Chương 8: Bạn Thuở Nhỏ Lại Đến
Hai ngày nay, tôi bị thiếu ngủ.
Light novel yêu thích cũng chẳng đọc được trang nào.
Tôi—chỉ ngắm nhìn cơ thể bạn thuở nhỏ, chạm môi và mút mát thôi mà.
Nhưng mà, tôi đã nhìn thấy ngực Maria hai lần, lại còn được cho xem cả quần lót.
Hơn nữa, không phải qua áo ngực mà là ngực trần đấy nhé?
Lại còn mút cả núm vếu nữa chứ?
Làm thì cũng đã lỡ làm trong lúc bốc đồng rồi, giờ nghĩ lại, sao mình có thể làm chuyện táo bạo đến thế nhỉ.
Tôi đã xác nhận quá mức cần thiết sự trưởng thành của bạn thuở nhỏ.
Nếu chịu kích thích mạnh hơn thế nữa, chắc tôi không chỉ đơn thuần trằn trọc không ngủ được trong đêm đâu.
"......Chưa tới sao."
Vừa nghĩ vậy, tôi vừa dụi đôi mắt thiếu ngủ ngồi dậy, nhưng nhỏ đó vẫn chưa tập kích.
Chắc cũng không đến mức ngày nào cũng mò sang từ sáng sớm đâu nhỉ.
Tôi vừa cảm thấy hơi tiếc nuối một chút.
Vừa làm xong các thủ tục buổi sáng như mọi khi, rồi bước ra khỏi phòng—
"Chào buổi sáng!"
"Oái!?"
Mở cửa phòng ra, Maria đã đứng lù lù ở đó.
"C-Cậu ăn mặc cái kiểu gì thế, Maria!?"
Maria trong bộ đồng phục, phanh vạt áo sơ mi ra, để lộ nguyên chiếc áo ngực màu trắng.
Khe ngực ngồn ngộn đầy sức ép đập thẳng vào mắt tôi.
"Tớ lại tới nữa nè ♡"
"Tới thì được, nhưng sao lại ăn mặc thế ki—"
"Tớ muốn cho cậu thấy cơ thể trưởng thành của tớ mỗi ngày mà. Cũng muốn Shunta trưởng thành hơn như một thằng con trai nữa ♡"
"......Ở trên màu trắng, vậy ở dưới?"
"Muốn biết cái đó thì tự mình kiểm tra đi."
"............"
Tôi nâng chiếc váy ngắn của Maria lên, rồi tốc ngược lên cao.
"Á."
"Giật mình cơ đấy."
Khi tôi nhìn xuống bên dưới váy, là một chiếc quần lót trắng cùng kiểu thiết kế với bên trên.
Ừm, cặp đùi mũm mĩm kết hợp với quần lót trắng, trông gợi dục kinh khủng......
"Hừm—Shunta, trưởng thành rồi nhỉ. Dám tốc váy con gái cơ đấy."
"Tớ không tốc váy con gái, tớ tốc váy bạn thuở nhỏ."
Nếu theo lý thuyết của Maria thì là như vậy.
"Tức là, váy tớ thì tốc được, còn váy Kisaragi-chan thì không được?"
"Chạm vào váy cổ thôi là tớ quỳ rập đầu xuống xin lỗi ngay."
"Cậu hèn mọn đến mức đó sao, Shunta!?"
"Ừ", tôi gật đầu.
Đừng nói đến chuyện nhìn quần lót bạn nữ, ngay cả việc tưởng tượng ra thứ bên dưới váy thôi cũng đã thấy tội lỗi đầy mình rồi.
"Vậy à. Mà, Shunta có bạn thuở nhỏ là con gái mà nhỉ. Giờ thì cậu có thể kiểm tra hai cái quần lót mỗi ngày thoải mái luôn nhé."
"Maria thì không nói, chứ nhìn quần lót Kanon chắc bị mắng chết......"
Maria đã quên béng vụ tôi bị mắng vì tốc váy Kanon rồi sao?
"Vậy hả, tớ nghĩ Kanon cũng chẳng giận đâu. Tớ thì...... không giận, nhưng xấu hổ. Nè, Shunta, bỏ váy xuống được chưa?"
"Ra là biết xấu hổ à!"
Tôi buông ngay váy Maria ra.
Tôi cũng đâu to gan đến mức đối phương đã xấu hổ mà vẫn tiếp tục tốc váy.
"Nếu tự mình cho xem thì được thôi. À, dĩ nhiên là chỉ với Shunta thôi nhé."
"Oa!"
Maria tự tay tốc mạnh váy lên.
Tốc cao quá, lộ cả phần bụng dưới phía trên quần lót.
Cảm giác phần bụng dưới ấy trông gợi cảm đến lạ.
"Hehe, hết hồn chưa ♡ Shunta, biểu cảm tốt lắm. Chụt ♡"
"............!"
Maria thả váy xuống, rồi hôn chụt lên má tôi.
Sau đó, cô nàng thè lưỡi ra liếm lên.
"Nà nà, hưởng ứng chán thế Shunta. Shunta cũng 'ble' cái coi."
"B, ble......"
"Ham."
“…………Oi!”
Maria dùng môi kẹp nhẹ lấy cái lưỡi đang thè ra của tôi.
Thế này thì là hôn bình thường rồi còn gì......!?
"Yên tâm, sát nút nhưng môi chưa chạm đâu. Không phải hôn.”
Maria nói xong liền buông tôi ra.
"Vậy tớ đến trường trước đây. Shunta cũng đến nhanh đi nhé."
"Hả?"
Maria vừa cài cúc áo sơ mi, vừa chạy dọc hành lang rồi xuống cầu thang.
"Nhỏ đó, sáng sớm đến nhà mình làm cái quái gì vậy...... Đến để khoe đồ lót à?"
Ngày mai liệu có khi nào khoả thân đứng ở hành lang không đấy?
Bạn thuở nhỏ trần như nhộng mà bất ngờ xuất hiện thì tim tôi ngừng đập thật đấy nhé?
"............"
Được rồi, bình tĩnh nào.
Tạm thời quên chuyện đồ lót, môi với lưỡi đi.
Làm nốt công việc buổi sáng như mọi khi thôi.
Cái gọi là "công việc thường ngày", chính vì không cần suy nghĩ gì cũng làm được nên mới gọi là thường ngày.
Tôi cố gắng trấn tĩnh lại, bước ra khỏi nhà và đi đến trường.
✦✧✦✧
Vào đến toà nhà trường học, khi đến chỗ tủ giày—
"Chào buổi sáng, Arima-kun."
"Kisaragi-san, cậu cứ việc khinh bỉ tôi. Không, hãy nhìn tôi bằng ánh mắt rác rưởi đi."
"Cậu nói cái gì đột ngột thế!?"
Kisaragi-san, người luôn điềm tĩnh, cũng phải giật mình thảng thốt.
Đúng là phát ngôn đường đột quá.
"S-Sao vậy, Arima-kun? Cần tư vấn chuyện gì thì mình nghe nè?"
"Kisaragi-san hiền thật đấy...... Khác hẳn bạn thuở nhỏ nhà tôi."
"......Có chuyện gì với Watase-san hả?"
"Ưm......"
Vừa đi trên hành lang dẫn đến lớp học, tôi vừa ậm ừ.
Những đòn tấn công mà Maria tung ra với tôi, có thể kể cho Kisaragi-san nghe được không nhỉ?
Chuyện này liên quan đến quyền riêng tư của Maria—
Không, chắc chẳng sao đâu.
Maria làm gì có cái dây thần kinh biết để ý đến quyền riêng tư.
Quá đáng ư?
Không đâu, chính vì là bạn thuở nhỏ nên tôi mới dám khẳng định sự thật này đấy.
"Kisaragi-san, hôm nay tư vấn cho tôi một chút ở đâu đó được không?"
"Tất nhiên rồi. Mình sẽ giữ bí mật tuyệt đối, dù có chuyện gì cũng không cười, cũng không khinh bỉ cậu đâu."
"Khinh bỉ thì cứ thoải mái đi......"
Dù sao thì tôi cũng đã lợi dụng lúc bạn thuở nhỏ bị chập mạch để xem hết đồ lót lẫn cơ thể của nhỏ rồi.
Sự khinh bỉ là thứ tôi cam tâm tình nguyện đón nhận.
"Chàooo, Shunta, Kisaragi-chan!"
"Oái."
"Á."
Người vỗ mạnh vào lưng tôi cái "bộp", rồi vỗ nhẹ lên vai Kisaragi-san cái "bẹp"—
Đương nhiên, là bạn thuở nhỏ Maria của tôi.
Có vẻ cô nàng đã đến trường rồi và vừa đi vệ sinh hay đâu đó về.
Chẳng thèm đợi cả hai trả lời, nhỏ cứ thế chạy biến đi.
"Sao nhỏ đó năng nổ thế không biết......?"
"Watase-san lúc nào chẳng như vậy?"
"Thì đúng là thế nhưng mà......"
Thần kinh Maria làm bằng titan à?
Hôm qua hôm nay vừa làm ba cái chuyện đó xong, mà chẳng có chút gì bận tâm cả.
Ít nhất cũng phải, kiểu như, thấy ngượng ngùng một chút chứ?
"Ra là vậy, cậu với Watase-san đã xảy ra chuyện gì ghê gớm lắm hử......"
"............"
Kisaragi-san có lẽ đã lờ mờ đoán ra được nhiều điều.
Tạm thời, bọn tôi vào lớp—
"Hư~ hư hứ~ hư, hư, hư, hư hứ~ ♪"
Rốt cuộc, tôi phải ngồi học bên cạnh một Maria tâm trạng tốt đến mức vừa cười tủm tỉm vừa ngâm nga hát.
Và rồi đến giờ nghỉ trưa.
Tôi cầm hộp cơm, cùng Kisaragi-san ra sân trong.
Sân trong có rất nhiều học sinh, nên hai kẻ mờ nhạt như chúng tôi sẽ chẳng bị ai để ý.
"Oa, cơm hộp của Kisaragi-san trông ngon thế."
"Cảm ơn cậu. Nhưng mà phân nửa là do mẹ mình làm đấy."
"Hả, vậy là phân nửa do Kisaragi-san làm à? Tôi thì chỉ toàn nhét đồ đông lạnh vào thôi."
"Nhà mình cũng dùng đồ đông lạnh mà. Thực ra cũng có hôm mình chỉ nấu đúng một món thôi."
"Dù chỉ một món, nhưng tự nấu là giỏi lắm rồi."
Chắc ít học sinh nào mang theo hộp cơm cầu kỳ đến trường.
Tôi thuộc dạng bị bố mẹ bỏ mặc nên cơm hộp cũng phải tự chuẩn bị.
Nói là vậy, nhưng cũng như đã giải thích với Kisaragi-san, toàn là đồ đông lạnh cả.
Hai đứa vừa trao đổi cảm nghĩ về light novel vừa trải qua giờ ăn trưa vui vẻ—
"Kisaragi-san, nghe tôi chút được không? Nếu được thì mong cậu giữ chuyện này chỉ ở đây thôi."
"Mình là kiểu dù có cuồng bộ light novel nào đến mấy cũng nhịn được không spoil mà. Kín miệng lắm."
"Đúng ha."
Kisaragi-san là người đáng tin cậy.
"Thực ra hôm kia Maria đến nhà tôi. Hôm qua thì tôi lại qua nhà Maria. Tụi tôi mấy năm nay chẳng qua lại gì với nhau cả."
Tôi giải thích những sự việc trong hai ngày qua cho Kisaragi-san nghe, có nói giảm nói tránh ở một mức độ nào đó.
Chuyện nhìn ngực thì kể được, nhưng mấy chuyện liếm láp bằng lưỡi thì không thể nói ra, bản thân tôi cũng thấy lạ.
Chỉ là, dù vậy thì khi nói ra được—thú thật, tôi thấy nhẹ nhõm hẳn.
Sự kiện này quá lớn để có thể chứa đựng trong lòng tôi một mình.
"Ra là vậy, đã có tình huống xấu hổ như thế xảy ra......"
"Xin lỗi vì đã bắt cậu nghe chuyện kỳ cục. Quả nhiên cậu khinh bỉ tôi rồi hả?"
"Arima-kun......"
"Hửm?"
Kisaragi-san nhìn chằm chằm vào mắt tôi.
Rồi bất ngờ túm chặt lấy vai tôi.
"Thú vị quá đi mất, Arima-kun!"
"Th-Thú vị...... hả?"
"Nếu là light novel bình thường thì đoạn đó sẽ có ai mò vào phòng hay có sự cản trở nào đó, rồi mọi chuyện sẽ huề cả làng!"
"Ưm—gần đây hình như đâu có thế. Cậu không thấy mấy cái tình huống nhạy cảm may mắn bị huỷ kèo nó mất hứng sao?"
"Mấy cái đó là vẻ đẹp hình thức rồi, nên thế cũng OK mà."
"À, vậy sao. Dù muốn vẽ thành tranh minh hoạ, nhưng hầu hết các nhãn sách đều không cho phép đăng tranh quá lộ liễu đâu."
Tranh minh hoạ light novel, theo một nghĩa nào đó, còn bị giới hạn nghiêm ngặt hơn cả manga thiếu niên.
Văn bản thì làm gì cũng được tha thứ, nhưng tranh thì không được—cũng có cái trào lưu kiểu vậy.
"Mình đánh giá lại Arima-kun rồi đấy. Mình cứ đinh ninh cậu là kiểu main phế vật nhát cáy như thằng loser 400 chap nào ấy chứ."
"Tôi bắt đầu thấy lo ngại về Kisaragi-san hơn cả Maria rồi đấy?"
"Mình chỉ là nhân vật phụ thôi. Kiểu nhân vật đeo kính chỉ làm hài lòng một bộ phận fan cuồng ấy mà."
"Cũng không cần tự hạ thấp bản thân đến thế đâu."
Việc Kisaragi-san không nổi bật là sự thật, nhưng cuộc đời cậu thì cậu là nhân vật chính mà?
"Không, lẽ ra tôi nên từ chối mới phải. Miệng thì nói không được nhưng lại thua dục vọng, rồi làm mấy chuyện như cảnh hơi hơi gợi cảm trong light novel với bạn thuở nhỏ. Tôi đúng là đồ bỏ đi, là cặn bã của xã hội."
"Làm cặn bã chẳng phải thú vị hơn là cứ nhạt nhoà vô thưởng vô phạt sao?"
"Kisaragi-san?"
Ít nhất cũng phủ nhận chuyện cặn bã đi chứ?
Không, tôi của hiện tại mà còn mong chờ gì ở người khác thì đúng là không biết lượng sức mình.
"Maria làm gì cũng không suy nghĩ, nên tôi cứ nghĩ lẽ ra mình phải tỉnh táo để ngăn cản cô ấy."
"Main light novel hay có kiểu suy nghĩ đó lắm. Mình không thích kiểu đó. Mất tự nhiên quá."
"Cái nhiệt huyết đó ở đâu ra vậy Kisaragi-san?"
Chẳng lẽ Kisaragi-san cũng muốn xem ngực Maria?
Nếu là con gái với nhau thì chắc nhỏ sẽ cho xem thôi nhỉ?
"Đây là vé chiêm ngưỡng núm vếu bạn thuở nhỏ đấy. Bỏ qua là sai lầm."
"Hình tượng của Kisaragi-san đang thay đổi đến mức không cứu vãn nổi rồi đấy?"
"Đọc light novel là sở thích tình dục sẽ bị bẻ cong đấy."
"Cậu đang cổ xúy cho định kiến đấy!"
Tôi phán đoán rằng tiếp tục câu chuyện này sẽ rất nguy hiểm.
"Th-Thôi được rồi, tôi hiểu rõ ý kiến của Kisaragi-san rồi. Cũng thấy nhẹ lòng hơn chút."
"Vậy thì tốt rồi. Fufu, Arima-kun đúng là người bình thường nhỉ."
"............"
Bình thường, hả?
Trong mắt Kisaragi-san, một thằng như tôi lại trông như thế sao.
Maria thì kỳ lạ rồi, nhưng Kisaragi-san cũng quái đản không vừa.
Ở trong lớp tôi được đánh giá là người có thường thức, nên chắc cô cũng lựa người mà nói thôi.
Tự nhiên thấy muốn được chữa lành ghê......
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
