứ ở lỳ trong căn hộ với tâm trạng rối bời.
Giáng sinh qua đi, mọi người lại tất bật chuẩn bị đón Tết. Ngay cả ở khu phố mua sắm của thị trấn này hay siêu thị trước nhà ga cũng đang tổ chức giảm giá cuối năm, thu hút đông đảo người qua lại. Được cho tiền tiêu vặt nên rủng rỉnh túi, tôi cũng ra khu vực sầm uất tập trung nhiều cửa hàng để mua sắm giải khuây. Cái thị trấn tồi tàn này mới là nơi tôi thuộc về, vậy mà chỉ vì sống ở nhà bác gái một thời gian, tôi lại nhìn nó với ánh mắt khinh khỉnh. Cảm giác hơi trịch thượng này có lẽ là do tôi muốn cảm nhận rằng mình đã khác xưa.
Thời điểm này ngày ngắn, vừa qua buổi trưa là chiều tối ập đến ngay. Lang thang bên ngoài một lúc, tôi thấy mặt trời lặn nhanh chóng, nhiệt độ giảm dần. Gió lạnh chạm vào da khiến tôi rùng mình, hơi thở trắng xóa hòa vào không khí lạnh lẽo. Tôi định về trước khi trời tối hẳn, nhưng thấy vẫn còn chút thời gian nên tôi đi về phía tiệm sách cũ. Mải nghĩ xem có cuốn sách mình muốn nào đang bán rẻ không, tôi đã không lường trước được tình huống tồi tệ nhất. Nghĩ lại thì đang là kỳ nghỉ đông. Đáng lẽ tôi phải tưởng tượng ra chuyện gì sẽ xảy ra. Đặc biệt là ở cái thị trấn đầy rẫy người quen này, tôi nên cẩn thận hơn.
Trước cửa tiệm game nằm trên con phố sầm uất người qua lại. Chỉ cần đi qua đây là đến đích. Nhưng tôi lại đụng mặt ngay đám côn đồ đang tụ tập trước cửa tiệm. Khi tôi nghĩ “thôi chết” thì đã muộn. Hai bên nhìn nhau chằm chằm không rời mắt. Nhìn khuôn mặt đó, tim tôi đập mạnh. Không thể nào quên được——đó là Yaguchi.
“Serifuji, mày vẫn còn sống à?”
Đáng lẽ cứ lờ tôi đi là xong, đằng này bọn chúng lại làm vẻ mặt như tìm thấy thứ gì thú vị lắm và tiến lại gần. Tôi đã chuyển trường và giờ chẳng liên quan gì nữa, vậy mà chúng vẫn làm ra vẻ bề trên như muốn cho tôi thấy ai mới là kẻ mạnh.
Tôi nhớ lại những ngày tháng đó và buồn nôn. Tôi định lờ đi và bỏ đi, nhưng điều đó làm chúng ngứa mắt, chúng thở hắt ra và đuổi theo.
“Mày vẫn láo toét như ngày nào nhỉ. Chuyển trường để trốn chạy, đồ hèn nhát.”
Hèn nhát cái gì chứ. Tự tiện đổ hết lỗi lên đầu tôi, ỷ đông hiếp yếu dùng bạo lực vô lý, tại sao tôi lại bị gọi là kẻ hèn nhát? Tôi không nhịn được nữa.
Đáng lẽ cứ lờ đi cho xong chuyện, tôi lại đổ thêm dầu vào lửa.
“Kẻ hèn nhát là các người mới đúng. Tôi chẳng làm gì cả mà các người lại hùa nhau đánh tôi.”
“Cái gì?”
Nói lý lẽ với bọn này là vô ích. Bị nói trúng tim đen nên nổi cáu, chúng chỉ biết dùng giọng điệu hăm dọa. Loại người này lúc nào cũng chỉ biết dựa vào bạo lực. Muốn chứng tỏ mình ở kèo trên và phô trương sức mạnh, chúng ra vẻ côn đồ để chinh phục kẻ yếu.
Đúng là tôi đã từng chạy trốn một lần. Nhưng cái gai chôn sâu trong lòng tôi lúc này bị đào xới lên và ngày càng phình to.
Cay cú, muốn thay đổi bản thân chỉ biết nhẫn nhịn chịu đựng của ngày xưa, tôi cũng không chịu thua mà đáp trả.
“Học hành thì không lo, thành tích thì bết bát, loại người dưới đáy xã hội đừng có lên mặt dạy đời.”
Nghe tôi nói vậy, bọn chúng điên tiết.
“Thằng rác rưởi này, mày được đà làm tới hả.”
Bọn này chỉ biết nói mỗi câu đó thôi sao. Dù ngán ngẩm, nhưng lần này tôi cũng không chịu thua. Sự can đảm bất ngờ này cũng một phần do tôi đang khó chịu vì chuyện mẹ tái hôn được quyết định mà tôi không hề hay biết. Tôi chán ghét cách sống chỉ biết trôi theo dòng đời rồi. Tôi muốn tự mình phá vỡ tình cảnh này.
Dù chúng có lao vào cả đám, tôi muốn chứng minh mình không còn là tôi của ngày xưa nữa. Tôi nhìn quanh xem có gì làm vũ khí được không.
Một tên lao tới định tóm lấy tôi, tôi xô đổ chiếc xe đạp gần đó chắn đường rồi bỏ chạy. Tôi luồn lách qua dòng người, xô đổ bất cứ chướng ngại vật nào có thể. Mỗi lần như thế, tôi bị chủ tiệm và người đi đường quát mắng, nhưng không thể bận tâm được.
Tôi chạy quanh tìm xem có vũ khí nào hữu dụng hơn không. Bọn đuổi theo gào lên: “Chạy trốn là hèn lắm đấy”. Tôi muốn ném cuốn từ điển vào mặt chúng hỏi xem chúng có hiểu nghĩa từ “hèn” không. Kẻ hèn nhát là bọn mày. Tao là nạn nhân.
Đúng lúc đó, một chiếc xe đạp lao tới từ phía trước. Tiếng phanh kim loại rít lên chói tai, nhưng chiếc xe không dừng lại kịp, tôi không tránh nổi nên va nhẹ và loạng choạng. Vừa kịp định thần thì tôi đã mất thăng bằng ngã xuống đất. Tôi cố đứng dậy nhanh nhất có thể, nhưng Yaguchi đã đuổi kịp và túm lấy áo tôi. Trong lúc giằng co bảo buông ra, bọn còn lại cũng đuổi tới nơi.
Do chạy mệt nên chúng chưa lao vào đánh ngay, nhưng thấy đã bắt được tôi và nắm chắc phần thắng, chúng nhếch mép cười.
Sợ gây chú ý, chúng lôi tôi vào một con hẻm nhỏ trong khu phố mua sắm. Tôi lại sắp bị đánh. Đang suy tính cách thoát thân, tôi chợt nhớ đến một trò ảo thuật. Tôi thọc tay ngay vào túi quần kaki.
“Gì đây, định rút dao ra à?”
Đối phương cảnh giác, nhưng khi thấy thứ tôi lấy ra, chúng cười phá lên.
“Mày lấy chìa khóa ra định làm gì?”
Tôi có chìa khóa. Chìa khóa căn hộ của mẹ, chìa khóa nhà bác gái. Thế là đủ. Tôi kẹp hai chiếc chìa khóa vào giữa các ngón tay phải. Rồi nắm chặt tay lại, giơ lên cho đối phương xem.
Tôi nảy ra ý tưởng này từ trò ảo thuật kẹp bóng giữa các ngón tay. Dùng ảo thuật vào việc này, thoáng chốc hình ảnh Habane hiện lên trong đầu, nhưng tôi không thể quay đầu được nữa.
Đối phương có thể nghĩ tôi đang làm trò hề. Nhưng so với đấm tay không, nếu nắm đấm có vật cứng nhô ra như chìa khóa thì nó thừa sức trở thành hung khí. Và nó đã phát huy uy lực vượt ngoài mong đợi.
Nếu hỏi trận đánh nhau đó tôi có thắng không, tôi chỉ có thể lắc đầu. Trận đánh đó do chúng khơi mào, và tôi đã tiếp chiêu sòng phẳng. Nhưng vì bất lợi về quân số, tôi cũng bị đè ra và đánh tơi tả.
Tuy nhiên, khi tôi phản kháng và đấm Yaguchi, vì nắm đấm phải của tôi có kẹp chìa khóa, nó đã khiến má hắn ta bê bết máu. Vết thương phải khâu năm mũi, mẹ mắng tôi rằng nếu đấm lệch một chút, có khi tôi đã làm Yaguchi mù mắt rồi.
Dù tôi cũng bị rách môi, mặt sưng vù đau đớn, nhưng mẹ lại sốc vì chuyện cảnh sát can thiệp và tôi bị tạm giữ hơn là thương tích của tôi. Bà than khóc rằng do mình dạy con không nghiêm, tự trách bản thân vì đã ly hôn và bỏ bê con cái nên mới ra nông nỗi này.
Cảnh sát xử lý vụ việc như một vụ đánh nhau trẻ con thường thấy và cho qua chuyện. Tôi thì không phục. Nguyên nhân chính là ở phía bên kia, tôi chỉ là nạn nhân thôi mà.
Nhưng mẹ bắt tôi phải xin lỗi, bà ấn đầu tôi xuống trước cửa nhà đối phương. Tôi lại phải chịu đựng nỗi nhục nhã này.
Coi như cả hai bên đều có lỗi, bố mẹ Yaguchi cũng miễn cưỡng chấp nhận hòa giải, nhưng lúc đó, tôi không kìm được mà gào lên.
“Chuyện thành ra thế này là do bên đó sai. Tôi phải chuyển trường cũng là do bị nó bắt nạt. Tôi chẳng làm gì sai cả.”
Nhưng người bị thương nặng không phải là tôi. Thiện ác bị định đoạt bởi mức độ thương tích, và tôi bị quy là hèn hạ vì dùng vũ khí.
Kết cục là một lời xin lỗi không thỏa đáng, bố mẹ đối phương dù đã đồng ý một lần nhưng lại nổi giận vì thái độ của tôi.
Đáp lại, mẹ tôi chỉ biết cúi đầu xin lỗi lia lịa. Tại sao phải xin lỗi nhiều đến thế? Tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Sau đó năm mới đến, tôi lại quay về nhà bác gái, nhưng khởi đầu năm mới thật tồi tệ.
Chuyện tái hôn của mẹ đã tan thành mây khói. Khi biết lý do hủy hôn, ruột gan tôi như bị thiêu đốt.
Bố của Yaguchi, kẻ bị tôi gây thương tích, là một người có quyền lực ở thị trấn đó. Biết mẹ tôi sắp tái hôn, ông ta đã điều tra về đối phương. Khi biết công ty của Nishitsuru là một công ty nhỏ yếu thế, ông ta đã tác động đến các đối tác của Nishitsuru, tung tin đồn rằng đối tượng kết hôn của giám đốc có đứa con trai hư hỏng, giao dịch với chỗ đó không tốt đâu. Đó là sự trả thù nhắm vào chúng tôi.
Tin đó đến tai Nishitsuru ngay lập tức, ông ấy cố gắng tìm cách duy trì giao dịch nhưng vô vọng, cuối cùng đành phải hủy bỏ hôn ước với mẹ tôi.
Dù ngoài mặt tôi giả vờ tán thành cuộc hôn nhân này, nhưng trong thâm tâm đúng là tôi không mặn mà lắm.
Tuy nhiên kết cục lại thế này, không chỉ bị hủy hôn mà mẹ cũng không thể ở lại công ty đó nữa, coi như bị sa thải thực tế, chuyện này quá sức cay đắng.
Tại sao Nishitsuru không bảo vệ mẹ? Có thể dễ dàng vứt bỏ người mình từng hứa kết hôn như vậy sao, tôi phẫn nộ trước hành động của Nishitsuru. Tôi muốn lao đến đấm ông ta và hỏi ông ta không yêu mẹ tôi sao. Nhưng làm thế thì sự việc càng tồi tệ hơn là cái chắc, nên tôi chỉ biết nhẫn nhịn.
Mẹ đang cảm thấy thế nào? Nghĩ đến mẹ, ngực tôi thắt lại.
Rốt cuộc tôi sẽ bị dồn ép đến mức nào đây. Làm điều đúng đắn cũng không được đền đáp, tại sao cứ phải khuất phục trước những kẻ có quyền lực và bạo lực? Tôi muốn gào lên với mẹ rằng con không sai. Nhưng kết quả đã thế này, có kêu gào cũng chỉ thấy trống rỗng, nên tôi chẳng nói được gì.
Mẹ suy sụp, hoàn toàn mất hết sức sống. Ngày xưa bà hay xung đột với bố, cãi nhau suốt ngày cơ mà.
Tôi nghĩ bà đang khóc thầm một mình, tự trách sự bất lực của bản thân đã dẫn đến cơ sự này hơn là trách vụ đánh nhau của tôi. Sau khi ly hôn, bà đã cố gắng làm mẹ đơn thân, nhưng có lẽ bà nghĩ mình đã thất bại. Dù tuyệt đối không phải lỗi tại bà.
Tôi cũng không biết phải làm sao trước tình cảnh này.
Tôi chán ghét cái thế giới nơi kẻ có quyền, kẻ dùng bạo lực trở thành công lý và lộng hành, trái tim tôi vốn đang cố gắng tích cực và tươi sáng lại quay về với tính cách u ám, hèn kém ngày xưa.
Tại sao chỉ có mình tôi phải chịu nhiều bất hạnh thế này. Rốt cuộc tôi đã làm gì sai chứ.
Bác gái cố gắng an ủi tôi đang suy sụp bằng cách nấu nướng thịnh soạn hơn mọi khi, nhưng điều đó lại trở thành gánh nặng.
Nỗi khổ tâm khi phải làm đứa trẻ ngoan trước mặt bác gái vì đang ăn nhờ ở đậu. Thực tâm tôi muốn vứt bỏ tất cả và phát điên lên, nhưng lại phải kìm nén bản thân đến cùng cực. Tôi chỉ biết giam mình lại và giết chết cảm xúc. Không thể chia sẻ tâm trạng với ai, tôi lại ôm hết vào lòng, cảm giác như lúc nào cũng khoác lên mình lớp khói đen mờ mịt.
Trong lúc đó, Habane vẫn tiếp cận tôi với nụ cười không chút toan tính và cố dạy tôi ảo thuật. Cô ấy có hỏi về vết thương trên mặt tôi lúc đánh nhau, nhưng tôi chỉ bảo là bị ngã và không nói chi tiết. Nên Habane không thể nào biết chuyện gì đang xảy ra với tôi. Hoặc có thể Habane cố tình không hỏi kỹ. Có lẽ cô ấy mong tôi sớm quên đi và trở lại cuộc sống bình thường nên đã giả vờ không thấy. Bình thường nếu ngã thì tay sẽ chống xuống trước chứ không ai ngã đập mặt xuống cả, chắc cô ấy đoán là vết thương có uẩn khúc nên để tôi yên.
Dù hiểu điều đó, nhưng lúc ấy, tôi không thể nào bỏ qua lời nói của Habane, và lần đầu tiên chúng tôi đã cãi nhau to. Không ngờ chuyện đó lại dẫn đến hậu quả không thể cứu vãn——.
Nếu tôi nhận ra nỗi khổ tâm của Habane sớm hơn, tôi đã không làm tổn thương cô ấy đến mức đó. Điều đó khiến tôi hối hận khôn nguôi.
Tôi đúng là một kẻ ngu ngốc hết thuốc chữa, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
