Baron Musou: A Case Where a Young Man Who Hated Nobility Was Reincarnated as a Rural Aristocrat

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Vol 2: Girl and Monster - Chương 24: Sức mạnh của rồng

Chương 24: Sức mạnh của rồng

Con rồng đã cảm nhận được điều đó.

Sự xuất hiện của một kẻ thù — sau một khoảng thời gian rất dài.

Con Griffon với bộ lông sáng bóng quả thực rất mạnh. Nhưng nó đã bỏ chạy chỉ sau vài lần trúng đòn.

Nó không phải là một kẻ thù tiềm năng.

Sinh vật đứng trước mặt ta thì khác hẳn.

Một sinh vật nhỏ bé, mang hình dáng giống loài Goblin, nhưng chỉ với một chiếc móng vuốt duy nhất, sáng loáng như kim loại, nó đã xé toạc lớp vảy của ta.

Một sinh vật nhỏ bé.

Hơn nữa, dù ta đã dùng cả móng vuốt lẫn chiếc đuôi để tấn công, nó vẫn chưa chết.

Ngay cả đòn hơi thở cũng bị nó đẩy lùi bằng một màn phản kích ngoạn mục.

Và điều khó hiểu nhất là mặc cho sự chênh lệch áp đảo, nó vẫn tiếp tục đứng dậy.

Sự phấn khích dân trào trong ta.

Ta há miệng rộng hơn, dồn toàn bộ sức mạnh vào tận sâu trong bụng.

Không cần đến bất kỳ mánh khóe nào.

Đây không phải là một luồng lửa thông thường.

Ta sắp phóng thích một thứ gì đó… đặc biệt.

Đó là quyết định của ta.

“Này, này, này, cái quái gì thế này?"

Bên trong miệng con rồng không còn là ngọn lửa đỏ rực quen thuộc nữa.

Chỉ còn lại bóng tối.

Thứ ngọn lửa này… hoàn toàn khác.

Trong cơn hoảng loạn, Lucius chém ra một luồng ánh sáng từ thanh kiếm.

Nhưng ánh sáng ấy bị hút thẳng vào miệng rồng — rồi biến mất không dấu vết.

Bóng tối nuốt chửng mọi thứ.

Ánh sáng rực rỡ đó… hoàn toàn vô dụng.

Sau đó, bóng tối tràn ra.

Không phải là sóng.

Không phải là vụ nổ.

Chỉ có một đường kẻ màu đen.

Đó là cách duy nhất có thể mô tả nó.

“Tôi xin lỗi… tôi không thể bảo vệ được mọi người…”

Ngay khoảnh khắc cái chết cận kề, thân thể Lucius bị một lực mạnh mẽ kéo bật lên không trung.

Từ trên cao nhìn xuống, khung cảnh bên dưới trở nên méo mó một cách kỳ dị.

Như thể ai đó đã vẽ một nét mực duy nhất lên bức ảnh chụp khu rừng.

Ngay lập tức, cây cối và mặt đất cháy sém bị hút mạnh về phía đường kẻ đen ấy.

Màu sắc bị bóp nghẹt, nén lại đến cực hạn.

Rồi —

Tất cả bùng nổ.

Đất đá và mảnh vỡ văng tung tóe khắp nơi.

Đường kẻ đen biến mất.

Chỉ còn lại sự hủy diệt.

“Sao cậu còn đứng ngẩn ra thế?”

Giọng của Olivia vang lên, khiến tôi giật mình và nhìn quanh.

“Whoa"

Dường như tôi đang bị một con Griffon tóm lấy.

Olivia đang ngồi trên lưng con Griffon, trong khi Matilda thì bị giữ chặt trong móng vuốt của nó.

"Đừng vội ngạc nhiên."

Lucius nhớ lại khoảnh khắc lúc bị hất tung, cậu đã túm lấy Olivia từ phía sau.

“Vậy là cậu… đã ký khế ước với Griffon rồi à?”

"Ừ, tôi đã làm được. Đúng như đã hứa."

"Nhưng quan trọng hơn, Lucius, hãy làm gì đó đi!”

Lucius nhớ lại lời hứa đơn phương của Olivia — nếu ký được khế ước với Grifffon, cô ấy sẽ làm bất cứ điều gì.

Phía sau con Griffon, một cái bóng khổng lồ với đôi cánh đen ánh bạc đang dang rộng.

Đó là con rồng đang truy đuổi họ.

Con rồng càng lúc càng tăng tốc, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng bị thu hẹp.

Đôi mắt nó tràn đầy khoái cảm của kẻ săn mồi — quyết tâm không để con mồi trốn thoát.

“Làm gì đó… sao?”

Tôi có thể làm nó bị thương bằng kiếm.

Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hơi thở của nó — đặc biệt là đòn vừa rồi — có thể giết chết tất cả chỉ trong nháy mắt.

Khi chúng tôi bay xuyên qua tầng mây, khu rừng rộng lớn trải dài bên dưới.

Ở phía bên kia khu rừng, một ngôi làng nhỏ hiện ra rõ ràng.

Là làng Silverheart.

Ngôi làng mà chúng tôi đã vất vả tìm kiếm giờ đây có thể nhìn thấy ngay lập tức từ trên không.

Nếu là con rồng thì nó có thể đến đó chỉ trong chớp mắt.

Cha mẹ, dân làng… tất cả sẽ bị giẫm nát.

Tôi tuyệt đối không thể để điều đó xảy ra.

Nhưng phải làm gì bây giờ?

Kiếm hầu như không có tác dụng, còn con rồng thì sở hữu hỏa lực vượt trội.

Đối mặt trực diện là điều không thể.

Ngay khoảnh khắc chỉ còn vài giây nữa là chúng tôi sẽ hứng trọn hơi thở của rồng—

Lucius nhìn thấy Kỵ Thú Giả Chi trên tay trái của Olivia.

Cậu tra kiếm vào vỏ và siết chặt dây đeo.

"Olivia ... Cậu có thể lộn một vòng được không? Càng sớm càng tốt."

“Một cú lộn nhào à? Bám chắc vào đấy!”

Olivia nắm chặt lấy cổ con Griffon.

Hiểu được ý định của chủ nhân, Griffon lập tức lao vút lên cao rồi đột ngột lật mình.

Bị bất ngờ trước cú nhào lộn đột ngột của con Griffon, phản ứng của con rồng bị chậm lại.

"Tôi sẽ mượn cái này."

Lucius nhanh chóng tháo Kỵ Thú Giả Chi khỏi tay trái của Olivia và nhảy khỏi con Griffon.

"Cậu đang làm gì vậy?!”

Nhảy xuống từ độ cao hàng trăm mét, cậu đáp thẳng lên lưng sinh vật khổng lồ ấy.

Con rồng có vẻ ngoài cứng cáp và hung tợn với lớp vảy cứng như thép.

Lucius có thể cảm nhận được nhịp tim khổng lồ đập dữ dội bên dưới chân mình.

Ma lực của con rồng có thể được nhìn thấy thông qua cánh tay giả.

Nó như một khối năng lượng được nén lại cực độ.

Đột nhiên con rồng gầm lên, vùng vẫy điên cuồng.

“Mày nghĩ tao sẽ buông tay sao?"

Lucius vẫn bám trụ được một cách tuyệt vọng .

Nếu bị hất văng, một cú rơi từ độ cao như này xuống thẳng mặt đất có thể gây nguy hiểm đến tính mạng.

Mặt khác, con rồng lại bay lượn một cách thất thường, cố gắng thoát khỏi Lucius.

Các cuộc tấn công bằng hơi thở được tung ra từ mọi hướng.

"Cẩn thận!"

Olivia vội vàng tránh một luồng hơi thở vừa lướt qua người cô.

Chỉ cần một đòn trúng người thôi là mọi chuyện sẽ kết thúc.

Olivia nhìn Matilda, người mà cô bé đã tóm lấy bằng con griffin của mình.

Matilda là người hầu gái mà Lucius đã đứng ra bảo vệ.

Olivia không thể mạo hiểm thêm nữa và không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui.

Hơn nữa, việc duy trì hình dạng của một sinh vật mạnh mẽ như Griffon tiêu tốn một lượng ma lực khổng lồ.

Olivia miễn cưỡng hạ cánh xuống đất.

Cô đặt Matilda xuống trong khi con Griffon tan biến.

Matilda dường như hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra và mở miệng định nói.

“Ngài Lucius… có phải vẫn... ?!”

Olivia, với nguồn ma lực đã cạn kiệt và cơ thể gần như suy sụp, cố gắng gượng dậy để ngồi vững.

"Cậu ấy vẫn còn ở trên trời."

"Không thể nào!"

Matilda thốt lên kinh ngạc.

"Cô nên chạy đi. Tôi sẽ ở lại đây và đợi Lucius."

"Nhưng ... "

"Nếu Lucius thất bại, tôi cần đánh lạc hướng sự chú ý của con rồng, tốt nhất là đến một nơi thật xa vương quốc. Cô phải thông báo cho thế giới bên ngoài về sự hiện diện của con rồng — cho cha tôi hoặc Nam tước Dragon đều được.”

Khuôn mặt của Olivia tràn đầy quyết tâm.

Như thể cô đã sẵn sàng đối mặt với cái chết.

“ ... Không, tôi cũng sẽ đợi."

Olivia đáp lại ngắn gọn trong khi vẫn giữ ánh mắt hướng về phía bầu trời.

" ... Tôi hiểu rồi."

Lucius thở dốc từng hơi nặng nề.

Cậu dồn toàn bộ cơ thể để bám chặt lấy lưng rồng dù cho với mỗi nhịp hít thở đều kèm theo sức nóng khủng khiếp.

“Ugh ... "

Cảm xúc được truyền tải thông qua cánh tay giả.

“Bị từ chối."

Đó là cảm giác rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn.

Dòng ma lực tuôn trào, thấm vào từng dây thần kinh, và những cảm xúc mãnh liệt trực tiếp đánh thẳng vào não bộ Lucius.

Dù ma lực của rồng liên tục đổ vào, nó vẫn không bao giờ hòa lẫn với ma lực của cậu.

Lucius không thể kiểm soát hoàn toàn lượng ma lực khổng lồ ấy, khiến nó bùng phát và tràn ra ngoài từ cánh tay giả.

Con rồng là sinh vật ma thuật cấp đặc biệt.

Trong khi đó, ma lực của Lucius chỉ ở cấp một.

Nó không cân bằng.

Cậu hiểu điều đó rõ hơn ai hết.

Không còn lựa chọn nào khác.

Con rồng đang bay ở tốc độ cao lại tiếp tục phóng thẳng lên cao hơn.

Nhiệt độ giảm mạnh, biến hơi thở vốn trong lành của mùa hè thành làn sương trắng xóa.

Nếu cứ tiếp tục như thế này thì cho tới cuối cùng, hoặc là thể lực của cậu cạn kiệt, hoặc cậu sẽ bị tê liệt trước.

Lucius không tin rằng mình có thể ký được khế ước với một con rồng.

Mình phải lập hợp đồng bằng cách nào đây…?

Lõi ma lực của Olivia đáng ra chỉ đạt cấp hai.

Vậy mà cô ấy vẫn ký được khế ước với một sinh vật ma thuật cấp một như con Griffon.

Chắc chắn phải có phương pháp nào đó.

Dù chênh lệch cấp bậc, vẫn phải có điều gì đó khác ngoài sức mạnh thuần túy.

Lucius nhớ lại những sinh vật mình từng gặp.

Griffon, Peruton, Cừu Mây, Hippogriff…

Siren.

Khi nghĩ đến Siren, cậu nhớ lại những lời mà bà lão Guffel đã nói trước đây.

“Dừng lại. Ngươi đang vi phạm khế ước đấy."

Những lời dùng để ngăn chặn một Siren đang lên cơn mất kiểm soát.

Liệu có thực sự là vi phạm khế ước hay không?

Hay chỉ là vấn đề tương thích?

Không. Vấn đề không chỉ là độ tương thích, nếu vậy thì nó sẽ không bị coi là vi phạm khế ước.

Để một sinh vật trở thành hóa linh, cần phải có điều gì đó vượt xa sự tương thích đơn thuần.

Ngay khi ý nghĩ đó nảy sinh, những cảm xúc đi kèm với ma lực tuôn chảy từ con rồng trở nên rõ ràng hơn.

Cậu ấy có thể cảm nhận được những cảm xúc khác ngoài sự từ chối.

- Khao khát quyền lực.

Con rồng chỉ khao khát quyền lực.

Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, Lucius có cảm giác như bản thân đang bị thẩm vấn.

“Ngươi có phải là kẻ có thể ban cho ta sức mạnh không?"

Chỉ cần trả lời “có” là xong.

Nhưng Lucius không thể.

Đây không phải là loại khế ước đó.

Về bản chất, đây là sự tự vấn về việc sống như một thể thống nhất.

Nếu chấp nhận, có lẽ cậu sẽ phải liên tục thỏa mãn cơn khát của con rồng — bằng chính sinh mệnh của mình.

Quả thực, Robel đã nói như vậy. Khế ước là sự bình đẳng.

Vấn đề không chỉ đơn thuần là việc trao sức mạnh hay hóa linh cho con người một cách đơn phương.

Con người cũng phải đáp lại những yêu cầu của hóa linh.

Mặc dù chưa rõ hậu quả của việc vi phạm hợp đồng, nhưng chắc chắn tồn tại những điều khoản ràng buộc khắc nghiệt, không thể dễ dàng bỏ qua.

Nếu cấp bậc khác nhau, các ràng buộc sẽ càng trở nên nặng nề hơn.

Có lẽ Olivia đã thề nguyện với Griffon. Về cách cô ấy sẽ sống hết quãng đời còn lại ra sao.

Điều đó có thể được coi là sự tương thích.

Lối sống, giá trị, quan điểm sống và những gì người ta theo đuổi bất chấp nguy hiểm đến tính mạng.

Tên gọi không quan trọng.

Nếu mong muốn của con người và linh thú hòa hợp ngay từ đầu, thì có lẽ sẽ không cần đến bất kì ràng buộc nào cả.

Vấn đề còn lại chỉ là liệu hai bên có thể chấp nhận sức mạnh của nhau hay không.

Nhưng con rồng thì khác.

Nó khao khát quyền lực.

Lucius không có thứ đó.

Cậu khao khát sức mạnh để bảo vệ dân chúng với tư cách là một Nam tước — chứ không phải là sức mạnh để vượt qua cả rồng.

Ngay khi nhận thức ấy hình thành, phản ứng từ ma lực của con rồng càng trở nên dữ dội.

- Liệu điều đó có thực sự cần thiết?

Không, không phải vậy.

Không có sức mạnh, mình chẳng thể bảo vệ được gì cả.

Chính vì vậy mà mình đang bám chặt lấy lưng con rồng này.

Suy nghĩ ấy khiến tư duy của Lucius trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Ta thề” Lucius thì thầm.“Hỡi rồng. Ta không biết mình phải làm thế nào… nhưng ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh.”

Ngay khoảnh khắc lời thề ấy được thốt ra—

Sự từ chối của con rồng đã biến mất.

Cùng lúc đó, một dòng ma lực khổng lồ tràn qua Kỵ Thú Giả Chi và đổ thẳng vào cơ thể Lucius.

Ma lực của rồng và Lucius hòa quyện vào nhau.

Cơn đau dữ dội ập đến — cảm giác bị ma lực áp đảo, thứ mà cậu đã không trải qua suốt một thời gian dài xuất hiện trở lại.

Lucius không thể kìm hãm nguồn năng lượng đang tràn ngập lõi ma thuật của cánh tay trái.

Một lượng ma lực vượt xa sức chịu đựng của vật chứa đang bị ép truyền vào.

Lõi ma lực đang bị phá hủy từ bên trong!

Lucius không chỉ cung cấp ma lực từ lõi của Kỵ Thú Giả Chi, mà còn dẫn cả ba lõi ma thuật khác cố gắng trấn áp dòng năng lượng sắp bùng nổ ấy trong tuyệt vọng.

Mình sẽ gục ngã sao?! Aaaaa—!

Dù không thể làm gì ngoài việc đứng nhìn, Matilda vẫn không ngừng cầu nguyện.

Thời gian trôi qua chậm chạp đến mức gần như vô hạn.

Không ai biết đã bao lâu rồi.

“Làm ơn,... Xin hãy..."

Thỉnh thoảng, những vệt sáng đỏ và đen xé ngang bầu trời.

Do ở khoảng cách xa, Matilda không thể trực tiếp cảm nhận được ma lực.

Thế nhưng, sức mạnh to lớn của con rồng lại hiện lên rõ ràng trước mắt cô.

Những đám mây mưa dày đặc liên tục bị xé toạc bởi hơi thở rồng.

Và khi nó phóng thích hơi thở của mình thêm một lần nữa, cả bầu trời như bị khoét thủng — một lỗ hổng khổng lồ xuất hiện giữa tầng mây.

Cảnh tượng ấy giống hệt một hiện tượng thiên văn.

Không, đúng hơn là một sự biến động của tự nhiên.

Khi ánh nắng mặt trời bắt đầu len lỏi qua những khe hở do con rồng tạo ra, Một chấm đen xuất hiện ngay chính giữa mặt trời.

Chấm đen ấy tiến thẳng xuống theo một đường thẳng và ngày càng phình to hơn.

Khi nó tiến gần đến Cây Bạc, hình dáng của nó cuối cùng cũng hiện rõ.

Đó là một con rồng.

“Hii!"

Matilda hét lên, khuôn mặt biến dạng vì sợ hãi.

Dù không thốt ra lời nào, Olivia cũng mang cùng một cảm xúc với cô.

Con rồng tiếp tục hạ độ cao và cuối cùng đáp xuống gần bọn họ với một tiếng động vang dội.

"Tôi cứ tưởng là mình chết chắc rồi" một giọng nói nhẹ nhõm và bình thản vang lên từ đâu đó.

" ... Lucius-sama?"

Lucius đã nhảy xuống khỏi lưng rồng.

“Có thật là Lucius-sama không !? "

"Chị đang nói gì vậy, Matilda-san?”

Lucius loạng choạng đứng dậy, đôi chân không vững.

"Nhưng ... từ con rồng ... "

Matilda run rẩy chỉ tay về phía con rồng.

Ngay khi đó, thân thể con rồng vỡ ra thành vô số hạt đen, tan rã trong không trung rồi bị hút thẳng vào bàn tay trái của Lucius — nơi gắn Kỵ Thú Giả Chi.

“Khoan đã, chuyện gì vậy?"

"Em đã chế ngự được con rồng và biến nó thành hóa linh của mình."

Miệng Matilda mở ra rồi khép lại, trông chẳng khác nào một con cá mắc cạn.

“Matilda-san, quan trọng hơn, chị có biết rồng có thể sử dụng ma thuật gió không?”

Matilda không nói nên lời. Dường như những lời đó không lọt được vào tai cô lúc này.

Nhận thấy cuộc trò chuyện sẽ không đi đến đâu, Olivia tiến lại gần Lucius với vẻ hơi bực bội.

“Vậy là cậu thật sự đã biến rồng thành công thức của riêng mình à. Là do bí truyền của gia tộc Dragon… hay đơn giản chỉ là do tài năng của cậu thôi?”

Olivia dừng lại trước mặt Lucius, ánh mắt phức tạp.

"Tôi cũng không biết nữa. Chỉ là… tôi đã tuyệt vọng. Tôi cảm thấy nếu mình không làm gì đó, thì sẽ chẳng thể bảo vệ được bất cứ thứ gì.”

"Tôi hiểu."

Olivia hít một hơi thật sâu rồi quay về phía Lucius và Matilda, chỉnh lại tư thế, gương mặt nghiêm trang.

“Tôi xin lỗi vì đã lôi kéo mọi người vào những hành động ích kỷ của bản thân.”

Olivia cúi người thật sâu, thể hiện phong thái quý phái của mình một cách hơi đột ngột.

"Sao tự nhiên cậu lại thế?"

“Mặc dù đã được cả hai người cứu nhiều lần, tôi vẫn cố bỏ chạy một mình. Đó là một hành động đáng hổ thẹn đối với một quý tộc và càng đáng hổ thẹn hơn với kẻ khao khát trở thành vua. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi lời chỉ trích.”

"Tôi hiểu rồi, vậy thì."

Lucius nói như thể không có chuyện gì xảy ra.

" ... Vậy thì," Matilda nói.

"Nếu cậu nói đến chuyện đó, thì dừng lại ở đây được rồi. Trẻ con hành động thiếu suy nghĩ là chuyện rất bình thường. Cha tôi từng nói rằng những chuyện như thế này năm nào cũng xảy ra. Hơn nữa, nếu chúng ta không phát hiện ra con rồng này sớm, thì rất có thể đã xảy ra một thảm họa lớn rồi.”

Matilda cùng cười với Lucius.

"Nếu Lucius-sama không trách cứ thì tôi cũng không còn gì để nói. Tuy nhiên, chỉ có một điều thôi. Xin hãy tự chăm sóc bản thân mình tốt hơn. Những hành động liều lĩnh của ngài có thể gây nguy hiểm cho rất nhiều người trong tương lai — đặc biệt là sau khi ngài lên ngôi."

“Ừ. Điều đó tôi sẽ khắc cốt ghi tâm.”

Những lời ấy khiến bờ vai Olivia khẽ run lên, rồi chùng xuống.

“Được rồi, chúng ta ở lại đây một lát đi. Hãy nghỉ ngơi và hồi phục ma lực rồi chúng ta có thể rời khỏi khu rừng." Lucius vỗ tay.

"Sao tự nhiên cậu lại dùng cách nói trang trọng thế?" Olivia tiến lại gần Lucius, giọng đầy vẻ không hài lòng.

“Tôi nghĩ mình cần đánh giá lại cậu. Tôi cứ tưởng cậu chỉ là một nàng công chúa ngây thơ. Nhưng cậu không chỉ ký được khế ước với Griffon mà còn cứu chúng tôi khỏi hơi thở của rồng. Nếu cậu chậm hơn một chút thôi, Olivia-sama, thì có lẽ cậu đã bị cuốn vào đó rồi.”

"Lucius, cậu cũng từng gặp nguy hiểm đấy ... "

"Dù sao thì, tôi xin lỗi vì những hành vi thô lỗ của mình trong rừng," Lucius cúi đầu một cách lịch sự.

"“Cậu thay đổi đột ngột thật" Olivia nhận xét.

“Không phải vậy đâu. Một ngày nào đó, cậu sẽ là người đứng đầu gia tộc Norris Windsor, còn tôi sẽ là gia chủ của gia tộc Dragon. Chúng ta có mối quan hệ thân thiết như anh em. Đó mới là điều đúng đắn.” Lucius giải thích.

"Được rồi. Lucius Norris Dragon. Tôi chấp nhận cậu làm anh em trong tương lai. Từ giờ, cậu có thể nói chuyện với tôi một cách thoải mái.”" Olivia ra lệnh.

"Chà, vậy thì ... " Lucius ngập ngừng, bối rối trước mệnh lệnh nửa đùa nửa thật ấy.

“Vậy thì, Olivia, “trong lúc nghỉ ngơi, sao cô không kể cho chúng tôi nghe chuyện gì đang xảy ra ở vùng phía bắc — và vì sao cô lại muốn trở thành vua?”

Matilda đề nghị.

“… Giờ thì hai người chịu lắng nghe rồi chứ?” Olivia hỏi.

"Đúng vậy, từ Olivia của hiện tại," Matilda trả lời.

“Vậy trước đây mọi người không hề muốn nghe tôi nói chuyện sao?” Olivia bĩu môi.

“Thành thật mà nói thì... không,” Lucius cười.

“Hứ!” Olivia phồng má, quay mặt đi.

"Được rồi, vậy thì tôi sẽ bắt đầu với tình hình ở khu vực phía bắc ... "

Ba người họ lấy hít một hơi sâu.

Giữa lòng khu rừng thẳm, cuối cùng cũng xuất hiện một khoảnh khắc yên bình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Để lấy ví dụ thì khi tuyển nhân viên thay vì đưa ra mức lương như kì vọng thì ta có thể hạ nó xuống bằng cách thêm các điều khoản phụ dạng dạng thế