Chương 27: Khế ước là gì?
Lucius cưỡi ngựa men theo con đường cắt ngang khu rừng.
“Con tiến bộ nhiều hơn trong việc cưỡi ngựa rồi đấy.” Cha cậu, Robel – người cũng đang cưỡi ngựa song song bên cạnh – nhận xét.
“Con đã luyện tập rất nhiều. Giới quý tộc phương Bắc vẫn nói rằng phải thành thạo cưỡi ngựa mới được xem là người trưởng thành mà.” Lucius đáp.
“Cưỡi ma thú cũng tương tự cưỡi ngựa. Làm quen từ sớm rất có lợi cho con. Dù vậy, ta thật sự không dám chắc cưỡi rồng có giống cưỡi ngựa hay không nữa. Thứ đó… quá khổng lồ.” Robel cười sảng khoái.
Theo lí thuyết thì như nhau, nhưng giữa Lucius và hóa linh của cậu tồn tại một liên kết ma lực, khiến cậu có thể truyền đạt ý định của mình mà không cần dây cương hay xích sắt để điều khiển nó. Việc luyện tập này nhằm mục đích phát triển một nền tảng vững chắc và khả năng thăng bằng khi cưỡi hóa linh.
“Quả thật rung lắc khá nhiều. À, nhìn kìa, chúng ta có thể thấy thủ đô rồi.” Lucius chỉ tay.
Đây là lần thứ hai trong đời Lucius đặt chân tới thủ đô Barondia. Hai ngày đã trôi qua kể từ khi cậu ký khế ước với ác long. Hôm nay, cậu cùng Bá tước Strauss và đoàn tùy tùng tiến về phía thủ đô.
“Cuối cùng cũng tới. Lucius, con đi báo cho mọi người trong cỗ xe phía sau biết nhé” Robel nói.
“Vâng ạ.”
Lucius ghìm dây cương lại để giảm tốc. Sau khi chào vài người quen, một cỗ xe sang trọng do bốn ngựa kéo xuất hiện.
Cậu phi ngựa lại gần và nói với người đánh xe:
“Chúng ta đã có thể nhìn thấy thủ đô Barondia rồi.”
“Vậy sao? Thiếu gia còn cất công thông báo cho tôi nữa.”
“Không đâu ạ, đó là vì ngài Strauss cũng muốn biết. Vậy tôi xin phép đi trước.”
Lucius vừa định thúc ngựa thì chợt thoáng thấy mái tóc xanh lam bay ra khỏi cửa sổ xe ngựa.
“Lucius, cậu muốn gì vậy!?”
Giọng một thiếu nữ vang lên.
“Olivia đấy à.”
Cậu cho ngựa áp sát cửa sổ xe.
“Tớ chỉ thông báo với người đánh xe rằng đã nhìn thấy thủ đô thôi.”
“Hừm.”
Olivia nheo mắt tỏ vẻ bất mãn.
“Tớ đi trước đây.”
“Chẳng phải chúng ta đang đi rồi sao? Nếu cậu đứng lâu hơn một chút—”
“Hm? Tại sao?”
“Vì sao ư? Bởi vì—”
Ánh mắt Olivia bắt đầu đảo đi chỗ khác.
Năm mười tuổi, Lucius cùng Olivia – con gái của Bá Tước Strauss – và bạn thuở nhỏ của mình tiến vào rừng để ký khế ước với ma thú.
“Gufel-sama. Phải, chúng ta cần nói về khế ước giữa chúng ta cho Gufel-sama!” Olivia đột ngột kêu lên.
“Chẳng phải chúng ta đã thống nhất là sẽ bàn chuyện đó sau khi đến thủ đô à?”
“Vậy còn cha tớ thì sao!?”
Bá Tước Strauss mở to mắt, dường như không ngờ mình bị lôi vào câu chuyện.
“Thảo luận với ngài Strauss trong lúc cưỡi ngựa là bất kính.”
“Thế thì…”
Khi Olivia còn đang lúng túng tìm chủ đề mới, Gufel nghiêm giọng:
“Tiểu thư Norris, vậy là đủ rồi.”
“Gufel-sama, đây là cuộc trò chuyện quan trọng để tăng cường sự thấu hiểu giữa cặp đôi đã đính hôn.”
“Chuyện đính hôn đã giao cho ngài Strauss lo liệu rồi, đúng chứ?”
Về việc Olivia muốn Lucius trở thành phu quân nhiếp chính (king consort), mọi người đã thống nhất rằng chuyện đó sẽ do ngài Strauss chịu trách nhiệm xử lý.
Sau khi Lucius thuần phục ác long, hôn sự của cậu không còn là việc riêng của một hai gia tộc nữa. Chắc chắn sẽ có vô số gia tộc trên khắp đất nước mong muốn củng cố quyền lực bằng cách nhận Lucius làm con rể.
Nếu gia tộc Norris Windsor - vốn là họ hàng gần với nhà Dragon - đứng ra gánh trách nhiệm này, rất có thể họ sẽ tự chuốc thêm vô số kẻ thù chính trị về phía mình.
Hơn nữa, trong “Lễ Thẩm Định”, Lucius đã được đích thân nhà vua đương nhiệm ban tặng một thanh kiếm hoàng gia. Xét theo một khía cạnh nào đó, có thể nói rằng cậu đã ở dưới sự bảo hộ của nhà vua trước khi Bá Tước Strauss làm điều đó.
Sai lầm ấy khiến Bá Tước Strauss giờ đây phải xử lý với quả bom nổ chậm mang tên Lucius một cách cẩn trọng.
Vì vậy, việc đính hôn với Olivia bắt buộc phải tham khảo qua ý kiến của nhà vua.
“… Có lẽ là vậy.” Strauss thở dài như chấp nhận thất bại.
Phu nhân Strauss - quan sát mọi việc với vẻ thích thú – nhẹ nhàng khuyên con gái:
“Yêu đương thắm thiết cũng tốt, nhưng Olivia à, chẳng phải con còn việc cần làm sao?”
Sắc hồng trong mắt Olivia biến mất, thay vào đó là màu xanh thẳm lạnh lẽo.
“Mẹ à, con hiểu chứ.”
“Vậy thì đừng làm khó Lucius nữa.”
“Con… con đâu có giữ chân cậu ấy.”
“Vậy đấy, Lucius.”
Phu nhân Strauss mỉm cười với Lucius, nhưng ánh mắt bà không hề chứa đựng nụ cười nào cả. Có lẽ bà ấy đang ngầm cảnh báo cậu.
- Bà ấy chắc chắn là lãnh chúa ngầm của phương Bắc.
“Vậy thì cháu xin phép.”
Lucius cúi chào ngay trên lưng ngựa rồi thúc ngựa lên trước, nhập vào đội hình do Robel dẫn đầu.
Họ nhanh chóng tiến vào thủ đô Barondia được bao bọc bởi tường thành vững chắc và đi qua đoàn dân chúng đang chào mừng Bá Tước Strauss trở về, rồi hướng thẳng đến lâu đài.
Tại khu dân cư ở trung tâm lâu đài.
Nằm sâu hơn cả đại sảnh tiếp khách và khu lưu trú dành cho khách – đó là nơi thường ngày Bá Tước Strauss và phu nhân sinh sống.
Trong một căn phòng tại đó, họ được dẫn vào một gian phòng xa hoa bậc nhất.
Căn phòng rộng lớn chỉ đặt vài bộ sofa và bàn trà ở giữa. Vì lí do bảo mật, căn phòng được bao quanh bởi hành lang cùng các căn phòng khác, tuyệt nhiên không hề có cửa sổ trong phòng khiến nơi này luôn tối tăm ngay cả khi là ban ngày. Tuy nhiên đây là nơi lý tưởng nhất cho những cuộc thảo luận bí mật.
Sáu người ngồi xuống ghế của mình.
Lucius và cha mình – Robel.
Lãnh Chúa Strauss, phu nhân Strauss, Olivia, và Gufel – gia chủ gia tộc Orleans, người chịu trách nhiệm ghi chép cho Lễ Thẩm Định.
Một vài hiệp sĩ và hầu nữ đứng sát tường cách họ một khoảng không xa.
Trước mặt mọi người là một tách trà với hương thơm mà họ chưa từng được ngửi thấy trước đây.
Gufel lên tiếng:
“Giờ chúng ta bàn về tình huống của Olivia và Lucius.”
Bà nhấp một ngụm trà.
Mọi chuyện sau khi rời khỏi rừng đã được báo cáo đầy đủ. Nhưng vẫn có điều Gufel muốn bàn bạc một cách riêng tư, vì thế nên họ mới cùng bà tới Barondia.
“Có vẻ cả hai đã tiếp cận hóa linh và ký khế ước theo một cách rất khác thường.”
Cha mẹ của Olivia và Robel nín thở.
“Chuyện đó vấn đề gì sao?” Robel không giấu nổi tò mò.
“Ta sẽ giải thích từng bước. Olivia, Lucius. Mấy đứa có biết vì sao ma thú ký khế ước với con người không?”
Cả hai đều lặng im.
“Con không biết.”
“Con cũng vậy.”
“Thực ra đây trong phải là một câu hỏi gì quá quan trọng, giải thích dễ hiểu cho hai đứa thì đối với ma thú, con người giống như những cái kén vậy”
“Kén…?”
“Phải. Bướm trải qua các giai đoạn như ấu trùng, kén rồi mới trở thành bướm trưởng thành. Điều này cũng tương tự như vậy”
Lucius chau mày.
“Cháu không hiểu lắm. Đây có ohair là một dạng ẩn dụ không?”
“Không, theo nghĩa đen thì nó là như vậy. Ma thú trưởng thành bằng cách hấp thụ ma lực từ thế giới tự nhiên. Tuy nhiên, chúng sẽ đạt đến một giới hạn nhất định. Giới hạn ấy khác nhau tùy thuộc giống loài. Khi đó, chúng sẽ tái cấu trúc cơ thể của chính mình để bước sang giai đoạn mới. Trong quá trình đó, chúng giao phó cơ thể mình cho một lớp vỏ tạm thời – và con người chính là lớp vỏ ấy.”
“… Vậy là, thông qua con người, tất cả các hóa linh đều thay đổi hình dạng của chúng?”
“Không, đa phần vẫn giữ nguyên. Chỉ những trường hợp hiếm hoi mới có thể tiến hóa lên dạng mới. Đây là một ví dụ điển hình.”
Gufel nhìn Olivia và Robel.
“Griffin và Hippogriff. Trong ví dụ này, Griffin là ấu trùng, Hippogriff là bướm.”
“Chẳng phải ngược lại mới đúng sao ạ?” Olivia kinh ngạc.
Griffin là ma thú Cấp 1, còn Hippogriff là Cấp 3.
“Sức mạnh không chỉ nằm ở uy lực của cá thể mà còn ở sự thích nghi và xảo quyệt. Griffin cần rất nhiều tài nguyên và ma lực để duy trì sức mạnh khổng lồ của mình. Mặt khác, Hippogriff hy sinh sức mạnh của mình để đổi lấy khả năng thích nghi cao hơn — vì vậy mà giờ đây phạm vi sinh tồn của chúng rộng hơn cả Griffin.”
“Ra vậy… nó không chỉ là vấn đề về cấp bậc.”
"Dĩ nhiên cũng có những trường hợp ngược lại. Vấn đề nằm ở chỗ chuyện gì sẽ diễn ra tiếp theo. Các hóa linh truyền ma thuật và cơ thể của chúng thông qua con người, nhưng thông thường, chỉ cần ma lực và thể xác chúng ta là đủ rồi."
“Thể xác?”
"Cháu hiểu về ma lực, nhưng ý bà là gì khi nói đến 'thể xác'."
Vẻ mặt của Lucius và những người lớn trở nên tối sầm lại.
“Gufel… hai đứa vẫn là trẻ con,” Lãnh Chúa Strauss dè dặt.
“Chúng cần phải biết.”
Gufel bình thản.
“Lucius, cậu đã từng thấy mộ phần của tổ tiên mình chưa?”
Dù cậu từng nhìn thấy những bức chân dung được trưng bày trong dinh thự và đã nhiều lần lướt qua cây gia phả của gia tộc. Nhưng nghĩ lại thì, cậu chưa từng được thấy mộ phần của họ lần nào cả.
“Giới quý tộc không bao giờ để lại thi thể.”
Câu nói khiến mọi thứ lập tức sáng tỏ.
“… Ý bà là, thi thể dùng làm vật tế cho hóa linh?”
“Cậu có trực giác tốt đấy. Phải. Khi chủ nhân trút hơi thở cuối cùng, hóa linh sẽ nuốt lấy thi thể cùng lõi ma lực của họ. Một số người có thể chờ đến lễ tang để nói lời từ biệt với gia đình , nhưng cuối cùng viễn cảnh họ bị nuốt chủng bởi hóa linh của mình là không thể tránh khỏi. Người ta nói đó là hình thức thương tiếc của chúng, rằng chúng sẽ đồng hành cùng với chủ nhân như một phần cơ thể cho đến mãi mãi. Nhưng sau cho cùng, chỉ có ma thú mới hiểu được ma thú nghĩ gì.”
Lucius vô thức nhìn xuống bàn tay trái của mình – nơi tồn tại liên kết giữa cậu và ác long.
Gufel chuyển ánh nhìn sang Olivia.
“Trước hết là tiểu thư Olivia. Griffin là ma thú Cấp 1, còn cháu là Cấp 2. Khi ký khế ước, cháu đã cảm nhận thấy gì?”
Olivia do dự một thoáng.
“Dù bà hỏi vậy… khi ấy cháu chỉ cảm thấy mình phải giúp Lucius. Và phải làm mọi cách để trở thành vua.”
“Hừm. Vậy thì vốn dĩ mức độ tương thích của hai bên đã không tệ ngay từ đầu. Tùy vào từng cá thể, nhưng nhìn chung thì Griffin có tính cách cao ngạo và bản năng bảo vệ lãnh thổ rất mạnh. Theo những gì ta thấy, nó cộng hưởng mạnh mẽ với con đường cháu đã chọn — trở thành vua và biến cả quốc gia thành lãnh thổ của mình sau khi lãnh thổ của nó bị con ác long xâm chiếm.”
“Nếu vậy thì… có vấn đề gì đâu?”
“Trước mắt thì không. Miễn là cháu vẫn giữ ý chí trở thành vua của mình.”
“… Nghĩa là sao ạ?”
“Ban đầu, nếu con người và ma thú có cấp bậc tương đương, họ có thể dung hòa những biến đổi nhỏ trong nhận thức. Đó là bởi con người có thể cung cấp đủ ma lực cho ma thú. Rất hiếm ai có thể giữ nguyên giá trị và mục tiêu từ năm mười tuổi cho đến hết đời.”
“Còn nếu cấp bậc của ma thú cao hơn… khi ấy chủ nhân không thể trả đủ ‘ma lực’ để làm chúng hài lòng. Vì thế chúng ta phải khiến ma thú thỏa mãn thông qua cách sống của mình.”
“Nếu con Griffin không hài lòng với cách sống của cháu thì sao?”
Gương mặt Olivia trở nên nghiêm trọng.
“Trong trường hợp xấu nhất, khế ước sẽ bị phá vỡ. Lúc đó thì tùy thuộc vào con ma thú xem nó sẽ chỉ ăn lõi ma thuật rồi bỏ đi hay ăn sống cả chủ nhân của mình rồi mới chọn rời đi. Nhưng với Griffin thì... có lẽ chúng sẽ chọn phương án thứ hai."
Sắc mặt Olivia tái đi.
“Không thể nào…”
“Đó là lý do người ta luôn khuyến cáo ký khế ước với đối tượng có cấp cập và giá trị tương đồng. Gia tộc Orleans cũng luôn nỗ lực vì điều đó.”
“Không có cách nào khác sao?”
Bá Tước Strauss đột ngột xen vào. Có vẻ như đây là câu hỏi mà ông bâng khuân nãy giờ.
“Điều đó còn tùy vào lối sống của Olivia. May mắn là chênh lệch giữa Cấp 1 và Cấp 2 không quá lớn, giá trị cũng tương đồng. Nếu cháu không sa vào con đường tha hóa cực đoan và từ bỏ mục tiêu trở thành vua thì có khả năng vẫn có thể duy trì được.”
“Chỉ là có khả năng thôi sao…”
“Đúng vậy. Ta nói ra lúc này vì tốt hơn là nên biết điều này từ sớm.”
Rồi ánh mắt bà chuyển sang Lucius.
“Vấn đề thật sự nằm ở cháu.”
“… Cháu sao?”
“Đúng vậy. Theo những gì ta nghe được thì hóa linh của cháu là một con rồng — hơn nữa đó còn là một con ác long.”
“Cháu đã hứa sẽ cho nó sức mạnh, vì cháu cũng tìm kiếm sức mạnh. Chi tiết thì có hơi mơ hồ… nhưng có trường hợp nào con ác long sẽ rời bỏ con như của Olivia không?”
“Lucius, những gì cháu làm là một điều cấm kỵ. Đó là lý do ta phải giải thích tất cả trong căn phòng này.”
“Cấm kỵ?”
“Thông thường, việc đánh giá sự khác biệt giá trị thuộc về ma thú. Ma thú nhạy cảm với ma lực hơn con người rất nhiều. Thực ra chúng thậm chí còn không tự nhận thức rõ ‘yêu cầu’ của mình.”
Gufel nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
“Cháu nghe được chuyện đó từ đâu? Thông tin này vốn bị cấm tiết lộ theo sắc lệnh hoàng gia.”
“Cháu suy ra từ cụm từ ‘vi phạm khế ước’ mà bà đã lỡ lời trong Lễ Thẩm Định. Nếu có vi phạm, nghĩa là phải có điều khoản và điều kiện.”
"Không thể tin nổi mà. Đúng là ta lỡ lời. Dù sao hôm đó cũng là lần đầu trong đời ta thấy một con Siren định tấn công người khác trái với khế ước.”
“Chẳng phải việc đáp ứng nhu cầu của ma thú là điều tốt sao ạ?”
“Nếu phương thức đó bị phổ biến, sẽ có vô số người không đủ khả năng đáp ứng yêu cầu của chúng mà vẫn đâm đầu cố ký khế ước. Cho nên chúng ta đã cố tình dẫn dắt họ chọn đối tượng có cấp bậc tương đồng ngay từ đầu.”
- Mình hiểu rồi.
Lucius hiểu mang máng cuộc trò chuyện hiện tại.
Khế ước có nhiều điểm giống như quan hệ lao động vậy.
Ma lực tương đương tiền lương.
Nếu trả đủ lương, sự khác biệt nhỏ về giá trị với người lao động có thể được bỏ qua. Họ sẽ tuân thủ các quy định miễn là nó nằm trong phạm vi chấp nhận được.
Nhưng nếu mức lương thấp, người lao động sẽ không thể trang trải cuộc sống nếu thiếu sự cảm thông từ người chủ hoặc môi trường làm việc không thoải mái.
Trong trường hợp của Olivia, nếu cô ấy không tiếp tục tiến về phía trước với ý chí sắt đá, cô sớm muộn cũng sẽ bị bỏ rơi.
Nói cách khác, đó là một mối quan hệ không ổn định dựa trên hợp đồng
Còn Lucius thì…
Tệ hơn nhiều.
Không chỉ không trả nổi “lương” tương xứng, cậu còn cưỡng ép tuyển dụng một “nhân viên” có giá trị hoàn toàn trái ngược chỉ để đáp ứng yêu cầu của mình.
Nếu đây là một xã hội bình thường thì đây sẽ là chiến thuật mà nhiều công ty đen sẽ sử dụng.
Khác biệt duy nhất là ở thế giới này — nếu có gian dối trong hợp đồng, chủ nhân sẽ bị nuốt chửng.
Khái niệm “phi pháp” bỗng trở nên hợp lý trong tình cảnh này.
Nếu phương thức này được lan rộng, nhiều khả năng sẽ có hàng loạt khế ước tạm bợ chỉ để đạt mục đích trước mắt, kèm theo đó là vô số cái chết. Dù có coi đó là hành vi tự sát nếu chỉ có bản thân người đó thiệt mạng đi nữa thì việc giải phóng lượng lớn ma thú trên đường phố là một tình trạng đáng báo động. Đây không chỉ là vấn đề cá nhân, mà là hiểm họa xã hội.
Lucius hít một hơi.
“Cháu hiểu đại khái rồi. Vậy vấn đề là làm sao để trao cho ác long sức mạnh, đúng không ạ?”
“Cháu nắm bắt rất nhanh đấy. Ác long là một hóa linh khao khát sức mạnh. Chỉ có một câu trở lời duy nhất cho nó thôi.”
“Tiến hóa… từ kén thành bướm?”
“Cháu thực sự rất sắc bén.”
Gufel gật đầu.
“Bản chất loài rồng vốn thích sống trong lãnh thổ riêng của chúng mà không ưa giết chóc hay xung đột vô nghĩa. Những Hồng Long ở đế quốc là ví dụ điển hình. Tuy nhiên ác long — thứ tiến hóa từ rồng — không có lãnh thổ cố định mà lại yêu thích tranh đấu và hủy diệt.”
“Nhưng vừa rồi bà đã nói đa số khế ước không thay đổi hình dạng hay tiến hóa kia mà.”
“Đúng vậy. Phần lớn hóa linh vẫn giữ nguyên hình dạng khi khế ước được thành lập cho đến khi kết thúc. Việc thay đổi hình dạng và tiến hóa đồng nghĩa với việc khai sinh một giống loài mới, vì vậy mới nói đó là một hiện tượng cực kỳ hiếm gặp.”
“… Vậy thì làm sao để thực hiện được điều đó ạ?”
“Ta không biết.”
“Hả?”
“Ta không biết điều kiện đẻ quá trình tiến hóa diễn ra là gì cả.”
Lucius khẽ bật cười khô khốc.
“Vậy là cháu phải tự tìm đường đi, phải không?"
“Hoặc có lẽ khi cảm thấy mình sắp bị ác long bỏ rơi, cháu nên trốn đến một nơi hẻo lánh, thật xa khỏi chỗ có người ở.”
— Lần này đúng là liều lĩnh quá rồi.
Cậu biết có rủi ro tồn tại. Nhưng không ngờ nó lại khó khăn đến mức này.
Cậu đã nuôi một chút hi vong mong manh rằng việc nhờ bà Gufel giúp có thể giải quyết vấn đề này, nhưng có vẻ tình huống lúc này hoàn toàn vô vọng rồi.
Cựu gia chủ Orleans — người am hiểu hóa linh bậc nhất vương quốc — còn nói không biết, thì chẳng thể mong đợi ai khác biết cả.
Nhưng khi ấy… cậu không có lựa chọn nào khác.
Chỉ riêng việc sống sót đã là may mắn lắm rồi.
“… Cháu hiểu. Nếu không còn cách khác, cháu sẽ làm vậy.”
“Dẫu sao đi nữa, chưa từng có tiền lệ về hóa linh là ác long. Gia tộc Orleans sẽ dốc toàn lực trợ giúp cháu. Hơn nữa, cũng không phải hoàn toàn là không có manh mối.”
“Manh mối gì?” Lucius lập tức hỏi.
“Gần đây tại một khu vực nhất định, đã ghi nhận vài trường hợp ma thú tiến hóa.”
“Ở đâu?”
“Dãy núi Kuron ở phía Đông.”
“Phía Đông…”
Sắc mặt của Bá Tước Strauss và Robel đồng loạt tối lại.
“Cha có biết nơi này không ạ?” Lucius hỏi nhỏ.
“Ta biết. Đó là nơi sinh sống của những ma thú nổi danh nhất phương Đông. Nhưng nơi đó…”
Hiếm khi Robel lại tỏ ra lưỡng lự như vậy.
“Thôi được rồi. Hôm nay đến đây thôi.”
Bá Tước Strauss cắt ngang cuộc trò chuyện.
Có lẽ ông ấy muốn nhanh chóng xử lý vấn đề của Olivia.
“Ngày mai chúng ta sẽ yết kiến bệ hạ. Robel, Lucius, hãy đi cùng ta.”
Trong không gian riêng tư, Strauss gọi cha cậu bằng tên thật thay vì danh hiệu.
Cuộc họp kết thúc sau tuyên bố đó.
Lucius bước ra khỏi căn phòng u tối cùng Robel, trong lòng chất chứa một nỗi bất an mơ hồ — về ác long, về khế ước, và về con đường phía Đông đang chờ đợi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
