Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 11: Thể Lực Yếu Nhớt, Phải Ra Mắt Phụ Huynh!

Chương 11: Thể Lực Yếu Nhớt, Phải Ra Mắt Phụ Huynh!

Hạ Thiên Nhiên cảm thấy mình bị Ôn Lương nắm thóp hoàn toàn, chẳng còn chút đường lui nào.

Cho nên trong cuộc mặc cả lần này, cậu ôm quyết tâm "chém một phát rụng một nửa", tình nghĩa anh em gì đó vứt hết ra sau đầu để đàm phán.

Nhưng tiếc thay, ông chủ béo không cho cậu cơ hội đó.

“Thôi được rồi, từ lúc quen chú mày ba năm trước đến giờ, anh chưa thấy chú mày có mống bạn nào. Lần này hiếm hoi lắm mới thấy chú dẫn bạn gái đến, đối xử tốt với người ta vào, nhắc đến tiền nong tổn thương tình cảm lắm...”

Ông chủ Phác xua tay, tự mình châm một điếu thuốc đầy vẻ tang thương.

Hạ Thiên Nhiên mừng húm, nhưng vừa nghe thấy ba chữ “bạn gái”, người cậu giật nảy như bị điện giật. Cậu vội lắc đầu định phủ nhận, nào ngờ ông chủ cốc đầu cậu một cái, mắng:

“Con gái người ta còn chưa phủ nhận, chú mày xấu hổ cái đếch gì!”

Hạ Thiên Nhiên xoa trán, liếc nhìn Ôn Lương đang mỉm cười im lặng, bất giác rùng mình một cái.

“Tiền, anh có thể không thu, nhưng anh cũng có điều kiện!”

Hạ Thiên Nhiên kêu “A” một tiếng. Ông chủ lườm cậu, nói tiếp:

“Chú mày quả nhiên vẫn là thằng nhóc con. Anh đây trước tiên là thương nhân, sau đó mới là bạn chú, hiểu không?”

Ông chủ rít một hơi thuốc, khói trắng phả ra từ mũi, chậm rãi nói:

“Điều kiện của anh là, từ nay về sau mỗi tháng chú phải đăng một video Fingerstyle, đầu và cuối video phải treo link shop online của anh. Đợi chú thi đại học xong thì rút ngắn xuống nửa tháng một video. Video mới nhất, tuần sau phải đăng ngay! Nếu thiếu thiết bị thu âm hay Effect gì đó thì cứ đến tiệm anh mà thu.”

Ông chủ Phác nói chắc nịch, giọng điệu không cho phép Hạ Thiên Nhiên từ chối.

“Vậy... bây giờ không mất tiền... có phải tớ cũng không cần đồng ý điều kiện của bạn Ôn nữa không?”

Hạ Thiên Nhiên ngây thơ hỏi. Dù sao guitar cũng là thứ cậu nắm trong tay, còn điều kiện của Ôn Lương ẩn chứa quá nhiều rủi ro. Cân nhắc hai bên, điều kiện của lão trạch nam này vẫn dễ chấp nhận hơn.

Dù sao thì, giữa trạch nam với trạch nam, làm gì có tâm địa xấu xa nào chứ?

“Không nha, đàn là tớ bỏ tiền ra tặng cậu mà!”

Giọng Ôn Lương vang lên từ phía sau. Hạ Thiên Nhiên quay đầu lại.

“Đúng là thế... nhưng ông chủ đã đồng ý trả lại tiền cho cậu rồi...”

“Đấy là chuyện giữa tớ và ông chủ, liên quan gì đến cậu?”

Ôn Lương nói như lẽ đương nhiên. Ông chủ béo cũng gật gù: “Đạo lý là thế đấy. Nếu không phải nể mặt cô bé hiểu chuyện thế này, chú mày nghĩ anh tặng không cây đàn này chắc? Nếu chú mày không đồng ý với cô bé, thì cây đàn này bán đúng giá gốc miễn trả lại. Muốn lấy miễn phí, chú phải đồng ý với anh!”

“Cảm ơn ông chủ! Ông chủ tốt bụng quá!”

“Hề hề hề, không có chi không có chi, nên làm mà, nên làm mà~”

“...”

Nhìn hai kẻ mới gặp lần đầu này kẻ tung người hứng, Hạ Thiên Nhiên cảm thấy mình giống hệt con chuột trong ống bễ, bị ép từ hai đầu!

Cuối cùng, Hạ Thiên Nhiên đành phải thỏa hiệp, đồng ý điều kiện của cả hai người. Bước ra khỏi tiệm guitar, nhìn thiếu nữ đang nhảy chân sáo nhẹ nhàng như chú nai con phía trước, cậu mở lời:

“Bạn Ôn, ngại quá, ban nãy để ông chủ Phác hiểu lầm quan hệ của chúng ta...”

Ôn Lương quay đầu cười: “Cậu ngốc à, nếu ông ấy không hiểu lầm thì làm sao tặng không cây đàn cho cậu dễ dàng thế được?”

“Hai chuyện này... có liên quan đến nhau à?”

“Đương nhiên...”

Ôn Lương xoay người, hai tay chắp sau lưng, từ tốn nói: “Phải rồi, bản nhạc ban nãy hay lắm, tớ nhớ hình như tên là 《Sunflowerphải không?”

Chàng trai gật đầu, không nói gì.

“Tại sao lại là bài đó? Chắc không chỉ đơn giản là muốn khoe kỹ thuật trước mặt tớ đâu nhỉ?”

Cô gái bước tới hai bước. Chàng trai theo bản năng lùi lại, vai rụt rè nhô lên, siết chặt dây đeo đàn.

“Tớ... tớ ban nãy đã muốn hỏi, trong tương lai cậu chưa từng thấy tớ đánh đàn sao?”

Cậu lại chọn cách đánh trống lảng.

“Cái này phải hỏi chính cậu, tại sao lại đột ngột từ bỏ.”

“Tớ...”

Ôn Lương bước từng bước ép sát. Tốc độ cô không nhanh, nhưng đối mặt với khoảng cách chỉ còn một thân người, hơi thở thơm như lan khi cô nói chuyện, khuôn mặt xinh đẹp ngày càng gần, cùng mùi hương say lòng người tỏa ra từ cô, tim Hạ Thiên Nhiên như muốn nhảy ra khỏi họng.

“Đợi khi nào cậu muốn nói thì hãy nói.”

Cô dừng bước, bỗng nhiên mỉm cười. Nụ cười rạng rỡ phản chiếu trong đôi đồng tử của Hạ Thiên Nhiên. Cô như một tia nắng, xuyên qua khe hở nhỏ nhoi, chiếu rọi vào nội tâm vốn dĩ khép kín của chàng trai.

“Bốp~”

Trước mắt, một ngón tay trắng nõn cong lại búng vào giữa trán Hạ Thiên Nhiên.

“Cậu lại đang nghĩ chuyện đen tối gì đấy? Tớ đứng gần thế mà cũng thất thần được à!”

Ôn Lương thu tay về, giọng điệu có chút trách móc yêu chiều.

“Không... không có gì... Giờ chúng ta đi đâu?”

Thấy phản ứng lảng tránh của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương chỉ biết cười khẽ. Cô ngừng một chút, chậm rãi nói:

“Cậu bây giờ đúng là giống hệt cậu của tương lai...”

“Hả?”

“Cậu biết ‘Hoa ngữ’ của Hướng Dương là gì không?”

“Cái này... cái này thì liên quan gì đến tớ của tương lai?”

Hạ Thiên Nhiên nhất thời chưa phản ứng kịp. Ôn Lương dường như đã dự đoán được kết quả này, lườm cậu một cái, buông lại một câu:

“Đồ khúc gỗ, đi thôi! Tiếp tục mua đồ cho cậu!”

Thế là, lần đầu tiên trong đời, Hạ Thiên Nhiên được nếm trải sự kinh khủng khi đi mua sắm cùng phụ nữ. Từ chín giờ sáng lượn lờ đến tận hai giờ rưỡi chiều. Ôn Lương không chỉ chọn cho Hạ Thiên Nhiên vài bộ quần áo và đồ dùng sinh hoạt, mà còn mua cho mình một đống đồ. Và chai nước hoa kia, cuối cùng vẫn bị mua về.

Hạ Thiên Nhiên không từ chối được. Mỗi khi cậu nhen nhóm ý định đó, đều bị ánh mắt của Ôn Lương trấn áp, như thể muốn nói:

“Cậu đã hứa rồi, từ nay về sau, cậu đều phải nghe lời tôi!”

Có điều, chuyện bị ép mua quần áo này chắc không tính vào giá trị trả nợ đâu nhỉ? Món nợ một vạn tệ kia không tăng lên đã là cảm tạ trời đất rồi.

Rời khỏi trung tâm thương mại về đến nhà, đặt đống túi lớn túi bé xuống, Hạ Thiên Nhiên liệt giường liệt chiếu trên ghế sô pha thở hồng hộc. Ôn Lương đứng bên cạnh khoanh tay nhìn cậu, vẻ mặt ghét bỏ:

“Thể lực của cậu cũng kém quá rồi đấy, xách có tí đồ này mà đã không chịu nổi rồi?”

Hạ Thiên Nhiên chỉ ngay vào đống túi mua sắm chất cao như núi, phản bác:

“Thế này mà gọi là một tí á? Tớ hai tay xách, lưng thì cõng, chỉ thiếu nước dùng mồm ngoạm thôi! Sáu tiếng đồng hồ đấy! Ngoại trừ lúc ăn trưa nghỉ được một tẹo, tớ có được nghỉ phút nào đâu! Việc này có đổi là ai thì cũng mệt như chó thôi!”

Nhìn dáng vẻ khôi hài của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương nín cười, quay mặt đi chỗ khác, miệng bướng bỉnh nói:

“Tớ mặc kệ, là con trai, cậu như thế là thể lực yếu nhớt!”

Hạ Thiên Nhiên giờ chẳng còn tâm trí đâu mà tranh luận, chỉ muốn nằm ườn trên sô pha thả lỏng bản thân, làm một con cá mặn vô dụng. Cậu thở dài:

“Hầy, yếu thì yếu vậy, tớ mệt rồi...”

Nào ngờ câu nói này vừa thốt ra lại tạo cơ hội cho Ôn Lương bắt bẻ. Cô đi tới trước sô pha, hai tay kéo Hạ Thiên Nhiên dậy, nhân cơ hội nói:

“Chính vì thể lực yếu nên mới phải tập luyện nhiều đấy! Mau dậy đi, đi theo tớ!”

“Đi đâu nữa?”

“Đến võ quán của bố tớ, tớ phải bảo ông ấy rèn giũa cậu cho ra trò!”

Vừa dứt lời, hai tay Ôn Lương chùng xuống, suýt thì ngã nhào. Chỉ thấy Hạ Thiên Nhiên lúc này đã quỳ rạp xuống đất, không biết là do mệt hay do sợ, miệng lẩm bẩm:

“Ra... ra... ra mắt phụ huynh á?”

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!