Bạn Thuở Nhỏ Với Mối Quan Hệ Được Làm Tình Nếu Yêu Cầu (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

VOL 1 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 4: Bạn Thuở Nhỏ Có Cặp Ngực Quá Khổ Rồi

Chương 4: Bạn Thuở Nhỏ Có Cặp Ngực Quá Khổ Rồi

"Hâyyyyyy——!”

"Uryaa——!"

"Oái!"

"Uwaa!"

Maria vừa mới cởi nút áo sơ mi ra.

Tôi còn chưa kịp định thần khi thấy vạt áo sơ mi của cô phanh ra, thì...

Đột nhiên, cô lao vào ôm chầm lấy tôi.

Cảm giác về bộ ngực mềm mại, đàn hồi lún phún ép vào người...

"C-Cậu làm cái mịa gì vậy, Maria?"

Thật tình, tôi mong cô đừng có ngồi đó rồi bất thình lình vồ lấy người ta như thế.

"Thật ra hôm nay tớ đã định ôm chầm lấy cậu ngay trong lớp học rồi cơ."

"...Cảm ơn trời đất là cậu đã bỏ ý định đó đi."

Chỉ mới được xếp ngồi cạnh nhau thôi mà cô xúc động đến mức này sao?

"Tại vì Shunta cứ bơ tớ suốt thôi. Tớ không ngờ là chỉ cần ngồi cạnh nhau lại có thể nói chuyện được như thế này."

"...Thì, cậu bắt chuyện thì tớ cũng phải trả lời chứ?"

Tôi và Maria học cùng lớp hồi năm hai sơ trung, nhưng lên năm ba lại khác lớp.

Chỉ là chúng tôi vẫn học cùng trường, và đến khi thi chuyển cấp cũng thi vào cùng một trường cao trung.

Chuyện hoàn toàn không nói với nhau câu nào là bất khả thi.

Chắc chắn là cũng phải có vài lần đối đáp xã giao chứ.

"Cái kiểu đó ai gọi là nói chuyện. Shunta chỉ toàn nói [Aa] với [Ừ], quá đáng hơn thì cậu chỉ gật hoặc lắc đầu thôi đúng không?"

"...Chẳng phải Maria cũng thế còn gì?"

"Người bắt đầu phản ứng kiểu đó là Shunta đấy nhé. Tớ chưa quên đâu."

"…………"

Cô lườm tôi một cái—cơ mà bị lườm cũng đáng thôi.

Ít nhất thì đúng là tôi đã bắt đầu tránh mặt Maria trước.

Giờ nghĩ lại, có lẽ đó là một dạng "trêu ngươi" xấu tính.

"Xin lỗi, là lỗi của tớ."

"Tớ tha thứ cho cậu lâu rồi, không cần xin lỗi đâu."

"V... Vậy hả?"

Maria từ xưa đã thế, là một người rất sảng khoái, dứt khoát.

Sảng khoái đến mức khiến tôi đôi khi nghĩ, chẳng lẽ cô không có hứng thú với người khác sao.

"Phù~~ Thỏa mãn rồi."

"Th... Thỏa mãn rồi á?"

Maria gật đầu, buông tôi ra rồi thở hắt một hơi dài.

"Tạm thời thì cũng được ôm rồi. Kiểu như tớ cứ rình mãi, rình mãi xem lúc nào làm được ấy mà."

"Cậu nói nghe như săn mồi không bằng..."

Hóa ra từ năm hai sơ trung đến tận hôm nay, tôi luôn bị Maria rình cơ hội để ôm sao?

"Vậy thì, tiếp theo tớ sẽ làm cho Shunta thỏa mãn. Nếu cậu có điều gì muốn làm, tớ sẽ hiện thực hóa nó cho cậu."

"S... Sao lại làm đến mức đó..."

"Bởi vì tớ là——Miracle Maria mà lị."

"…………"

Miracle Maria, cái biệt danh nghe gượng gạo hết sức.

Biệt danh đó gắn liền với Maria từ sau khi tôi và cô trở nên xa cách.

Hồi năm hai sơ trung, trong một bài kiểm tra trắc nghiệm, Maria đã đạt điểm tối đa ba môn liền.

Theo lời chính chủ thì là "chỗ nào không biết tớ cứ điền bừa".

Chẳng hiểu thế quái nào mà cô lại khoanh đúng hết tất cả các câu.

Miracle Maria bắt đầu từ đó.

Tham gia câu lạc bộ bóng rổ chỉ vì chiều cao vượt trội, rốt cuộc cô lại ném vào những cú bóng đảo ngược tình thế vào cuối trận đấu, những ba lần liền.

Năm ba sơ trung, đội bóng rổ vốn dĩ chẳng mạnh mẽ gì lại cứ thế tiến thẳng vào chung kết giải cấp huyện.

Đặc biệt là ở trận bán kết, cú ném ba điểm của Maria được tung ra cùng lúc với còi báo hiệu hết giờ đã đi vào rổ, mang lại chiến thắng ngược dòng ngoạn mục.

Nghe đâu người ta gọi đó là "Buzzer Beater".

Hơn nữa, đám bạn thấy "vận may cường đại" của Maria thú vị quá nên rủ nhau mua vé số, kết quả trúng giải độc đắc, ẵm trọn một triệu yên.

Dù tôi nghe đồn rằng một triệu yên đó đã bị bố mẹ tịch thu ngay sau khi cô đem đi đập phá tưng bừng ở quán đồ ngọt với các thành viên câu lạc bộ bóng rổ.

"Tớ ấy nhé, là sự tồn tại của phép màu đấy... Hãy sùng bái tớ, ca tụng tớ đi..."

"Nà, đừng có học mấy câu vô nghĩa đó chứ."

Cứ như mới sa chân vào cái tà giáo kỳ quái nào ấy.

Có điều, những gì Maria nói không phải là nói dối.

Vô số phép màu kia chỉ là hàng tặng kèm thôi, phép màu thật sự là——

"Tớ ấy, trước khi vào sơ trung rõ ràng rất bình thường, thế mà lại phát triển được thân hình như người mẫu thế này, ngực cũng to lên——lại còn trở nên dễ thương nhường này cơ mà."

"Đừng có tự khen mình thế."

Chỉ là, riêng điều này thì tôi hoàn toàn không thể phủ nhận.

Cơ thể Maria phát triển nhanh chóng mặt, khuôn mặt vốn đã dễ thương nay lại càng được mài giũa tỏa sáng hơn, từ đầu đến chân.

"Cái body như tượng tạc Hy Lạp này mới chính là phép màu đấy."

"Cậu có biết tượng điêu khắc Hy Lạp là gì không đấy, Maria?"

"Hể~~~"

Con nhỏ này... chắc chắn là hoàn toàn không biết gì rồi.

Mấy cái chuyện tượng tạc Hy Lạp này nọ, chắc là Maria có đứa bạn nào thông minh nên ví von như thế thôi.

"Tớ là sự tồn tại tạo ra phép màu. Với Shunta cũng thế, tớ chỉ tạo ra phép màu để cậu có thể làm những gì mình thích thôi."

"Cái đó, là do ý muốn của Maria thì làm được dễ ợt chứ gì."

Chẳng phải phép màu hay gì sất.

Nhưng mà——

Đúng thật, nếu không phải là phép màu thì đời nào tôi lại có cơ hội đụng chạm với con gái như thế này.

"Thế nên, nếu cậu muốn xem thì tớ cho xem. Mà đúng hơn là tớ muốn cậu nhìn."

Maria tháo nốt toàn bộ cúc áo sơ mi, phanh rộng phần ngực ra.

"Vì bây giờ, phép màu mà tớ có thể tạo ra chỉ có chừng này thôi."

"Cậu đó, bộ cậu không tin vào phép màu của chính mình hả?"

Có khi nào cô ỷ vào việc mình có cái biệt danh ngớ ngẩn đó để tận hưởng tình huống này không?

Chuyện đó khoan hãy bàn.

Tôi đã nhìn thấy chiếc áo lót màu trắng, và khe ngực hằn lên rõ rệt.

"Cái khe ngực này, cảm giác như kẹp được cả cốc cà phê ấy nhỉ..."

"Cốc cà phê? Là sao cơ?"

Con nhỏ Maria này, cậu quên mất những gì mình từng nói rồi à... Nhưng mà, cái này còn vượt xa sức tưởng tượng của tôi.

Hóa ra trên cơ thể của Maria lại gắn những thứ to lớn và nặng trịch đến thế này sao.

Áo lót cũng màu trắng nhưng thiết kế lại cầu kỳ và gợi cảm đến bất ngờ.

Nó thực sự rất lớn, lớn đến mức việc chiếc áo lót có thể che đậy được nó đúng là một điều kỳ lạ——

"——Ấy, khoan đã, Maria!"

"Hở? S-Sao?”

Maria giật mình, nhưng chính tôi—cũng đang kinh ngạc thêm lần nữa.

"Sao ngực cậu lại to đến mức này thế hả!? Còn to hơn cả mấy cô người mẫu ảnh nóng nữa!"

"C-Cậu cũng xem mấy cái gravure à!?"

"Thì, trên tạp chí manga có đăng mà."

Tôi cũng chẳng rảnh mà bỏ tiền mua tạp chí chỉ vì mấy tấm ảnh gravure.

Có tiền đó thì thà tôi để dành mua light novel còn hơn, nhưng vì lũ bạn mua tạp chí nên tôi xem ké.

"Ra là vậy~ Hóa ra Shunta cũng xem ảnh gái gợi cảm ha~... Dâm thật đấy~"

"G-Gì chứ, không được sao?"

Maria nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn rác rưởi.

"Đã có tớ ở đây rồi, sao cậu còn xem mấy cái đó? Không phải là ảnh chụp thì cậu không hưng phấn được à?"

"Đừng có nói như thể tớ có sở thích tình dục quái đản thế chứ."

Tất nhiên tôi không có mấy cái sở thích đặc thù kiểu như chỉ hưng phấn với 2D.

"Nhưng mà, không xem gravure thì làm sao thấy được cảnh con gái mặc đồ bơi vừa dễ thương vừa gợi cảm chứ."

"Hả? Nếu là đồ bơi thì tớ cho cậu xem lúc nào chả được. Giờ xem luôn không?"

"Hành động nhanh quá! Đ-Đồ bơi thì thôi khỏi."

Với lại, bộ đồ lót cô đang mặc bây giờ còn gợi dục hơn cả đồ bơi ấy chứ.

"...Vậy thì, cầu xin tớ đi."

"Hả?"

Maria tóm chặt lấy vai tôi.

Bộ ngực của cô nảy lên một cái "tưng".

"Cầu xin tớ đi, nói là [Cho tớ xem ngực đi].”

"Làm ơn cho tớ xem ngực đi, Maria-sama!"

"Tớ đâu có yêu cầu cậu gọi bằng 'sama' đâu!?"

"T-Tớ có cảm giác không làm đến mức đó thì cậu sẽ không nghe lời thỉnh cầu của tớ."

Dù gì thì, đây cũng là ngực con gái mà.

Cơ hội được chiêm ngưỡng nó quý giá đến mức nào, tôi cũng tự hiểu chứ.

"Thiệt tình, ngốc ghê cơ... V-Vậy thì cậu xem đi. Xin mời, Shunta."

"C-Cảm ơn cậu."

"Sao lại cảm ơn chứ. Được rồi, nhanh lên đi."

"Ừ-Ừm."

Cô bảo được xem, nghĩa là được phép cởi áo ngực ra đúng không?

Nhưng mà, thay vì tháo cái móc cài——

"L-Làm thế này được không?"

"Đ-Được thôi..."

Tôi móc ngón tay vào chiếc áo ngực của Maria, kéo ngược từ dưới lên.

Có lẽ vì bên trong bị nhồi căng cứng quá nên chiếc áo không chịu tuột ra.

Không, đáng lẽ ra không được cởi theo kiểu này mới đúng.

Tôi dùng sức kéo mạnh chiếc áo lên——khối thịt mềm mại to lớn bị ép bẹp xuống, chiếc áo ngực dần trượt khỏi vị trí.

Bộ ngực đồ sộ dần dần lộ ra——

"Trời ạ, cậu tốn thời gian quá đấy!"

"Oáiiiii!"

Maria túm lấy chiếc áo lót, giật mạnh lên một cái dứt khoát.

Tôi có cảm giác như nghe thấy tiếng Pưng pưng pưng! đầy ngớ ngẩn vang lên.

Hai bầu ngực phồng lớn lồ lộ ra hoàn toàn, đến cả đỉnh đồi màu hồng phấn——nhũ hoa cũng phơi bày trước mắt.

"Đ-Đây chính là... Bộ ngực của phép màu!"

"Cậu bị hóa rồ rồi hả Shunta?"

"Con trai đứng trước vếu to thì thằng nào chả hóa rồ..."

"Ra là thế!"

Cậu gật gù thuyết phục đến thế thì tớ cũng bó tay.

Bộ ngực to như hai quả dưa lưới, núm vếu ở đỉnh lại nhỏ nhắn, hơn nữa còn có màu hồng tuyệt đẹp.

T-Trên đời này lại tồn tại bộ ngực to khủng khiếp mà đầu ti lại đẹp đến thế này sao...!

Mấy bộ ngực nhìn thấy trên mạng chẳng là cái đinh gì so với cái này cả, một bộ ngực áp đảo tuyệt đối.

Đúng là xứng đáng để gọi là phép màu... It's a miracle...!

"C-Cậu nhìn chằm chằm ghê quá đấy, Shunta... Với lại, cậu không nghĩ mấy chuyện bậy bạ đấy chứ?"

"K-Không có, hoàn toàn không."

Nguy hiểm thật, suýt chút nữa thì hóa thành thằng đần độn thật rồi.

"À ừm, bỏ qua chuyện đó, tớ được phép nhìn cái này hả?"

"Được thì được... Nhưng c-chỉ nhìn thôi á?"

Maria ưỡn ngực, dí sát vào người tôi.

Đôi môi tôi suýt chút nữa thì chạm vào đầu ngực cô nàng, khiến tôi phải rụt người lại.

"Làm chuyện hơn cả nhìn cũng được á...?"

"Việc tớ đã lớn thế này... Không chỉ nhìn thôi đâu, cậu chạm vào để kiểm chứng cũng được mà?"

"Th-Thật hả?"

Tôi không ngờ Maria lại tấn công dồn dập đến thế này.

Chỉ là đổi chỗ ngồi thành bàn bên cạnh thôi mà khoảng cách lại được thu hẹp đến mức này ngay lập tức sao.

Không, còn gần gũi hơn cả ngày xưa nữa.

Cái ngày xưa ấy——

"…………Ực!"

"Hể? Shunta?"

Tôi lảo đảo lùi lại phía sau, ngã bệt mông xuống sàn.

Sau đó tôi lao ra khỏi phòng, chạy xuống cầu thang và chui vào nhà vệ sinh——

Năm phút sau.

"T-Tớ về rồi đây..."

"Mừng cậu về? C-Cậu sao thế, Shunta? Cậu làm gì trong nhà vệ sinh vậy?"

"Không làm gì cả. Thật đấy, tớ thề. Tớ chỉ trấn tĩnh lại tinh thần thôi."

Maria tuy vạt áo vẫn phanh ra, nhưng đã mặc lại áo ngực đàng hoàng.

Có vẻ như dù sao thì cô cũng không thể cứ để ngực trần tồng ngồng trong phòng người khác mãi được.

"Xin lỗi, việc trên cơ thể Maria mọc ra thứ to lớn thế này, tớ thấy cứ sai sai thế nào ấy."

"S-Sai sai á?"

"Cảm giác như não tớ sắp bị lag luôn rồi."

Nó lớn hơn bộ ngực tôi từng thấy hồi sơ trung. Lớn hơn rất nhiều.

Ký ức về chiếc áo ngực thể thao và bộ ngực nhỏ nhắn từng mê hoặc tôi bấy lâu nay dần bị ghi đè.

Dù gì cũng là bạn thuở nhỏ mà... Tôi biết bộ ngực hồi còn nhỏ của cô nàng, và sự chênh lệch giữa những gì nhìn thấy bây giờ sau hai năm xa cách với ký ức cũ...

"Gợi dục quá, tớ không chịu nổi."

"Gợi dục quá nên không chịu nổi!? Cái phản ứng đó tớ không lường trước được đâu đấy!"

"Maria, sao cậu lại trở nên dâm đãng thế này?"

"Nói cứ như tớ là người có lỗi ấy! Tớ thành nữ sinh cao trung rồi đấy! Cả cơ thể lẫn tâm hồn đương nhiên phải trở nên 'người lớn' hơn chứ!"

"Đâu phải ai cũng thành ra như thế đâu."

"Kisaragi-chan như thế mà cũng dâm lắm đấy. Tuy lép kẹp nhưng mấy nhỏ đeo kính giản dị lại rất dâm, không phải sao?"

"Sao chỉ mấy cách nói đó là Maria lại giống Otaku thế hả?"

Rõ ràng chẳng có tí chất Otaku nào trong người.

Với lại, đừng có bảo bạn tôi dâm.

"Con gái thì càng dâm càng tốt chứ sao. Hơn nữa, còn là cô bạn thuở nhỏ nữa đấy?"

"Th-Thì đúng là thế... Nhưng độ dâm của Maria ngược lại làm tớ bị quá tải. Tớ không đỡ nổi đâu."

"Hứ......"

"Không được."

Maria lộ rõ vẻ mặt khó chịu ra mặt.

Nói rồi, cô đứng dậy, đứng sừng sững như hộ pháp.

Nhỏ này, đứng hiên ngang thế này nhìn lại càng to hơn nữa chứ...

"Nà Shunta, tớ quyết định rồi."

"Hả?"

Maria chống hai tay lên hông, ưỡn bộ ngực hùng vĩ ra——

"Tớ sẽ làm cho cả Shunta cũng 'lớn' lên cho mà xem!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!