Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 5: Trạch Nam Và Cuốn Kiếm Phổ Của Cậu Ta

Chương 5: Trạch Nam Và Cuốn Kiếm Phổ Của Cậu Ta

Vì ngày mai là Chủ nhật, nên Ôn Lương bảo Hạ Thiên Nhiên về nhà suy nghĩ kỹ về đề nghị cải tạo của cô, mai gặp nhau rồi tính tiếp.

Thế là hai người ăn mì xong, trao đổi phương thức liên lạc rồi ai về nhà nấy.

“Gì vậy trời, lôi mình ra ngoài chỉ để ăn bát mì, xong rồi không có hậu quả... á nhầm, không có hậu truyện gì nữa à? Không đúng, mình không nên kỳ vọng vào cái hậu truyện gì cả.”

Hạ Thiên Nhiên vừa tự kiểm điểm bản thân, vừa về đến căn hộ chung cư. Cậu ấn ngón tay lên khóa vân tay, cửa mở cái “cạch”.

Đây là một căn hộ đơn thân có phần vắng vẻ.

Thông thường, những căn hộ kiểu này dành cho tầng lớp nhân viên văn phòng cao cấp sống xa nhà, bởi lẽ nội thất bếp núc đi kèm đều có giá không rẻ, tiền thuê mỗi tháng cũng dao động quanh mức sáu ngàn tệ.

Một học sinh cấp ba ở nơi thế này rõ ràng hơi xa xỉ, nhưng Hạ Thiên Nhiên thực sự rất nghèo.

Tiền thuê nhà do bố cậu trả theo năm, tiền không qua tay cậu. Mỗi tháng ông chỉ chuyển đúng giờ vào thẻ cậu một ngàn tệ tiền sinh hoạt phí.

Có người sẽ bảo 1000 tệ với một học sinh cấp ba là nhiều rồi, dù sao cũng không mất tiền nhà. Nhưng trừ đi tiền ăn ba bữa mỗi ngày, thì cũng chỉ còn lại bốn, năm trăm tệ.

Khổ nỗi cậu lại thích chơi game, một con game bom tấn AAA trên hệ máy Console giá cũng ngót nghét ba, bốn trăm tệ, vật giá ở Cảng Thành lại cao, nên cứ đến cuối tháng là cậu lại túng thiếu vô cùng.

Tại sao không sống cùng bố mẹ?

Vì bố mẹ ly dị rồi. Mẹ đi nước ngoài, bố thì tìm cho cậu một bà mẹ kế, nhưng có vẻ không có ý định đưa cậu về sống chung, nên tống cậu ra ngoài ở, gọi là rèn luyện khả năng sống tự lập.

Bước vào phòng ngủ, Hạ Thiên Nhiên bật máy tính lên. Ánh sáng RGB từ thùng máy lập tức tỏa ra, bao trùm cả căn phòng.

Nhớ lại từng cảnh tượng diễn ra hôm nay, Hạ Thiên Nhiên vẫn cảm thấy không chân thực chút nào. Thế giới này thực sự có cái gọi là “người trùng sinh” sao? Mình tuy có hơi “trung nhị” tí thôi, chứ đâu có ngu!

Mở một trang web hỏi đáp nổi tiếng lên, cậu thử tìm kiếm khả năng của vấn đề “trùng sinh”. Nhưng tìm một hồi, câu hỏi cậu nhập vào đã có sự thay đổi “vi diệu”.

“Con gái chủ động nắm tay tôi, điều đó đại diện cho cái gì?”

Người đang ở bồn tắm, vừa bước xuống từ xe Cadillac đây. Nắm tay? Nắm tay thì nắm tay thôi, cái này chẳng kích thích nổi tôi nữa rồi.

Hai trường hợp: Một là cô ấy coi bạn là chị em bạn dì (BFF), hai là cô ấy tưởng bạn là Gay. Đừng nghĩ nhiều, ngủ sớm đi.

“Con gái chủ động nhường đồ ăn thừa cho tôi, điều đó đại diện cho cái gì?”

Lũ ‘liếm cẩu’ bây giờ đã tiến hóa đến mức độ này rồi sao? Ăn cơm thừa à? Muốn làm chó thật đấy à?

Cậu ăn chưa? Ngon không? Tôi cũng muốn...

Hừm, cảm giác cô gái này ‘rank’ rất cao đấy. Chủ thớt có thể miêu tả chi tiết hơn không, con trai bây giờ ra đường không an toàn, nhớ kỹ đừng để bị PUA nhé.

Hạ Thiên Nhiên thấy câu trả lời thứ ba có vẻ có lý. Cậu gõ phím, hỏi một câu mới.

“Làm thế nào để nâng cao ‘rank’ yêu đương của mình trong thời gian ngắn, để không bị rơi vào thế bị động khi giao tiếp với con gái?”

Đa số câu trả lời cho vấn đề này đều cần thực hành, kiểu như cách nói chuyện, hành động các thứ. Nhưng mấy cái đó với Hạ Thiên Nhiên thì quá khó. Cuối cùng, có một câu trả lời đã làm cậu tỉnh ngộ, người đó viết:

「Bạn có chắc là người ta thích bạn không? Hay là bạn đơn thuần muốn mập mờ? Nếu là vế trước, bạn cũng thích cô ấy, thì ‘song hướng bôn phó’ là kết quả tốt đẹp nhất trong tình yêu, cứ thản nhiên chấp nhận là được; còn nếu là vế sau, tôi sẽ không cho chủ thớt bất kỳ đáp án nào.

“Đúng rồi, mình đang nghĩ cái quái gì thế?! Hạ Thiên Nhiên, mày tỉnh táo lại đi! Cái bộ dạng bỉ ổi này của mày, làm sao có ai thích mày được chứ!”

Hạ Thiên Nhiên vỗ vỗ hai má mình, vội vàng lôi từ trong ngăn kéo ra một cuốn nhật ký có tên “Kiếm Chi Cực Ý”, rồi lớn tiếng tụng niệm:

“Đại trượng phu sinh giữa trời đất, há có thể u sầu, chịu cảnh sống dưới trướng người khác? Trong lòng không gái gú, rút kiếm tự nhiên thần! Người xưa có câu——

Kiếm phổ trang thứ nhất, quên đi người trong lòng, Kiếm phổ trang thứ hai, tự đoạn cõi tình si. Kiếm phổ trang thứ ba, kiếm kiếm trảm ái thần. Kiếm phổ trang thứ tư, vung tay diệt hồng trần! ... Kiếm phổ trang thứ mười, trả! ta! thân! tự! tại!”

“Không ngờ dư âm của Ôn Lương lại mạnh đến thế, làm kẻ đã full giáp như mình suýt thì bị phá vỡ phòng ngự. Hóa ra con gái là thế này sao? Sợ rồi sợ rồi, quả nhiên lúc này cần sự an ủi của game!”

Hạ Thiên Nhiên đi ra phòng khách, bật máy PS5 và TV lên. Tranh thủ lúc máy đang khởi động, cậu hô to với chiếc HomePod của nhà Táo bên cạnh:

“Hi Siri, bật đèn led phòng khách.”

Trong tích tắc, phòng khách tối om bừng lên một dải ánh sáng vàng nhạt, khiến không gian vốn lạnh lẽo có thêm vài phần sức sống.

“Phát danh sách nhạc tôi đã lưu.”

Ngay lập tức, một bản nhạc Rock với tiếng trống dồn dập và giai điệu bốc lửa lấp đầy không gian chỉ có một người này.

“Chào buổi sáng, Night City!”

Trong TV truyền đến tiếng thuyết minh mở đầu của Cyberpunk 2077, khiến Hạ Thiên Nhiên cũng phấn khích hét theo một câu:

“Chào buổi sáng, Night City!!”

Ánh mắt cậu thay đổi, nhiệt huyết và phô trương. Dường như chỉ có những lúc thế này, cái tên Hạ Thiên Nhiên nhút nhát yếu đuối trong mắt người đời mới tìm được sự “trùng sinh” của chính mình trong thế giới nhỏ bé này.

“Cái cảm giác nghi thức đầy mê hoặc này, quả nhiên có game là đủ rồi. Cũng chẳng biết ngày mai tìm lý do gì để từ chối đề nghị của Ôn Lương đây. Thay đổi cái gì chứ, bây giờ cũng đang tốt lắm mà!”

Hạ Thiên Nhiên bắt đầu lẩm bẩm một mình. Đối với cậu, bị người khác bắt nạt cũng được, hoa khôi xuyên không trùng sinh cũng thế, kể cả ngày mai là ngày tận thế, cả thành phố biến thành Zombie, thì chỉ cần có mạng internet và đồ ăn, cậu vẫn có thể “trạch” cho mà xem!

Rất nhiều người không hiểu nổi, tại sao một người có thể ru rú trong nhà cả tháng trời không ra đường, như thế chẳng lẽ không cô đơn sao?

Không không không, ra đường chỉ khiến họ thấy hoảng sợ thôi. Hơn nữa kết bạn, yêu đương thực sự quá phiền phức. Phải hợp tam quan, phải tốn tâm tư tìm chủ đề, lúc nói chuyện còn phải để ý cảm nhận của người khác, xử lý không khéo còn bị chửi là EQ thấp.

Còn làm Otaku, chỉ cần nịnh nọt chính mình là đủ!

Trông thì cô đơn, nhưng thực ra là vui muốn chết!

Hạ Thiên Nhiên thầm mến Tào Ngải Thanh, dù sao thiếu niên nào mà chẳng có đối tượng thầm mến. Nhưng khác với lũ “hiện sung”, cậu chẳng hề muốn tỏ tình, thậm chí ngay cả ý định đó cũng không có!

Đây không phải là hèn mọn, mà là có sự tự biết mình!

“Cái gì không có được, mãi mãi là tốt nhất. Giống như game vậy, thứ hay nhất mãi mãi chỉ tồn tại trong trailer mà thôi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!