Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 498

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 7: Kế Hoạch Cải Tạo Bắt Đầu

Chương 7: Kế Hoạch Cải Tạo Bắt Đầu

Ngày hôm sau, vào cái ngày cuối tuần hiếm hoi được thoát khỏi sự bận rộn của việc học, Hạ Thiên Nhiên đang ngủ say sưa thì chuông điện thoại vừa reo một tiếng, hai mắt cậu đã mở toang.

Cầm lên xem, quả nhiên là Ôn Lương gọi.

Mà, cũng chẳng thể là ai khác được.

“A lô? Sao thế?”

Hạ Thiên Nhiên tuy giọng nói bị đè thấp, nhưng ngữ điệu không hề mang chút ngái ngủ nào, giống như đã tỉnh từ lâu.

Đối phương rõ ràng cũng ngớ ra, một lúc sau mới nói:

“Cậu dậy sớm phết nhỉ, nghe điện thoại trong một nốt nhạc là thói quen tốt đấy, tiếp tục phát huy nhé!”

Hạ Thiên Nhiên nhìn đồng hồ, bây giờ là tám giờ rưỡi, đối với một học sinh cấp ba thì cũng chẳng tính là sớm.

“À, quen rồi...”

Đúng là thói quen thật, chỉ có điều không phải thói quen dậy sớm, cũng chẳng phải vì biết hôm nay gặp Ôn Lương nên mới giả bộ bình tĩnh.

Sự thật rất đơn giản: Mỗi trạch nam sống một mình đều cực kỳ mẫn cảm với tiếng chuông điện thoại, dù nó reo thêm một tiếng cũng cảm thấy như đang đòi mạng. Chuông báo thức thì sẽ tắt ngay lập tức, còn điện thoại gọi đến thì sẽ ép buộc bản thân phải bình tĩnh, không để đối phương nghe ra trạng thái của mình qua giọng nói, giả vờ như một “hiện sung” có giờ giấc sinh hoạt lành mạnh.

“Nhà cậu ở đâu, tớ qua nhà tìm cậu!”

“Cậu muốn đến nhà tớ?”

Giọng Hạ Thiên Nhiên hơi run rẩy.

“Đúng rồi, có vấn đề gì à?”

Đối phương nói như lẽ đương nhiên, Hạ Thiên Nhiên kỳ quái hỏi:

“Cậu không phải trùng sinh sao? Không biết nhà tớ ở đâu à?”

“Cậu ngốc à! Hồi cấp ba bọn mình có thân đâu!”

“Cũng phải... Tớ gửi định vị WeChat cho cậu.”

“Ừ, nhanh lên nhé, tớ chuẩn bị ra cửa rồi.”

“Ok.”

Cúp điện thoại, gửi cho Ôn Lương tọa độ nhà mình cùng số nhà chi tiết, Hạ Thiên Nhiên bay sạch cơn buồn ngủ. Cậu nhảy xuống giường, chạy ra phòng khách thu dọn đống quần áo vứt lung tung, gom hết hộp cơm hộp tích tụ mấy ngày nay ném vào thùng rác ngoài cửa, tắm rửa trong vòng năm phút, sau đó lên mạng đặt một phần bữa sáng của M ký (McDonald's).

Khoảng mười lăm phút sau, chuông cửa vang lên. Hạ Thiên Nhiên tưởng là shipper đến, mở cửa ra xem thì thấy Ôn Lương đang xách túi giấy của M ký đứng ở cửa.

“Sao lại là cậu đưa đến? Cậu đến cũng nhanh quá vậy?”

Ôn Lương nhét bữa sáng vào lòng Hạ Thiên Nhiên, tự nhiên đi vào nhà.

“Tớ mới phát hiện ra hai nhà chúng ta cách nhau có một con phố thôi. Bữa sáng là tớ gặp anh shipper trong thang máy, thuận miệng hỏi có phải giao cho anh Hạ tầng 18 không, anh ấy bảo phải, nên tớ nhận hộ luôn.”

Hôm nay Ôn Lương mặc một chiếc áo khoác bóng chày màu tím nhạt, sau lưng đeo ba lô màu nâu, thân dưới là quần short bò. Đôi chân dài trắng lóa mắt khiến Hạ Thiên Nhiên không dám nhìn nhiều, chỉ đành tập trung ánh mắt vào đôi giày AJ3 đế đỏ xi măng trắng dưới chân cô.

Hôm nay cô nàng theo phong cách Cool Girl thời thượng, khác hẳn vẻ ngoài mặc đồng phục thường ngày, nhưng có thể thấy cách ăn mặc này rất hợp với tính cách của Ôn Lương.

Đặc biệt là chiếc áo khoác tím kia, khiến Hạ Thiên Nhiên cảm giác có chút “visual” của Akali trong nhóm K/DA.

“Hứ...”

Bên tai vang lên tiếng ngân dài đầy vẻ ghét bỏ của Ôn Lương.

“Khụ...”

Hạ Thiên Nhiên vội vàng dời mắt đi, liền nghe Ôn Lương nói:

“Cậu thực sự nên tiếp xúc với con gái nhiều hơn đi. Cậu cứ im thin thít rồi nhìn chằm chằm vào chân tớ như thế, thực sự rất biến thái đấy.”

“Không... không phải... là do... giày của cậu đẹp thôi.”

Hạ Thiên Nhiên bắt đầu tìm chuyện để nói, Ôn Lương thẳng thắn vạch trần:

“Cái trạng thái chột dạ này của cậu, đúng là tìm một trăm cái lý do cũng không che giấu nổi, thôi bỏ đi...”

Cô nàng đi thẳng đến sô pha ngồi xuống, nói:

“Tớ vừa vào cửa cậu đã phạm hai sai lầm. Thứ nhất là mắt không đàng hoàng. Muốn nhìn thì cứ nhìn đường đường chính chính, cái kiểu lén lút che che giấu giấu chỉ khiến người ta thấy bỉ ổi thôi. Muốn khen ngợi thì cứ hùng hồn nói một câu ‘Hôm nay cậu đẹp lắm’ là được.”

Hạ Thiên Nhiên đi tới, hận không thể mở ngay ghi chú điện thoại ra chép lại, cậu lí nhí hỏi:

“Thế cái thứ hai?”

Ôn Lương chỉ vào bữa sáng trong tay Hạ Thiên Nhiên: “Tớ lấy giúp cậu bữa sáng, cậu cũng chẳng thèm hỏi tớ ăn chưa, nếu chưa ăn thì có muốn ăn cùng không!”

Hạ Thiên Nhiên gãi đầu: “Thế không phải là rất khách sáo, rất giả trân sao? Dù sao tớ cũng chỉ đặt một phần cho mình...”

Ôn Lương đối mặt với Hạ Thiên Nhiên vừa trạch vừa thẳng này đúng là cạn lời, cô day day trán:

“Khách sáo là một chuyện, cậu có nói hay không lại là chuyện khác! Đây là phép lịch sự tối thiểu!”

“Thế, cậu có muốn ăn chút không?”

Hạ Thiên Nhiên cố gắng sửa sai, nhưng câu trả lời nhận được lại là:

“Không ăn! Ăn rồi!”

“Ồ...”

Hạ Thiên Nhiên mở túi giấy, lấy ra cái Burger giăm bông, đang định cắn thì lại nghe Ôn Lương nói:

“Đưa sữa đậu nành cho tớ.”

Nghe thấy thế, trên mặt anh Thiên Nhiên hiện lên một đống dấu chấm hỏi. Vừa nãy còn bảo không ăn, giờ tự nhiên lại đòi sữa đậu nành, đây là thao tác gì?

“Tớ đến nhà cậu làm khách, cậu nước cũng không rót, định để tớ ngồi đây nhìn cậu ăn uống hì hục à, cậu thấy có hợp lý không?”

“Của cậu đây...”

Hạ Thiên Nhiên vội vàng lấy sữa đậu nành ra, nơm nớp lo sợ đưa qua.

Quá khó rồi, giao tiếp với loài người quá khó, vẫn là chơi Galgame trực quan hơn, gặp tình huống này nó hiện thẳng lựa chọn, chọn sai còn có thể Load lại game.

“Nhớ kỹ nhé, sau này nếu gặp tình huống này, cậu có thể chủ động lấy chút đồ uống hay đồ ngọt ra mời. Dù sao thì con gái ăn cơm là một cái dạ dày, ăn đồ ngọt lại là một cái dạ dày khác, kể cả người ta không cần, cậu cũng sẽ không bị bắt lỗi đâu.”

Ôn Lương ân cần dạy bảo, dường như đang thực sự lên lớp.

Và Hạ Thiên Nhiên cũng không làm cô thất vọng, mặt đầy vẻ nghiêm túc.

“Hôm qua cậu bảo muốn cải tạo tớ, là mấy cái cậu đang nói bây giờ hả?”

Hạ Thiên Nhiên ăn xong cái Burger, ngồi xuống một vị trí cách Ôn Lương khá xa.

“Nếu ví cái này như chơi game, thì hiện tại chắc còn chưa đến chương mở đầu đâu.”

Ôn Lương dùng cách so sánh mà đối phương dễ hiểu nhất.

“Hả? Thế khối lượng công việc của cậu lớn phết đấy...”

“Cậu biết là tốt.”

“Tớ... thật ra không cần...”

“Tủ quần áo của cậu ở đâu? Phòng ngủ à?”

Hạ Thiên Nhiên vốn định từ chối đề nghị cải tạo của Ôn Lương, dù sao hôm nay là một ngày mới, cậu cảm thấy mình lại “ổn” rồi. Nhưng Ôn Lương rõ ràng không cho cậu cơ hội phát biểu.

“Đừng...”

Cô nàng đứng dậy đi thẳng vào phòng ngủ. Hạ Thiên Nhiên đuổi theo vừa định ngăn lại, đã thấy cô đi tới trước tủ quần áo, hai tay dang ra, cánh cửa tủ mở toang. Đống quần áo bẩn tống vào trước đó lập tức rào rào rơi ra ngoài.

Quần lót, tất, áo khoác đã mặc qua... thi nhau trượt xuống đất một cách đầy kiên cường, rồi nằm chình ình ra đó.

“...”

“...”

Ôn Lương quay đầu lại, gằn từng chữ:

“Cậu cảm thấy máy giặt làm việc vất vả quá, hay là nghĩ những bộ quần áo này rất cô đơn nên cho chúng nó tụ tập sưởi ấm cho nhau?”

Xuất hiện rồi!

Phép so sánh kỳ diệu của Ôn Lương!

Hạ Thiên Nhiên đỏ mặt tía tai nhặt cái quần boxer in hình SpongeBob của mình lên, vô cùng xấu hổ nói:

“Cậu... cậu định làm gì?”

“Làm gì à? Sự thay đổi trực quan nhất của một con người mãi mãi là ngoại hình. Kế hoạch cải tạo tớ dành cho cậu, đương nhiên phải bắt đầu từ đây!”

Ngô Ngạn Tổ (Yến Tổ), anh vẫn không bỏ được cái thói quen bỏ phiếu à? Đừng ra ngoài nữa, ở lại đi, bên ngoài toàn là Thành Long thôi...

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!