Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 682: Lonely God (Hai)

Chương 682: Lonely God (Hai)

Tháng Hai ở Cảng Thành. Năm mới đến vẫn chưa thấy chút dấu hiệu nào của tuyết rơi. Chỉ có những cơn mưa dầm dề rả rích và thứ hơi ẩm phơi thế nào cũng không thể khô nổi.

Hương vị ngày Tết nhanh chóng tan đi theo những tràng pháo nổ khai xuân. Tòa đô thị phương Nam nổi tiếng với việc kiếm tiền này đã nhanh chóng khôi phục lại nhịp sống hối hả thường ngày. Những cây cầu vượt vào giờ cao điểm sáng tối lại một lần nữa kẹt cứng thành một dòng sông xe cộ đông đúc. Các bức tường kính của những tòa nhà văn phòng lại một lần nữa lấp lánh ánh vàng dưới ánh nắng ấm áp của buổi ban mai.

Còn cuộc sống của Hạ Thiên Nhiên, lại dường như hoàn toàn bị tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt của thành phố này.

Kể từ đêm khuya đó đi từ dưới lầu nhà Tào Ngải Thanh về. Xử lý xong cái củ khoai lang nóng bỏng tay là nhà họ Dư kia. Anh đã tự nhốt mình trong nhà. Cắt đứt mọi mối quan hệ xã giao.

Căn phòng u tối. Rèm cửa đóng chặt. Ánh nắng ấm áp bên ngoài xuyên qua khe hở chiếu vào một tia sáng. Chiếu sáng cuốn kịch bản "Vũ Trụ Nhai" đang mở trên bàn.

Dạo gần đây Hạ Thiên Nhiên không đến công ty. Thậm chí còn từ chối luôn vài bữa tiệc kêu gọi đầu tư cho dự án phim trường. Những việc này, đều được anh sắp xếp dời sang tháng Tư, tháng Năm. Còn hiện tại, anh cần một không gian hoàn toàn khép kín. Để hoàn thành một lần chiêu hồn vô cùng nguy hiểm.

Người đàn ông bắt đầu không cạo râu nữa. Anh vốn thuộc tuýp người có râu quai nón. Vài ngày không cạo. Những sợi râu lởm chởm màu xanh đen đã bò dọc theo hai bên thái dương xuống tận cằm. Khiến cho khuôn mặt vốn dĩ thanh tú của anh có thêm vài phần tang thương và suy sụp.

Bây giờ, ngoài việc mỗi ngày đều nghiên cứu kịch bản ra. Anh còn bắt đầu nhặt lại một sở thích thời niên thiếu —— Đàn guitar.

Nói ra thì thật nực cười. Loại nhạc cụ đã đồng hành cùng anh suốt những năm tháng tuổi thơ và thiếu niên này. Sau khi đi làm lại rất hiếm khi được cầm lên nữa. Đến mức bây giờ ngay cả một vài người bạn mới quen xung quanh. Đều không biết anh có tài lẻ này.

Còn cây đàn bên cạnh anh lúc này. Cũng đã có sáu bảy năm tuổi đời rồi. Cảng Thành ẩm ướt. Cây đàn này lại lâu ngày không được bảo dưỡng. Luyện tập được một hai tuần đã hỏng hoàn toàn. Điều này khiến anh không thể không ra ngoài mua một cây mới.

Bộ dạng anh bây giờ râu ria xồm xoàm. Tóc tai buộc túm lên. Hoàn toàn giống hệt một thanh niên văn nghệ phong trần và suy sụp. Ra đường gần như chẳng ai có thể liên hệ được cái gã đạo diễn trẻ tuổi hăng hái hừng hực khí thế đó với thái tử gia của giới giải trí Cảng Thành.

...

...

"Ế... Cậu không phải là Hạ Thiên Nhiên sao?"

"..."

Nơi mua đàn guitar, là một cửa hàng mà hồi cấp ba cậu thường xuyên ghé thăm. Nằm cách nơi Khương Tích Hề đang sống hiện tại không xa. Nằm ngay trong một trung tâm thương mại. Chủ tiệm mang họ Phác.

Cụ thể gọi là Phác gì nhỉ...

Tác giả nhất thời không nhớ rõ lắm. Ngược lại nhân cách Thiếu niên trong lòng lại hiếm khi trở nên sôi nổi. Buột miệng trêu đùa:

"Phác lão bản. Chỉ có một mình anh trông tiệm thôi à. Vẫn chưa kết hôn sao?"

"Sắp rồi sắp rồi. Chắc là chuyện của nửa cuối năm nay thôi."

Người có chuyện vui tinh thần sảng khoái (Nhân phùng hỷ sự tinh thần sảng). Khuôn mặt béo ục ịch của người đàn ông trung niên họ Phác chất đầy nụ cười.

Động tác dùng miếng vải da hươu lau chùi thân đàn trên tay ông vẫn không dừng lại. Ánh mắt đảo một vòng trên khuôn mặt râu ria xồm xoàm của Hạ Thiên Nhiên. Có chút cảm khái:

"Nhưng nói thật đấy. Cậu mà không lên tiếng. Suýt chút nữa tôi đã không nhận ra rồi. Trước đây cậu đến tiệm tìm tôi chơi game. Lúc nào cũng mặc đồng phục học sinh sạch sẽ gọn gàng. Đeo cái cặp sách. Trông rất ngoan ngoãn. Đúng kiểu một học sinh hay ngại ngùng. Bây giờ mặc dù tôi biết cậu đã thành danh thành danh. Bắt đầu chơi điện ảnh rồi. Nhưng cái bộ dạng hiện tại của cậu là...?"

"Do yêu cầu của vai diễn thôi anh. Dạo này chuẩn bị khai máy một bộ phim mới. Tôi cũng tham gia diễn xuất. Nên thay đổi ngoại hình trước để nuôi dưỡng cảm xúc một chút."

Hạ Thiên Nhiên bước vào tiệm. Ngó nghiêng xung quanh. Cách bài trí của tiệm đàn không có gì khác biệt so với trong trí nhớ. Ngay cả dáng vẻ của ông chủ Phác kia cũng chẳng có gì thay đổi. Điều này khiến cậu sinh ra một cảm giác như đang thăm lại chốn xưa. Nếu phải nói có thay đổi gì. Có lẽ là phía sau quầy thu ngân. Máy chơi game của ông chủ Phác lại được nâng cấp lên một thế hệ mới rồi.

"Phim mới? Đừng nói là... Bộ phim mà Lê Vọng hợp tác cùng A Lương nhé?"

Hạ Thiên Nhiên nghe vậy liền ngoảnh đầu lại, "Anh cũng biết sao?"

"Tôi đương nhiên là biết rồi. Cậu quên rồi sao. Năm ngoái. Trong buổi chiếu thử kết cục của bộ phim Tâm Trung Dã của các cậu. Quay xong cậu còn dẫn theo một cậu bạn. Đi ăn cơm cùng với ban nhạc của chúng tôi cơ mà. Cậu sẽ không quên mất việc tôi cũng là một thành viên biên chế của INTERESTING đấy chứ?"

Ông chủ Phác mang vẻ mặt đương nhiên. Năm xưa INTERESTING thiếu một tay guitar. Ông và Lục Alun là bạn bè nhiều năm. Lúc cần cứu cánh dĩ nhiên là nghĩa bất dung từ. Nhưng sau này cùng với việc kỹ năng guitar của Ôn Lương ngày càng thành thục. Ông lại có công việc chính của mình. Nên tự nhiên cũng dần lùi lại phía sau.

Nhưng dù là vậy. Những câu chuyện về Vũ Trụ Nhai, về cảm hứng và ban nhạc nguyên mẫu của bộ phim này. Ông chỉ có thể biết rõ hơn cái "Hạ Thiên Nhiên" hiện tại.

"Tôi... Ha..."

"Không phải chứ, cậu quên thật rồi à?"

"Tôi... Hahaha, đừng để bụng nha, ông chủ Phác."

"Đệch~"

Ông chủ Phác giơ ngón tay giữa với cậu. Sau đó lại tiếp tục công việc lau chùi trên tay. Miệng lẩm bẩm:

"Nhưng quên rồi cũng tốt. Phù hợp với vai diễn. Năm xưa lúc Tiểu Lê kể cho chúng tôi nghe câu chuyện trong kịch bản của cậu ấy. Hình như cũng có rất nhiều người đã lãng quên đi cái vai diễn mà cậu sắp đóng đó rồi."

Hạ Thiên Nhiên kỳ lạ hỏi:

"Phù hợp với vai diễn? Tôi hình như còn chưa nói cho anh biết tôi đóng vai ai mà. Sao anh lại tự động gán ghép tôi vào đó vậy."

"Ây da..."

Ông chủ Phác khẽ thở dài một tiếng. Đứng dậy. Từ từ đặt cây đàn trên tay lên một chiếc giá trống. Cảm thán:

"Con người sống lâu rồi. Gặp gỡ nhiều người rồi. Ít nhiều cũng luyện được một đôi mắt tinh đời chứ. Hơn nữa nếu cậu không đóng vai cái gã người hát chính mất tích đã lâu kia. Đến chỗ tôi để ủng hộ chuyện làm ăn hay là trải nghiệm cuộc sống. Thì chẳng lẽ lại đến tìm tôi để đánh game sao? Nếu cậu thực sự đến tìm tôi chơi game. Vậy thì tôi bật máy lên đây nhé~"

Sự phân tích này. Quả thực là có lý có lẽ đến cùng cực.

"Game thì thôi vậy, để lần sau đi."

Hạ Thiên Nhiên cạn lời bật cười. Xua xua tay:

"Cây đàn cũ ở nhà bị ẩm hỏng rồi. Hôm nay tôi đến. Là muốn tậu một cây mới..."

"Được thôi, cậu có yêu cầu gì? Martin? Taylor? Hay là Gibson?"

Ông chủ Phác nổi hứng thú. Đặt miếng giẻ lau trên tay xuống. Chỉ vào những cây đàn guitar đắt tiền được sơn bóng loáng xếp thành hàng trên tường phía sau.

Hạ Thiên Nhiên lắc đầu. Tầm mắt lướt qua những cây đàn hàng hiệu giá lên tới vài vạn tệ đó. Cuối cùng dừng lại ở một chiếc giá để đàn nằm trong góc.

Trên đó đặt một cây đàn cũ dùng để trưng bày. Thân đàn không phải loại được sơn bóng loáng. Mà được xử lý nhám mờ. Trên tấm bảo vệ mặt đàn có vài vết xước khá rõ rệt. Những đường vân gỗ hiện lên một màu nâu sẫm như đã được nhuốm đẫm bởi thời gian. Và ở góc dưới cùng của mặt đàn. Hình như còn có một chữ ký.

Người đàn ông bước lại gần nhìn. Là một cái tên tiếng Anh ——

Melody.

Hạ Thiên Nhiên xoa xoa cằm. Suy đoán nói: "Đây là... Tên của cây đàn này sao? Hay là tên của người từng sử dụng nó?"

"Hây dô. Thế mới nói có những vai diễn bắt buộc phải do cậu đóng. Đây chính là duyên phận mà..."

Ông chủ Phác bước tới. Cầm cây đàn lên. Vô cùng hào hứng giới thiệu:

"Yamaha FG5 tem đỏ. Đừng thấy nó là đồ cổ từ nhiều năm trước rồi. Nhưng những người trong nghề đều biết. Âm sắc của cây đàn này đã được mở bung ra rồi. Âm trầm ấm. Âm cao trong trẻo. Là loại có 'Hồn' đấy. Hơn nữa cái tên 'Melody' này cậu cũng biết mà. Đây chính là cây đàn cũ của cô ấy. Sau này ban nhạc giải tán. Cô ấy liền gửi cây đàn này ở chỗ tôi để trưng bày và làm kỷ niệm."

Hạ Thiên Nhiên càng nghe. Trong lòng lại càng hiện rõ một cái tên.

"Ý anh là. Cây đàn này... Là của Ôn Lương trước đây?"

"Ờ... Nói cho đúng thì. Cây đàn này cũng không thể coi là của Ôn Lương. Nói ra thì. Cây đàn này còn có một câu chuyện nữa đấy. Đó là vào thời điểm Ôn Lương đang học đại học. Lúc đó Lục Alun tổ chức cho ban nhạc đi diễn tour ở Vân Nam. Cây đàn này là trong chuyến đi đó. Một người qua đường đã tặng cho Ôn Lương."

"... Người qua đường?"

"Hừ hừ, đúng vậy. Chuyến du lịch đó của họ tôi không đi. Sau này chuyện của ban nhạc tôi cũng không quản nhiều. Cho nên tôi cũng chỉ biết là do một người qua đường tặng thôi."

Lão Phác cầm cây đàn. Vuốt ve dây đàn một cái rồi đưa cho Hạ Thiên Nhiên:

"Cậu nếu thích cây đàn này. Thì cứ lấy đi. Dù sao thì đây cũng chẳng phải tài sản của tôi. Sẽ không lấy tiền của cậu đâu. Đợi đến lúc mang đến trường quay. Cứ coi như là một niềm vui bất ngờ dành cho Ôn Lương."

Hạ Thiên Nhiên nhận lấy cây đàn. Một tay nắm lấy cần đàn. Cái cảm giác thô ráp của gỗ truyền dọc theo lòng bàn tay. Không hiểu sao lại khiến anh cảm thấy một sự vững chãi và... Quen thuộc đến lạ.

Anh từ từ ngồi xuống chiếc ghế đẩu tròn không biết đã có bao nhiêu người từng ngồi qua đó. Tay trái bấm hợp âm. Ngón cái tay phải nhẹ nhàng quét qua sáu sợi dây đàn.

"Tranh ——"

Một tiếng đàn trong trẻo vang lên trong không gian không mấy rộng rãi của tiệm đàn. Trong khoảnh khắc đó. Những hạt bụi gỗ và mùi nhựa thông lơ lửng trong không khí dường như đều ngưng đọng lại.

Hạ Thiên Nhiên nhắm mắt lại. Cái linh hồn bơ vơ vẫn luôn lảng vảng trong trái tim anh. Thuộc về "Người hát chính" đó. Vào khoảnh khắc nghe thấy tiếng đàn này. Dường như đã tìm thấy được điều gì đó. Trong nháy mắt tiếp quản những ngón tay của anh.

Anh không hề đánh những bản nhạc fingerstyle có độ khó cao nào. Cũng không hề phô diễn kỹ thuật. Anh chỉ dựa vào bản năng đã ăn sâu bám rễ trong tận sâu thẳm ký ức. Đánh lên một đoạn hợp âm rải đơn giản.

Đó là một đoạn nhạc mà Ngụy Tỉnh đã đặc biệt sáng tác cho Vũ Trụ Nhai. Cũng là đoạn giai điệu cuối cùng mà vị người hát chính mất tích đó để lại trước khi rời đi.

Lúc ban đầu. Cử động của những ngón tay vẫn còn chút gượng gạo. Giống như những bánh răng rỉ sét đang khó nhọc khớp vào nhau. Nhưng chỉ qua vài ô nhịp. Giai điệu đó liền bắt đầu trở nên mượt mà, u buồn. Mang theo một tiếng vọng vang vọng từ trong một dòng thời gian dài đằng đẵng.

Ông chủ Phác vốn đang sắp xếp hàng hóa trên giá. Nghe thấy tiếng đàn này. Động tác trên tay từ từ dừng lại. Ông quay đầu nhìn. Nhìn cậu con trai râu ria xồm xoàm... Trước mắt này.

Ánh nắng ấm áp bên ngoài xuyên qua cửa kính tủ trưng bày. Chiếu lên sườn mặt Hạ Thiên Nhiên. Chiếu sáng những hạt bụi đang bay múa xoay vòng trong không trung. Và sự luân chuyển của âm nhạc. Vậy mà lại có thể khiến cho thời gian có sự hoảng hốt...

Một khúc nhạc kết thúc.

Âm vang còn sót lại trong thùng đàn cứ ong ong vang vọng mãi. Lâu thật lâu cũng không tiêu tán.

Hạ Thiên Nhiên mở mắt ra. Sự suy sụp mà anh cố tình tích tụ trong mấy tuần qua. Trong phút chốc đã tiêu tan đi rất nhiều.

"Chính là nó. Cảm ơn anh. Ông chủ Phác. Việc bảo dưỡng cần phải bỏ công sức. Cây đàn này bây giờ vẫn có thể giữ được âm sắc như thế này. Anh không thể bỏ qua công lao."

"Được, tôi lấy cho cậu cái bao đàn mới."

Ông chủ Phác định thần lại. Quay người đi lấy một chiếc bao đàn mới tinh được làm dày dặn ra.

Hạ Thiên Nhiên nhét cây đàn cũ vừa mua vào trong chiếc bao đàn mới. Giống như đem một linh hồn cũ kỹ. Giấu vào trong một quá khứ mới mẻ.

Vài phút sau. Anh đeo cây đàn guitar trông có vẻ đã có tuổi đời kia trên lưng. Đẩy cửa kính của tiệm đàn bước ra.

Trong trung tâm thương mại người qua lại tấp nập. Ông chủ Phác đứng sau quầy thu ngân. Nhìn bóng lưng đeo đàn guitar đang dần dần hòa vào dòng người đó. Bóng lưng đó trông có chút phong trần lạc lõng. Hoàn toàn không ăn nhập gì với cái trung tâm thương mại hào nhoáng lộng lẫy xung quanh.

Ông đột nhiên nhớ ra điều gì đó. Hướng về phía cửa hô lớn một tiếng: "Ế! Hạ Thiên Nhiên!"

Hạ Thiên Nhiên dừng bước. Quay đầu lại.

"Sau này nhớ thường xuyên ghé chơi nhé! Đừng giống cái vai diễn đó. Vừa biến mất đã mấy năm liền đấy!"

Hạ Thiên Nhiên đứng ngược sáng giữa dòng người đông đúc. Khóe miệng khẽ nhếch lên. Lộ ra một nụ cười vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Anh không nói gì. Chỉ giơ tay vẫy vẫy. Sau đó hất cằm lên.

Tuy vẻ ngoài có phần lôi thôi lếch thếch...

Nhưng cũng vô cùng hăng hái rạng rỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!