Baron Musou: A Case Where a Young Man Who Hated Nobility Was Reincarnated as a Rural Aristocrat

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Vol 2: Girl and Monster - Chương 30: Lên đường

Chương 30: Lên đường

"Cha bảo con phải rời nhà ngay bây giờ ạ?"

Lucius đang ngồi vào bàn ăn như thường lệ, chuẩn bị cho bữa sáng. Thế nhưng, những lời vừa thốt ra từ miệng Nam tước Robel hoàn toàn khác với mọi khi.

"Phải," Robel gật đầu chắc nịch.

“Không được đâu, cha. Chuyện này quá đột ngột, con chẳng hiểu gì cả.”

Ở thế giới này không có giáo dục bắt buộc. Thông thường, giới quý tộc sẽ thuê gia sư riêng để truyền thụ kiến thức. Vì vậy, phong tục phổ biến là con cái sẽ ở nhà cho đến khi trưởng thành. Cũng có trường hợp rời nhà để theo học đại học, nhưng ngay cả trong giới quý tộc, tỉ lệ đó cũng rất thấp. Còn về thường dân, họ học tập qua các buổi tụ họp tương tự như terakoya (chùa học) ở Nhật Bản, và chi phí thường do lãnh chúa chi trả.

"Không phải cha muốn vậy... mà đây là sắc lệnh hoàng gia."

"Sắc lệnh hoàng gia... là chuyện hôm nọ sao ạ?"

"Đúng thế."

"Nhưng chuyện đó thì liên quan gì đến việc con phải rời nhà?"

"Con có biết rằng hầu hết các ma thú ở vùng này đều chỉ thích hợp để làm thú cưỡi không?"

Môi trường sống của ma thú có sự phân hóa rõ rệt theo vùng miền. Ví dụ, ở phương Bắc, nhiều ma thú lập khế ước thông qua Lõi Ma Lực Kỵ Sĩ nằm ở tay trái. Tương tự, phương Tây trù phú ma thú cho Lõi Xạ Thủ ở tay phải; phương Đông mạnh về Lõi Bạch Nhãn ở mắt; và phương Nam là vùng đất của các ma thú thuộc Lõi Pháp ở miệng. Văn hóa kỵ sĩ ở phương Bắc không phải do quý tộc áp đặt, mà hình thành tự nhiên dựa trên tập tính của ma thú địa phương.

"Vâng, con có nghe qua. Nhưng điều đó đâu có nghĩa là quanh đây hoàn toàn không có loại ma thú khác, đúng không ạ?"

"Có, nhưng số lượng cực kỳ ít. Có vẻ như Bệ hạ đang kỳ vọng con lập khế ước với một ma thú Cấp 1."

"Cấp 1 sao? Nghe chừng sẽ rất khó tìm đấy ạ."

Cấp bậc ma thú càng cao thì số lượng cá thể càng ít. Tại phương Bắc vốn đã khan hiếm các chủng loại khác, việc tìm được một ma thú Cấp 1 tương ứng với các lõi ma pháp còn lại là cực kỳ gian nan.

"Vì vậy, chúng ta buộc phải đi tìm thứ mà chưa chắc đã tồn tại. Bệ hạ lệnh cho con phải đến từng vùng đất để tìm loại ma thú phù hợp cho nghi lễ. Đó là lý do Người ban tước hiệu cho con sớm như vậy."

"Con hiểu rồi. Hóa ra cha đã tiên liệu được chuyện này."

Sắc lệnh đã ban ra. Họ từng đau đầu về việc làm sao để hoàn thiện các nghi lễ khế ước, nhưng không ngờ chính nhà vua lại trực tiếp "lo liệu" theo cách này.

"Nhưng vấn đề nằm ở địa điểm."

"Là ở đâu ạ?"

"Đầu tiên là phương Đông."

Emily không kìm được mà xen vào: "Phương Đông sao!? Nhưng ở đó đang có xung đột với Đế quốc mà..."

"Sẽ ổn thôi em. Lucius vẫn chưa trưởng thành, họ sẽ không ném thằng bé vào chiến trường ngay lập tức đâu."

"Anh có chắc không...?" Ánh mắt Emily tràn đầy lo lắng.

Theo lời giải thích của Robel, dù sắc lệnh đã ban, nhưng bốn đại gia tộc quý tộc Đông-Tây-Nam-Bắc đều không mặn mà với việc đón nhận Lucius. Lý do chính là con Ác Long — nguồn cơn của mọi sự cố. Không vị lãnh chúa nào muốn rước một "tai họa" tiềm tàng vào lãnh địa của mình. Hơn nữa, cậu lại là con trai của một gia tộc Nam tước nhỏ bé, không có ô dù hay thế lực chống lưng. Nếu con Ác Long mất kiểm soát, đó sẽ là một thảm họa.

Các cuộc tranh luận đã diễn ra nảy lửa. Ngay cả Công tước phương Tây, người thuộc cùng gia tộc với nhà vua, cũng từ chối với lý do an ninh. Phương Nam, kho lúa của đất nước, thì từ chối vì đang bận rộn với mùa thu hoạch. Kết quả là phương Đông, nơi không có lý do thoái thác rõ ràng, đã bị ép phải tiếp đón cậu. Thậm chí, giới chức phương Đông còn cho rằng nếu tình hình quá tệ, có thể đưa thứ "vũ khí" này ra chiến trường. Trận chiến quy mô lớn gần nhất là hai năm trước — chính là nơi anh trai Olivia tử trận. Kể từ đó, hai nước vẫn đang trong thế giằng co.

"Robel, anh thực sự không còn cách nào khác sao? Nếu chiến tranh nổ ra và những kẻ như Chiến Đế của Đế quốc tấn công thì sao...?"

"Chúng ta không thể làm trái sắc lệnh."

Thấy mẹ bàng hoàng, Lucius lên tiếng trấn an: "Không sao đâu mẹ. Chỉ là con sẽ nương nhờ các quý tộc khác cho đến khi lập đủ khế ước giống như Olivia thôi mà. Không có gì to tát đâu ạ."

Cậu nói đùa để xua tan đi bầu không khí., nhưng thực tế việc lập khế ước có thể mất nhiều tháng. Ngoài ra, thời gian để tiến hành nghi thức cũng có hạn. Cả quý tộc lẫn thường dân không sống chỉ để phục vụ nghi thức. Họ phải sắp xếp trong phạm vi không ảnh hưởng quá lớn đến cuộc sống thường ngày. Nếu bỏ lỡ mùa thu hoạch năm nay, có thể hơn một năm sau Lucius mới về nhà được. Gương mặt của hai bậc phụ huynh đanh lại.

"Cha mẹ thực sự không tin tưởng con chút nào nhỉ." Lucius cảm nhận được sự căng thẳng trong ánh mắt của họ.

"Con sẽ ổn thôi mà. Lần này con sẽ thực hiện nghi lễ một cách bài bản." Cậu giơ bàn tay trái lên.

"Nhưng con vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với ma lực của nó. Đừng quá sức."

Dù đã lập khế ước, nhưng con người và ma thú vốn là hai thực thể riêng biệt. Ma lực của họ cùng trú ngụ trong một cơ thể có thể coi là một trạng thái biến dạng. Do đó, cần thời gian để ma lực của cả hai hòa quyện làm một. Nếu không thích nghi, lượng ma lực tiêu tốn để duy trì trạng thái triệu hồi sẽ vô cùng khổng lồ.

"Con biết rồi. Ma lực của con nhiều hơn người thường, nên con có thể kiểm soát nghi lễ của rồng ở mức độ nào đó. Nhưng mà..." Lucius thở dài.

Nghi lễ của Ác Long bao gồm ba ma thuật: Dò tìm ma lực, Long hỏa, và Áp suất đen (tên tạm thời). Dò tìm ma lực là kỹ năng cơ bản, nhưng hai cái còn lại là sức mạnh đặc hữu. Long hỏa là tuyệt kỹ của tổ tiên nhà Dragon - người sáng lập gia tộc – sử dụng khi cũng có rồng làm nghi thức. Còn Áp suất đen là một ma thuật chưa từng có tiền lệ, có khả năng hấp thụ và nghiền nát mọi thứ xung quanh. Vấn đề nằm ở chỗ hai ma thuật này quá khó sử dụng. Dù có cố kiềm chế đến đâu, sát thương của chúng vẫn cực kỳ cao. Nói cách khác, chúng chỉ có thể dùng khi được phép giết đối thủ. Mà những tình huống như vậy… tốt nhất là đừng bao giờ xảy ra.

"Dù sao thì con cũng đã lập khế ước ở tuổi lên mười rồi. Đây mới chỉ là bắt đầu thôi."

Thông thường, quý tộc sẽ ký khế ước với quái vật vào năm mười tuổi.

Dĩ nhiên vẫn có ngoại lệ, nhưng phần lớn quý tộc đều có lý do để làm vậy.

Như đã nói trước đó, mục đích là để thích nghi ma lực.

Để ma lực của nghi thức gắn kết chắc chắn với cơ thể, tốt nhất nên hoàn thành khế ước trước năm mười sáu tuổi, khi một người chính thức trưởng thành.

Nếu ký khế ước quá muộn, sau khi trưởng thành họ sẽ không thể phát huy toàn bộ sức mạnh của nghi thức.

Người ta thường nói rằng khi đó họ không thể hoàn thành nghĩa vụ của một quý tộc, nhưng nói thẳng ra thì đơn giản là sẽ bị người khác coi thường.

Tuy nhiên, điều đó chủ yếu áp dụng cho các gia tộc quý tộc hoạt động trong chính trị.

Còn với những gia tộc như nhà Dragon, vốn phụ trách quản lý môi trường sinh sống của quái vật, thì vấn đề này nghiêm trọng hơn nhiều.

Chính vì vậy Robel đã cho Lucius ký khế ước từ năm mười tuổi.

Dù vậy, có lẽ ông ấy không hề tưởng tượng rằng nó lại trở thành một Ác Long.

"Con có vẻ lạc quan hơn cha nghĩ đấy." Robel nhận xét.

"Đây là cơ hội tốt để mở rộng tầm mắt mà cha. Con muốn biết thêm về đất nước này."

Ngoài ra, phương Đông có đỉnh núi Croulon — nơi được đồn đại là có manh mối về sự tiến hóa của các nghi lễ. Và lãnh địa Tacto, nơi Olivia được phái đến, cũng nằm ở miền Đông.

Lucius có mục tiêu vì sự sống còn của mình, và cũng có một cô gái mà cậu muốn giúp đỡ.

Chính những điều đó khiến cậu cảm thấy tích cực hơn.

“Ra vậy.” Robel mỉm cười.“Ngày xưa, dù giờ không còn phổ biến nữa, nhưng con trai của các quý tộc lớn thường chu du khắp bốn vùng của đất nước trước và sau khi trưởng thành. Chắc chắn đây sẽ là một trải nghiệm tốt.”

“Đúng vậy. Hơn nữa Olivia cùng tuổi với con còn đang một mình cố gắng ở ngoài kia, nên ít nhất con cũng phải đi ký được khế ước chứ.”

“… Dùng từ ‘ít nhất’ để nói về việc ký khế ước với quái vật Cấp 1… chắc chỉ có mình con mới nói được vậy thôi.”

“Thì… so với Ác Long thì…”

“Ừ, cũng đúng.” Robel gật đầu.

“Dù sao thì con không cần phải quá cứng nhắc đâu, nhưng khi đối mặt với quái vật hãy giữ mức độ cảnh giác vừa phải.”

“Dốc toàn tâm toàn lực, đúng không?”

Lucius lặp lại câu mà cậu đã được dặn không biết bao nhiêu lần.

“Nếu con hiểu rồi thì tốt.”

Robel và Emily cùng bật cười, nhưng trong ánh mắt họ vẫn đầy lo lắng.

“Thật sự… sẽ ổn chứ?”

“Có lẽ đây cũng là thời điểm thích hợp.” Robel trầm ngâm.“Hy vọng chúng ta chỉ lo xa thôi, nhưng anh vẫn không thể yên tâm về sự kiện Ác Long. Có cảm giác như một điềm xấu đang đến với phương Bắc vậy.”

Việc rồng xuất hiện sau một trăm năm đã đủ khiến người ta bất an.

Trong lịch sử cũng từng ghi lại rằng rồng thường xuất hiện trong thời kỳ loạn lạc.

Có những con rồng đã thiêu rụi cả một quốc gia kiệt quệ vì chiến tranh.

Robel dường như đang linh cảm về một biến động nào đó sắp xảy ra ở phương Bắc.

“Cha, mẹ, và Matilda, mọi người nhớ giữ gìn sức khỏe nhé. Nếu có chuyện gì xảy ra, con sẽ cưỡi Ác Long bay về ngay.”

Lucius nói để trấn an họ.

Robel nhìn về phía xa rồi đáp lại:

“Nghe thì thú vị đấy… nhưng ngày hôm sau chắc chắn các lãnh chúa sẽ kéo đến phàn nàn vì bị con bay ngang qua đầu họ mất.”

Emily vừa cười vừa trách:

“Xin hai người đừng làm chuyện đó thật.”

Hai vợ chồng cố gắng mỉm cười.

Nhưng điều đó chỉ khiến nỗi bất an càng rõ rệt hơn.

Họ chỉ còn biết cầu nguyện cho sự bình yên của lãnh địa Silverheart.

Khi Lucius rời khỏi dinh thự cùng cha mẹ, chiếc xe ngựa chậm rãi lăn bánh qua lãnh địa, hướng về kinh đô.

Cậu bé tóc bạc ngồi trong xe nhìn ra ngoài cửa sổ với cảm giác hoài niệm.

Dù vẫn còn đang ở trong lãnh địa của mình…

Lucius vẫn có linh cảm rằng có lẽ sẽ rất lâu nữa cậu mới có thể quay trở lại.

Khi chiếc xe rời khỏi ranh giới lãnh địa, cậu nhìn thấy cánh cổng quen thuộc của dinh thự dần lùi lại phía sau.

Khoảnh khắc đó, Lucius mới thật sự cảm nhận được

mình đã rời khỏi nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!