Bạn Thuở Nhỏ Với Mối Quan Hệ Được Làm Tình Nếu Yêu Cầu (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

VOL 1 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 7: Bạn Thuở Nhỏ Dẫn Về Nhà!

Chương 7: Bạn Thuở Nhỏ Dẫn Về Nhà!

Nhà của Watase Maria nằm ngay đối diện nhà tôi.

Chính vì gần như vậy nên chúng tôi mới dành nhiều thời gian bên nhau với tư cách là bạn thuở nhỏ.

Tuy nói là đối diện, nhưng không phải nhà Watase nằm ngay trước mặt, mà phải leo lên một con dốc thoai thoải khoảng mười mấy mét mới thấy cổng.

"Lâu lắm rồi tớ mới đến nhà Watase đấy."

"Ngay đối diện mà lại. Lúc đi học cũng chẳng bao giờ chạm mặt nhau. Tớ nghĩ cậu đang tránh mặt tớ chắc không phải do tớ ảo tưởng đâu nhỉ? Không phải đâu nhỉ?"

"…………"

Tôi ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác.

Dù gì thì chúng tôi cũng là bạn thuở nhỏ khác giới, là nam nữ đang tuổi dậy thì.

Bạn thuở nhỏ sáng nào cũng đến nhà, rồi cùng nhau đi học——chuyện đó xấu hổ chết đi được.

Đó không phải là việc mà người có thần kinh bình thường sẽ làm.

Việc tôi đi học vào một giờ cố định mỗi sáng, phần lớn cũng là để tránh mặt Maria, người lúc nào cũng đi học muộn.

Quả nhiên, Maria cũng nhận ra điều đó rồi sao.

"Thế nên, từ giờ tớ sẽ đi đón cậu. Mỗi ngày."

"Mỗi ngày á!?"

Chỉ mới sáng nay thôi đã ầm ĩ thế rồi.

Nếu sáng nào cũng bị Maria đè lên người đánh thức, lý trí của tôi——thân xác tôi sẽ không chịu nổi mất.

Cả hai vừa trò chuyện như thế, vừa leo lên dốc và bước qua cổng.

Đó là một cái cổng bề thế như cổng dinh thự samurai, bên trên treo một tấm biển lớn.

Dòng chữ được viết bằng nét bút tuyệt đẹp là——"Lữ quán Watase".

"Thật ra tớ hầu như chưa bao giờ vào [Watase] cả."

"Vậy hả? Mà, người ta làm kinh doanh mà, kinh doanh."

Phía trên con dốc, bên kia cánh cổng là một tòa nhà gỗ ba tầng đầy phong vị cổ kính——

Nhà của Maria là một lữ quán suối nước nóng tên là "Watase".

"Vẫn như mọi khi, nên gọi là uy nghiêm hay là cổ lỗ sĩ đây ta..."

Đây là một lữ quán lâu đời kinh doanh từ thời Edo, cư dân vùng này không ai là không biết.

Thị trấn nông thôn nơi bọn tôi sống có nguồn suối nước nóng chất lượng tốt tuôn trào, nên có khá nhiều lữ quán.

Trong số đó, Watase đặc biệt nổi tiếng.

Tòa nhà mang phong vị cổ xưa, bồn tắm lộ thiên lớn không thay đổi từ ngày xưa, cùng với những món ăn Nhật Bản ngon miệng rất được yêu thích, nghe nói khách từ khắp nơi trên Nhật Bản đều tìm đến đây.

"A, đường này nè."

"Tớ biết rồi."

Maria không đi về phía tòa nhà của lữ quán Watase mà đi xuyên qua bên hông.

Lữ quán hôm nay cũng đang mở cửa, nên không thể tùy tiện lại gần được.

Được Maria dẫn đường đi tới, tôi nhìn thấy một tòa nhà hai tầng nhỏ gọn.

Đây không phải là tòa nhà lữ quán Watase, mà là nhà riêng của gia đình Watase.

"Mà, nhà tớ ở bên này cũng cũ kỹ y hệt thôi."

Maria đi trước tôi, bước vào hiên nhà Watase.

"Mình đang làm cái gì thế này?"

"Hở? Không phải cậu đến xem quần lót của bạn thuở nhỏ sao?"

"Làm gì có chuyện——đ, đúng là vậy thật!"

Maria, cậu nói toạc ra quá rồi đấy.

"Vậy thì, mời vào."

"...Làm phiền nhé."

"Sao mà khách sáo thế?"

“Hai ta là người dưng mà nhỉ?"

“Hai ta là người dưng mà nhỉ?"

"…………"

Maria và tôi cùng thốt lên một câu y hệt nhau.

Nhỏ này, không những bắt chước tôi, mà còn đọc được tôi định nói gì sao.

Chết tiệt, thế nên mới nói mấy đứa bạn thuở nhỏ là...

"Nào, Shunta. Đừng có đứng đực ra đó, vào đi."

"À, ừ."

Tôi cởi giày, bước lên nhà và đi dọc theo hành lang vào sâu bên trong.

Maria đã leo lên cầu thang trước.

"Cầu thang này dốc thật đấy. Hơn nữa càng lên càng chật hẹp."

"Do Maria to xác ra một cách vô ích đấy."

"Quá đáng nha!"

Maria quay lại, khẽ vung chân làm động tác như muốn đá tôi.

Này, đừng có đùa giỡn trên cầu thang chứ.

"Với cả, lộ quần lót rồi kìa."

"A, chưa được, chưa được nhìn đâu."

Maria vội vàng hạ cái chân đang đá lên xuống.

Thật tình mong cô nàng đừng có làm ầm ĩ trên cầu thang.

Tôi leo hết cầu thang trót lọt, rồi tiếp tục đi dọc hành lang.

"Đây nè. Nào, vào đi."

"Đột ngột vào thế này có được không đấy..."

Chẳng lẽ không có tình tiết kiểu bắt tôi đợi một chút để dọn dẹp phòng sao?

Đúng là bạn thuở nhỏ... Đến cả việc cho vào phòng cũng không chút do dự.

Maria kéo toạc cửa giấy ra một cách dứt khoát rồi bước vào phòng.

Cô vừa rảo bước, vừa cởi tất ra rồi ném đại đâu đó.

"Sao lại cởi tất ra thế?"

"Tớ không thích đi tất. Nhưng mà cũng không thể đi chân đất đến trường được đúng không?"

"Nếu là Maria thì tớ cảm giác cậu dám làm thế lắm."

Dù cô nàng có đi chân đất xỏ dép xăng đan đến trường, tôi cũng chẳng ngạc nhiên đâu.

Kanon chắc cũng chỉ biết cạn lời thôi.

"Nghĩ kỹ thì, từ khi lên cao trung, đây là lần đầu tiên tớ vào phòng con gái đấy."

"Nếu là phòng tớ thì lúc nào cậu vào mà chẳng được."

"Cậu thiếu cảnh giác quá rồi đấy."

Phòng của Maria là một căn phòng kiểu Nhật rộng bốn chiếu.

Bên trong có cái bàn học và giá sách quen thuộc dùng từ thời tiểu học, cùng với bộ chăn đệm chỉ mới gấp lại chứ chưa cất vào tủ âm tường.

So với ngày xưa cũng không——không, hoàn toàn chẳng thay đổi gì cả.

"Được rồi, ngồi tự nhiên đi. Ngồi lên đùi tớ cũng được đấy."

"Sao tự nhiên lại tấn công thế?"

Ai mà dám ngồi lên đùi con gái chứ.

Tóm lại, tôi cứ ngồi bình thường xuống chiếu tatami.

"Vậy thì, bắt đầu ngay thôi nào."

"Oa, chờ đã, chờ đã!"

Maria đứng dậy, bắt đầu tốc váy lên nên tôi vội vàng ngăn lại.

"...A, chẳng lẽ cậu muốn tự mình tốc lên?"

"Ừ."

"Ừ!?"

"A, không phải thế. Maria, lần này cậu thật sự định cho tớ xem bên trong váy sao? C, cái đó..."

"Quần lót. Chuyện nhỏ thế này có gì đâu mà xấu hổ?"

"Cậu mới là người nên xấu hổ ấy!"

"Có chút e thẹn thì mới gợi tình đúng không? Tớ hiểu mà."

"Không phải vấn đề đó——dù cũng là vấn đề đó thật!"

Được chủ động vén lên cho xem thế này, ngược lại tôi lại thấy bối rối.

"Cậu nói là sẽ làm cho tớ lớn lên... Cái đó thì tớ hiểu rồi, nhưng cậu đâu có lý do gì để làm chuyện đó đâu?"

"Tớ không thể thua được."

"Th... Thua ai cơ?"

"Tớ là bạn thuở nhỏ của Shunta đấy nhé? Không thể thua cái đứa bạn nữ mới xuất hiện được! Đả đảo Kisaragi-chan!"

"Hóa ra cậu để ý chuyện đó sao!?"

Không ngờ Maria lại coi Kisaragi-san——bạn nữ của tôi là đối thủ!

"Cậu và Kisaragi-chan có vẻ hợp sở thích, biết đâu sẽ từ bạn nữ thăng cấp lên thành bạn gái thì sao?"

"Tớ không có dự định đó đâu. Thật đấy."

"Tớ ấy mà, không thể đọc sách như cậu và Kisaragi-chan được."

"Không đọc sách được á?"

"Vì cứ chữ xếp thành ba dòng trở lên là tớ đau đầu."

"Tớ bắt đầu lo cho chuyện học hành của Maria rồi đấy."

Trường cao trung Daido chúng tôi đang theo học có điểm chuẩn khá cao, Maria hay thật đấy, sao mà vào được vậy?

Hồi ôn thi tôi và Maria hơi xa cách nhau, nhưng tôi vẫn biết nguyện vọng của cô nàng nên đã rất lo lắng.

Thật sự, thật sự rất lo. Lo đến mức——ôi, chuyện đó bỏ qua đi.

"Tớ không thể cùng Shunta chơi theo sở thích của cậu giống như Kisaragi-chan được, nên là——tớ là bạn thuở nhỏ của cậu, tớ sẽ chấp nhận những gì Shunta muốn làm!"

"Thế nên cậu mới nói là cho xem ngực hả!?"

"Cậu không muốn xem sao?"

"Th, thì muốn xem..."

"Nếu là Kisaragi-chan, chưa biết cô ấy có chịu cho cậu xem ngực hay quần lót không đâu nhé? Mới quen nhau có hai tháng, dù có cho xem thì cũng phải mấy tháng nữa cơ?"

"Cậu nói năng lộn xộn quá đấy..."

Nói cứ như thể tôi đang rất muốn nhìn thân thể của Kisaragi-san vậy.

Hơn nữa còn nói cứ như sớm muộn gì Kisaragi-san cũng sẽ cho tôi xem.

"Với cả nhé——"

"Hả?"

"Kisaragi-chan, ngực nhỏ nhỉ."

"Cậu đang nói cái quái gì thế!?"

"Mới năm nhất mà đã màn hình phẳng thế kia thì chắc sau này cũng chẳng to lên được mấy đâu nhỉ?"

"Chuyện đó——có thật không?"

"Chắc thế. Nên tớ sẽ quyết thắng ở chỗ tớ có phần thắng."

"...Thắng bại cái gì cơ chứ."

Cơ mà chuyện phát triển thể chất thì mỗi người một khác.

Tôi biết cũng có trường hợp lên cao trung chiều cao mới tăng vọt.

Tôi lùn, nên ngày xưa đã từng lùng sục trên mạng đủ các trường hợp để tìm hiểu về mô hình tăng trưởng tuổi dậy thì.

Sự phát triển không chỉ giới hạn ở chiều cao, mà việc ngực to lên cũng——

"Khoan đã, tớ không muốn bàn luận về ngực của bạn nữ đâu!"

"Vậy thì bàn về quần lót của bạn thuở nhỏ nhé?"

"Cái đó hôm nay tớ đã thấy rồi... của Kanon ấy."

"Của Kano là chuyện khác! Với cả Kano đã cho cậu xem quần lót trước rồi, nên lần này đến lượt tớ!"

"Mấy cô bạn thuở nhỏ các cậu tranh nhau vì cái chuyện đó, tớ biết phải làm sao đây."

"Nếu cậu muốn xem... thì tớ cho xem cũng được đấy. Nè."

"Oa..."

Maria tiến lại gần ngay trước mặt tôi khi tôi vẫn đang ngồi.

Cặp đùi trắng nõn và chiếc váy ngắn cũn cỡn hiện ngay trước mắt.

"Kano mặc quần lót gợi cảm nhỉ, cậu nghĩ... của tớ sẽ như thế nào?"

"Ki, kiểm chứng... được không?"

"Được thôi."

Maria gật đầu, thế là tôi từ từ đưa tay ra——

Túm lấy gấu váy ngắn, chậm rãi kéo lên.

Cặp đùi dần lộ ra, và rồi——

"Qu, quả nhiên là xấu hổ thật nhỉ."

Tôi ngước lên nhìn, mặt Maria đỏ bừng.

Bị tốc váy lên, bị nhìn thấy đồ lót, không xấu hổ mới lạ.

Thế nhưng, dù Maria có xấu hổ đến đâu, tôi cũng không thể dừng tay lại được.

Tôi tốc váy lên thật cao.

"Oa... C, cậu mặc quần lót dễ thương ghê..."

"Dù gì tớ cũng là JK mà. So với mấy cái gợi tình thì dễ thương vẫn hơn chứ."

"…………"

Quần lót của Maria màu hồng, có đính chiếc nơ màu đỏ thẫm.

Bên trên gốc đùi thon thả hơn Kanon, lộ ra món đồ lót có diện tích vải rộng hơn quần lót của Kanon.

"Quần lót của Maria... Có khi đây là lần đầu tiên tớ nhìn rõ thế này."

"R, rõ ràng thì không nói chứ cậu nhìn thấy nhiều lần rồi còn gì. Từ hồi còn bé xíu."

"Ừ..."

Maria cũng đã mặc đủ loại váy từ nhỏ, từ váy ngắn đến váy dài.

Vì là đứa trẻ hay chạy nhảy lung tung, nên chuyện vô tình lộ quần lót xảy ra như cơm bữa.

"Khác hẳn quần lót hồi bé..."

"Aa, Kano cho cậu xem từ phía sau nhỉ. Th, thế này à?"

Maria xoay người lại, chìa mông về phía tôi.

Tự tay cô nâng gấu váy lên, để lộ bờ mông trắng nõn nà, núng nính cùng chiếc quần lót màu hồng.

Chiếc quần lót bó sát vào mông, trông dâm đãng kinh khủng.

"C, cậu nhìn chăm chú quá đấy. Shunta, cậu muốn nhìn quần lót của tớ đến thế cơ à?"

"Nói sao nhỉ... Tuy ngực thì chắc chắn không được nhìn rồi, nhưng quần lót thì vẫn có cơ hội nên cảm thấy thực tế hơn chăng."

A, tôi đang nói cái quái gì thế này?

Nhưng mà, được cho xem ngực thì sẽ dao động, vì bình thường chẳng bao giờ được nhìn thấy cả.

Còn quần lót thì, đúng là chuyện nhìn thấy ngực Kisaragi-san trong tương lai là điều không thể nào, nhưng quần lót thì có thể lắm chứ.

"Nói sao nhỉ——cảm giác như nếu cậu cho xem thì nhìn cũng được."

"Mấy cái đó, nếu tớ bảo được thì ngực hay quần lót cũng như nhau cả thôi mà... Oa, thổi vào mông tớ kìa! C, cậu gần quá rồi đấy!"

"X, xin lỗi!"

Tôi bật ngửa ra sau.

Chết tiệt, mông Maria và cái quần lót màu hồng gợi tình quá mức khiến tôi vô thức ghé sát mặt vào.

Mông của Maria căng tròn, hơn nữa lại còn láng mịn, đẹp quá sức tưởng tượng.

Thứ đó, đương nhiên là phải nhìn chằm chằm ở cự ly gần rồi.

"Thiệt tình... Nhưng mà, đến đây thôi nhé. Tiếc quá ha, Shunta-kun cuồng quần lót."

Maria giữ váy lại, thè lưỡi trêu chọc.

"Ể..."

"Tiện thể, cậu có muốn xem áo ngực không?"

"Cái đó thì tất nhiên là...!"

"Vậy, tớ cho xem."

Maria thình lình quay lưng lại, rồi hai cánh tay cứ nâng lên hạ xuống, sột soạt một hồi.

R, rốt cuộc cô đang làm gì vậy?

"Nào, xin mời."

"Ơ, cho xem kiểu đó á!?"

Maria rút tuột chiếc áo ngực từ trong áo sơ mi ra.

Chiếc áo ngực màu hồng, phần cúp ngực to hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, bị lôi tuột ra từ cổ áo sơ mi.

"Hơi xấu hổ nhưng cậu đội lên đầu cũng được đấy."

"Oa!"

Maria đỏ mặt nhưng vẫn cười nhăn nhở, đặt chiếc áo ngực vừa lôi ra lên mặt tôi.

Cảm giác ấm áp hôi hổi, cùng với mùi hương ngọt ngào của da thịt.

"Con trai cũng thích áo ngực mà nhỉ. Thế nên, đại khuyến mãi cho Shunta hiện vật luôn đấy."

"Không phải tớ vui vì chuyện đó đâu... Ấ, ấm quá."

Tôi vội vàng cầm lấy chiếc áo ngực của Maria.

Ư, cầm thế này mới thấy phần cúp ngực to thật.

Cỡ như quả dưa lưới ấy...

"Hửm? Chờ chút, ở đây có áo ngực, tức là..."

"A, này, hôm nay đã bảo chỉ cho xem quần lót thôi mà."

Maria đang cố dùng cánh tay che đi phần ngực áo sơ mi đang phanh ra.

Nhưng mà, cô chỉ đang dùng tay nâng bộ ngực lớn lên thôi, hơn nữa——

Ở đầu hai khối phồng lớn, dường như có thứ gì đó màu hồng đang lấp ló... !

"Maria, giờ áo ngực hay quần lót sao cũng được rồi... Tớ sờ ngực được không?"

"Oa, Shunta cũng bắt đầu dâm dê rồi nhé."

"T, tại Maria cứ cho xem đấy chứ... Không, chỉ là... tớ đã nhìn thấy áo ngực và quần lót của Maria rồi, nên lần này muốn sờ thử...!"

"Oa, đàn ông quá ta. Thế cũng được thôi, Shunta. Kiểm tra sự trưởng thành của bạn thuở nhỏ là nghĩa vụ mà."

"Vậy sao..."

Tôi nghĩ là không phải thế đâu, nhưng động cơ giờ chắc cũng chẳng quan trọng nữa.

"Tớ muốn Shunta kiểm chứng giúp tớ. Nè..."

"M, Maria..."

Maria nắm lấy tay tôi, kéo về phía ngực mình.

Đầu ngón tay tôi chạm vào áo sơ mi của Maria.

"…………"

Tôi nắm lấy vạt áo sơ mi đang phanh ra của Maria——khẽ kéo thử.

Nhìn hé vào bộ ngực lớn từ khoảng hở giữa áo sơ mi và da thịt——

Lần này thì thấy rõ mồn một thứ gì đó màu hồng!

"Oa, nhìn thật kìa... H, hơi xấu hổ một chút."

"Cũng biết xấu hổ cơ à... Nhìn thật có được không đấy?"

"Ngực của bạn thuở nhỏ thì được nhìn mà. Với lại, nếu cậu muốn làm hơn thế nữa thì..."

"Đến mức đó luôn!?"

Dao động quá mức, tôi buông bàn tay đang nắm áo sơ mi ra.

Hôm nay lẽ ra chỉ được cho xem quần lót thôi mà.

Cô bạn thuở nhỏ của tôi vừa dễ thương vừa gợi tình——hơn nữa, còn hơi bị dở hơi.

Nhưng mà, cái thằng đang được cho xem này mới là thằng dở hơi nhất.

"N, nào, xin mời... Cứ nhìn thỏa thích đi."

Maria tự mình dùng sức phanh rộng vạt áo sơ mi ra.

Theo đà đó, bộ ngực lớn rung lên bần bật, trào ra như muốn rớt xuống.

Tất nhiên, cả màu hồng ở đỉnh chóp cũng——

"Vì là lần thứ hai rồi, nên chắc cậu cũng quen hơn chút rồi nhỉ? Lại gần hơn nữa đi——"

"Oa, sao tự nhiên lại gần——Ưm!"

"Án ♡"

Vì tôi lỡ nhìn chằm chằm vào bộ ngực ở cự ly gần, nên Maria dúi mạnh người tới——

Miệng tôi chạm ngay vào đúng đỉnh ngực của Maria.

Cụ thể là môi tôi đã chạm vào cái núm vếu màu hồng.

df53423e-ee0a-4ad5-99d8-3b3a37dad3ca.jpg

"C, cậu hôn vào chỗ đó á!?"

"Đ, đừng có gọi là hôn! L, là vô ý thôi!"

"...Vậy sao."

Maria dùng một tay nắm chặt lấy ngực mình, dí phần đầu nhọn về phía tôi.

Tôi như bị hút vào cái thứ màu hồng đó——

"Ưm."

“Mmm ưm!?"

Tôi ngoạm lấy núm vếu.

Aa, tôi đang làm cái gì thế này?

Nhưng mà, trước bộ ngực khủng của Maria——cô bạn thuở nhỏ đã trổ mã thành một mỹ thiếu nữ, lại còn là núm vếu màu hồng xinh đẹp ngay trước mắt, tôi chỉ còn cách làm như vậy thôi.

"Xin lỗi, Maria, tớ muốn mút thêm chút nữa."

"Th, thiệt tình... Có mút thì cũng chẳng biết có lớn lên không đâu nhé?"

"Biết đâu lại ngon hơn thì sao..."

"M, mùi vị thì tớ nghĩ là không có đâ——Án ♡"

Tôi chùn chụt mút lấy núm vếu của Maria.

Tất nhiên làm gì có chuyện có mùi vị——

"A, hình như ngọt ngọt ngon ngon. Tớ muốn mút nữa..."

"X, xạo quá đi! Làm gì có mùi vị... Mmm, Shuntaaa ♡"

Maria có vẻ không ghét chuyện này, đến giọng nói cũng trở nên ngọt ngào.

"Nhưng mà, được cậu mút có khi lại tốt... Ưm ♡ Cậu mới chỉ nhìn quần lót của Kano thôi, chứ chưa nếm thử mùi vị bằng miệng mà nhỉ."

"Tớ không có dự định nếm thử đâu..."

Tôi rời miệng khỏi núm vếu dễ thương của Maria.

Vị ngọt khiến tôi muốn mút mãi không thôi, nhưng cảm giác như sẽ không thể dứt ra được.

"Haa… Vốn dĩ chỉ định cho xem quần lót thôi, thế mà lại bị sờ ngực, rồi bị mút cả núm vếu… Cậu định biến tớ thành đứa con gái dâm đãng hơn nữa nhỉ, Shunta."

"...Maria ngay từ đầu đã là đứa con gái dâm đãng rồi."

Dáng người cao ráo nổi bật, khuôn mặt dễ thương, lại thêm bộ ngực to quá mức.

Xin lỗi nhé, nhưng đứa con gái như thế chỉ có thể gọi là gợi tình thôi.

"Shunta cũng biết nói chuyện rồi nhỉ. Vậy thì, hai đứa bạn thuở nhỏ chúng mình cùng lớn lên nhé?"

"…………"

Maria dí sát bộ ngực vào ngay trước mắt tôi.

Đầu ngực màu hồng ướt đẫm nước bọt của tôi, trông như đang dựng đứng lên.

Maria bị mút núm vếu nên cũng hưng phấn rồi sao...?

Hai người bạn thuở nhỏ cùng lớn lên...

Câu nói đó quá nhiều ẩn ý, kẻ nhát gan như tôi thật sự không thể nào đỡ nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!