Chương 4: Cây Xương Rồng Ước Nguyện
“Yuto-kun, tại sao cậu cứ ôm đồm mọi thứ một mình rồi lại cáu kỉnh thế? Cứ thoải mái hơn đi. Cuộc sống vui vẻ lắm đó.”
Đó là lúc tôi đang ở trong phòng Habane, luyện tập trò ảo thuật làm một bông hồng xuất hiện từ tay rồi thả nó vào trong hộp. Tôi nghĩ lúc đó, mặt tôi trông thiểu não ra mặt.
Tâm trạng tôi chán nản vì sau trận cãi vã, chỉ mình tôi bị coi là có lỗi, lại còn phá hỏng cả chuyện tái hôn của mẹ. Habane chỉ đang cố gắng quan tâm để vực tôi dậy mà thôi.
“Nào, phải làm cho cuộc đời rực rỡ như hoa hồng chứ.”
Tình cờ hôm đó Habane có trạng thái rất tốt, mánh khóe trong tay và diễn xuất của cô ấy phối hợp nhịp nhàng, hết bông hồng đỏ giả này đến bông hồng khác lần lượt xuất hiện. Habane được đà, cứ chìa những bông hồng ra trước mặt tôi rồi thả vào hộp. Thực ra cô ấy chỉ giả vờ thả vào thôi, nhưng dù thường ngày toàn thất bại, riêng hôm đó trông lại ra dáng phết.
Màu đỏ đập vào mắt bỗng khiến tôi thấy chướng, cùng lúc đó, tôi cảm thấy cuộc đời mình như bị giam cầm trong bóng tối mịt mù, tôi bực bội và phản kháng.
“Sao cậu cứ ra vẻ dạy đời chỉ tay năm ngón thế.”
“Bởi vì, tớ là sư phụ mà. Đệ tử bị chỉ bảo thì có gì sai chứ?”
Lúc đó, Habane chỉ bông đùa cho qua chuyện. Cô ấy không biết vấn đề tôi đang đối mặt nghiêm trọng đến mức nào, nên cũng là điều đương nhiên. Vậy mà tôi lại thấy chướng tai và gắt lên giận dữ.
“Lắm lời quá đấy! Chẳng biết gì về cảm xúc của người khác, phiền phức thật!”
“Ể, Yuto-kun, cậu sao thế?”
Có lẽ cảm thấy thái độ của tôi khác hẳn mọi khi, Habane tỏ ra bối rối. Cô ấy run rẩy trước những lời tôi ném ra. Nhiệt độ trong phòng như đột ngột hạ xuống, mọi thứ dường như đóng băng.
Habane co rúm người và đứng sững lại. Đôi mắt nhìn tôi dần ngấn nước, nhưng cô ấy có vẻ đang cố gắng kìm nén để không khóc.
Habane không làm gì sai cả, tôi biết điều đó. Nhưng bị một người không biết khổ là gì như Habane nói về cuộc đời khiến tôi bực mình. Tôi buột miệng nói ra điều đó.
“Habane sướng thật nhỉ. Có cả cha mẹ hiền lành, em trai cũng biết điều, đúng là một gia tộc tuyệt vời nhất mà. Nhà ở thì to, lại là nhà giàu chưa từng nếm mùi khổ cực, đúng là một tiểu thư không biết sự đời. Trong lòng chắc đang thương hại, tội nghiệp cho đứa nghèo kiết xác như tôi lắm đúng không.”
Giọng nói đầy tức tối và công kích. Trước đây tôi chưa bao giờ trút những cảm xúc của mình lên Habane như thế này.
“Tớ không nghĩ vậy đâu…”
Mặc cho Habane phủ nhận bằng một giọng nói yếu ớt như sắp tan biến, tôi vẫn tiếp tục.
“Sau này cậu cũng sẽ sống một cuộc sống ấm êm ở đây mà chẳng cần lo lắng gì, phải không? Tôi thì bị bắt nạt đến mức phải chuyển trường, bây giờ dù đang ở nhờ nhà này nhưng tốt nghiệp trung học xong là phải ra khỏi đây, một cuộc sống nghèo khổ đang chờ đợi, bố mẹ thì ly hôn, chuyện tái hôn cũng chẳng thành, toàn những chuyện xui xẻo ập đến, khổ nối tiếp khổ. Thật sự, cuộc đời này bất công thật đấy.”
Cứ như thể tôi đang khoe khoang sự bất hạnh của mình. Dù biết nói những điều này với Habane cũng chẳng ích gì, nhưng tôi không thể không nói.
“Tại sao cậu lại nói những lời như vậy? Chẳng phải ai cũng đang cố gắng hết sức để sống hay sao? So sánh như vậy mới là kỳ cục đó.”
Giọng điệu của Habane, người lúc nãy còn sợ hãi trước thái độ của tôi, bỗng trở nên mạnh mẽ. Cô ấy lườm tôi như thể không thể chấp nhận được.
“Đó là vì cậu được sung sướng nên mới nói được như vậy. Thử nếm trải bất hạnh như tôi đi. Tuyệt đối sẽ không thể nói những lời đó một cách nhẹ tênh như thế đâu.”
“Không, tớ không nghĩ vậy. Tớ cũng có những nỗi phiền muộn của riêng mình, và tớ nghĩ rằng khi còn sống, ai cũng có những điều phải lo lắng, rồi họ sẽ cố gắng hết sức để vượt qua nó. Đó chẳng phải là cuộc sống sao. Dù ở trong hoàn cảnh nào, việc sống hết mình để không hối tiếc là điều mà mọi người đều được ban cho như nhau. Tớ nghĩ hạnh phúc hay không là do cách mình nhìn nhận.”
Ánh mắt nghiêm túc. Habane nhìn tôi như thách thức. Trước những lời thẳng thắn của Habane, tôi không thể nhìn thẳng vào mặt cô ấy. Dù vậy, tôi vẫn cố vùng vẫy để biện minh cho sự bất hạnh của mình.
“Rốt cuộc thì Habane vẫn chẳng hiểu gì nên mới nói năng nhẹ tênh như vậy. Tôi mệt rồi. Ảo thuật cũng bỏ luôn. Có lẽ tốt hơn hết là nghỉ học rồi đi làm luôn. Như vậy chắc sẽ không làm phiền mẹ và bác gái nữa.”
“Không được đâu. Trung học vẫn là giáo dục bắt buộc mà. Hơn nữa, Yuto-kun còn phải học cấp ba rồi lên đại học nữa.”
“Sao cậu lại quyết định thay tôi như vậy.”
“Bởi vì, tương lai Yuto-kun sẽ trở thành thầy giáo mà, đúng không.”
Nói xong câu đó, Habane lộ vẻ mặt giật mình.
“Cậu đang nói gì vậy? Tôi chưa bao giờ nói với Habane chuyện đó cả.”
Tôi chưa từng nghĩ đến việc trở thành giáo viên, nên đột nhiên bị nói như vậy khiến tôi bối rối. Habane có lẽ cũng đang lúng túng vì chính lời mình vừa thốt ra, mắt cô ấy đảo liên tục.
“Nhưng, tương lai Yuto-kun sẽ trở thành thầy giáo.”
Có lẽ một khi đã nói ra thì không thể rút lại, Habane khẳng định chắc nịch. Cứ như thể cô ấy bị thứ gì đó ám vậy.
“Đủ rồi đấy. Đừng có nói bừa nữa. Tôi ghét bị áp đặt lắm rồi. Đừng quan tâm đến tôi nữa.”
Tôi đứng dậy, định rời khỏi phòng. Đúng lúc đó, Habane ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
“Yuto-kun, đợi đã. Nghe tớ nói đã.”
Vòng tay mảnh khảnh của Habane siết chặt lấy tôi. Hơi ấm của cô ấy truyền qua lưng khiến cơ thể tôi nóng lên. Khoảnh khắc nhận ra rằng thực ra mình đã mong chờ được Habane đối xử dịu dàng, một cảm giác xấu hổ dâng trào.
“Này, buông ra, tự nhiên ôm người ta ghê quá. Tao ghét mày!”
Câu nói đó của tôi khiến vòng tay đang ôm của Habane yếu đi. Tôi vùng ra, lao ra khỏi phòng và chạy xuống cầu thang. Tôi đã không thể nhìn thấy vẻ mặt của Habane.
Tôi lao ra khỏi nhà Habane trong cơn tức giận, nhưng chỉ cảm thấy trống rỗng. Habane không đuổi theo. Sau khi buông những lời tàn nhẫn như vậy thì cũng phải thôi. Chắc hẳn Habane đã chán ngấy tôi đến tận cổ rồi. Giờ hối hận cũng đã muộn. Tôi đã làm tổn thương Habane.
Một lúc sau, tôi ngước nhìn ngôi nhà của Habane với đôi mắt vô hồn. Phải xin lỗi Habane thôi. Dù nghĩ vậy nhưng tôi không thể làm gì được, chỉ lững thững quay về nhà bác trai ngay trước mặt.
Lại quay về vạch xuất phát. Habane luôn thấu hiểu và ở bên cạnh tôi. Ở bên Habane, tôi thậm chí đã nghĩ rằng mình có thể thay đổi. Vậy mà tôi vẫn chỉ khăng khăng chuyện của mình, trút giận lên Habane. Thật ra tôi muốn trân trọng Habane nhiều hơn thế.
Đêm đó, những gì mình đã làm cứ hiện về như một đoạn phim quay chậm khiến tôi đau khổ và không thể ngủ được.
Thêm vào đó, câu nói của Habane “Tương lai cậu sẽ trở thành thầy giáo” cứ khiến tôi thắc mắc mãi. Rốt cuộc tại sao cô ấy lại nói như vậy? Tôi còn chưa nghĩ gì về tương lai, cũng chưa từng quyết định mình muốn trở thành gì. Tôi chỉ học vì đó là nghĩa vụ, chứ chưa bao giờ nghĩ mình muốn trở thành giáo viên.
Thỉnh thoảng, tôi có giúp Kabuto làm bài tập về nhà và chỉ cho nó những chỗ không hiểu. Có lẽ Habane đã thấy cảnh đó nên mới nói vậy. Tôi suy nghĩ một lúc về nghề giáo.
Nếu mình trở thành giáo viên, tôi muốn dạy cho học sinh rằng bắt nạt là một việc làm sai trái tuyệt đối không được làm. Và nếu có học sinh nào có hoàn cảnh giống tôi, tôi muốn lắng nghe cẩn thận những tâm sự của em ấy, và hướng dẫn em ấy đi trên con đường đúng đắn trong tương lai. Làm những điều mà tôi đã mong muốn được nhận, đó chính là hình mẫu giáo viên lý tưởng đối với tôi.
Nhưng dù có nghĩ những điều đó, tâm trạng tôi cũng không khá hơn. Cứ nhớ lại những lời đã nói với Habane là cảm giác tội lỗi lại giày vò tôi.
Thời gian trôi qua trong sự khó xử sau trận cãi vã với Habane. Dù nhà chúng tôi ở ngay sát nhau, nhưng một khoảng cách lớn không thể lấp đầy đã hình thành giữa hai đứa.
Habane đang nghĩ gì nhỉ? Lẽ ra tôi phải là người xin lỗi trước, nhưng tôi đã làm tổn thương và khiến Habane thất vọng. Đến nước này rồi, còn mặt mũi nào mà đến gặp cô ấy nữa. Thời gian càng trôi, việc gặp mặt càng trở nên khó khăn, và cuối cùng tôi đã không làm gì cả.
Trong khoảng thời gian đó, cuộc sống của mỗi người vẫn tiếp diễn, và tôi đã lên lớp chín. Chuyện định hướng tương lai sau này liên tục trở thành chủ đề bàn tán.
Habane học ở một trường tư thục liên cấp, chắc hẳn cô ấy chẳng có gì phải lo lắng trong giai đoạn này. Nghĩ đến đó, tôi lại càng không thể đến gặp Habane. So sánh cuộc sống của mình với cuộc sống của Habane, tôi ngày càng trở nên tự ti.
Habane chẳng có tội tình gì, nhưng nếu gặp lại, chắc chắn tôi sẽ lại trút giận lên cô ấy. Tôi quyết định tốt nhất là không nên gặp một thời gian và cố gắng tránh mặt Habane hết mức có thể. Không, đó chỉ là một lời bào chữa, có lẽ tôi chỉ đang sợ hãi và chạy trốn. Thật ra tôi muốn gặp Habane để xin lỗi, và muốn cô ấy lại mỉm cười với tôi như mọi khi. Nhưng lần này, tôi không tự tin rằng chúng tôi có thể quay lại như xưa.
Mối tình của mẹ mà tôi đã phá hỏng cũng vậy, dù là mẹ con nhưng giữa chúng tôi có một khoảng cách xa lạ. Mẹ trông có vẻ đã bình tĩnh lại bề ngoài, nhưng tôi nghĩ trong lòng bà không dễ dàng gì mà quên đi được.
Nhưng mẹ rất mạnh mẽ. Bà ngay lập tức tìm việc và may mắn được nhận vào một nơi làm mới, bà làm việc cật lực ở đó. Dường như bà đang cố gắng giải tỏa tâm trạng bằng cách làm việc. Bà không hề nhắc đến chuyện của Nishitsuru, hay đúng hơn là bà đang cố gắng dồn nén nó vào một góc nào đó và quên đi. Tôi cảm nhận được rằng bà vẫn còn vương vấn, trông mẹ thật đáng thương.
Lo lắng cho mẹ, tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem có nên học tiếp cấp ba hay không. Đầu tiên tôi đã hỏi ý kiến giáo viên chủ nhiệm, nhưng thầy lại kể y nguyên chuyện đó cho bác gái tôi, nên bác gái lo lắng và cùng với bác trai nói đủ điều.
“Cháu nhất định phải học cấp ba.”
Bác trai dứt khoát nói.
“Đúng vậy, cháu không cần lo cho Toshiko đâu. Cấp ba cứ ở đây đi học là được, một đứa trẻ như Yuto-chan mà không học cấp ba thì làm sao được.”
Chắc hẳn thầy giáo cũng đã nhìn nhận vấn đề một cách nghiêm trọng và nói với bác trai và bác gái. Thành tích của tôi luôn đứng đầu khối, nên việc tôi không học cấp ba chắc chắn đã khiến họ nghĩ rằng gia đình có vấn đề gì đó.
“Hay là, sống cùng chúng ta khiến cháu khổ sở sao?”
“Thầy giáo cũng nghi ngờ chúng ta bạo hành đó. Thầy ấy hỏi ‘Gia đình có chuyện gì không ạ?’, làm chúng ta giật cả mình.”
Bác trai và bác gái chắc cũng không chịu nổi khi bị nói như thể họ có trách nhiệm. Cả hai đều cố gắng thuyết phục tôi một cách kiên nhẫn cho đến khi tôi nói sẽ đi học cấp ba, khiến tôi cảm thấy như đang bị trách móc.
Mẹ tôi cũng được bác gái báo tin và chạy đến ngay lập tức. Tôi đang nghĩ không biết sẽ bị nói gì thì vừa đến bà đã mắng xối xả.
“Tất nhiên là mẹ có thể cho con đi học cấp ba rồi. Thái độ đó là sao? Hay là con đang dằn mặt mẹ? Con hận mẹ lắm à!”
Tôi muốn nói “Không phải, ngược lại mới đúng”, nhưng nếu nói vậy chắc chắn bà sẽ lại nổi giận vì một lý do khác.
“Mẹ chưa đến mức thảm hại phải nhận lòng thương hại như vậy đâu.”
Kết quả này đã được dự đoán trước. Mẹ tôi, hễ có chuyện gì không theo ý mình là lại la mắng. Cái gọi là chứng cuồng loạn. Vì vậy, bà và người cha nóng tính kia không hợp nhau cả về mặt tính cách.
Bị làm ầm ĩ lên thế này khiến tôi mệt mỏi. Cứ cố chấp cũng chẳng được lợi gì, nên cuối cùng tôi đã gật đầu đồng ý đi học cấp ba. Đó là giải pháp tốt nhất.
Hơn nữa, chỉ tốt nghiệp trung học cơ sở thì gần như không có nơi nào nhận vào làm. Nếu việc cố chấp nhất thời có thể quyết định cả cuộc đời mà chẳng ai được lợi, thì con đường tôi phải chọn chỉ có một. Đó là đi học cấp ba.
Giáo viên chủ nhiệm đảm bảo rằng với thành tích của tôi, tôi có thể vào một trường cấp ba tốt, và con đường tương lai của tôi đã được quyết định một cách chóng vánh. Dù cuối cùng vẫn bị nhắc nhở không được lơ là, nhưng một vấn đề đã được giải quyết.
Việc còn lại là xin lỗi Habane về những lời lẽ tàn nhẫn đã nói. Nhưng tôi mãi không tìm được cơ hội. Cuối cùng, thời gian cứ trôi đi mà tôi vẫn không thể gặp được Habane.
Và rồi một đêm đầu hè. Tiếng còi xe cứu thương từ xa vọng lại ngày một gần. Lòng tôi bỗng dấy lên một cảm giác bất an, khuấy động nỗi lo lắng trong tôi. Khi âm thanh đó trở nên inh ỏi nhất, nó đột ngột dừng lại ngay trước nhà tôi, khiến tôi giật mình.
Tôi, bác trai và bác gái đang thư giãn trong phòng khách đều tò mò không biết chuyện gì đã xảy ra, chúng tôi nhìn nhau rồi đi ra ngoài xem. Hàng xóm cũng ra ngoài giống chúng tôi.
Ánh đèn đỏ quay cuồng trong đêm tối, bao trùm cả khu vực trong một bầu không khí lo âu. Xe cứu thương đang đỗ trước nhà Habane.
“Chuyện gì thế này? Tại sao xe cứu thương lại đỗ trước nhà Habane?”
Tôi cảm thấy bất an, nhìn vào mặt bác gái và bác trai.
Đúng lúc bác trai tiến lại gần xe cứu thương, Habane được các nhân viên y tế khiêng ra khỏi nhà trên một chiếc cáng. Miệng cô ấy đeo mặt nạ oxy, trông bơ phờ đến mức không rõ còn tỉnh táo hay không. Bên cạnh, cô Sanae đang hốt hoảng.
Khi Habane được đưa lên xe cứu thương, cha cô ấy cũng lên cùng. Sau đó, chiếc xe rú còi inh ỏi rồi lao đi.
Sau đó, bác trai đến chỗ cô Sanae và hỏi han tình hình. Cô Sanae có vẻ cũng đang hoảng loạn, bác trai phải đặt tay lên vai cô để trấn an. Bên cạnh, Kabuto đang nắm chặt vạt áo của cô Sanae, đứng bất động với đôi mắt vô hồn. Dáng vẻ đó càng làm tôi thêm lo lắng.
Cô Sanae cúi đầu xin lỗi những người đang tụ tập vì đã làm phiền, rồi kéo Kabuto vào nhà. Chắc cô ấy định chuẩn bị đồ đạc để đến bệnh viện.
Tôi không thể làm gì, chỉ đứng chết trân nhìn cảnh tượng đó. Hình ảnh Habane được khiêng đi trên cáng hiện về trong đầu. Cơ thể tôi không ngừng run rẩy. Tôi có cảm giác như thể sẽ không bao giờ được gặp lại Habane nữa. Việc cãi nhau và nói “Tao ghét mày” mà chưa kịp xin lỗi đè nặng lên tâm trí tôi.
Khi bác trai quay lại với một tiếng thở dài, tôi liền hỏi: “Habane có sao không ạ?”. Nhưng bác trai không nói câu tôi muốn nghe.
“Thôi, vào nhà đã.”
Bác trai có vẻ cũng không rõ tình hình. Vào nhà, ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách, ông khoanh tay trầm ngâm.
“Anh, rốt cuộc anh đã nghe được gì?”
Bác gái cũng tò mò, sốt ruột thúc giục.
“Nghe nói là có vấn đề gì đó về máu, Habane-chan đột nhiên ngất xỉu.”
“Vậy là, thiếu máu ạ?”
Tôi cũng xen vào.
“Ừm, chắc là vậy. Nhưng cái vẻ hốt hoảng đó, trông như thể họ đang có một vấn đề gì đó rất nghiêm trọng…”
“Nhưng là thiếu máu mà. Phụ nữ hay bị vậy mà, phải không ạ?”
Tôi nói như thể đang tự trấn an mình. Tôi muốn tin rằng đó không phải là chuyện gì to tát.
“Có thể là vậy, nhưng với tình hình đó thì…”
Bác trai ngập ngừng. Một điềm báo cực kỳ xấu len lỏi trong tôi.
Một lúc sau, chuông cửa reo lên. Bác gái ra mở cửa, tôi cũng tò mò ngó ra thì thấy cô Sanae đang đứng đó với vẻ mặt hốc hác, dắt theo Kabuto. Cô ấy nói gì đó với bác gái với vẻ áy náy.
“Tất nhiên là được rồi. Chị đừng lo cho Kabuto-chan.”
Bác gái nói vậy, cô Sanae vừa cúi đầu vừa đưa cho bác gái một chiếc túi xách Boston chứa đồ đạc. Có vẻ cô ấy đến để nhờ trông Kabuto tối nay.
Vì phải đến bệnh viện, nếu về muộn sẽ ảnh hưởng đến Kabuto, mà để nó ở nhà một mình thì còn quá nhỏ. Bác gái ngay lập tức đồng ý và vui vẻ nhận lời để giảm bớt gánh nặng cho cô ấy.
Kabuto vẫn mang vẻ mặt lo lắng. Tôi vẫy tay gọi, Kabuto nhìn mẹ và bác gái rồi mới bước vào nhà.
“Vậy nhờ chị. Thực sự xin lỗi vì đã làm phiền.”
“Không sao đâu, đừng bận tâm. Cứ giao Kabuto-chan cho chúng tôi, chị cứ yên tâm đi nhé.”
Bác gái cố gắng mỉm cười để động viên cô Sanae.
Cô Sanae đang cố gắng gồng mình, nhưng chỉ cần một cú huých nhẹ là có thể sụp đổ. Tôi cũng lo lắng, và buột miệng gọi cô Sanae đang định rời đi.
“Cô ơi, Habane có sao không ạ?”
Cô Sanae cố gắng nở một nụ cười với tôi, tỏ ra quan tâm.
“Ừ, không sao đâu. Cảm ơn Yuto-kun đã lo lắng nhé.”
“Khi nào cậu ấy về, cô nhắn giúp cháu là cháu nhất định sẽ đến gặp được không ạ. Và cả, cháu muốn xin lỗi…”
Tôi ngập ngừng ở cuối câu, nhưng cô Sanae dường như đã hiểu ý tôi và dịu dàng nói.
“Cô biết rồi. Gặp Habane cô sẽ nhắn lại ngay. Chắc Habane cũng sẽ vui lắm. Vậy nhé, Yuto-kun, nhờ cháu trông Kabuto. Kabuto, ngoan nhé con.”
“Vâng ạ.”
Giọng Kabuto run rẩy nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Cô Sanae lại cúi đầu một lần nữa. Rồi cô ấy lặng lẽ đóng cửa rời đi trong sự tiễn đưa của chúng tôi.
Bác gái khóa cửa, cầm chiếc túi của Kabuto rồi đi vào trong. Thấy tôi cứ đứng ngẩn người ở hành lang một lúc, Kabuto kéo vạt áo tôi.
“Lần trước cũng thế này. Chị lại cố chịu đựng nên mới thành ra thế này.”
Ý nó là lần trước cũng nhập viện như vậy, rồi sẽ lại khỏe mạnh trở về. Có lẽ đọc được vẻ lo lắng trên mặt tôi, nó đã cố gắng hết sức để an ủi tôi: “Không sao đâu”. Dù chị gái đột nhiên ngất xỉu và chắc hẳn nó cũng đang rất lo lắng, nhưng Kabuto, đứa trẻ nhỏ hơn tôi, lại tỏ ra vững vàng hơn.
Tôi xoa đầu Kabuto một cách mạnh bạo. Tôi biết rồi. Nhóc con mà cũng bày đặt quan tâm. Đó là lời cảm ơn theo cách của tôi, bao gồm cả ý đó. Kabuto dường như cũng cảm nhận được, nó cố nheo mắt và cười toe toét.
“Nào, phải chuẩn bị chỗ ngủ cho Kabuto-chan thôi. Cháu muốn ngủ với ai nào? Với bác gái nhé? Hay là với anh Yuto?”
Bác gái từ trong vọng ra.
“Anh trai!”
Giọng nói khỏe khoắn của Kabuto làm không khí nơi đây bừng sáng. Nhờ vậy mà tôi cũng vơi đi phần nào lo lắng.
Habane sẽ chỉ nhập viện một thời gian ngắn rồi sẽ sớm quay về. Khi đó, tôi phải dốc hết sức để xin lỗi.
Khi nhìn thấy Habane được khiêng đi, thật lòng, tôi đã sợ đến mức chết đứng. Lúc đó, tôi mới nhận ra mình đã trân trọng Habane đến nhường nào, như thể bị một ngọn roi quất vào người.
Dù tôi đã nói những lời tàn nhẫn với Habane, nhưng cô ấy có cơ thể yếu hơn người khác và luôn sống trong nỗi sợ hãi không biết khi nào sẽ gục ngã.
Không hề thấu hiểu điều đó, tôi chỉ nghĩ đến bản thân mình. Lần này, tôi phải xin lỗi một cách đàng hoàng, và nói ra thành thật cảm xúc của mình. Rằng tôi, thực sự thích Habane. Rằng vì vậy nên tôi luôn làm nũng với cô ấy. Rằng vì muốn được quan tâm, tôi đã cố tình làm những việc để thu hút sự chú ý. Rằng việc tôi cứ cố chấp là vì tôi thích Habane đến mức đó, và tôi xấu hổ khi bị phát hiện ra tình cảm ấy!
Giờ không phải là lúc để quan tâm đến lòng tự trọng nữa. Con người ta thường chỉ nhận ra những điều quan trọng khi sắp mất đi chúng. Nếu để đến lúc quá muộn thì sẽ không kịp nữa. Để không phải hối tiếc, tôi phải thành thật và nói hết lòng mình cho Habane biết.
Tôi không thể cứ ích kỷ mãi được. Tình cảm dành cho Habane ngày càng lớn dần, và trái tim tôi nóng lên.
Đêm đó, tôi lên giường với những suy nghĩ về Habane. Trong phòng có thêm một bộ chăn nệm, và Kabuto đang nằm ở đó. Trong căn phòng tối om, Kabuto dường như đang trằn trọc không yên.
“Kabuto, không ngủ được à?”
“Vâng, một chút ạ. Này, anh trai, chị em bị ‘M desu’ nhưng sẽ khỏi đúng không anh?”
“M desu? À, lại là chuyện maso à. Ừm, cái đó không phải là chữa khỏi mà giống như một thói quen hơn…”
Tôi lúng túng không biết trả lời sao.
“Chị em, vì em nói chị ấy bị M desu nên đã có một thời gian suy sụp lắm đó.”
“Nhớ lại thì cũng có lúc nó trông buồn bã thật. Ra vậy, bị nói như thế chắc cũng sốc lắm. Nhưng mà, rốt cuộc ai là người đầu tiên nói ra chuyện đó?”
“Bác sĩ của chị em.”
“Bác sĩ?”
“Vâng, em tình cờ nghe được bác sĩ nói với bố mẹ em như vậy.”
Tôi bỗng cảm thấy có gì đó không ổn trong câu chuyện của Kabuto. Từ “M desu” vang lên nặng trĩu, khiến tôi bất an. Có lẽ nào, tôi đã hiểu lầm một cách tai hại.
Dần dần, Kabuto chìm vào giấc ngủ. Tiếng thở đều đều cho thấy nó đã ngủ say.
Nhưng tôi thì không tài nào ngủ được. Tôi nghĩ cứ nằm yên thì sẽ buồn ngủ, nhưng lại cứ trằn trọc mãi khiến mắt càng tỉnh táo hơn. Lời nói của Kabuto cứ lởn vởn trong đầu, ngày một lớn dần.
Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa, nhẹ nhàng rời khỏi giường để không đánh thức Kabuto và đi đến phòng làm việc của bác trai, nơi có máy tính. Tôi được phép sử dụng thoải mái khi cần tra cứu, nên thỉnh thoảng tôi vẫn đến đây khi muốn dùng internet.
Trong đêm khuya tĩnh lặng, tôi nín thở bật máy tính. Thời gian khởi động thật chậm chạp khiến tôi sốt ruột. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bọc da, được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh nhạt phát ra từ máy tính trong bóng tối.
Khi máy tính cuối cùng cũng khởi động, tôi mở trang tìm kiếm và gõ “M desu”. Rất nhiều kết quả cùng tên hiện ra, nhưng chúng là tên cửa hàng, tên tổ chức, không có cái nào là tên bệnh cả.
Tôi thêm chữ “máu” vào. Vẫn không có thông tin nào như tôi mong đợi. Rốt cuộc chỉ là nói theo nghĩa maso thôi sao?
Tiếp theo, tôi thử chuyển sang bảng chữ cái alphabet. M giữ nguyên là “M”, desu lấy chữ cái đầu là “DS”. Tôi gõ “MDS”, thêm chữ “máu” vào và tìm kiếm. Kết quả hiện ra khiến toàn thân tôi đông cứng trong giây lát.
“K-Không thể nào.”
Tôi lẩm bẩm câu đó nhiều lần, run rẩy nhìn vào màn hình máy tính, mong rằng đây chỉ là một sự nhầm lẫn.
MDS (myelodysplastic syndromes)
Hội chứng rối loạn sinh tủy
Một căn bệnh gây ra rối loạn tạo máu do chức năng tủy xương bất thường.
Chỉ nhìn vào đó tôi không hiểu là bệnh gì, nhưng khi thấy dòng chữ ung thư máu, trước mắt tôi tối sầm lại. Dù sợ hãi khi tìm hiểu chi tiết, tay tôi vẫn không ngừng lại, tôi nhấp vào nhiều trang khác nhau và mở to mắt đọc. Điều tôi muốn biết nhất là liệu căn bệnh này có thể chữa khỏi hoàn toàn hay không.
MDS được phân thành nhiều loại, có vẻ như mức độ tiến triển khác nhau từ nhẹ đến nặng. Và còn có cả biến chứng, nếu xảy ra sẽ chuyển thành bệnh bạch cầu cấp.
Cái tên bệnh đó cũng thật đáng sợ, nó đè nặng lên tâm trí tôi. Những từ ngữ xa lạ nối tiếp nhau càng làm tôi cảm thấy đây là một căn bệnh hiểm nghèo, và tôi tuyệt vọng không biết làm thế nào để chữa khỏi.
Khi tìm thấy thông tin rằng cấy ghép tế bào gốc tạo máu có thể chữa khỏi hoàn toàn, tôi đã nghĩ rằng chỉ cần tìm được người hiến tặng là có thể cứu được, nhưng sau đó, tôi nhìn thấy tỷ lệ sống sót và kinh ngạc trước kết quả không mấy khả quan. Càng đọc, tôi càng cảm thấy việc điều trị căn bệnh này thật khó khăn và tuyệt vọng.
Thông tin duy nhất tôi muốn biết là — chữa khỏi hoàn toàn. Tôi muốn nhìn thấy rõ ràng điều đó.
Càng tìm kiếm thông tin trên internet một cách mù quáng, thông tin càng tràn lan, và tôi không thể tìm thấy từ mình muốn. Và điều đó như thể đang nói rằng căn bệnh này không thể chữa khỏi, khiến tôi muốn khóc.
Nhớ lại vẻ hốt hoảng của bố mẹ Habane, tôi không thể không nghĩ đến những điều tồi tệ nhất, và đêm đó, tôi hoàn toàn không ngủ được. Dù vậy, khi ngồi thẫn thờ trên ghế, tôi bất giác gật gù như đang chèo thuyền.
Trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Habane đang đứng trước mặt tôi, ôm cây xương rồng đó. Tôi không biết hoa xương rồng có nở hay không.
“Habane!”
Khi tôi hét lên và định chạy đến chỗ Habane, tôi giật mình tỉnh giấc. Trời đã sáng.
Buổi sáng, bác trai thấy tôi trong phòng làm việc và rất ngạc nhiên.
“Cháu ở đây cả đêm à?”
Tôi gật đầu, bác trai thở ra một hơi ngao ngán. Tôi nghĩ mình sẽ bị mắng, nhưng thay vào đó, tay bác trai nhẹ nhàng đặt lên vai tôi.
“Không sao đâu, chắc chắn Habane-chan sẽ khỏe lại thôi.”
Dù chỉ là một lời an ủi sáo rỗng, nhưng có còn hơn không. Tâm trạng nặng trĩu của tôi nhẹ đi một chút.
Hôm đó, vì thiếu ngủ nên tôi cảm thấy mệt mỏi từ sáng. Tôi không muốn đến trường, mà chỉ muốn bay đến bệnh viện nơi Habane đang ở. Khi tôi nói điều đó với bác trai và bác gái, họ nhìn tôi với vẻ mặt khó xử.
“Bác hiểu cảm giác của Yuto-chan, nhưng bên đó chắc bây giờ cũng đang rối bời và vất vả lắm. Vì vậy, chúng ta là người ngoài, nên giữ ý cho đến khi mọi chuyện ổn định lại.”
“Nhưng, bác gái, biết đâu Kabuto lại muốn gặp Habane thì sao. Kabuto là người nhà mà. Vậy thì cháu có thể đưa nó đến bệnh viện.”
Tôi cố gắng tìm lý do để nài nỉ.
“Nhưng mà, cô Sanae đã nhờ chúng ta trông thằng bé cho đến khi mọi chuyện ổn định, và dù Kabuto-chan là người nhà, bác nghĩ chờ đến khi bên đó liên lạc mới là lịch sự.”
“Đúng vậy. Bố mẹ bên đó cũng đang lo lắng lắm. Lúc như vậy mà Yuto xuất hiện, họ sẽ phải khách sáo, và càng thêm mệt mỏi hơn thôi.”
Ngay cả bác trai cũng tỏ ra không đồng tình. Nhưng tôi không thể ngồi yên được.
“Nhưng, nếu Habane có chuyện gì, cháu…”
Có lẽ cảm nhận được tâm trạng sắp khóc của tôi, bác trai và bác gái nhìn nhau với vẻ mặt khó xử. Dù vậy, họ vẫn không thay đổi ý kiến, và bảo tôi hãy làm những việc thường ngày của mình.
“Nào, trước hết phải ăn sáng đã.”
Sau đó, bác gái bắt đầu chuẩn bị bữa sáng.
Kabuto cũng vừa thức dậy, dụi mắt và trông còn ngái ngủ.
“Chào buổi sáng ạ.”
Nhìn thái độ chào hỏi nghiêm túc của Kabuto, tôi nghĩ nó mạnh mẽ hơn tôi rất nhiều. Như để học hỏi thái độ của Kabuto, tôi cũng chào lại nó.
Hôm đó, dù đến trường nhưng tâm hồn tôi treo ngược cành cây, tôi không thể nào yên lòng được. Tôi thử hỏi xung quanh về MDS, nhưng tất nhiên không ai biết và tôi không thu được thêm thông tin gì.
Mùa hè năm ngoái, sau khi ăn thịt nướng và chơi pháo hoa ở nhà Habane, tôi đã kể lại câu chuyện của Kabuto cho chính cô ấy nghe như một trò đùa về chuyện maso. Sau đó, việc cô ấy cứ ru rú trong nhà là vì đã biết sự thật về căn bệnh và bị sốc.
Chắc hẳn cô ấy đã lờ mờ cảm nhận được điều gì đó và thấy có gì đó không ổn. Thông tin thừa thãi của tôi đã khiến cô ấy nhận ra. Habane chắc cũng đã tìm hiểu về MDS, và cũng giống như tôi, đã biết về tỷ lệ sống sót.
Bố mẹ cô ấy đã giấu tên bệnh và nói dối là thiếu máu. Nhưng khi biết đó là lời nói dối, Habane chắc đã hiểu ra mọi chuyện.
Dù có giấu giếm thế nào, chắc hẳn cô ấy cũng thỉnh thoảng cảm nhận được sự bất thường của bố mẹ, ngay cả tôi cũng thấy sự dịu dàng quá mức của họ có gì đó không ổn. Chắc họ đã lo lắng cho bệnh tình của con gái mình và cố gắng tỏ ra mạnh mẽ một cách thái quá.
Tôi nhớ lại tiếng thở dài của cô Sanae mà tôi từng thấy. Thật ra, cô ấy đã phải chiến đấu với nỗi sợ hãi có thể mất đi con gái mình và cố gắng chịu đựng. Không giống như mẹ tôi, cô ấy không bộc phát những cảm xúc dồn nén. Habane là một cô bé hiền lành nên chắc sẽ không đòi hỏi gì, nhưng bố mẹ cô ấy chắc hẳn đã cố gắng hết sức để bảo vệ đứa con của mình, luôn căng thẳng thần kinh để không làm con bé lo lắng.
Họ nói rằng cô ấy phải truyền nước mỗi tuần một lần vì thiếu máu, nhưng có lẽ đó là để điều trị căn bệnh này. Bây giờ nghĩ lại, việc đưa đón bằng xe hơi cũng là để giảm bớt gánh nặng cho cơ thể Habane. Tôi đã nghĩ rằng cô ấy được đối xử như một tiểu thư, nhưng thực ra đó là do sự lo lắng và vất vả của bố mẹ cô ấy, và vì Habane không có một cơ thể bình thường. Mỗi ngày, gia đình đó đã phải sống trong nỗi lo sợ không biết khi nào bệnh sẽ tái phát.
Vào ngày tôi làm tổn thương Habane, cô ấy đã nói về cuộc sống. Những lời đó bây giờ mới thấy nặng trĩu.
‘Dù ở trong hoàn cảnh nào, việc sống hết mình để không hối tiếc là điều mà mọi người đều được ban cho như nhau. Tớ nghĩ hạnh phúc hay không là do cách mình nhìn nhận.’
Sau bao trăn trở, Habane đã quyết định chiến đấu với bệnh tật của mình. Và trên cơ sở đó, cô ấy đã nói với tôi như vậy.
Vậy mà tôi, chỉ biết trút giận và nói rằng Habane chẳng hiểu gì cả. Hơn nữa, tại sao tôi lại nói những lời không hề nghĩ đến như ‘Tao ghét mày’. Habane mới là người ở trong hoàn cảnh khó khăn hơn tôi rất nhiều. Với cơ thể yếu ớt bị bệnh tật bào mòn, cô ấy vẫn cố gắng sống, thậm chí còn mỉm cười trước mặt tôi.
Vậy mà, tôi thì—
Tôi đúng là một thằng đại ngốc. Hơi một tí là than vãn, tự ti, rồi bộc lộ cảm xúc một cách bừa bãi, thật không thể chấp nhận được. Hối hận, hối hận, hối hận cũng không xuể. Tôi muốn xin lỗi Habane ngay lập tức.
Làm gì cũng lo lắng cho Habane, khi tôi vất vả lắm mới từ trường về nhà thì không thấy bóng dáng Kabuto đâu, lòng tôi lại dấy lên nỗi bất an.
“Kabuto đâu rồi ạ?”
“Cô Sanae đến đón rồi.”
Bác gái có vẻ mặt không vui.
“Ể, Habane có chuyện gì sao ạ?”
Một điềm báo chẳng lành.
“Cô ấy nói là không sao, nhưng bác không hỏi chi tiết.”
Từ vẻ mặt lo lắng của bác gái, có vẻ tình hình không được tốt cho lắm.
“Vậy cậu ấy được đưa đến bệnh viện nào ạ?”
“Nếu nói, Yuto-chan định đến đó phải không. Thôi đi. Chỉ làm vướng chân thôi.”
“Bác gái! Cháu lo lắm. Chỉ nhìn mặt một chút thôi. Nhìn xong cháu về ngay. Cho nên…”
Trước lời khẩn cầu tha thiết của tôi, có lẽ nhận ra nói gì cũng vô ích, bác gái thở dài rồi nói tên bệnh viện. Tôi gom hết tiền tiêu vặt, rồi lao ngay ra khỏi nhà.
Bệnh viện mà bác gái nói nằm ở ngoại ô thành phố. Đi tàu điện phải chuyển tuyến nên mất khá nhiều thời gian. Tôi bắt một chiếc taxi. Trong lúc mê muội, tôi không biết hành động của mình là đúng hay sai. Tôi chỉ một lòng muốn xác nhận rằng Habane vẫn bình an mà hướng đến bệnh viện.
Khi đến bệnh viện, tôi chạy đến quầy tiếp tân và nói tên Habane. Người đó đọc số phòng một cách vô cảm. Nghe xong, tôi còn chưa kịp cảm ơn đã lao đi về phía phòng bệnh.
“À, cậu kia, ch-chờ một chút!”
Tiếng người ở quầy tiếp tân vội vã gọi lại, nhưng tôi sợ bị bảo là không được vào phòng nên đã chạy thẳng.
Nhưng khi đến phòng bệnh, Habane không có ở đó. Tôi nghĩ mình đã nhầm nên kiểm tra lại số phòng nhiều lần, rồi hỏi một y tá đi ngang qua.
“Bệnh nhân ở đây à? Tôi không phụ trách nên không biết, nhưng chờ một chút nhé.”
Thời gian chờ đợi dài như vô tận.
Y tá quay lại. Nghe y tá nói, đầu óc tôi trống rỗng. Chân tôi run rẩy. Như thể bị rơi xuống một cái hố sâu, tôi loạng choạng rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế dài đặt ở hành lang.
Hồi đó, tôi dễ bị tổn thương, hay tự ti và thể hiện sự khó chịu ra mặt. Tôi luôn đóng vai nạn nhân, chỉ biết ghen tị với người khác và đổ lỗi cho họ. Khi mọi việc không suôn sẻ, tôi lại trút giận và than vãn.
Dù có chuyện ly hôn hay bị bắt nạt, tôi nghĩ sự yếu đuối đó là không thể tha thứ được, tôi thật tệ hại.
Đúng là tôi có thể đã không may mắn. Nhưng lẽ ra tôi đã có thể bình tĩnh hơn để nói chuyện và giải quyết hiểu lầm với bọn Yaguchi, hoặc tự mình đi hỏi ý kiến thầy. Dù không có tiền, lẽ ra tôi cũng có thể nhận ra rằng có rất nhiều hạnh phúc không thể mua được bằng tiền. Tại sao tôi lại không nhận ra điều quan trọng đó?
Cuối cùng, có lẽ chính thái độ ngạo mạn của bản thân đã kéo mọi thứ đi theo chiều hướng xấu. Bây giờ tôi mới nghĩ vậy.
Nhìn lại bản thân hồi đó, không phải chỉ toàn những điều tồi tệ. Ngược lại, tôi đã được những người tốt giúp đỡ và sống trong hạnh phúc. Bác trai và bác gái, Habane và gia đình cô ấy, cả ông lão xương rồng dù chỉ gặp một lần nhưng đã cho tôi xem những trò ảo thuật vui nhộn.
Nếu nhận ra sớm hơn, có lẽ tôi đã không sai lầm trong cách đối nhân xử thế, và cũng không bị bắt nạt.
Tôi cứ nghĩ chiếc cúc áo cài lệch của mình là đúng, và không nhận ra nó đã lệch từ lâu. Dù bị kẻ khác nhìn thấy và chế giễu, tôi cũng không tự nhìn lại mình mà cứ cho rằng đối phương sai. Dần dần, nó càng lệch nhiều hơn và ngày càng méo mó. Lẽ ra tôi đã nhận ra có gì đó không ổn ở thời điểm đó, nhưng tôi lại đổ lỗi cho người khác và không thể lùi bước. Chỉ cần linh hoạt nhìn nhận từ một góc độ khác—lẽ ra tôi đã có thể sửa lại sự lệch lạc đó nếu muốn.
Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi tôi còn là một học sinh trung học, và tôi sắp bước sang tuổi ba mươi. Đúng như lời Habane đã nói, tôi đã trở thành một giáo viên.
Dù mới làm giáo viên được vài năm, tôi rất yêu công việc này. Bây giờ, tôi vô cùng biết ơn Habane đã giúp tôi nhận ra con đường trở thành giáo viên.
Tôi đã cố gắng hết sức để theo đuổi con đường giáo viên như lời Habane nói. Vì Habane đã nói vậy, tôi cảm thấy đó là một sứ mệnh mình phải hoàn thành và là định mệnh rằng mình nhất định sẽ trở thành giáo viên. Tôi nghĩ vậy cũng bởi vì đó là một trong những phép màu mà Habane đã tạo ra.
Và, sau khi trở thành giáo viên, tôi mới hiểu tại sao lúc đó Habane lại nói ‘Tương lai cậu sẽ trở thành thầy giáo’ và dạy tôi ảo thuật. Bây giờ, tôi cảm thấy những buổi học ảo thuật của Habane lúc đó thật đáng quý.
Khi mới trở thành giáo viên, tôi đã thử nghiệm nhiều cách, tự mình tìm tòi để tiếp xúc với bọn trẻ.
Lúc đó, những trò ảo thuật mà Habane dạy đã rất hữu ích trong giờ học. Bọn trẻ rất thích những tiết học có sử dụng ảo thuật.
“Nào, nếu chúng ta kết hợp ba viên bi và năm viên bi trong chiếc hộp rỗng này, thì sẽ có bao nhiêu viên nhỉ?”
Khi tôi ra câu hỏi, lớp học trở nên ồn ào.
“Thầy, với số bi đó thì có thể cộng được chứ không thể kết hợp được đâu ạ.”
Một đứa trẻ hơi láu lỉnh lên tiếng thắc mắc. Tôi cười đầy ẩn ý và nhìn khắp cả lớp.
“Vậy ba nhân năm là bao nhiêu? Cả lớp cùng đếm nào, một, hai, ba.”
“Mười lăm!”
“Đúng rồi, giỏi lắm. Vậy có đúng là có mười lăm viên không nhỉ?”
“Em nghĩ chỉ có tám viên thôi ạ.”
“Vậy sao?”
Rồi tôi mở hộp, lấy từng viên bi ra xếp trước bục giảng.
Tôi đếm “một, hai, ba,…” và khi đến viên thứ tám, tôi vẫn tiếp tục “chín, mười, mười một, mười hai, mười ba, mười bốn, mười lăm!”.
“Đấy, có đúng mười lăm viên chưa nào.”
“Ể, tại sao ạ?”
“Lúc đầu hộp rỗng mà.”
Bọn trẻ nhao nhao nói không thể nào, những khuôn mặt ngạc nhiên của chúng thật đáng yêu, khiến tôi cũng vui lây.
“Thầy tuyệt quá.”
“Không có đâu. Có một người còn tuyệt hơn cả thầy nữa. Thật ra thầy được người đó dạy ảo thuật, và người đó có thể tạo ra phép màu đó.”
Hình ảnh Habane không nản lòng dù thất bại, vẫn biểu diễn ảo thuật hiện về trong tâm trí tôi. Tôi thực sự rất thích nụ cười đó.
“Phép màu ạ?”
“Đúng vậy, người đó có thể sử dụng phép thuật đáng kinh ngạc, biến những điều không thể thành có thể.”
“Ể? Là chuyện gì vậy ạ?”
“Người đó đã giải lời nguyền độc ác, biến trái tim đã hóa đá của thầy trở lại bình thường. Vết thương trên cơ thể thầy cũng được chữa lành, và nhờ vậy thầy ngày càng khỏe mạnh hơn. Này, giống như thế này này.”
Tôi giơ tay lên không trung, từ hư không bất ngờ lấy ra một quả cầu hoa. Rồi tôi hiên ngang giơ cổ tay lên. Ở đó, không còn vết sẹo của ngày xưa nữa.
“Oa, thầy giỏi quá.”
“Ể, làm thế nào vậy ạ?”
Các học sinh reo hò và kinh ngạc.
“Các em cũng vậy, nếu cố gắng hết sức thì có thể phép màu sẽ xảy ra đó. Vì vậy, hãy cùng thầy vui vẻ cố gắng nhé!”
“Vâng ạ!”
Những câu trả lời ngây thơ, ngoan ngoãn vang khắp lớp học.
—Lúc đó, tôi mỉm cười với cô bé đang đứng ở cuối lớp, vui vẻ xem tôi giảng bài. Cô bé đó đang ôm một chậu xương rồng có một bông hoa màu hồng. Cô bé mặc đồ ngủ, tóc còn ẩm ướt.
Dáng vẻ như vừa mới tắm xong làm tôi nhớ đến vầng trăng tròn tôi đã thấy ngày hôm đó. Dù đã mấy chục năm trôi qua, nhưng cảm giác như mới ngày hôm qua. Dù sắp khóc, tôi vẫn tiếp tục giảng bài, muốn cho cô bé đó thấy rõ những gì mình đang làm.
Tôi nói to, đầy hứng khởi, như thể đang khoe với cô bé đó về bản thân mình hiện tại. Đằng sau đó, tôi gửi gắm một thông điệp. Đây là lớp học của tôi. Thấy sao, bọn trẻ cũng quý mến tôi chứ. Hãy nhìn dáng vẻ đường hoàng, chững chạc của tôi đi. Tôi không còn là tôi của ngày xưa nữa. Muốn truyền tải suy nghĩ đó, lồng ngực tôi nóng lên, thắt lại.
Một gương mặt thân quen đang nhìn tôi như thể đang dõi theo. Habane, trong dáng vẻ của một cô nữ sinh trung học, đang đứng ở đó. Habane ôm chặt cây xương rồng, cố gắng mỉm cười với tôi bằng đôi mắt chực trào nước mắt.
Tôi muốn cất tiếng gọi và chạy đến, nhưng tôi nén cảm xúc đó lại và tiếp tục giảng bài như không có chuyện gì xảy ra. Nhờ có cậu mà bây giờ tôi có thể đường hoàng đứng ở đây. Chắc chắn những gì tôi muốn nói, Habane đều hiểu. Vượt qua thời gian, suy nghĩ của chúng tôi đã giao thoa.
Hồi trung học, vào buổi sáng sau đêm trăng tròn đó, Habane đã bồn chồn chờ tôi trước cổng. Bây giờ tôi đã hiểu cảm giác của cô ấy lúc đó. Mọi mảnh ghép đã khớp lại một cách hoàn hảo khi Habane xuất hiện trước mắt tôi lúc này.
Khi hoa xương rồng nở, phép màu sẽ xảy ra—Habane đã nói vậy.
Phép màu của cây xương rồng chính là được gặp tôi của tương lai. Vì vậy, bây giờ, vượt qua thời gian, Habane đã đến gặp tôi, người đã trở thành giáo viên. Lúc này, cây xương rồng đã nở hoa lần thứ hai.
Khi nhìn thấy Habane, tôi tất nhiên rất ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy bông hoa xương rồng, tôi đã ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi đã cố gắng hết sức để đánh lạc hướng sự chú ý của bọn trẻ, để chúng không nhận ra sự xuất hiện của Habane.
Tôi biết ngay Habane đến từ ngày nào. Đó là lúc Habane nhận ra bệnh tình của mình và suy sụp. Là ngày tôi xông vào nhà Habane. Lúc đó, tôi đã nhờ cô Sanae nhắn lại rằng hãy để cây xương rồng tắm trong ánh trăng tròn, nên có lẽ Habane đã ngoan ngoãn làm theo vào ngày hôm đó.
Ông lão xương rồng đã nói về sức mạnh kỳ diệu của cây xương rồng. Có vẻ như mỗi cây xương rồng lại có một sức mạnh khác nhau, nhưng cây xương rồng mà Habane có đã phát huy sức mạnh du hành thời gian. Vào đêm trăng tròn đó, cây xương rồng đã nở hoa và đưa Habane vừa tắm xong đến với tôi của tương lai.
Nhìn thấy tôi trong vai trò giáo viên và đang biểu diễn ảo thuật, có lẽ Habane đã biết được vai trò của mình. Nghĩ vậy, cuộc trò chuyện lúc đó mới hợp lý, và tôi cũng hiểu được ý nghĩa những lời Habane nói.
‘Ừm, khó nói lắm, nhưng phép màu đó giống như là sứ mệnh của tớ vậy.’
Habane đã nhìn thấy tôi của tương lai, nên cô ấy đã cố gắng dạy tôi ảo thuật. Dù bản thân đang mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, cô ấy không có thời gian để suy sụp, mà đã cố gắng hết sức vì tương lai của tôi.
Dù bản thân cũng đau khổ, nhưng Habane luôn đặt tôi lên hàng đầu, tôi yêu cô ấy vô cùng. Giá như tôi biết điều này sớm hơn. Nếu vậy, tôi đã không buông ra những lời như ‘Tao ghét mày’. Tất cả là lỗi của tôi.
Lúc đó, Habane đã cố gắng giải thích cho tôi chuyện gì đã xảy ra. Cô ấy đã nhắc đến bức tranh của ông lão xương rồng để xem phản ứng của tôi về phép màu. Vì tôi đã chế giễu nó, nên cô ấy nghĩ rằng câu chuyện của mình cũng sẽ không được tin, và đã không thể giải thích rõ ràng.
Hơn nữa, có lẽ cô ấy nghĩ rằng khi thời điểm đến, tôi cũng sẽ biết, nên đã để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Trăm nghe không bằng một thấy, trải nghiệm thực tế sẽ nhanh hơn.
Nhưng phép màu đầu tiên đã xảy ra khi nào? Điều đó tôi sẽ biết được khi phép màu thứ ba xảy ra.
Khi phép màu thứ ba xảy ra, tôi lại được gặp Habane thời trung học. Lần đó, tôi của tuổi trưởng thành đã được Habane của ngày xưa gọi đến.
Hôm đó, sau khi tất cả các tiết học kết thúc, sau buổi sinh hoạt cuối ngày, ngay khi tôi chào học sinh và bước ra khỏi lớp. Lẽ ra tôi phải ở hành lang, nhưng tôi lại đang ở trong một căn phòng tối tăm. Trước mặt tôi là một chiếc giường, có ai đó đang nằm đó truyền nước.
Lúc đó, tôi để ý thấy một chậu xương rồng trên bệ cửa sổ. Cây xương rồng đó đang nở một bông hoa màu hồng và được ánh trăng chiếu rọi. Dáng vẻ mờ ảo của nó thật dịu dàng, như thể đang mỉm cười.
Tôi nhận ra rằng phép màu đang thực sự xảy ra, và run rẩy bước lại gần giường. Ở đó, Habane thời trung học đang nằm ngủ với sắc mặt xanh xao.
“Habane!”
Tôi buột miệng gọi, Habane mở mắt.
“Yuto… kun?”
“Ừ, là tôi đây.”
Habane không hề hoảng hốt khi nhìn thấy tôi của tuổi trưởng thành. Cứ như thể cô ấy đã biết tôi sẽ đến.
“Có phải, hoa xương rồng đang nở không?”
“Ừ, đang nở đấy.”
Tôi nói vậy, Habane mỉm cười.
“Bông hoa thứ ba đã nở rồi. Đây là phép màu thứ ba. Lại được gặp Yuto-kun lúc lớn, tớ vui lắm. Yuto-kun, lớn rồi mà vẫn không thay đổi nhỉ. Công việc giáo viên của cậu vẫn tốt chứ?”
“Tất nhiên rồi. Tôi đang cố gắng hết sức.”
“Bài giảng của Yuto-kun có vẻ thú vị nhỉ. Bọn trẻ cũng trông rất vui.”
“Ừ, là nhờ có Habane cả.”
Tôi không biết phải nói gì, chỉ biết nhìn Habane. Có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không thốt nên lời.
“Cuối cùng cũng được gặp cậu, tớ vui lắm. Yuto-kun, thực sự cảm ơn cậu.”
“Đồ ngốc, đừng nói như vậy.”
“Vì được gặp Yuto-kun, tớ đã tìm thấy sứ mệnh của mình và đã sống những ngày tháng thật trọn vẹn. Dù có nhiều chuyện xảy ra, nhưng ở bên Yuto-kun, tớ đã rất vui.”
Habane khẽ mỉm cười, hình ảnh cô ấy nhòe đi trong mắt tôi.
“Yuto-kun, cậu còn nhớ không? Cái hôm chúng ta nhận cây xương rồng từ nhà sư phụ rồi về. Lúc đó, hoa xương rồng đột nhiên nở, và khi tớ nhận ra, tớ đang nhìn thấy Yuto-kun thời trung học. Ngay trước mắt tớ, Yuto-kun đang bị mấy đứa con trai đánh.”
Tôi giật mình. Đó là chuyện bị bắt nạt mà lẽ ra Habane không thể biết.
“Ể, đó là phép màu đầu tiên sao?”
“Đúng vậy. Lúc đầu, tớ không hiểu đó là gì, nhưng Yuto-kun trông rất đau khổ. Nhưng lúc đó, tớ đã sợ hãi và không thể giúp Yuto-kun được. Tớ chỉ có thể gọi tên cậu, nhưng Yuto-kun đã chạy đi ngay. Chuyện đó cứ ám ảnh tớ mãi.”
Trong ký ức cay đắng đó, lại có cả Habane thời tiểu học. Nhớ lại, hình như tôi có nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.
Nghĩ lại, lúc đó, Habane mà tôi nghĩ đang đi sau lưng, đột nhiên lại đi trước mặt tôi. Đó là sau khi cô ấy nhìn thấy tôi của tương lai và quay trở lại sao?
Thái độ của Habane sau đó đúng là rất lạ. Lúc chia tay, cô ấy nói ‘Cố lên nhé’ là vì đang lo lắng cho tương lai sắp xảy ra của tôi.
“Ra vậy, lúc đó cậu cũng đã nhìn thấy tôi.”
“Vì vậy, khi phép màu thứ hai xảy ra, tớ đã nghĩ rằng việc mình phải làm là giúp đỡ Yuto-kun. Mục đích của phép màu xương rồng có lẽ là để kết nối Yuto-kun và tớ. Dù biết mạng sống của mình không còn dài, nhưng vì có Yuto-kun ở bên, tớ đã không từ bỏ hy vọng.”
Habane mỉm cười mãn nguyện.
“Nhưng, lúc đó tôi đã nói những lời tàn nhẫn, thực sự xin lỗi.”
“Không sao đâu, tớ cũng đã áp đặt mà không nghĩ đến cảm xúc của Yuto-kun. Tớ cũng có lỗi vì đã không giải thích gì cả.”
Habane lúc nào cũng dịu dàng. Điều đó khiến tôi cảm thấy bất lực và đau lòng.
“Habane…”
Ngay cả việc gọi tên cô ấy cũng thật khó khăn.
“Thế này, tớ cảm thấy nhẹ nhõm rồi. Không còn gì hối tiếc nữa. Thật biết ơn phép màu của cây xương rồng này. Ba bông hoa đã nở rồi nên phép màu cũng kết thúc ở đây, nhưng cây xương rồng này đã cố gắng vì chúng ta. Vì vậy, từ bây giờ, thay tớ, Yuto-kun hãy giữ nó cẩn thận được không?”
“Cậu đang nói gì xui xẻo vậy.”
“Yuto-kun đã biết tương lai của tớ rồi, phải không?”
Tôi nhăn mặt, đấu tranh nội tâm rồi gật đầu. Habane dường như đọc được suy nghĩ của tôi, cô ấy mỉm cười như đã buông bỏ tất cả.
“Vậy thì, càng phải coi cây xương rồng đó như là tớ và yêu thương nó nhé.”
“Habane, đừng dựa dẫm vào cây xương rồng này nữa. Cậu nghĩ chỉ có cây xương rồng này mới tạo ra phép màu sao? Nếu vậy thì sai rồi. Tất cả phép màu xảy ra là vì có Habane đó.”
Habane lắc đầu, như thể không cần an ủi. Cứ như cô ấy đã chấp nhận cái chết. Habane chuyển ánh mắt sang cây xương rồng bên cửa sổ, ra hiệu cho tôi lấy nó. Tôi làm theo ý Habane, ôm chậu xương rồng và lại ngồi cạnh cô ấy.
Ánh sáng sinh mệnh mong manh của Habane khiến cô ấy trông như một nàng tiên xinh đẹp. Sau khi trưởng thành, lại được gặp lại Habane thời trung học, tôi rất vui. Vì Habane của lúc này, tôi sẽ không bao giờ được gặp lại nữa.
Nhìn dáng vẻ đau đớn của Habane nằm trên giường bệnh, tôi không thể ngồi yên được. Cổ họng tôi nghẹn lại, tôi hét lên.
“Habane, hãy tạo ra một phép màu nữa đi!”
“Không được đâu. Xương rồng chỉ nở hoa ba lần thôi. Cây xương rồng đã nói với tớ như vậy. Đây là lần cuối cùng, lần thứ ba.”
“Không sao đâu, một lần nữa, Habane nhất định có thể tạo ra phép màu.”
“Yuto-kun cũng biết mà, căn bệnh này là gì. Và sau này tớ sẽ ra sao.”
Habane tránh nói thẳng, cô ấy nói lấp lửng. Tôi cũng không thể nói chuyện tương lai với chính cô ấy được.
Nhưng tôi quyết định truyền đạt một điều, tôi ghé sát mặt Habane và nhẹ nhàng hôn cô ấy. Tôi, yêu Habane.
Việc tôi, một người trưởng thành, hôn một cô bé trung học có lẽ không được hay cho lắm. Nhưng trái tim tôi lúc này, vẫn như ngày xưa. Dù bướng bỉnh và không thành thật, nhưng khi có Habane ở bên, lòng tôi lại bình yên. Nụ cười dịu dàng của cô ấy làm tâm hồn tôi dịu lại. Nhớ lại, tôi có cảm giác như mình có thể quay về ngày đó bất cứ lúc nào.
Một nụ hôn chỉ chạm nhẹ vào môi. Đôi má xanh xao của Habane dường như ửng lên một màu hồng nhạt giống như bông hoa xương rồng.
Chúng tôi nhìn nhau một lúc, nhưng đột nhiên tôi cảm thấy một lực mạnh từ phía sau, kéo tôi ra khỏi đó một cách thô bạo. Habane ngày càng xa dần rồi biến mất. Khi tôi nhận ra, tôi đang đứng trong lớp học ồn ào sau giờ tan học, tay vẫn ôm cây xương rồng.
Cứ như thể tôi vừa trải qua một giấc mơ. Nhưng trong tay tôi vẫn đang ôm chặt chậu xương rồng. Những chuyện vừa rồi không phải là mơ. Tôi sắp khóc, mũi sụt sịt. Bọn trẻ bắt đầu tụ tập lại với vẻ mặt tò mò.
“Ể!? Thầy vừa mới ra khỏi lớp mà, sao lại ở đây ạ?”
“Đúng vậy! Thầy quay lại từ lúc nào thế?”
Bọn trẻ la lớn, ngạc nhiên nhìn tôi.
“A, xương rồng kìa. Sao thầy lại cầm cái đó ạ?”
Tôi nén những giọt nước mắt chực trào, mỉm cười với bọn trẻ—.
Sau khi bọn trẻ về hết, tôi kiểm tra lại cửa sổ của lớp học đã trở nên yên tĩnh. Tôi đối diện với chậu xương rồng đặt trên kệ phía sau. Nhớ lại hình bóng của Habane thời trung học, trái tim tôi đau nhói với những cảm xúc không biết trút vào đâu.
“Như vậy có ổn không nhỉ.”
Khoảnh khắc tái ngộ với Habane khiến tôi cảm thấy buồn bã, tôi chìm trong cảm xúc một lúc. Dù đã trưởng thành, nhưng trái tim tôi vẫn như một cậu bé, thắt lại trước hình bóng của Habane.
Habane nhỏ bé và mong manh đến mức như sắp tan biến. Habane mà tôi thấy sau bao năm, mong manh và trong suốt, như thể chạm vào là vỡ. Vậy mà tôi đã quên mất mình là người lớn và hôn Habane.
Dù đã bao nhiêu tuổi, chỉ trong khoảnh khắc đó, tôi tin rằng mình là Yuto cùng tuổi với Habane. Đâu đó trong tôi, cảm xúc của một cậu bé vẫn luôn tồn tại.
Nhưng nếu tôi của lúc đó là một học sinh trung học ngoan ngoãn hơn, thì đã không làm Habane phải khổ sở.
Chuyện cùng nhau ăn thịt nướng, chuyện cùng nhau xem pháo hoa, chuyện nắm tay nhau luyện tập ảo thuật mỗi ngày, chuyện đối xử lạnh lùng, chuyện buông lời cay đắng, đủ mọi chuyện hiện về trong đầu. Vừa hoài niệm, vừa ngọt ngào, đôi khi lại có cả vị đắng và sự xấu hổ, khiến tim tôi xao xuyến.
Sau nụ hôn, sự mong manh của Habane khiến lồng ngực tôi thắt lại, tôi muốn khóc. Một cuộc gặp gỡ thoáng qua. Điều đó thật đau lòng khiến tôi run rẩy.
Cứ nghĩ về Habane, tôi lại bồn chồn không yên, nhưng tôi vẫn hoàn thành nốt công việc còn lại rồi về nhà. Dù mới chiều tối nhưng ngoài trời đã tối hẳn. Vào thời điểm cuối thu này, đêm xuống chân lạnh buốt, tôi cảm nhận được nhiệt độ đang giảm dần.
Những ngày tháng không bao giờ trở lại. Khi trưởng thành nhìn lại, tôi dễ dàng biết được lẽ ra mình nên làm thế nào. Nhưng, cuối cùng thì lúc đó là tôi của lúc đó, nên mọi chuyện đã xảy ra như vậy. Cuộc sống hàng ngày đã diễn ra như nó phải thế. Có lẽ những điều đó cũng không hề vô ích. Khi trưởng thành, tôi mới thấm thía rằng biết được nỗi đau và sự vất vả cũng có ích.
Dù lúc đó có tức giận và cay cú đến đâu, nhưng thời gian trôi qua, tôi lại có thể nghĩ rằng đó là những chuyện cần phải xảy ra vào lúc cần thiết, thật kỳ lạ. Vì vậy, bây giờ tôi lấy đó làm bài học, và muốn trở thành một giáo viên tốt cho bọn trẻ. Tôi có thể nghĩ được như vậy, tất cả là nhờ có Habane.
Tôi vừa đi lên cầu thang của khu chung cư, đầu óc tràn ngập hình ảnh của Habane. Khi đến trước cửa nhà, cánh tay đang ôm cây xương rồng của tôi siết chặt lại. Tôi có chút căng thẳng.
Dù việc quay về quá khứ là định mệnh, nhưng tôi đã thực sự hôn một cô bé trung học. Tôi phải đối mặt với vợ mình bằng bộ mặt nào đây. Cảm giác tội lỗi như thể vừa ngoại tình giày vò tôi. Nếu giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, có lẽ sẽ che giấu được. Tôi hít một hơi sâu, đặt tay lên nắm cửa, quyết tâm rồi mở cửa.
Tôi bước vào nhà như thường lệ và nói “Anh về rồi”, vợ tôi vui vẻ chào đón “Anh về rồi”. Vợ tôi rất nhạy cảm với những thay đổi nhỏ, nên tôi sợ rằng việc mình vừa làm sẽ bị phát hiện. Chắc hẳn mắt tôi đã đảo liên tục. Quả nhiên, vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt vợ tôi đã thay đổi.
“Hửm? Có gì đó khác mọi khi nhỉ.”
“Ể, vậy sao?”
Tôi cố gắng che giấu, nhưng vợ tôi cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“A, hay là anh vừa ngoại tình?”
“K-Không có. Tuyệt đối không có.”
Tôi lắc đầu nguầy nguậy. Nhưng chắc hẳn trong mắt vợ tôi, hành động đó trông rất giả tạo.
“Ể? Có gì đó đáng ngờ. Cái trên tay anh là gì thế?”
“À, c-cái này, là…”
“Đâu cần phải giấu.”
Nói rồi, cô ấy giật lấy chậu xương rồng từ tay tôi, rồi mỉm cười nhìn nó một cách đầy hoài niệm.
“Ra vậy, là hôm nay à.”
“Đừng có cười nham hiểm như vậy.”
“Này, em của lúc đó thế nào? Chắc anh không nói chuyện đó ra đâu nhỉ.”
“Tất nhiên rồi.”
Dù tôi nói vậy, cô ấy vẫn nhìn tôi với ánh mắt nghi ngờ. Vợ tôi—Habane đang trêu chọc tôi một cách thích thú. Thật ra cô ấy đang chọc ghẹo chuyện tôi đã hôn cô ấy.
Tôi không thể nhìn thẳng vào mặt Habane. Đối với tôi, đó là chuyện vừa mới xảy ra. Nhưng đối với Habane, đó đã là chuyện của quá khứ rất xa rồi. Habane đã biết chuyện này sẽ xảy ra từ lúc đó, và đã giấu tôi suốt thời gian qua.
Nụ hôn đầu của Habane là với tôi của tuổi gần ba mươi, tức là một ông chú, điều này cũng khiến tôi cảm thấy phức tạp. Khi tôi hôn Habane lần đầu, Habane đã hôn tôi rồi.
“Habane bị một ông chú hôn, thế này không công bằng chút nào.”
“Đối phương là cùng một người mà, có sao đâu.”
“Nhưng mà…”
Thấy tôi dỗi, Habane lại càng cười khúc khích trêu chọc.
“Thôi nào, anh đói rồi phải không. Ăn cơm thôi.”
Tôi và Habane cùng chuẩn bị bữa tối. Cây xương rồng cũng được đặt trên bàn, chúng tôi ôn lại câu chuyện ngày xưa một cách đầy hoài niệm.
Habane sau đó đã thực sự tạo ra một phép màu nữa. Đó là một phép màu thực sự do chính cô ấy tạo ra mà không cần dựa vào cây xương rồng. Habane nằm trên giường bệnh, sinh mệnh của cô ấy đúng là đang bị bào mòn từng chút một, và người ta đã nói rằng cô ấy không thể qua khỏi.
Habane sau khi được xe cứu thương đưa đi đã được chuyển đến một bệnh viện lớn hơn. Khi tôi đến gặp Habane, cô ấy đã được chuyển đi rồi. Nghe y tá nói rằng bệnh tình của Habane trở nên tồi tệ hơn và phải chuyển đến bệnh viện lớn, tôi đã tuyệt vọng đến mức không thể đứng vững.
Đêm đó, nhà Habane không có ai về, tối om. Tưởng tượng ra điều đó có ý nghĩa gì, lồng ngực tôi đau thắt lại. Ở nhà, bác trai và bác gái cũng lo lắng, nhưng họ đã để tôi yên vì hiểu cảm xúc của tôi. Đêm khuya hôm đó, cả gia đình dường như đã trở về, để lại Habane một mình ở bệnh viện.
Sau này, cô Sanae đã buồn bã cho tôi biết rằng Habane bị MDS, một căn bệnh nguy hiểm đến tính mạng. Căn bệnh này thường gặp ở người cao tuổi, nhưng hiếm khi cũng có người trẻ mắc phải. Tuy nhiên, tùy thuộc vào tình trạng bệnh, có phương pháp chữa khỏi hoàn toàn, và trong trường hợp của Habane, cấy ghép tế bào gốc tạo máu có thể cứu sống cô ấy.
Tuy nhiên, việc tìm kiếm người hiến tặng phù hợp với Habane rất khó khăn, ngay cả em trai cô ấy là Kabuto, người có tỷ lệ phù hợp cao nhất, cũng không được. Habane nằm trên giường bệnh đã từ bỏ hy vọng sống, nhưng tôi, người được gọi đến từ tương lai, biết rằng Habane sẽ được cứu. Nhưng Habane của tuổi trưởng thành đã dặn tôi rằng khi quay về quá khứ, không được nói bất cứ điều gì về tương lai cho bản thân cô ấy.
Vì vậy, tôi đã rất bồn chồn, cảm thấy vô cùng khó thở, và đã phải cố gắng kìm nén những lời sắp bật ra khỏi cổ họng rằng Habane sẽ được cứu. Habane nghĩ rằng phép màu tìm thấy người hiến tặng xảy ra là do cô ấy đã cố gắng vùng vẫy trong tuyệt vọng. Nếu có thêm bất kỳ yếu tố nào, cô ấy đã không thể đến được nơi cần đến một cách hoàn hảo.
Những nỗ lực của tôi như liên tục biểu diễn ảo thuật trước mặt Habane để động viên cô ấy, tỏ ra vui vẻ, và cố gắng làm Habane cười đã tiếp thêm dũng khí cho cô ấy. Việc tôi mạnh mẽ ủng hộ và tin rằng phép màu sẽ xảy ra dường như đã thay đổi suy nghĩ của Habane. Vì tin vào lời tôi và không từ bỏ, hy vọng sống của cô ấy đã trở nên mạnh mẽ hơn và ảnh hưởng đến tiến triển của bệnh.
Habane đến bây giờ vẫn nói rằng phép màu xảy ra là nhờ có tôi. Rằng đó là kết quả của những nỗ lực hết mình của chúng tôi.
Nếu lúc đó, tôi từ tương lai đến đã dễ dàng nói ra kết quả, có lẽ Habane đã lơ là nỗ lực và làm thay đổi tương lai đáng lẽ phải đến. Chính vì có ý chí sống mãnh liệt, Habane đã giành được tương lai của mình.
Sau khi tìm được người hiến tặng và quyết định cấy ghép, Habane đã phải chịu đựng những đợt điều trị đau đớn để chuẩn bị. Sau khi cấy ghép, cô ấy cũng đã chiến đấu hết mình với bệnh tật, và đó không hề là một con đường dễ dàng. Cuối cùng, những nỗ lực đó đã có kết quả, cô ấy dần hồi phục, và khi chúng tôi trưởng thành, chúng tôi đã kết hôn.
Để tránh nhầm lẫn, cô ấy đã giải thích trước về phép màu của cây xương rồng, và kể cho tôi nghe chuyện Habane thời trung học sẽ đến xem tôi giảng bài, và chuyện tôi sẽ được gọi đến bệnh viện. Tôi đã nghĩ không thể nào, nhưng khi Habane thực sự xuất hiện trong giờ học, tôi đã ngạc nhiên đến mức suýt hét lên. Nhưng vì đã được biết trước, tôi đã không hoảng loạn và cho Habane xem cảnh mình giảng bài.
Tóm lại những phép màu mà cây xương rồng đã tạo ra, lần đầu tiên là khi tôi thời trung học đang bị bắt nạt. Lần thứ hai là trong giờ học của tôi khi mới trở thành giáo viên. Và lần thứ ba là vào nửa đêm khi Habane vừa được chuyển đến bệnh viện lớn, tôi đã được gọi đến.
Đây là màn giải mã ảo thuật của câu chuyện này.
Phép màu kết nối tôi và Habane của tương lai là nhờ sức mạnh của cây xương rồng, nhưng phép màu vượt qua bệnh tật là do chính Habane tạo ra. Sức mạnh của việc không từ bỏ và giữ vững hy vọng đã trở thành phép màu cứu sống Habane.
Tôi nghĩ Habane thực sự rất tuyệt vời. Dù những trò ảo thuật cô ấy thỉnh thoảng biểu diễn vẫn còn vụng về. Habane đáng yêu đã trở thành vợ tôi. Bây giờ, tôi đang vô cùng hạnh phúc.
“Nhưng mà này, dạo này Habane ăn nhiều thật đấy. Béo lên rồi phải không. Dù là mùa thu thèm ăn nhưng cũng đừng ăn quá nhiều.”
Tôi nói vậy, Habane ngừng ăn và đột nhiên ngồi nghiêm chỉnh lại. Thấy tôi ngơ ngác, Habane hắng giọng.
“Vậy thì, hay là em kể cho Yuto-kun nghe về một phép màu nữa nhé.”
“Ể, gì vậy. Vẫn còn nữa à?”
“Ừ. Ở đây này.”
Habane dịu dàng xoa bụng mình.
“Ể!?”
Tôi phấn khích, đứng bật dậy. Khóe mắt tôi nóng lên. Không thể kìm nén được sức mạnh dâng trào vì quá vui sướng, tôi đập mạnh hai tay xuống bàn.
Cú đập đó khiến bát đĩa trên bàn ăn, và cả chậu xương rồng, rung lên như thể giật mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
