Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 9: Mùi Hương Của Cô Ấy

Chương 9: Mùi Hương Của Cô Ấy

Cái dũng khí “trung nhị” này đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Chỉ cần một thoáng chần chừ của Ôn Lương, Hạ Thiên Nhiên đã phát hiện ra rất nhiều điều.

Hai người này chắc chắn có gian tình!

Cậu kết luận chắc nịch như đinh đóng cột. Giác quan thứ sáu của Otaku thường chuẩn xác lắm, nên Otaku thích mặc đồ nữ cũng không phải là không có đạo lý.

Để tránh phải đối mặt với sự im lặng sắp ập đến, không đợi Ôn Lương phản ứng, cậu đã cười gượng gạo lên tiếng trước:

“Trương Chi Phàm tính tình cởi mở, người lại đẹp trai, học giỏi, còn biết đánh đàn Piano, đúng chuẩn mẫu người lý tưởng của con gái các cậu. Rõ ràng là nhân thiết của một ‘hiện sung’ chính hiệu, biết đâu chúng ta có thể copy paste y chang!”

Ôn Lương nghiêng đầu, liếc xéo Hạ Thiên Nhiên, dùng ánh mắt dò xét hỏi:

“Thật không?”

Hạ Thiên Nhiên gật đầu như gà mổ thóc: “Thật mà, tớ thấy cậu ta cũng ổn đấy chứ!”

Ôn Lương suy tư một lát rồi nói: “Độ khó của cái nhân thiết này, đối với cậu hiện tại mà nói, tương đương với việc cậu đang quen chơi Ngôi Sao Thời Trang, giây sau bắt đi thách đấu Sekiro ấy, hiểu không?”

“Hiểu trong một nốt nhạc...”

Hạ Thiên Nhiên đã quen với cách so sánh của Ôn Lương. Trong game cậu là một Hardcore Gamer, nhưng hóa ra ngoài đời thực, rank của cậu lại kẹt ở cái vị trí kỳ quặc thế này sao?

Ôn Lương thở dài: “Thôi, tớ cảm thấy không nên thảo luận cái này với cậu. Cậu là người thích bị động, mấy chuyện này vẫn phải để tớ đẩy cậu đi, cứ từng bước một vậy.”

“Thực ra tớ...”

“Đi thôi!”

Có lẽ câu trả lời trước đó khiến Ôn Lương có chút tâm trạng, Hạ Thiên Nhiên không dám nói thêm gì nữa, chỉ đành lẽo đẽo theo cô ra cửa.

Ngay phía trước khu chung cư là một trung tâm mua sắm lớn, rạp chiếu phim, nhà hàng Nhật Hàn nhiều vô kể. Từ nhà đi ra chỉ cần băng qua vạch kẻ đường là tới. Dù sao thì căn hộ đơn thân của Hạ Thiên Nhiên tiền thuê mỗi tháng cũng không rẻ, tiện ích xung quanh đương nhiên không thể quá tệ.

“Phải rồi, sao tớ không thấy bố mẹ cậu?”

Vào trung tâm thương mại, Ôn Lương buột miệng hỏi một câu.

“Với cái kiểu cốt truyện của chúng ta, bố mẹ xuất hiện chỉ tổ làm vướng chân thôi...”

Hạ Thiên Nhiên trả lời kiểu “trung nhị”.

Ôn Lương cạn lời. Đến lúc sắp đi, bên tai lại nghe thấy Hạ Thiên Nhiên lí nhí bổ sung:

“Tương lai... họ thế nào?”

Cô gái khựng lại một chút:

“Chỉ gặp một lần trong đám tang của cậu thôi. Cậu ít khi nhắc đến, nên tớ cũng không rõ lắm.”

Gật đầu, vẻ mặt Hạ Thiên Nhiên có chút thất vọng.

Xem ra quan hệ giữa mình và bố mẹ trong tương lai cũng chẳng cải thiện được bao nhiêu.

Thôi, chuyện này lẽ ra phải đoán trước được rồi.

“Xịt~”

Đang lúc sầu não, Hạ Thiên Nhiên bỗng ngửi thấy một mùi hương gỗ độc đáo, trong đó còn vương chút mùi cỏ thơm, rất đặc biệt.

Cậu ngẩng đầu lên, hóa ra hai người đã bước vào một cửa hàng Select Shop tên là SHARP. Ôn Lương đang cười tít mắt cầm một chai nước hoa thử nhìn cậu, mùi hương ban nãy chính là từ đây mà ra.

“Thấy sao? Thơm không?”

“Khá đặc biệt, không bị hắc, cũng được đấy.”

Hạ Thiên Nhiên trả lời đúng kiểu trai thẳng. Cậu nhìn quanh, cửa hàng này trang trí theo phong cách Minimalism, nhưng hình như cái gì cũng bán, không chỉ nước hoa mà còn có cả quần áo thời trang phiên bản giới hạn.

Bình thường thấy mấy chỗ này, cậu có cho tiền cũng chẳng thèm vào.

Dù sao thì “Trạch” và “Mốt”, trời sinh đã là hai từ trái nghĩa.

“Lần đầu ngửi đúng là thấy lạ, nhưng chai này mấy năm gần đây bị xào đi xào lại, sắp thành ‘nước hoa quốc dân’ rồi. Cơ mà dùng cũng an toàn, hợp với cậu.”

Cô gái đưa lên mũi ngửi ngửi, hài lòng đặt chai thử về chỗ cũ.

Hạ Thiên Nhiên theo bản năng nhìn cái tên trên chai nước hoa: Hermès Terre d'Hermès, giá 657 tệ, 100ml.

“Cướp tiền à! Bạn Ôn ơi, mình đi thôi...”

Cậu hạ giọng thốt lên. Cái giá này đủ để cậu mua ba con game rồi. Dù Ôn Lương bảo sẽ trả tiền, nhưng bắt con gái bao nuôi kiểu này, Hạ Thiên Nhiên vẫn không sao yên lòng nổi.

“Tớ trả tiền giúp cậu mà cậu... Ơ kìa, cậu đi đâu đấy!”

Thấy Hạ Thiên Nhiên quay đầu bỏ đi, Ôn Lương rảo bước đuổi theo.

Hạ Thiên Nhiên gượng gạo nói:

“Tớ thấy mùi nước giặt Blue Moon nhà tớ là đủ rồi, phơi khô xong còn có mùi nắng nữa. Hơn nữa tớ là đàn ông con trai, dùng nước hoa cũng kỳ, ẻo lả lắm...”

Ôn Lương nghe mà vừa bực vừa buồn cười:

“Cái gọi là ‘mùi nắng’ ấy, chẳng qua là mùi xác chết của lũ ve bét bị nắng nướng chín thôi. Với lại cậu không tưởng thật là con gái không phân biệt được mùi nước hoa với mùi nước giặt đấy chứ? Huống hồ cái bộ đồng phục của cậu bao lâu chưa giặt, cậu còn rõ hơn tớ!”

“Không có mùi là được chứ gì? Mà nước hoa quan trọng thế à?”

“Dừng lại!”

Một tiếng ra lệnh vang lên, Hạ Thiên Nhiên lập tức đứng im như trời trồng. Chỉ thấy cô gái nghiêm mặt nói:

“Nước hoa không quan trọng, nhưng cái ‘khí trường’ tỏa ra từ người cậu rất quan trọng. Tiếp xúc lâu ngày, mùi hương trên người cậu cũng sẽ ảnh hưởng đến cái nhìn trực quan của người khác về cậu. Mùi hương dễ chịu đương nhiên sẽ giúp cậu làm ít công to, cậu bảo có quan trọng hay không?”

Ánh mắt Hạ Thiên Nhiên đảo liên hồi:

“Tớ chỉ là không muốn cậu tốn nhiều tiền cho tớ thế thôi, không cần thiết. Lần này chúng ta chỉ mua đồ dưới hai trăm tệ thôi, nếu cậu không đồng ý thì tớ về đây.”

Thực ra cậu còn một câu chưa nói, cậu không biết cái trò chơi cải tạo này mình còn kiên trì được bao lâu. Nhỡ đâu bỏ cuộc giữa chừng, thì số tiền Ôn Lương bỏ ra cho mình, chẳng phải mình phải đè cổ ra mà trả lại sao?

“Cái cậu này... thật là...”

“À đúng rồi, tầng hai có tiệm guitar đấy, cậu đi theo tớ, tớ cho cậu xem cái này hay lắm.”

Ngay lúc Ôn Lương không biết nói gì cho phải, Hạ Thiên Nhiên lại một lần nữa đánh trống lảng.

Cậu luôn như thế, giao tiếp sợ nhất là không khí bị chùng xuống, cứ gặp tình huống này là cậu lại tự tìm chuyện để nói, dù cho cậu chẳng hề muốn bộc lộ bản thân quá nhiều.

Ôn Lương nghi hoặc: “Tiệm guitar? Đừng bảo cậu biết đánh guitar nhé.”

“Ừm... đến nơi rồi biết...”

Hạ Thiên Nhiên nghiêng người nhường đường, hai người sóng vai bước đi. Chiều cao của cô gái chỉ đến cằm chàng trai, một mùi hương thơm ngát len vào mũi cậu. Không nồng nàn, có chút ngòn ngọt, giống như quả mọng ướt đẫm sau cơn mưa, thanh khiết quyến rũ, đầy đủ sắc hương.

Nước hoa? Tinh dầu thơm? Hay là dầu gội đầu?

Hạ Thiên Nhiên không phân biệt được. Đây là lần hai người ở gần nhau nhất, vai thỉnh thoảng chạm vào nhau. Đầu óc cậu có chút rối bời, xem ra cô gái đã dùng chính bản thân mình để chứng minh cái lý thuyết về mùi hương ban nãy.

Cô ấy thơm thật.

Đó là ý niệm duy nhất trong đầu Hạ Thiên Nhiên lúc này.

Hai người đến tiệm guitar, ông chủ là một ông chú béo phệ ngoài ba mươi tuổi, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình in bốn chữ “Nhất Sinh Huyền Mệnh” (Cố gắng hết mình), đang ngồi trong tiệm chơi game. Thấy Hạ Thiên Nhiên, ông chú mở miệng:

“Ái chà, Thiên Nhiên đến đấy à? Đổi đĩa không...”

Nói được một nửa, ông chủ nhìn thấy Ôn Lương đi cùng, đồng tử bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, cái miệng đang há ra không thốt thêm được chữ nào.

Hạ Thiên Nhiên ngượng ngùng giới thiệu:

“Đây là ông chủ tiệm này, tớ quen ổng xong rảnh rỗi hay qua đây đổi game chơi cùng... Ông chủ Phác, đây là bạn học của em...”

Ôn Lương ngọt ngào chào một tiếng "Em chào ông chủ", chiếc cằm nọng của ông chủ Phác run lên bần bật, hồi thần lại:

“Hiếm có nha, Thiên Nhiên, tiền đồ phết nhỉ!”

“Chỉ... chỉ là bạn học thôi.”

Ông chủ béo trêu chọc: “Hề hề hề, không cần nhấn mạnh, anh đây không nghĩ bậy đâu.”

Ôn Lương mắt cười cong cong, che miệng cười khẽ hai tiếng.

“Chú em dẫn bạn nữ đến, chắc chắn không phải để chơi game với anh rồi, cứ chọn tự nhiên nhé.”

Ông chủ phẩy phẩy tay. Ôn Lương nhìn những cây đàn guitar treo đầy tiệm, lại nhìn Hạ Thiên Nhiên bên cạnh. Chỉ thấy cậu đi tới góc tường, cầm lên một cây Yamaha tem đỏ, ngồi lên chiếc ghế đẩu cao dùng để thử đàn.

“Cô bé, nghe cho kỹ nhé, Thiên Nhiên đánh đàn đỉnh lắm đấy.”

Sau quầy thu ngân, ông chủ béo đã tắt game từ lúc nào, hai tay chống cằm, mỉm cười đầy ẩn ý.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!