Bạn Thuở Nhỏ Với Mối Quan Hệ Được Làm Tình Nếu Yêu Cầu (LN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

VOL 1 [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 6: Bạn Thuở Nhỏ Khác

Chương 6: Bạn Thuở Nhỏ Khác

“Xin lỗi, Kisaragi-san. Chuyện là vậy đó.”

“A, vâng. Nếu cậu có việc bận thì đành chịu thôi.”

“Thật sự xin lỗi cậu.”

Sau giờ học, tôi đến chỗ ngồi của Kisaragi-san và báo rằng hôm nay tôi không thể đi cùng cô ấy được.

Thành thật mà nói, tôi cảm thấy tiếc nuối từ tận đáy lòng.

Rõ ràng tôi đã định cùng cô ấy thảo luận sôi nổi về ấn phẩm light novel mới phát hành.

“A, đúng rồi. Lúc Maria hỏi, tôi lỡ miệng nói là Kisaragi-san sống ở phía Muromiya mất rồi. Xin lỗi nhé, dù đó là thông tin cá nhân.”

“Fufu, chuyện đó cậu không cần để tâm đâu. Mình đâu có sống cuộc đời mà phải lo lắng khi bị người trong lớp, hơn nữa lại là con gái biết ga tàu gần nhà nhất chứ.”

“V-Vậy à.”

Thật may là Kisaragi-san rất hiền lành...

“Nhưng mà, mình không biết đấy.”

“Hửm?”

“Arima-kun gọi Watase-san là Maria nhỉ?”

“A, ừ. Thật ra bọn tôi là bạn thuở nhỏ.”

“Tuyệt thật đấy, bạn thuở nhỏ!”

Gương mặt Kisaragi-san bừng sáng trong khoảnh khắc.

“Dù mình không hay đọc romcom lắm, nhưng mình rất thích tình yêu giữa những người bạn thuở nhỏ vì nó dễ thương lắm.”

“A, ừ, tuyệt ha, nữ chính bạn thuở nhỏ ấy.”

Đó là nói dối, chứ tôi không đặc biệt thích nữ chính là bạn thuở nhỏ.

Bởi vì tôi có một cô bạn thuở nhỏ bằng xương bằng thịt đây.

Những người có em gái ruột thì phần lớn sẽ không thích nữ chính là em gái. Chuyện này cũng tương tự thế thôi.

“Có điều, Arima-kun này, cậu nên cẩn thận thì hơn.”

“Hả? Cẩn thận cái gì?”

“Chẳng phải Watase-san cực kỳ nổi tiếng với đám con trai sao?”

“...Vậy hả?”

“Cô ấy dễ thương, dáng người lại cao ráo, với cả cái đó... nhỉ?”

Kisaragi-san liếc nhìn ngực của chính mình.

Tuy chỗ đó bằng phẳng và lõm xuống, nhưng Kisaragi-san không có lỗi gì cả.

Có thể nói lỗi là do ngực của Maria quá to.

“Là bạn thuở nhỏ với Watase-san, bây giờ quan hệ lại tốt nữa... có khi cậu sẽ bị đám con trai trong lớp ghen ghét đấy.”

“Bị ghét vì chuyện đó thì cũng đành chịu. Tôi đâu có tự nguyện trở thành bạn thuở nhỏ của cô ấy đâu.”

“Nói cũng phải.”

Kisaragi-san khẽ cười khúc khích.

“Watase-san không chỉ trong lớp mà còn là mỹ thiếu nữ nổi tiếng trong trường nữa. Nếu là trong light novel, chắc chắn cô ấy là nữ chính rồi.”

“Cô ấy nổi tiếng đến mức đó à.”

“Cô ấy còn có biệt danh là Miracle Maria đúng không?”

“Cậu biết rõ thật đấy. Đó là biệt danh hồi sơ trung.”

“Chẳng phải vì cách đặt tên sát nút đó thú vị nên mới lan truyền sao? Quả thật khuôn mặt dễ thương cùng bộ ngực lớn kia giống như một kỳ tích vậy.”

“Tuy còn nhiều lý do khác cho cái biệt danh đó... nhưng đúng là khuôn mặt và vóc dáng đó rất nổi bật.”

Chỉ riêng chiều cao thôi đã nổi bật rồi, đằng này mặt mũi lại xinh đẹp, ngực lại còn to nữa chứ.

Thêm nữa là núm vếu còn có màu hồng tuyệt đẹp——ặc, chuyện đó chỉ mình tôi biết thôi chứ.

“Sao vậy?”

“Không có gì.”

Không đời nào tôi có thể nói là mình đang nhớ lại màu sắc núm vếu của cô bạn thuở nhỏ được.

Dù đối phương có là bạn nữ thân thiết đi nữa, vẫn có những chuyện không thể nói thật lòng.

“Hơn nữa, lần tới cậu lại cùng mình nói chuyện về ấn phẩm mới thì mình vui lắm.”

“Ừ, tất nhiên rồi.”

Kisaragi-san nói sẽ về cùng bạn khác, rồi một mình rời khỏi lớp học.

Đến cả Kisaragi-san học khác trường sơ trung cũng nhận thức Maria là một mỹ thiếu nữ xuất chúng sao.

Nữ chính à... Dù mang cái đầu đầy light novel nhưng tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó dù chỉ một chút.

Mà, chuyện có nhiều nữ chính tranh giành vị trí chính thất cũng là bình thường, nên định nghĩa về nữ chính cũng khó xác định—— ặc, chuyện đó sao cũng được.

Được rồi, tôi cũng đã từ chối Kisaragi-san đàng hoàng rồi, cũng đến lúc——

“Gì vậy, cậu thân thiết với Kisaragi quá ha.”

Tôi vừa bước từ lớp ra hành lang thì bất ngờ bị gọi lại.

Bên cửa sổ hành lang, một nữ sinh đang đứng dựa lưng vào tường.

Tôi biết cô ấy. Là bạn nữ cùng lớp.

Mái tóc vàng buộc kiểu nửa đầu hai bên, kiểu tóc lòe loẹt và đầy toan tính.

Chiếc áo sơ mi ngắn tay với phần cổ thắt cà vạt lỏng lẻo, cúc áo thì mở toang vài cái, váy cũng ngắn cũn cỡn.

Bàn tay cầm điện thoại được sơn móng tay kỹ càng, lấp lánh và sặc sỡ.

Ngôi trường này dù có điểm chuẩn cao nhưng tác phong lại tự do nên cũng có nhiều gyaru.

“Là Kanon à. Cảm giác cứ như nữ phụ ấy nhỉ.”

“Nữ phụ!? Tự nhiên nói cái gì thế hả, người có thể đối xử thô lỗ với tớ như thế chỉ có Shun thôi đấy nhé!”

Chết thật, mải nghĩ chuyện nữ chính này nọ nên lỡ miệng nói điều kỳ quặc.

Tuy nhiên, vẻ ngoài của Kanon——

“Màn ra mắt cao trung cũng vừa phải thôi chứ, Kanon. Gì thế kia, thời trang gyaru đó là sao. Thay đổi hình tượng quá đà rồi đấy. Ngày xưa tóc cậu ngắn, quần áo cũng giản dị mà.”

“Đ-Được mà! Lên cao trung rồi mà vẫn không thay đổi như mọi người mới là lạ đấy!”

Nói rồi, Kanon dí sát mặt vào tôi.

“...Theo một nghĩa nào đó thì Kanon thay đổi rồi nhỉ.”

“Ý gì hả?”

“Có khi nào cậu bị co lại không?”

“Không có co! Là mấy cậu to ra thì có!”

“Dù tớ hoàn toàn không bằng được Maria...”

Bỏ qua chuyện đùa, Kanon ngày xưa lẽ ra phải cao bằng tôi.

Nhưng bây giờ, chắc chắn cô thấp hơn tôi hơn 10 centimet.

Có đến 1m50 không nhỉ?

Xét về tiêu chuẩn con gái thì chắc thuộc nhóm khá thấp.

“Tớ to lớn về mặt con người nên không sao cả!”

“Cậu vừa giận dỗi vô cớ vừa nói thế thì tớ cũng...”

Ngược lại, tớ cảm giác cái dũng khí làm người của cậu hơi bị nhỏ đấy?

“Chẳng lẽ, vì chiều cao không phát triển nên cậu mới hóa gyaru để tạo áp lực sao?”

“Tại sao cậu chỉ sắc bén trong mấy chuyện thừa thãi thế hả!”

“Bị mắng rồi...”

Nhưng có vẻ đúng như tôi suy đoán.

Lý do trở thành gyaru nấm lùn có vẻ là vì muốn nổi bật bằng tóc tai và cách ăn mặc.

Quả thực, cô nổi bật theo một hướng khác hẳn Maria.

Vốn dĩ, mặt mũi cô cũng không thua kém gì Maria... nhưng mà.

“Tớ có cảm giác Kanon lúc trước tốt hơn đấy. Không phải cậu đang trưởng thành theo hướng tồi tệ sao?”

“Cậu đang coi thường gyaru đấy hả!?”

“Không, ý là Kanon không hợp làm gyaru đâu. Giản dị trông dễ thương hơn đấy.”

“D-Dễ thương... B-Bây giờ tớ cũng dễ thương mà!”

“Mà, công nhận cậu dễ thương cũng được.”

Ít nhất thì trong đám con trai cùng lớp, Kanon cũng rất nổi tiếng.

Tuy nhỏ con nhưng dù gì cũng là nữ sinh cao trung, không cần phải là lolicon mới thấy hứng thú với vẻ dễ thương đó.

Có điều, như đã thấy, tính cách cô mạnh mẽ và hiếu thắng.

Dù đám con trai hướng nội——mấy tên hiền lành quanh tôi đều sợ cô nàng.

Thế nên tôi cũng biết rõ những lời đánh giá về Kanon.

“Shun, bên trong cậu cũng chẳng thay đổi gì cả. Dù hồi sơ trung bọn mình hầu như chẳng nói chuyện.”

“Vốn dĩ Kanon học khác trường sơ trung mà. Nhắc mới nhớ, cậu học trường liên cấp cơ mà, sao lên cao trung lại chuyển sang trường tư thục khác vậy?”

“Giờ còn hỏi chuyện đó à, đồ ngốc. Tớ cũng có hoàn cảnh riêng chứ.”

“Hừm, vậy à.”

“Hứng thú hơn chút đi! Tớ cũng là—— bạn thuở nhỏ của cậu mà!”

Cô nàng gyaru lắc lư mái tóc vàng, tỏ vẻ giận dỗi.

Đúng vậy, Kohinata Kanon này là bạn cùng lớp—— và cũng là bạn thuở nhỏ của tôi.

Dù ngoại hình thay đổi lớn, nhưng tính cách vẫn y hệt ngày xưa.

Hay giận dỗi, không thành thật, nhưng lại muốn được người khác quan tâm.

“A, Kano kìa. Nè, đừng có bắt nạt Shunta nhà tớ chứ?”

“...Mari.”

Kanon thủ thế.

Xuất hiện ở hành lang là Maria với dáng người cao ráo và mái tóc đen dài thẳng mượt.

“Cái gì mà ‘Shunta nhà tớ’ chứ. Mari, Shun đâu phải là của cậu.”

“Là bạn thuở nhỏ của tớ mà?”

“Cũng là bạn thuở nhỏ của tớ còn gì!”

“Nhưng mà Kano có khoảng trống thời gian mà. Hồi sơ trung, chẳng gặp nhau chút nào.”

Maria cũng có khoảng trống thời gian mà nhỉ.

Tóm lại, tôi và Watase Maria, cùng với cô nàng gyaru tóc vàng Kanon là bạn thuở nhỏ của nhau.

Cả bọn nhà gần nhau và học cùng một trường tiểu học.

Chỉ có Kanon là thi vào sơ trung và đi học trường tư nên trở nên xa cách——

Nhưng lên cao trung lại học cùng trường, thậm chí chung lớp luôn.

Việc Maria gọi Kanon là Kano cũng là tàn dư của ngày xưa.

“Kano, nhà cậu cũng chuyển đi rồi nhỉ.”

“Hừ, ai mà muốn sống ở cái chốn nhà quê đó chứ.”

Đúng vậy, Kanon đã cùng gia đình chuyển nhà ngay khi lên sơ trung.

Tuy không xa như nhà Kisaragi-san, nhưng nghe nói cô sống ở chung cư thuộc thành phố khác.

“Kano sùng bái thành thị quá mức rồi đấy? Không cần phải làm gyaru đến mức đó đâu.”

“Cỡ này là bình thường mà. Mari, cậu mới là giản dị quá đấy—— khoan, cái bộ ngực đó là sao hả!”

“Hehe, được chứ? Nó to lên rồi đấy. Nhỉ, Shunta?”

“Đừng có hỏi tớ.”

Tớ đang khốn khổ vì bị cặp ngực to đó xoay như chong chóng đây.

“K-Không chỉ chiều cao, mà đến ngực cũng thua toàn tập sao...!”

Kanon có vẻ bị sốc, cô ôm lấy ngực mình và cứng đờ người ra.

“Kano, học cùng lớp được hai tháng rồi, giờ cậu mới nhận ra sao?”

“Tớ cũng đâu biết rõ Mari hồi sơ trung đâu. Đã biến thành thế này từ lúc nào... Chết tiệt, to quá đấy!”

“Hyau.”

Kanon bước nhanh tới trước mặt Maria, rồi bất ngờ chộp lấy ngực Maria.

“K-Khoan đã Kanon! Tớ còn chưa được nắn mà!”

“Đúng đó, Kano! Vẫn chưa cho Shunta chạm vào mà!”

“Bộ có dự định cho cậu ấy nắn hả!? Hai người, là loại quan hệ đó sao!?”

“A, không phải. Chỉ là lỡ lời thôi.”

“Lỡ lời kiểu gì vậy...”

Kanon ném ánh mắt khinh bỉ về phía tôi.

Ừ, vừa rồi đúng là lỡ lời thật.

“Thôi được rồi. Vốn dĩ lên cao trung tớ không định dính dáng đến hai cậu. Giờ đâu còn là bạn thuở nhỏ nữa.”

Trong ký ức của tôi thì là Kanon chủ động đến kiếm chuyện mà nhỉ?

Kanon quay lưng lại, định bước đi dọc hành lang——

“Kano, chờ đã chờ đã. Chờ đã nào—— Nhìn nè!”

“Kya!?”

Không biết nghĩ gì, Maria bất ngờ tốc chiếc váy ngắn cũn của Kanon lên.

Vạt váy bị hất tung lên cao, và bên dưới đó, chiếc quần lót màu đen——

78942275-4b95-4f0e-a580-7c0ce899cd84.jpg

“Hả!? K-Kanon, cậu mặc quần lót người lớn sao!?”

“Quần lót người lớn là cái gì chứ!”

Kanon luống cuống giữ chặt váy xuống.

Nhưng mà, đã muộn rồi.

Tôi cũng đã nhìn thấy rõ mồn một.

Một chiếc quần lót màu đen với diện tích vải ít ỏi đến mức gần như lộ hết cả mông.

“K-Kanon, cái quần lót đó... v-về mặt nội quy nhà trường thì có ổn không vậy?”

“Trường mình đâu có điên đến mức quy định cả hình dáng quần lót đâu chứ...”

Kanon đỏ mặt, không hiểu sao lại lườm tôi.

Người tốc váy là Maria mà?

“Shunta——!”

“Uwa!”

Không biết nghĩ gì, Maria bất ngờ ôm chầm lấy tôi.

Cặp ngực to lớn đã làm khổ tôi giờ đang ép chặt vào mặt tôi.

“L-Làm sao đây. Kano trở thành đứa hư hỏng mặc quần lót gợi tình mất rồi!”

“Hư hỏng cái gì, cổ hủ quá đấy! Cỡ quần lót đó với học sinh cao trung là bình thường, bình thường đấy!”

“Không, tớ nghĩ là không bình thường đâu...”

Tuy tôi không rành chuyện đồ lót con gái, nhưng tôi không nghĩ có đầy rẫy nữ sinh mặc loại quần lót táo bạo thế kia đâu.

“Mông thì nhỏ xíu thế kia! Đùi cũng thon như trẻ con, vậy mà chỉ có quần lót là người lớn! Là hư hỏng đó!”

“Đã bảo không phải hư hỏng mà! Đừng có làm ầm ĩ về quần lót người khác thế chứ!”

Dù hành lang không có người, nhưng ai đi qua lúc nào cũng không lạ.

Chắc cô không muốn chuyện quần lót bị bàn tán đâu.

“Tuy không nghĩ là hư hỏng, nhưng tớ thấy Kanon hợp với quần lót in hình động vật hơn đấy? Kiểu như gấu hay mèo ấy.”

“Thứ đó, ở tuổi này mà mặc thì là phạm tội đấy.”

“Tớ nghĩ là vô tội...”

Học sinh cao trung mặc quần in hình thú thì thường là không thể, nhưng nếu là Kanon thì có thể lắm.

Ít nhất thì độ lệch pha là bằng không.

“Nè, Shunta, kích thích chưa?”

“Hỏi câu gì vậy hả!”

Tôi vừa gỡ Maria vẫn đang ôm chặt mình ra, vừa tsukkomi.

Dù là bạn thuở nhỏ, nhưng nhìn thấy quần lót con gái mà không kích thích thì vô lý quá.

Không được, đừng có nghĩ chuyện thừa thãi nữa.

“Kano cũng lớn rồi nhỉ... Không ngờ lại mặc quần lót gợi cảm thế kia. Tớ không nhớ là đã nuôi dạy Kano thành đứa trẻ như thế đâu nhé.”

“Tớ cũng chả nhớ!”

Làm gì có chuyện đó chứ.

Vì Maria và Kanon hoàn toàn xa cách suốt thời sơ trung mà.

Nhưng mà, chỉ vài năm không gặp, không ngờ Kanon đã mặc loại đồ lót đó rồi.

“Thiệt tình! Mari, đừng có tốc váy người ta chứ! Tớ đâu phải trẻ con—— a, nhớ ra rồi, ngày xưa cũng hay bị cậu tốc váy cực!”

“Tại Kano lúc nào cũng mặc quần lót dễ thương, nên tớ cứ muốn nhìn cho bằng được.”

“Ngay cả bọn con trai cũng không tốc váy, vậy mà... hơn nữa lên cao trung rồi đấy!”

“Câu đó tớ nói mới đúng. Không ngờ lại xuất hiện cái quần lót gợi tình như thế. Cậu còn cái nào khác không? Cho tớ xem tủ quần áo của Kano được không?”

“Được cun cật... Mà, đến cả Shun cũng nhìn thấy rồi! Tệ nhất! Tớ không có định cho xem theo kiểu này đâu!”

“............”

Định cho xem theo kiểu nào vậy?

“Nhưng mà, ghê thật đấy. Có khi đây là lần đầu tớ thấy tận mắt cái quần lót như thế.”

“Gya—— lại tốc nữa!”

Lần này Maria tốc váy Kanon từ phía trước.

Chiếc quần lót đen lại lộ ra toàn bộ từ phía trước.

“Nhìn từ phía này cũng gợi tình thật... Kanon, quả nhiên là lòe loẹt quá đấy?”

“Đừng có nhìn chằm chằm thế chứ, Shun!”

“A, xin lỗi.”

Do sự thoải mái của bạn thuở nhỏ mà tôi lỡ nhìn chằm chằm vào đồ lót con gái mất rồi.

Maria có vẻ cũng thỏa mãn, buông tay khỏi váy Kanon.

“Mari... cậu đấy nhé...!”

“Tại ngực tớ bị nắn rồi mà. Ít nhất cũng phải cho tớ xem quần lót của Kano để đáp lễ chứ.”

“Đ-Đáp lễ hơi quá rồi đấy! Lại còn khuyến mãi cho cả Shun nữa!”

May là hành lang ít học sinh, nên có vẻ chiếc quần lót đen gợi dục của Kanon không bị ai nhìn thấy ngoài tôi và cô bạn thuở nhỏ Maria.

Tuy chỉ là tình cờ, nhưng Maria thật không khoan nhượng chút nào.

“Ê—— bị bạn thuở nhỏ nhìn thấy quần lót thì có sao đâu?”

“Định nghĩa bạn thuở nhỏ của cậu bị làm sao vậy hả! Thiệt tình, đủ rồi! Tớ về đây!”

Lần này Kanon thực sự bước nhanh bỏ đi.

“...Maria, cậu với Kanon quan hệ tệ thật đấy.”

“Chẳng phải do Kano hay dỗi sao? Nhưng mà, tớ không chịu thua đâu. Kano mà mặc quần lót gợi tình thế kia, thì tớ cũng phải trở nên gợi tình hơn mới được.”

“Rốt cuộc là đang thắng thua cái gì vậy.”

“Tớ đang ngạc nhiên vì sự xuất hiện của tình địch ngoài dự kiến đây. Không thể thảnh thơi được rồi. Vậy thì, đi thôi, tới nhà tớ như đã hẹn hồi sáng nào.”

“Không, có hẹn hò gì đâu. C-Cậu định làm gì? Cái vụ nói là cho xem sự trưởng thành ấy.”

“Thật ra tớ định cho cậu xem ngực lần nữa cơ.”

“Hưmm,” Maria chống tay lên cằm suy nghĩ.

Chắc chắn là đang nghĩ mấy chuyện chẳng đâu vào đâu rồi.

“Tớ đâu phải chỉ lớn mỗi ngực thôi đâu. Cậu không muốn xem bên dưới váy tớ sao?”

Maria nói đầy ẩn ý, rồi nhanh chóng tốc chiếc váy ngắn lên.

Cặp đùi đầy đặn và mềm mại dần lộ ra, và bàn tay cô dừng lại ngay sát nút trước khi nhìn thấy quần lót.

“...Dừng đúng lúc ghê thật. Maria, cậu nói là sẽ làm tớ to ra cơ mà...”

“Không hứng thú với ngực con gái thì đúng là trẻ con mà. Tớ sẽ giúp Shunta trưởng thành như một người đàn ông.”

“L-Là ý đó sao?”

“? Cậu nghĩ là ý gì?”

“Không có gì.”

Tôi giả vờ vô cảm và lắc đầu.

Có vẻ là tôi hiểu lầm rồi, còn hiểu lầm như thế nào thì—— nói bằng từ ngữ khó hiểu thì là quá “hạ lưu”.

Nhưng mà, chuyện làm cho tôi hứng thú với cơ thể Maria cũng đủ hạ lưu—— à không, đủ nguy hiểm rồi.

Mà, cũng không phải là tôi không hứng thú.

Tôi đang dao động trước sự trưởng thành vượt bậc và cơ thể quá đỗi phổng phao của Maria đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!