Chương 9: Bạn Thuở Nhỏ Đang Bị Sai Khiến
"Shunta, hôm nay cậu cũng muốn đến ngắm body cực phẩm của tớ hông?"
"Tớ không đi đâu nhé!"
Lời mời mọc kiểu gì thế này!?
Sau giờ học, Kisaragi-san về cùng đám bạn lớp khác nên thật tiếc là chúng tôi phải rời trường riêng lẻ.
Khi tôi đang chuẩn bị tâm lý lủi thủi về một mình thì Maria đuổi theo ngay tại cổng trường.
Rồi đột nhiên cô thốt ra cái câu đó, nhỏ này đang nói cái mịa gì vậy?
"Ủa, nhưng mà con trai ngày nào cũng phải được cung cấp mấy thứ 'đen tối' thì mới chịu được mà đúng không?"
"Ý... ý cậu là sao?"
Về mặt ý nghĩa thì tôi cảm giác là mình hiểu, nhưng tôi không muốn đào sâu vào nó.
"Dù gì thì có cho cậu xem bao nhiêu lần tớ cũng có mất mát miếng thịt nào đâu."
"Maria nên biết quý trọng bản thân mình hơn một chút đi..."
"Hể? Tớ yêu bản thân mình nhất quả đất luôn đó nha?"
"Chắc vậy rồi."
Maria ấn ngón trỏ lên má mình, cười một cách dễ thương.
Cô yêu bản thân nhất, nhưng lại nghĩ việc cho tôi xem ngực là chuyện chẳng to tát gì.
Cô quá mức không đề phòng với tôi.
Bộ cậu tưởng bạn thuở nhỏ là gấu bông hay sao hả?
Cả hai sóng bước trên đường về nhà——
"Cơ mà, thực ra hôm nay tớ không rảnh để đi chơi đâu."
"Ủa, cậu có việc bận hả?"
Maria thở dài thườn thượt.
Trông ngày nào cũng có vẻ rảnh rỗi, nhưng đương nhiên là cũng có lúc bận bịu chứ.
"Thực ra, hôm nay là ngày thực tập dọn dẹp."
"Thực tập dọn dẹp... là cái gì?"
Sống đến tận năm nhất cao trung rồi mà lần đầu tiên tôi nghe thấy từ này.
"Đúng rồi, Shunta có muốn làm cùng không?"
"Cậu bắt tớ trả lời trong khi tớ còn chả biết nó là cái gì thì..."
"Yên tâm, yên tâm. Cứ giao hết cho tớ, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy cả thôi."
"Lại sắp có phép màu xảy ra hả?"
"Phép màu chính vì hiếm khi xảy ra nên mới có giá trị đấy."
"...Cũng phải."
Nói thì đúng đấy, nhưng bị Maria nói thế cứ thấy lấn cấn sao đó.
Thực tập dọn dẹp? Không phải thực tập nấu ăn à?
Bị Maria kéo đi, bọn tôi đi thẳng qua nhà tôi và lại hướng về lữ quán Watase.
Hai đứa đi vào lối bên hông của Watase, thậm chí đi qua cả nhà riêng của gia đình Watase——
"Ủa, đi đâu thế? Đằng kia có cái gì à?"
"Nhà tớ được mỗi cái đất rộng thôi mà. Chắc Shunta cũng ít khi ra phía này. Nhìn kìa, chỗ kia đó."
"Hửm?"
Phía xa hơn của nhà Watase có một khu vườn nhỏ.
Tuy nhiên, có một hàng rào ngăn cách nó với khu vườn của lữ quán Watase.
Bên kia khu vườn, một tòa nhà gỗ hai tầng đứng trơ trọi một mình.
Đó là một tòa nhà kiểu phương Tây, nhỏ hơn nhiều so với tòa nhà chính của Watase.
"Aa~~... Hình như ngày xưa tớ từng thấy rồi thì phải?"
"Chắc không đến nỗi chưa thấy bao giờ đâu. Có khi cậu còn vào đó rồi cũng nên?"
"Ừm~~"
Tôi lại gần hơn một chút, nhìn bao quát toàn bộ, nhưng vẫn không biết đó là tòa nhà gì.
Không phải nhà ở, cũng chẳng phải nhà trọ——
"Cảm giác như một khách sạn cổ kính nhỉ."
"Đại khái là thế. Đó là 'Biệt quán' của Watase."
"Biệt quán? Có thứ đó à?"
Lữ quán Watase là một lữ quán nổi tiếng kín phòng chỉ nhờ đặt trước, nhưng chỉ có một tòa nhà duy nhất.
Trước đây tôi từng nghĩ, nếu thiếu phòng thì cứ xây thêm là được mà.
"Lúc tụi mình bắt đầu hiểu chuyện thì chỗ này đã không còn được sử dụng nữa rồi. Nghe nói ngày xưa nó từng kinh doanh một thời gian."
"Tòa nhà tuy nhỏ nhưng trông có vẻ tốn kém lắm. Phí phạm thật."
"Nghe đâu ông tớ đã bất chấp sự phản đối của mọi người để xây nó đấy."
"Hả, ông của Maria ấy à."
"Nghe nói phản hồi không được tốt lắm. Khách hàng có vẻ thích kiểu lữ quán 'thấm đẫm hương vị đồng quê!' như Bản quán hơn."
"Cũng không phải là không hiểu được."
Watase là một lữ quán lâu đời ở vùng quê.
Những người trọ lại đây chắc hẳn cũng tìm kiếm cảm giác hoài cổ.
Tòa nhà kiểu Tây này cũng đủ cũ kỹ rồi, nhưng nó không mang lại cảm giác lữ quán đồng quê.
"Ông tớ thực ra hình như rất ghét quê mùa. Nghe bảo ông thực sự muốn làm kiểu khách sạn sang chảnh cơ."
"Ông của Maria là người như thế sao. Nhưng mà, làm khách sạn sang chảnh ở cái chốn khỉ ho cò gáy này thì chẳng phải quá sức sao?"
"Lão già đó, làm chuyện liều lĩnh quá thể."
"Lão già..."
Ông ấy mất trước khi tôi kịp nhận thức mọi việc nên tôi không biết mặt.
"Biệt quán hoàn toàn không có khách, nên ông đã sửa một phần thành phòng kiểu Nhật, rồi nhà tắm ban đầu theo phong cách La Mã cũng bị sửa lại thành kiểu Nhật..."
"Thế thì trọ ở Bản quán cho xong chứ gì."
"Đúng, nên nghe nói cuối cùng chỉ tốn thêm tiền cải tạo vô ích thôi."
"Chuyện nghe thảm thật."
Chắc ông ấy định lật ngược tình thế, nhưng lẽ ra nên ngoan ngoãn từ bỏ thì hơn.
"Giờ thì hoàn toàn không được sử dụng nữa rồi. Những kẻ mạnh giờ chỉ còn là tàn tích của giấc mơ."
"Lại dùng mấy câu ví von kỳ lạ..."
Nhìn mặt là biết cô nàng chẳng hiểu gì đâu, chắc lại học lỏm từ bà nội của Maria chứ gì.
Maria lấy chìa khóa ra, mở cánh cửa gỗ bề thế.
Cánh cửa phát ra âm thanh nặng nề rồi từ từ mở ra.
"Oa, ghê thật... Bên trong cũng là kiểu nhà Tây cổ điển ha. Cảm giác như có thể dùng để quay phim truyền hình ấy."
"Hình như trước đây cũng có lời đề nghị như thế. Nhưng mà, nếu nhân viên truyền hình cứ ra vào gần Bản quán thì phiền phức lắm."
"Cũng phải."
Khách đã cất công đến lữ quán yên tĩnh ở vùng quê, nếu có đám diễn viên và nhân viên lượn lờ xung quanh thì hỏng hết không khí.
Bà chủ khó tính——tức bà của Maria——đời nào mà cho phép.
"Hơn nữa có một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần ở đây, lỡ bị chiêu mộ mất thì sao. Mà nếu cô con gái rượu duy nhất bị bắt lên thành phố thì Watase cũng khốn đốn lắm."
"Khốn đốn ha..."
Chuyện Maria lọt vào mắt xanh của nhân viên truyền hình thì cũng có khả năng đấy.
Tôi nhìn quanh Biệt quán, nơi đã thoát khỏi ma trảo của đài truyền hình.
"Dọn dẹp cũng kỹ lưỡng phết nhỉ. Bên ngoài cũng khá sạch sẽ."
"Khách của Bản quán tuy hiếm khi lạc vào đây, nhưng vẫn phải giữ cho sạch sẽ chứ. Đã làm nghề dịch vụ thì những tòa nhà lọt vào mắt khách đều phải sạch bong kin kít."
"......"
"Gì thế, Shunta?"
"Không, chỉ là thấy Maria trông có vẻ thông minh."
"Trông thông minh thì không được hả!? Mà, mà thôi, tớ chỉ nhớ lại mấy lời bà hay nói thôi."
"Ra là thế."
Đúng là mấy câu đậm chất bà của Maria.
Ngày bé, có lần tôi người đầy bùn đất định vào Watase thì bị bà đuổi thẳng cổ như muốn đá bay ra ngoài.
Lý do tôi không vào Watase nữa có lẽ là từ sau vụ đó. Một chấn thương tâm lý nhẹ.
"Công nhận là sạch thật. Không cần cởi giày ở sảnh cũng hợp với người Nhật."
Biệt quán bên trong cũng trang trí kiểu Tây nhưng không đi giày vào mà thay bằng dép đi trong nhà.
Đây cũng là một biện pháp vệ sinh.
Nếu là tôi, khi đi trọ cũng thấy đi dép thoải mái hơn giày.
"Thế thì cái gọi là thực tập dọn dẹp, nghĩa là tập dọn dẹp theo đúng nghĩa đen hả?"
"Tớ không được phép làm việc ở Bản quán. Rõ ràng tớ vừa dễ thương lại vừa niềm nở, đáng lẽ phải giúp ích được nhiều chứ."
"Cậu định sống chỉ dựa vào những gì có sẵn từ khi sinh ra thôi hả?"
Cô nàng không có ý định học hỏi công việc lữ quán một cách nghiêm túc hay sao ấy.
"Mà thôi kệ, cũng được. Tớ cũng chẳng muốn làm việc ở cái tuổi thanh xuân này. Nhưng là con gái duy nhất của lữ quán thì không được phép chỉ biết chơi bời."
"Tại bà cũng nghiêm khắc nữa."
"Đúng thế. Biệt quán này cần phải giữ sạch sẽ, nên tớ dọn dẹp ở đây coi như tiện thể luyện tập công việc lữ quán luôn."
"Giống như cơ sở huấn luyện ấy nhỉ..."
Tòa nhà vẫn còn đẹp thế này mà chỉ dùng để Maria tập luyện thì phí thật.
"Hửm? Khoan đã, thế thì việc tớ giúp chẳng phải là gian lận sao?"
"Cậu thử nghĩ xem, Shunta. Tớ rồi sẽ trở thành bà chủ trẻ, và sau này là bà chủ đấy biết không?"
"Có thành được không đấy?"
"Phiền phức lắm nên không thành được cũng chả sao... nhưng bị nghĩ là không làm được thì cáu thật đấy!"
"Người phiền phức là Maria đấy."
Chắc bà và bố mẹ Maria cũng khổ sở với cô con gái rượu này lắm.
Tôi cũng đang khổ sở đây này!
"Tóm lại, khi làm bà chủ thì phải chỉ đạo nhân viên đúng không. Nên tớ coi Shunta là cấp dưới để tập ra lệnh luôn."
"Dẫn người ta đến đây, lại còn định sai vặt nữa hả. Cậu xấu tính thật đấy, Maria."
"Aa, đằng này là nhà tắm. Nhìn nè, nhìn nè."
"......"
Cái con nhỏ này, cứ cái gì bất lợi cho mình là giả điếc ngay.
Cuối hành lang có một cánh cửa trượt lớn, mở ra thì...
Bên trong là một phòng thay đồ mang đậm chất lữ quán suối nước nóng bình thường.
"Hả, đúng là nhà tắm kiểu Nhật thật này. Đầu óc tớ hơi bị lag rồi đấy."
Nhìn vào phòng tắm, chẳng còn chút dấu vết nào của phong cách La Mã, bồn tắm làm bằng gỗ hinoki đậm chất Nhật Bản.
Từ nãy đến giờ sảnh và hành lang đều là kiểu Tây, giờ đột ngột chuyển sang không khí Nhật Bản khiến tôi giật mình.
"Sự chắp vá lộn xộn này chắc cũng là lý do kinh doanh Biệt quán thất bại. Khổ tâm ghê."
"Tớ thì đang bị Maria làm cho khổ tâm đây."
"A, chờ chút, Shunta. Cậu đợi ở ngoài một lát nhé."
"Hả?"
Maria ấn mạnh vào lưng tôi, đẩy tôi ngược trở lại hành lang.
Lại bắt chờ nữa à?
Và rồi, tôi đợi khoảng năm phút——
"Nào, xin lỗi đã để cậu đợi."
"Cậu làm cái gì——mà khoan, cái bộ dạng đó là sao?"
Maria mở toang cửa trượt, xuất hiện với——
"Thì dọn nhà tắm mà. Phải mặc đồ ướt cũng không sao chứ."
"D-Dù vậy đi nữa thì cái bộ dạng đó..."
Maria buộc mái tóc đen dài thành kiểu đuôi ngựa.
Mặc một chiếc áo phông trắng, vạt áo buộc túm lại ở eo.
Và bên dưới chiếc áo phông đó là——
"Đây chẳng lẽ là... đồ bơi học sinh...?"
"Ồ, chính xác. Quả không hổ danh Shunta, rành ghê ha."
Maria vỗ tay bép bép.
"Không phải, dù sao thì đó cũng là đạo cụ tiêu chuẩn trong light novel mà..."
Có lẽ do áo phông mỏng nên nhìn thấu hết cả người.
Đồ bơi liền mảnh màu xanh thẫm, vạt áo phông được buộc lên cao nên từ thắt lưng trở xuống lộ ra hoàn toàn.
Đó chính là cái gọi là đồ bơi học sinh kiểu cũ (sukumizu).
Đồ bơi quy định của trường cao trung chúng tôi thì phần dưới là quần đùi, thiết kế nam nữ chẳng khác nhau là mấy.
"Maria, cậu kiếm đâu ra cái đồ bơi cũ rích đó thế..."
"Chẳng hiểu sao ở nhà lại có hàng mới cứng chưa bóc tem. Chắc là đồ dự phòng thời học sinh của mẹ. Hè năm ngoái tớ định mặc đi hồ bơi công cộng, nhưng Shunta trong tim tớ đã hét lên: 'Thế thì ngược lại càng gợi tình hơn nên không được!'."
"Tớ sống trong tim Maria đấy à?"
Lần đầu mới nghe, nhưng làm tốt lắm, tôi trong tim Maria.
"Thế nên không mặc ra hồ bơi bên ngoài được, tớ mới lấy ra dùng khi dọn nhà tắm đấy."
"Tận dụng hiệu quả nhỉ."
Mặc cái sukumizu kiểu cũ này ở mấy hồ bơi bình thường thì đúng là chỉ có trong light novel hoặc manga thôi.
Dù là đồ dự phòng thời học sinh của mẹ đi nữa, tại sao nó vẫn còn sót lại thì đúng là một bí ẩn, nhưng tôi cảm thấy tốt nhất không nên đào sâu vào chuyện đó...
"Thay đồ xong rồi, dọn dẹp thôi nào——Shunta cũng nên xắn ống quần lên đi?"
"Tớ chỉ thế này thôi à? Cảm giác sẽ bị ướt..."
Nói là vậy, nhưng tôi cũng đào đâu ra đồ bơi mà chuẩn bị.
Tạm thời tôi cởi áo sơ mi ngắn tay ra, chỉ còn mặc áo phông, và xắn quần lên đến đầu gối.
"Khác với dọn nhà tắm ở nhà nhỉ. Rộng phết."
"Hai người cùng vào vẫn rộng thênh thang luôn."
"......Tớ không vào đâu nhé?"
"Hửm~~ Tớ thì sao cũng được mà? Ngày xưa bọn mình hay tắm chung còn gì."
"Tại sao ngày xưa tớ lại thực sự làm mấy cái chuyện 'chỉ có trong truyền thuyết bạn thuở nhỏ' thế này chứ..."
Thì tại nhà đối diện nhau, lớn lên bên nhau gần như anh em ruột thịt mà.
Bố mẹ hai bên cũng chẳng mảy may nghi ngờ, cứ thế tống cổ tôi với Maria vào bồn tắm chung.
Tất nhiên, hồi đó cả hai cũng chẳng thắc mắc gì.
"Phải dọn dẹp trước đã. Shunta, cố lên!"
"Cái gì mà 'trước đã', làm gì còn giai đoạn sau nữa đâu. Cơ mà, trông vất vả thật đấy."
Tuy không rộng bằng bồn tắm ở Bản quán Watase, nhưng bồn tắm này cũng chứa được khoảng mười người.
Nội thất tổng thể cũng mang không khí Nhật Bản, chỉ nhìn mỗi chỗ này thôi thì cứ tưởng là lữ quán suối nước nóng hạng sang nào đó.
"Nói nghiêm túc thì một người làm đúng là lao động nặng nhọc. Tu nghiệp làm bà chủ vất vả thật."
"Tớ có muốn làm bà chủ đâu."
"Cảm xúc của Maria đâu có liên quan gì đâu đúng không?"
"Không hề liên quan luôn, cái này ấy."
Nghe như chuyện hoang đường, nhưng đây là vùng quê mà.
Chuyện con cái bị ép kế thừa gia nghiệp bất chấp nguyện vọng chẳng hiếm lạ gì.
"Giờ thì có bà chủ với bà chủ trẻ rồi, nên không đến lượt tớ diễn đâu."
"A, mẹ của Maria là bà chủ trẻ nhỉ."
Thực ra, đã một thời gian rồi tôi không thấy mẹ của Maria.
Cũng do tôi cố tình tránh nhà Watase, nhưng có nghi vấn là cả gia đình Maria đều ru rú trong lữ quán, gần như không bước chân ra ngoài.
"Nếu bà nghỉ hưu chức bà chủ, mẹ sẽ thăng chức lên làm bà chủ, và tớ sẽ thành bà chủ trẻ?"
"Nhân sự kiểu dây chuyền gì thế này."
Cơ mà tôi nghĩ khi Maria vẫn còn là học sinh thì chưa bị giao chức vụ quan trọng đâu.
"Tớ không muốn làm bà chủ! A, nếu sắp bị ép làm bà chủ, tớ sẽ trốn sang nhà Shunta."
"Bị lôi cổ về trong một nốt nhạc ngay."
Đừng có bỏ nhà sang nhà hàng xóm đối diện.
Bà của nhà Watase mà xông sang thì đáng sợ lắm, xin can.
"Nếu tớ ở nhà Shunta, cậu sẽ được ngắm ngực với quần lót thoải mái luôn đấy?"
"Thế thì tuyệt——tuyệt cái khỉ mốc! Cậu tưởng tớ là hiện thân của dục vọng à!?"
"Hiện thân?"
Maria thiếu kiến thức nghiêng đầu thắc mắc.
"Tóm lại, chuyện nhà Watase thì giải quyết trong nhà đi. Đừng có lôi nhà Arima vào."
"Lạnh lùng ghê... Đành vậy, bắt đầu dọn thôi!"
Maria tuyên bố dõng dạc rồi cầm bàn chải bắt đầu kỳ cọ sàn nhà sột soạt.
"Ủa, nhìn kỹ thì cũng không bẩn lắm nhỉ."
"Tại tuần nào tớ cũng bị bắt dọn mà. Nếu làm qua loa là bị cắt tiền tiêu vặt ngay."
"Thảo nào cậu mới có động lực thế à..."
Tôi cứ ngạc nhiên sao Maria lại dọn dẹp nhiệt tình thế.
Với học sinh cao trung, tiền tiêu vặt là đường sinh mệnh quan trọng.
Ở vùng quê tìm chỗ làm thêm cũng khó, nên với bọn tôi điều đó càng quan trọng hơn.
"Hà, mệt quá... Tớ, tới giới hạn rồi."
"Giới hạn gì mà nhanh thế!"
Mới bắt đầu dọn được có năm phút thôi đó.
Dù biết là dùng sức kỳ cọ thì mệt thật.
"Shunta... Phần còn lại giao cho cậu nhé. Người duy nhất tớ có thể trao lại trọng trách chỉ có Shunta thôi."
"Đừng có nói nghe như chuyện tốt đẹp lắm ấy?"
Ý là đùn đẩy hết cho tôi chứ gì.
"Tại vì là..."
Maria ngồi bệt xuống tại chỗ.
Sàn nhà đã ướt sũng——a, cô đã thay đồ bơi rồi nhỉ.
"Phòng tắm không có điều hòa, vừa nóng, tay lại đau, mệt lắm á~"
"Toàn nhõng nhẽo không hà... Ực."
Maria đang ngồi bệt xuống dường như đã đổ mồ hôi, chiếc áo phông trắng ướt đẫm, dính chặt vào bộ sukumizu màu xanh thẫm bên trong.
Hơn nữa, hình dáng của cặp ngực to lớn đó hiện lên rõ mồn một——
"Shunta nhìn gì thế... Aa, đồ biến thái."

“B-Biến thái cái gì. Tại Maria mặc đồ bơi đến đấy chứ!"
"Phải rồi ha, quả nhiên là ngực của tớ nhỉ. Không phải Kisaragi-chan hay Kano."
"Cậu cười nham hiểm cái gì đấy..."
Nói thì nói vậy, nhưng tôi không thể rời mắt khỏi ngực của Maria.
Rõ ràng đã từng nhìn thấy da thịt trần trụi, nhưng nhìn qua bộ sukumizu nó lại mang một sắc thái khác...!
"Làm thế này thì tớ giao việc dọn dẹp cho cậu được chứ?"
Maria kéo cổ áo phông, mở rộng ra.
Rồi còn nắm lấy dây vai của bộ sukumizu, kéo mạnh xuống.
Cặp ngực nảy ra núng nính, như tràn ra ngoài——
"C-Cởi đồ bơi trước mặt con trai xấu hổ thật đấy."
"Bình thường chả ai làm thế đâu..."
"Vậy thì, làm chuyện không bình thường hơn nhé..."
Maria cởi áo phông ra, kéo bộ sukumizu xuống thấp hơn nữa để lộ bầu ngực trần.
Núm vếu màu hồng cũng lộ ra rõ ràng——
"Aa, nhưng mà chờ đã."
"Hả, ủa?"
Vừa nghĩ thế xong, Maria lại kéo dây vai sukumizu về chỗ cũ, cất bộ ngực đi.
Cái kiểu chơi "treo mỡ trước miệng mèo" này là sao?
"Lúc nào cũng cho xem thì chẳng có gì hay ho cả. Bà cũng hay bảo, dịch vụ tùy theo tình huống là rất quan trọng."
"Đó là lời dạy rất đúng đắn, nhưng để Maria thực hiện thì..."
"Tớ sẽ cho cậu thấy tớ không chỉ lớn lên về thể xác, mà còn biết quan tâm chu đáo nữa cơ."
"Q-Quan tâm?"
Maria tiến lại gần, khẽ nép vào người tôi.
"Có muốn tớ làm sạch cơ thể cho Shunta luôn không?"
"C-Cậu làm cái gì thế?"
Maria áp lưỡi vào cổ tôi, liếm ngược lên soạt một cái.
Con nhỏ này, liếm người tôi nhiều quá rồi đấy...!
"Oa, hơi mặn vị mồ hôi... Ưm ưm~♡"
"M-Mặn thì đừng có liếm nữa...!"
Miệng nói vậy, nhưng tôi loạng choạng, ngồi phịch xuống mép bồn tắm gỗ hinoki.
Maria quỳ một gối xuống trước mặt tôi——
"Miệng thì bảo dừng lại mà có chạy đâu. Shunta, cậu muốn tớ phục vụ đúng không. Được thôi, phải thế chứ."
"Uwa..."
Maria vén áo phông của tôi lên, chụt một cái vào vùng ngực.
"Lần trước tớ bị cậu liếm núm vếu rồi. Lần này đến lượt tớ..."
"Ư ư..."
Maria làm vẻ mặt tinh nghịch, ngước mắt lên nhìn tôi rồi liếm láp khắp ngực tôi.
Tôi đâu có sở thích bị liếm mà thấy sướng đâu chứ...!
Maria vươn lưỡi ra, liếm khắp cơ thể tôi mlem, mlem.
Hơn nữa, chắc chắn là cố tình, cô ép bộ ngực to lớn vào bụng và chân tôi, cọ xát núng, nính.
"Maria, cậu học cái kiểu đó ở đâu ra thế...?"
"Chẳng học của ai cả. Tớ chỉ làm lại những gì Shunta đã làm với tớ thôi."
"Tớ làm gì có làm chuyện đó..."
Tôi vẫn ngồi đó, vòng tay ra sau lưng Maria.
Tôi vuốt ve tấm lưng qua lớp đồ bơi của Maria, trong khi cô bạn thuở nhỏ vẫn đang liếm láp ngực và bụng tôi——
“Mmm~♡"
Maria vươn người, hôn chụt lên má tôi.
Sau đó, như một lẽ đương nhiên, tôi cũng đưa lưỡi ra, và Maria ngoạm lấy cái lưỡi đó, mút chùn chụt.
“Mmm, Shunta cũng đen tối rồi nè... Ưm, chụt♡"
"T-Tại Maria toàn làm mấy chuyện kỳ lạ đấy chứ..."
"Shunta cũng làm đầy chuyện kỳ lạ còn gì. Nè, cậu cũng muốn làm thế này đúng không?"
Maria lại kéo tuột dây vai áo bơi xuống, để lộ bộ ngực ra.
"Nè, cậu muốn chụt vào đây đúng không?"
"Thì, thì đúng là thế."
Tôi hôn chụt vào núm vếu Maria, rồi mút lấy.
Nãy giờ toàn bị cô tấn công, phải phản công thôi.
Dù chẳng có lý do gì bắt buộc phải phản công cả.
"Ưm ưm, ha... Ưm~ Tớ cũng hôn♡"
Khi tôi rời miệng khỏi núm vếu, Maria hôn chụt chụt lên má và trán tôi.
Cuối cùng cô liếm môi một cái——rồi đưa đầu lưỡi vào như cạy mở môi tôi ra.
"C-Cái này là hôn môi rồi còn gì!"
"Chắc thế... Chụt♡"
"......"
Chụt, chỉ một thoáng thôi——nhưng đúng là môi đã chạm nhau.
"M-Maria..."
"Thứ tự bị ngược rồi nhỉ. Bình thường, trước khi hôn ngực thì phải hôn môi chứ?"
"Thì đúng là vậy..."
Tôi mút núm vếu Maria trước, rồi sau đó mới nếm trải đôi môi mềm mại.
"Kể ra thì cũng hơi xấu hổ thật. Hôn môi còn xấu hổ hơn là bị mút ngực ấy...!"
"M-Maria mà xấu hổ thì tớ cũng ngượng chín mặt đây này!"
Nằm mơ tôi cũng không tưởng tượng được mình lại hôn môi với bạn thuở nhỏ.
Cứ tưởng là sẽ cứ thế xa cách cho đến khi tốt nghiệp cao trung cơ.
"Hôn môi có hơi quá đà không nhỉ...? Mà, khí thế là quan trọng mà."
"Oa!"
Maria lầm bầm rồi lần này ấn môi mạnh hơn chùn chụt vào môi tôi.
Môi chồng lên môi chuu, cảm giác như tan chảy truyền đến.
“Mmm~~... Môi Shunta, mềm phết nhỉ."
"Bình thường môi ai mà chả mềm..."
"Thế hả. Tớ chẳng biết môi người khác thế nào đâu. Bữa nào thử hôn Kano xem sao."
"Cái đó thì bị đấm thật đấy, tớ khuyên là nên bỏ ý định đó đi."
Kanon nhìn thế thôi chứ bất ngờ là dễ bị dụ lắm, nhưng bị con gái hôn thì có ra tay đánh người cũng chẳng lạ.
"Vậy à. Thế tớ chỉ chịu đựng với mỗi Shunta thôi vậy. Ưm ưm~♡"
"......"
Maria đặt tay lên hai vai tôi, hôn tôi liên tiếp.
Hôn rồi lại rời ra, rồi lại ghé sát vào——mỗi lần như thế, bầu ngực tràn ra từ bộ sukumizu xộc xệch lại rung lên núng nính, núng nính.
"Shunta, cậu nhìn cơ thể đã lớn phổng phao của tớ chằm chằm luôn♡"
"Vì nó to lên nên tớ mới lỡ nhìn chứ...!"
Biết nhau từ bé, biết Maria từ cái hồi ngực còn phẳng lì——
Không ngờ ngực lại to thế này, dáng người cũng cao lên, chỉ có cơ thể là trở nên giống một người phụ nữ trưởng thành.
"Phù... Vậy thì, còn phải dọn dẹp nữa, nên hôn hít với ngực đến đây thôi nhé."
"A, ừ..."
Maria chỉnh lại đồ bơi, che bộ ngực đi.
Cũng có chút tiếc nuối, nhưng đành chịu thôi...
"Thiệt tình, cậu làm mặt buồn thế thì cô bạn thuở nhỏ tốt bụng này sẽ lỡ hôn thêm cái nữa đấy."
"Ưm!"
Maria cười, đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ chụt như cái đầu tiên.
"Cậu sẽ dọn cùng tớ đúng không. Nhờ cả vào cậu đấy, Shunta."
"......"
Maria mặc lại áo phông trùm lên bộ sukumizu.
Đã được cho kiểm tra sự trưởng thành kỹ càng đến mức này rồi, giờ không thể nói "Vậy tớ về đây" được.
Tôi, bị cô bạn thuở nhỏ này xoay như chong chóng rồi...
Nhắc mới nhớ, Maria từ ngày xưa đã đóng vai trò khuấy đảo đám bạn thuở nhỏ tụi tôi lên rồi.
Điểm đó thì dù có lớn lên cũng chẳng thay đổi chút nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
