Chương 10: Ngự Tỷ Bá Đạo Và Trạch Nam "Kho Báu"
“Do, La~”
Ngón tay nhẹ nhàng vặn chốt đàn, sau vài tiếng chỉnh dây, Hạ Thiên Nhiên cười bẽn lẽn với Ôn Lương, khẽ nói:
“Từ sau lớp 11 tớ không đụng đến đàn nữa, hơi lục nghề, đừng cười tớ nhé.”
Ngón tay cậu lướt đi, đôi mắt từ từ khép lại. Có lẽ chẳng ai ngờ được, cậu thiếu niên xoay bút còn rớt lên rớt xuống kia, lúc này lại gảy dây đàn một cách mây trôi nước chảy. Sau đoạn Intro giàu giai điệu kết thúc, ngón trỏ tay phải cậu thuận thế gảy một cú Arpeggio, đồng thời phần thịt ngón cái gõ mạnh vào thùng đàn.
Tiếng trống từ thùng đàn hòa quyện với tiếng dây đàn ngân vang. Một bản Fingerstyle bài hát 《Sunflower》 bỗng chốc nở rộ trên những ngón tay của Hạ Thiên Nhiên.
“Bản nhạc này rất hợp với mùi hương trên người Ôn Lương.”
Hạ Thiên Nhiên nghĩ thầm. Cậu không phải người giỏi bộc bạch tâm tư, nhưng âm nhạc giờ phút này dường như đã trở thành một ngôn ngữ khác của cậu.
Ôn Lương ngẩn ngơ nhìn thiếu niên. Đây là lần đầu tiên cô thấy Hạ Thiên Nhiên đánh đàn, cũng là lần đầu tiên thấy được một mặt ít ai biết đến của cậu.
Mỗi cú Nail Attack (gõ móng), Tapping (chạm dây), hay vỗ Harmonics (âm bồi) phím 12... những kỹ thuật guitar không tính là cao siêu nhưng tuyệt đối không đơn giản ấy, Hạ Thiên Nhiên thi triển dễ như trở bàn tay. Nếu người không biết gì về Fingerstyle nhìn thấy cảnh này, chắc chắn sẽ kinh ngạc: Đây thực sự là bản nhạc chỉ dùng một cây guitar để chơi sao?
Bởi vì so với mấy hợp âm quen thuộc của nhạc Pop, giai điệu chủ đạo của Fingerstyle phong phú hơn quá nhiều.
Hơn nữa, Hạ Thiên Nhiên trong trạng thái này dường như tỏa ra một vầng hào quang mê người, khác hẳn ngày thường.
Thằng nhóc này, hóa ra lúc nghiêm túc cũng đẹp trai phết.
Khi nốt nhạc cuối cùng dần tan biến, tiếng vỗ tay của ông chủ Phác cắt ngang dòng cảm xúc của hai người. Ôn Lương bừng tỉnh, cũng vỗ tay theo, cười nói:
“Không ngờ cậu còn biết đánh đàn, sao trước giờ không nói?”
Hạ Thiên Nhiên sững người. Xem ra tương lai cậu cũng hoàn toàn đoạn tuyệt với guitar.
“Đúng đấy Thiên Nhiên, cái tài khoản kia của chú mày cũng cả năm rồi không cập nhật nhỉ? 200 nghìn Fan chú mày nói bỏ là bỏ à?!”
Ông chủ béo cũng bất mãn hùa theo. Ôn Lương nghe vậy, nghi hoặc hỏi:
“200 nghìn Fan gì cơ?”
“Cô bé không biết à?”
Ông chủ Phác trố mắt ngạc nhiên, rồi liếc thấy Hạ Thiên Nhiên đang nháy mắt điên cuồng ra hiệu, gã béo cười ranh mãnh, vạch trần:
“Bilibili ấy, thằng này là UP chủ, trong cái giới Fingerstyle trên B trạm cũng tính là hàng ‘đỉnh lưu’ đấy.”
Nói xong, ông chủ còn sợ Ôn Lương không tin, lôi hẳn điện thoại ra, tìm tài khoản của Hạ Thiên Nhiên trong danh sách theo dõi rồi đưa cho cô gái.
Ôn Lương nhận lấy xem, chỉ thấy tên người dùng hiển thị là—— Natural.
Số người theo dõi: 223.000. Số video: 57. Lượt xem trung bình mỗi video đều trên 50.000. Video được ghim trên cùng có tới 5,42 triệu lượt xem, là bản cover bài Ending Secret Base của Anohana.
“Fan hâm mộ toàn gọi chú em là N đại thần hoặc NL. Hầu như ngày nào cũng có người gửi đạn mạc (bình luận chạy trên video) hoặc nhắn tin hỏi chú em lặn mất tăm một năm rồi, bao giờ thì comeback. Nếu họ biết đại thần mình thần tượng lại là một tên ‘muộn tao’ thế này, chắc ngã ngửa hết cả lũ.”
Ông chủ Phác tuôn một tràng bí mật của Hạ Thiên Nhiên ra sạch sành sanh. Thấy Ôn Lương lướt xem điện thoại chăm chú, gã còn đắc ý nháy mắt với Hạ Thiên Nhiên, khẩu hình miệng nói:
“Anh đây đang kiến tạo cho chú đấy!”
Hạ Thiên Nhiên giờ muốn chết quách cho xong, cậu đặt đàn xuống vội vàng chạy lại chỗ Ôn Lương, cuống quýt:
“Không có gì hay đâu, mình đi thôi.”
Nói rồi, cậu định tự mình bỏ đi, nhưng Ôn Lương không cho cậu cơ hội đó nữa, cô nắm chặt lấy cánh tay cậu.
“Đây là chuyện tốt mà, sao lại không muốn cho tớ biết? Với lại, tại sao sau này cậu lại không đánh đàn nữa?”
Ôn Lương nhíu mày chất vấn. Ông chủ bên cạnh cũng bồi thêm:
“Phải đấy, chú mày bảo lên lớp 12 học hành bận rộn, anh có thể hiểu. Nhưng một năm trước chú mới lớp 11 chứ mấy? Hơn nữa dạo này chú mày đến tiệm anh đổi đĩa game cũng không ít đâu, thời gian chơi game thì nhiều vô kể.”
“Tớ không muốn thảo luận vấn đề này, hôm nay chỉ là ngoài ý muốn...”
Tai Hạ Thiên Nhiên đỏ lựng. Ôn Lương thấy cậu quẫn bách như vậy, biết trong lòng cậu chắc chắn có uẩn khúc, thà tự mình chịu đựng chứ không chịu nói ra, bèn buông tay, an ủi:
“Được, cậu không nói thì tớ không hỏi.”
Cô trả điện thoại cho ông chủ đang tỏ vẻ "rèn sắt không thành thép", hất cằm về phía cây đàn Yamaha tem đỏ Hạ Thiên Nhiên vừa dùng, nói: “Ông chủ Phác, cây đàn đó bao nhiêu tiền?”
Ông chủ béo không ngờ cô bé này tư duy nhảy cóc nhanh thế, ngơ ngác đáp: “Cây đó hả? Cây đó là... Yamaha FG5, chín ngàn tám. Cô bé ơi, nếu cháu mới tập đàn thì không cần mua loại đắt thế đâu, chú có mấy cây nhập môn...”
“Không, lấy cây đó, cháu quét mã cho chú.”
Ôn Lương lấy điện thoại ra chuẩn bị thanh toán. Hạ Thiên Nhiên dù có dốt đặc cán mai về đối nhân xử thế thì lúc này cũng cuống lên:
“Bạn Ôn, cậu làm gì thế! Cây đàn này không hợp với cậu đâu.”
Ôn Lương quay đầu lại: “Tớ không quản chuyện của cậu, cậu cũng đừng quản chuyện của tớ.”
“Cậu...”
Hạ Thiên Nhiên cứng họng, chỉ biết trừng mắt nhìn Ôn Lương trả tiền mà không thèm mặc cả một xu. Ông chủ Phác hớn hở lấy ra một cái bao da đựng đàn xịn sò bọc lại, Ôn Lương nhận lấy rồi ném thẳng vào người Hạ Thiên Nhiên.
“Tặng cậu đấy.”
“Vãi chưởng?!”
Ông chủ Phác thấy cảnh này không kìm được thốt lên một tiếng, rồi rất thức thời ngồi lại lên ghế đẩu, bày ra vẻ mặt ăn dưa từ xa.
“Không phải... cái này... cái này đắt quá! Cậu làm thế này thà mua chai nước hoa ban nãy cho tớ còn hơn...”
Hạ Thiên Nhiên ôm cây đàn, bộ dạng tủi thân như cô vợ nhỏ.
Ôn Lương nhìn thẳng vào mắt cậu, lớn tiếng nói: “Ông chủ, đàn này trả lại được không?”
Lúc này thì thằng ngốc cũng biết phải làm gì. Ông chủ béo vừa cầm điện thoại quay lại cảnh này, vừa đáp lời: “Không được nha, hàng mua rồi miễn trả lại.”
Ôn Lương nhún vai, nói: “Đấy, cậu nghe thấy rồi đấy. Tớ thì không biết đánh đàn, cậu mà dám trả lại cho tớ, tin không tớ đập nát cây đàn này ngay tại trận!”
Đập á?
Đồ vật trị giá một vạn tệ (khoảng 35 triệu VND) mà nói đập là đập á?
Hạ Thiên Nhiên - kẻ coi tiền như mạng - tin chắc Ôn Lương trăm phần trăm dám làm chuyện đó. Nhưng nếu nhận, món quà này thực sự quá đắt đỏ...
May thay, lúc này Ôn Lương đưa ra một giải pháp:
“Cũng không phải cho không cậu, cậu phải hứa với tớ một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
Nhìn vẻ mặt căng thẳng cẩn trọng của chàng trai, khóe miệng Ôn Lương cong lên một nụ cười ngọt ngào.
“Sau này bất kể chuyện gì, cậu đều phải nghe lời tớ, không được trốn tránh, cũng không được từ chối!”
“Tớ...”
“Yên tâm, tớ không đưa ra yêu cầu gì quá đáng đâu. Coi như những việc bắt cậu làm, giá trị đều nằm trong một vạn tệ này. Khi nào những việc cậu làm đủ một vạn rồi, cậu không cần nghe tớ nữa.”
Tai Hạ Thiên Nhiên càng đỏ hơn, cậu còn đang do dự, trong khi ông chủ hóng hớt bên cạnh sắp nhảy dựng lên rồi!
Trên đời này có vụ mua bán ép buộc nào hời thế này không?
Tại sao lại rơi trúng đầu thằng nhóc Hạ Thiên Nhiên chứ? Ông đây sống hơn ba mươi năm chưa từng gặp cảnh tượng như trong mơ này bao giờ!
Nữ sinh cấp ba thanh xuân phơi phới, hóa thân thành Ngự tỷ bá đạo, trêu ghẹo trạch nam nhỏ nhắn hay xấu hổ!
A, ông chủ béo cảm thấy trái tim thiếu nữ của mình được kích hoạt trở lại, tay cầm điện thoại cũng run rẩy nhẹ.
“Được... tớ đồng ý...”
Hạ Thiên Nhiên cân nhắc mãi, cuối cùng cũng đồng ý.
Đàn thì cậu rất thích, đập đi thì tiếc đứt ruột.
“Tốt!”
Mắt Ôn Lương ánh lên nét tinh nghịch, hai tay vỗ cái bốp, cứ như người nhận quà là cô vậy. Cô vòng ra sau lưng Hạ Thiên Nhiên, đẩy cậu đến trước mặt ông chủ.
“Làm gì thế?”
Hạ Thiên Nhiên hoảng hốt hỏi. Cô gái ló nửa khuôn mặt cười tươi rói từ sau lưng cậu, lè lưỡi nói:
“Việc đầu tiên giao cho cậu đây, mau mặc cả với ông bạn chủ tiệm của cậu đi... Một vạn đắt quá!”
“...”
Nụ cười trên mặt ông chủ béo đông cứng lại.
Gã quá hiểu cái bản tính yêu tiền như mạng của Hạ Thiên Nhiên rồi...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
