Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3648

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 688: Trong mơ có vài lần tương phùng (Hạ)

Chương 688: Trong mơ có vài lần tương phùng (Hạ)

"Anh... Phải đi rồi."

"Hà..."

Ôn Lương đột nhiên bật cười một tiếng.

Tiếng cười đó ngắn ngủi và chói tai. Cô giơ tay lên, hung hăng lau khô vệt nước mắt trên mặt. Sau đó ngửa đầu lên. Dùng đôi mắt tuy vẫn còn sưng đỏ nhưng lại vô cùng bướng bỉnh đó, nhìn chằm chằm vào Hạ Thiên Nhiên. Trầm giọng đau đớn mắng:

"Hạ Thiên Nhiên, anh thật tự cao tự đại."

"..."

"Anh dựa vào đâu mà cho rằng, ngu muội không biết gì là vui vẻ? Anh dựa vào đâu mà quyết định thay tôi, thế nào là tốt, thế nào là xấu?"

Ôn Lương đột ngột đứng bật dậy. Trong toa xe đang rung lắc này. Cô giống như một cái cây kiên quyết không chịu cúi đầu trước mưa gió.

Tàu điện từ từ tiến vào ga, tốc độ xe chậm lại. Hình ảnh ánh sáng ngoài cửa sổ cũng trở nên chậm chạp và nặng nề hơn.

Người đàn ông dường như không muốn tranh cãi thêm về những chuyện này nữa. Anh chỉ bước đến bên cánh cửa đang chuẩn bị mở ra. Sau lưng lại truyền đến một câu:

"Anh đã nói lời tạm biệt với tôi rồi, Hạ Thiên Nhiên..."

Ôn Lương không yêu cầu anh ở lại. Chỉ lặng lẽ bước theo nhịp chân của anh.

Cửa xe trượt sang hai bên. Phát ra một tiếng xì hơi nhè nhẹ.

Hạ Thiên Nhiên không quay đầu lại. Anh xách chiếc bao đàn màu đen đó. Một bước tiến vào biển người đang hối hả ngược xuôi trên sân ga.

Ôn Lương không đi kéo anh lại. Cũng không khóc lóc như lúc ở trong đường hầm tăm tối vừa nãy. Âm thanh ồn ào lại một lần nữa bủa vây lấy họ. Khiến màng nhĩ như muốn vỡ tung. Những người xa lạ ùa tới từ phía đối diện. Trên người mang theo hơi ẩm ướt sau cơn mưa. Mùi mồ hôi, mùi thuốc lá, mùi nước hoa...

Không có lời thề dưới chân núi tuyết. Không có tấm chân tình trong đường hầm. Chỉ có sự chen chúc đến mức nghẹt thở vì quá đỗi bình phàm, nhưng lại vô cùng chân thực.

Đây mới là nhân gian.

Cô gái quả quyết chen qua đám đông đang lên tàu. Đuổi theo anh.

Tiếng bước chân của hai người hòa lẫn trong tiếng bước chân của vô số những người qua đường hối hả. Trở nên vô cùng nhỏ bé. Hạ Thiên Nhiên đi rất nhanh. Đó là một tư thế chạy trốn. Giống hệt như một hồn ma đang vội vã quay trở về Quỷ Môn Quan trước khi bình minh của ngày rằm tháng Bảy buông xuống.

"Hạ Thiên Nhiên!"

Ôn Lương gọi tên anh từ phía sau.

Vài người đi đường xung quanh liếc mắt nhìn. Nhưng điều này không hề khiến bước chân của người đàn ông dừng lại nửa nhịp. Anh cúi gằm mặt. Xuyên qua từng cây cột chịu lực khổng lồ. Cắm đầu cắm cổ đi nhanh về phía cửa ra.

Ôn Lương cắn chặt răng. Chạy bước nhỏ vài bước. Lại một lần nữa đuổi kịp anh. Cô gái không hề đi túm kéo quần áo của người đàn ông. Mà dùng một tư thế sóng vai đồng hành. Vừa thở hổn hển. Vừa quay đầu nhìn chằm chằm vào sườn mặt lạnh lùng cứng rắn đó. Trong giọng nói mang theo một tia trào phúng:

"Anh chạy cái gì? Sợ tôi ăn thịt anh à? Hay là sợ chính bản thân anh không kìm được mà quay đầu lại?"

Hạ Thiên Nhiên mắt nhìn thẳng. Đi theo dòng người bước lên thang cuốn.

"Ôn Lương. Cảnh quay của chúng ta đã quay xong rồi. Tất cả những chuyện xảy ra hiện tại đều không nằm trong kịch bản đã định sẵn. Ra khỏi cái ga này. Em là diễn viên. Tôi là nhà đầu tư. Chúng ta nên thế nào thì cứ thế ấy. Đừng có vướng bận chuyện quá khứ nữa."

"Kịch bản? Quá khứ?"

Ôn Lương đứng ở bậc thang thấp hơn anh một bậc. Ngửa đầu lên. Nhìn người đàn ông vẫn đang cứng miệng này. Cô dường như bắt được trọng điểm nào đó trong lời nói của đối phương. Chất vấn:

"Ý anh là. Người qua đường Giáp mà tôi gặp trên chuyến tàu trước đây. Tất cả những gì tôi gặp phải đều là đang diễn kịch sao? Có kịch bản đàng hoàng sao? Tôi đang bảo sao lúc đó đi đến đâu cũng có thể gặp được anh. Kịch bản đó nội dung là gì? Rốt cuộc tại sao anh lại làm như vậy. Và tôi lại quên mất điều gì?"

"Em..."

Hạ Thiên Nhiên vốn định nói là chuyện đóng phim lần này. Nhưng Ôn Lương căn bản không hề nghĩ đến chuyện đó. Tần số của hai người không khớp nhưng hoàn cảnh lại tương đồng. Ngược lại lại khiến cô gái âm sai dương thác thế nào đoán trúng một vài sự thật.

Ngón tay người đàn ông co rụt lại. Nắm chặt lấy quai xách của bao đàn.

Tầm mắt cô gái hạ xuống. Nhạy bén nhận ra chi tiết này. Cô cố tình hỏi:

"Tôi làm sao. Nếu anh cảm thấy tất cả mọi chuyện đều là đang diễn kịch. Tại sao còn phải xách theo cây đàn này? Nó chỉ là một đạo cụ mà thôi."

"Đây là đàn của tôi!"

"Đúng. Là anh tặng cho tôi mà. Vậy anh có biết chữ Melody trên đó là tên của tôi không? Nếu anh cảm thấy tất cả mọi chuyện thực sự đã kết thúc rồi. Anh còn xách theo nó làm gì? Chuyện này chứng tỏ vở kịch trong miệng anh căn bản vẫn chưa diễn xong!"

"Diễn xong rồi! Câu chuyện của Người qua đường Giáp đã kết thúc từ lâu rồi!"

"Nhưng câu chuyện của Hạ Thiên Nhiên anh và Ôn Lương tôi thì vẫn chưa! Rõ ràng là anh đang chột dạ!"

Ôn Lương không chút lưu tình vạch trần anh. Nhưng giọng nói lại toát ra một sự chắc chắn không cho phép phản bác:

"Anh luôn miệng nói địa ngục. Nói cái giá phải trả. Làm cho chính bản thân anh cảm động đến rơi nước mắt. Anh cảm thấy bản thân mình là một anh hùng bi kịch. Một mình gánh vác những ký ức đó. Vì muốn để tôi sống một cái gọi là cuộc sống bình thường mà phải nhẫn nhục chịu đựng.

Hờ... Hạ Thiên Nhiên. Anh làm như vậy không gọi là vĩ đại. Anh làm như vậy gọi là kiêu ngạo! Anh làm như vậy gọi là tự cảm động chính mình! Tôi là người cùng anh diễn vở kịch này. Vậy mà thậm chí ngay cả cái quyền được xem kịch bản một lần cũng không có!"

Thang cuốn đi đến điểm cuối. Hạ Thiên Nhiên bước ra một bước. Quay người đi về phía một sảnh trung chuyển rộng lớn hơn.

"Em nghĩ thế nào cũng được."

Trong giọng nói của anh toát lên sự mệt mỏi. Đồng thời cũng mang theo một sự cố chấp:

"Tùy em mắng tôi tự cao tự đại. Mắng tôi là đồ khốn nạn. Nhưng tôi không thể để em đi vào vết xe đổ. Con đường đó... Chúng ta đã đi qua một lần rồi. Những gì nên kết thúc đều đã kết thúc cả rồi!"

"Cho nên anh muốn quay lại đường cũ?"

Ôn Lương bám sát bên cạnh anh. Giống như một ngọn lửa không thể vứt bỏ. Bùng cháy trong không gian ngầm dọc ngang thông suốt này:

"Bởi vì anh đã đi qua một lần rồi. Cho nên anh liền quyết định thay tôi cả đời này chỉ có thể làm một kẻ ngốc nghếch hồ đồ? Hạ Thiên Nhiên. Anh từng hỏi tôi chưa? Anh đã từng hỏi tôi có đồng ý nhận lấy cái gọi là ân huệ này hay không chưa?"

Hạ Thiên Nhiên đột ngột dừng bước.

Nơi đây là vị trí trung tâm của sảnh trung chuyển. Xung quanh là dòng người qua lại không ngớt. Trong loa phát thanh đang thông báo thông tin chuyến tàu tiếp theo vào ga. Màn hình LED khổng lồ trên đỉnh đầu nhấp nháy những mẩu quảng cáo đủ màu sắc.

Anh quay người lại. Dùng một biểu cảm kìm nén đến mức bi thương nhìn Ôn Lương. Cảm xúc dưới đáy mắt cuối cùng cũng nứt ra một khe hở:

"Vậy em bảo tôi phải làm sao?!"

Trong giọng nói của người đàn ông mang theo sự khàn đặc của kẻ sắp sụp đổ:

"A Lương. Những ký ức đó không phải là truyện cổ tích. Đó là thứ thực sự sẽ phá hủy đi cuộc sống mà khó khăn lắm em và tôi mới có được như hiện tại đấy! Trong cái luân hồi đó. Em vì yêu tôi. Thậm chí quên mất bản thân mình là ai! Tôi tận mắt nhìn thấy ký ức của em từng chút một tan biến. Tận mắt nhìn thấy em biến thành một tờ giấy trắng! Tôi làm sao có thể... Tôi làm sao có thể kéo em quay trở lại đó một lần nữa?"

Anh nhấc chiếc bao đàn trong tay lên. Giống như đang xách một cây thánh giá nặng trịch:

"Cây đàn này. Cái thân phận Tiểu Giáp này. Chính là lối vào của cái địa ngục đó.

Chỉ cần tôi vẫn còn mang theo nó. Chỉ cần tôi vẫn còn đắm chìm trong câu chuyện đó. Thì em sẽ vĩnh viễn không thể nào thoát ra được. Bây giờ tôi rời đi. Mang theo tất cả những thứ này. Em sẽ có thể sạch sẽ trong trẻo theo đuổi sự nghiệp mà em đam mê. Sống một cuộc sống mà em đáng được hưởng. Chẳng lẽ như vậy không tốt sao?"

Những người đi đường xung quanh nhao nhao ném tới những ánh mắt dị nghị.

Hai người nam nữ cả người ướt sũng. Đầu tóc rối bời. Đứng cãi nhau ầm ĩ trong ga tàu điện ngầm. Nhìn thế nào cũng giống như những kẻ có vấn đề về thần kinh. Hoặc là những cặp tình nhân đang diễn màn chia tay đẫm cẩu huyết.

Mọi người tránh không kịp. Tạo thành một vòng tròn bao quanh họ.

Ôn Lương đứng ở vị trí trung tâm của vòng tròn này. Nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì đau khổ của Hạ Thiên Nhiên.

Cô bỗng nhiên cảm thấy rất nực cười. Lại rất đau lòng.

Người đàn ông này. Cho đến tận bây giờ. Vẫn đang cố gắng dùng những quá khứ cũ kỹ thối nát đó. Để đe dọa cô. Để đẩy cô ra xa. Còn anh thì lại tự nhốt mình. Trong cái lồng mang tên địa ngục đó. Lại cứ tưởng rằng đang bảo vệ người bên ngoài lồng.

"Không tốt."

Ôn Lương lắc đầu. Ánh mắt cô bình tĩnh đến mức đáng sợ. Giống như mắt bão tĩnh lặng giữa tâm cuồng phong.

"Một chút cũng không tốt."

Cô bước lên một bước. Thò tay ra bắt lấy quai đeo của chiếc bao đàn đó.

"Em làm gì vậy?" Hạ Thiên Nhiên theo bản năng giật lại.

"Nếu anh đã nói cây đàn này là cái lối vào chết tiệt gì đó. Coi nó như một di vật quỷ quái nào đó..."

Hai tay Ôn Lương túm chặt lấy bao đàn. Trong mắt cô ánh lên một sự liều mạng và tuyệt quyết đã ăn sâu vào trong xương tủy của người phụ nữ này:

"Vậy thì còn giữ nó lại làm gì nữa?!"

"Ôn Lương! Buông tay!"

"Tôi không buông! Nếu cây đàn rách nát này khiến anh không thể buông bỏ được. Nếu nó khiến anh chỉ muốn quay lại đường cũ..."

Hai người giằng co giữa đại sảnh đông đúc người qua lại. Hạ Thiên Nhiên không dám dùng quá nhiều sức. Sợ làm cô bị thương. Nhưng lại không dám buông tay. Sợ cô thực sự làm ra hành động điên rồ nào đó.

"A Lương! Đừng làm loạn nữa! Đây là nơi công cộng!"

"Ha~ Anh cũng biết đây là nơi công cộng sao?"

Ôn Lương cười khẩy một tiếng. Đó là sự bùng nổ khi bị ép đến đường cùng:

"Vậy thì để mọi người cùng xem! Xem xem Hạ Thiên Nhiên anh rốt cuộc là con rùa rụt cổ đến mức nào! Xem xem anh vì muốn ôm khư khư đống ký ức giẻ rách đó. Rốt cuộc có thể nhu nhược đến mức nào ——

Đưa cho tôi!!"

Cùng với một tiếng gầm xé rách tim gan. Ôn Lương dùng hết toàn bộ sức lực giật mạnh một cái.

Cái móc quai đeo vốn đã bị ngâm nước mưa đến mức mềm nhũn. Pheng một tiếng đứt phựt.

Hạ Thiên Nhiên mất trọng tâm. Loạng choạng lùi về sau hai bước.

Cây đàn guitar mang tên Melody đó. Cùng với chiếc bao đàn. Rơi vào tay Ôn Lương.

Cô gái thở hổn hển. Mái tóc rối bời bết vào mặt. Trong lòng ôm chiếc bao đàn nặng trịch đó.

"Em định làm gì..." Hạ Thiên Nhiên nhìn đôi mắt rực lửa của cô. Trong lòng trào dâng một dự cảm chẳng lành. "A Lương. Đừng..."

Ôn Lương không để ý đến lời van xin của anh.

Cô cúi đầu. Nhìn cây đàn trong lòng.

Cách lớp vải nylon màu đen. Cô có thể chạm được vào đường viền của cây đàn bên trong. Đó là cây đàn Tiểu Giáp tặng cô. Là tín vật kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Cũng là sợi xích mà Hạ Thiên Nhiên dùng để giam cầm chính bản thân mình.

Trong khoảnh khắc cúi đầu ngắn ngủi này. Thần sắc của Ôn Lương cũng lộ ra một sự xót xa và không nỡ không thể nào hòa tan:

"Hạ Thiên Nhiên. Hình như tôi quả thực đã quên mất rất nhiều chuyện. Tôi có thể cảm nhận được. Bắt đầu từ ngày ban nhạc giải tán. Tôi gặp lại anh. Biết được tên của anh. Tôi đã có thể cảm nhận được... Cho nên giữa tôi và anh. Nếu tôi không biết kết cục. Vậy thì kết cục rất quan trọng. Nếu tôi biết kết cục. Vậy thì quá trình lại càng quan trọng hơn. Nhưng nếu... Tôi không quan tâm đến kết cục. Vậy thì... Hiện tại mới là quan trọng nhất!"

Ôn Lương lẩm bẩm tự nói với chính mình. Nhưng cùng với những lời lẽ kiên định nội tâm đó ngày một rõ ràng. Ánh mắt cô lại càng trở nên trong trẻo:

"Nhưng nếu. Quá trình và kết cục không khớp với nhau. Vậy thì chắc chắn là có người đã nói dối! Cho nên. Bây giờ anh cứ khăng khăng đòi quay lại đường cũ. Vậy thì thà rằng tôi để anh... Không còn đường lui nữa!"

Giây tiếp theo. Trong ánh mắt kinh hãi của Hạ Thiên Nhiên. Dưới ánh nhìn ngỡ ngàng của những người đi đường xung quanh.

Ôn Lương giơ bổng chiếc bao đàn trong tay lên cao. Dùng hết toàn bộ sức lực của cả cuộc đời này. Hướng về phía mặt sàn đá hoa cương cứng nhắc ——

Đập mạnh xuống!

"Ầm ——!!!"

Một tiếng vang chát chúa. Nổ tung trong sảnh trung chuyển trống trải.

Tiếng gỗ gãy nứt rắc rắc. Tiếng đứt dây đàn boong đinh tai nhức óc. Trộn lẫn vào nhau. Giống như một tiếng kêu gào thảm thiết. Nháy mắt át đi tất cả tiếng loa phát thanh và tiếng ồn ào.

Thời gian dường như lại một lần nữa ngưng đọng.

Chiếc bao đàn xẹp lép. Vặn vẹo thành một hình thù quái dị.

Những người đi đường xung quanh sợ hãi kêu lên kinh hãi. Thi nhau dừng bước. Nhìn người phụ nữ có hành động bạo lực này giống như đang nhìn một kẻ điên.

Hạ Thiên Nhiên đứng ngây ra tại chỗ. Nhìn đống đồ vật đã không còn nhìn ra hình thù vốn có trên mặt đất.

Đó là niềm an ủi duy nhất của Hạ Thiên Nhiên khi ở dưới địa ngục. Là minh chứng cho sự tồn tại của anh với tư cách là Tiểu Giáp. Là mối liên hệ cũ kỹ... Cuối cùng giữa anh và cô.

Vỡ rồi.

Vỡ nát hết rồi.

"Ôn Lương... Em..."

Giọng Hạ Thiên Nhiên run rẩy. Dường như thứ vỡ nát không chỉ là cây đàn. Mà còn là linh hồn của anh.

"Bây giờ. Ngõ cụt hết rồi."

Ôn Lương đứng thẳng người dậy. Cô không thèm nhìn đống tàn tích trên mặt đất lấy một cái. Chỉ vẩy vẩy bàn tay đang bị chấn động đến tê rần. Sải bước dài đi đến trước mặt Hạ Thiên Nhiên đang đứng cứng đờ.

Cô vươn tay ra. Tóm chặt lấy bàn tay vẫn đang lơ lửng giữa không trung. Không biết phải làm sao của Hạ Thiên Nhiên.

Lòng bàn tay cô nóng rực. Mang theo mồ hôi. Mang theo một sức sống vô lý. Ép buộc luồn vào giữa những kẽ tay lạnh lẽo của anh. Mười ngón tay đan chặt. Khóa chặt lấy nhau.

"Không có địa ngục nào cả. Cũng chẳng có Tiểu Giáp nào nữa."

Ôn Lương ngửa đầu lên. Trong đôi mắt sưng đỏ đó. Là sự trong trẻo và thấu triệt sau khi đã được gột rửa:

"Thiên Nhiên. Chúng ta sẽ không đi lại con đường cũ nữa. Tôi không tin. Giữa nhân gian rộng lớn này. Lại không có con đường sống cho hai người chúng ta! Đi! Chúng ta ra ngoài!"

Cô không cho Hạ Thiên Nhiên bất kỳ cơ hội nào để suy nghĩ hay trốn tránh nữa. Kéo anh xông thẳng về hướng cửa ra.

"A Lương..."

Hạ Thiên Nhiên lảo đảo bị cô kéo đi. Ánh mắt anh vẫn dừng lại trên chiếc bao đàn phía sau. Nhưng sức mạnh không thể chối từ truyền đến từ bàn tay. Lại ép buộc anh không thể không bước đi.

Đây là một thứ sức mạnh ngang ngược đến nhường nào cơ chứ.

Nó không nói đến logic. Không tính toán hậu quả. Nó chỉ đơn thuần là muốn sống. Muốn yêu. Muốn phá vỡ mọi gông cùm.

Giống hệt như cô gái không biết trời cao đất dày. Sống chết đòi nhìn thấy cảnh mặt trời chiếu rọi núi vàng dưới chân núi tuyết nhiều năm trước vậy.

Đúng vậy. Cô ấy trước nay vẫn luôn như vậy.

Cô gái rực rỡ như ngọn lửa lưu tinh này. Mỗi một lần xông vào cuộc đời Hạ Thiên Nhiên. Đều mang theo một thứ sức sống giống như phá hủy và tái thiết. Ngang ngược đẩy quỹ đạo số mệnh của hai người. Chệch sang một hướng đi khác không ai hay biết.

"Đừng nhìn nữa! Đi về phía trước!"

Ôn Lương lớn tiếng hét lên. Giọng nói của cô vang vọng trong hành lang dài đằng đẵng.

Mái tóc dài của cô tung bay trong lúc chạy. Hạ Thiên Nhiên nhìn bóng lưng cô. Khoảnh khắc đó. Trong lòng người đàn ông lóe lên rất nhiều suy nghĩ...

Có lẽ... Cô ấy đúng?

Có lẽ. Thực sự có một con đường mới?

Có lẽ. Chỉ cần không nghĩ đến những cái gọi là giá phải trả đó. Chỉ cần nắm chặt lấy bàn tay này. Trong cái hiện tại này. Thực sự có thể tìm thấy một kết cục... Thuộc về bọn họ?

Cái thứ nhiệt huyết đã xa cách từ lâu. Mang tên hy vọng. Bắt đầu thức tỉnh trong dòng máu lạnh lẽo của anh.

Anh không còn kháng cự nữa. Không còn ngoảnh đầu lại nữa. Bước chân bắt đầu trở nên vững vàng. Thậm chí còn chủ động nắm chặt lấy bàn tay đang kéo mình kia.

Hai người giống như một đôi uyên ương đang trốn chạy chân trời góc bể. Giữa ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của những người xung quanh. Cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Vượt qua cửa soát vé. Lao lên cầu thang. Lao thẳng về phía lối ra đang hắt ánh sáng của bầu trời đó.

Gần rồi.

Càng gần hơn nữa.

Ánh sáng nơi cửa ra ngày một chói lòa. Đó là ánh tà dương sau cơn mưa trời lại sáng. Là khói lửa nhân gian ấm áp.

Ôn Lương thở hổn hển xông ra khỏi cửa tàu điện ngầm. Đứng trên con phố ướt sũng. Trên mặt ngập tràn một sự vui sướng nhảy nhót vì cuối cùng cũng được như ý nguyện.

Cô quay người lại. Chỉ vào đô thị phồn hoa xe cộ tấp nập trước mắt. Chỉ vào chiếc cầu vồng rực rỡ nơi chân trời. Phấn khích hét lên:

"Hạ Thiên Nhiên! Anh nhìn kìa! Mưa tạnh rồi! Chúng ta ra ngoài rồi! Chúng ta..."

Tuy nhiên. Lời nói của cô đột nhiên bặt tắt.

Khoảnh khắc đó. Cô cảm nhận được bàn tay đang bị mình nắm chặt kia. Đột nhiên trở nên cứng đờ vô cùng. Thậm chí còn bắt đầu run rẩy nhè nhẹ.

Nụ cười trên mặt Ôn Lương cứng lại.

Cô men theo ánh mắt đã trở nên chết lặng của Hạ Thiên Nhiên. Chầm chậm quay đầu lại. Nhìn về phía trước.

Bên ngoài cửa ra ga tàu điện ngầm. Là một quảng trường nhỏ.

Ánh hoàng hôn chiếu rọi lên những vũng nước đọng trên mặt đất thành một màu vàng đỏ rực rỡ. Đẹp như một bức tranh sơn dầu.

Và ở chính giữa bức tranh sơn dầu đó. Trong màn ánh sáng màu vàng đỏ đó. Tĩnh lặng đứng một người phụ nữ.

Cô ấy mặc một chiếc áo khoác màu be và chiếc áo len cổ lọ cùng màu. Quần áo được cắt may vừa vặn. Không vương một hạt bụi. Trong tay cô ấy còn cầm một chiếc ô cán dài. Mưa đã tạnh rồi. Ô cũng đã được cô ấy thu lại. Mũi ô nhẹ nhàng chống xuống đất.

Trên tay kia của cô ấy. Xách một chiếc hộp cơm giữ nhiệt tinh xảo. Trông giống như đến để mang cơm tối cho ai đó.

Cô ấy cứ lẳng lặng đứng ở đó. Ngoại trừ lúc nhìn thấy hai người chạy ra trong bộ dạng nhếch nhác như vậy. Trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc chớp nhoáng ra. Trên khuôn mặt lại một lần nữa hiện lên nụ cười mỉm dịu dàng và đúng mực như thường ngày đó.

Gió. Nhẹ nhàng thổi qua quảng trường.

Bầu máu nóng hừng hực đó của Ôn Lương. Chỉ trong khoảnh khắc đối phương nở nụ cười như vậy. Đã đóng băng thành băng giá.

Cô có thể cảm nhận được. Bàn tay của Hạ Thiên Nhiên đang lạnh đi từng chút một. Cái nhiệt độ vừa mới nhen nhóm lên đó. Đang biến mất với tốc độ kinh người.

Đó là... Tào Ngải Thanh.

Là người phụ nữ đã đồng hành cùng Hạ Thiên Nhiên lăn lộn trong hiện tại. Cho anh sự tươm tất và an ổn. Lặng lẽ bên cạnh chờ đợi lúc tinh thần anh suy sụp.

Cô ấy đứng ở đó. Không làm gì cả. Cũng không nói gì cả.

Chỉ là một bóng hình thôi. Cũng đã hóa thành một bức tường cao còn khó vượt qua hơn cả địa ngục. Ngăn cản trên con đường mới mà Ôn Lương vừa mới đập vỡ ra.

Đàn guitar có thể đập nát.

Quá khứ có thể vứt bỏ.

Nhưng... Còn hiện thực thì sao?

Cái hiện thực sống sờ sờ. Vô tội. Tràn đầy thiện ý và tình yêu thương đó. Đang đứng ngay tại nơi đó.

Cô đập nát kiểu gì?

Cô phá vỡ kiểu gì?

Hạ Thiên Nhiên nhìn Tào Ngải Thanh cách đó không xa. Bóng hình đó bị ánh hoàng hôn kéo dài thườn thượt. Dài đến mức đủ để che lấp đi tất cả dũng khí của anh và Ôn Lương.

Anh cười một cách thê thảm. Nụ cười đó còn khó coi hơn cả khóc.

Anh mấp máy môi. Giọng nói nhẹ bẫng giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió thổi bay...

"Em xem... A Lương...

Anh đã nói rồi... Trên con đường này...

Địa ngục dễ thoát. Nhân gian khó về a..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!