Chương 684: Lonely God (Bốn)
"Thế giới này nhỏ thật đấy."
Ôn Lương lắc đầu, cảm thán:
"Nhớ hồi học cấp ba. Tiết Dũng còn hay bắt nạt... cái người nào đó ấy nhỉ. Ai mà ngờ được vài năm sau bọn họ lại trở thành anh em tốt. Cuối cùng Tiết Dũng còn cưới luôn cả bạn thân của cô. Cái vòng tròn này cứ loanh quanh luẩn quẩn. Cuối cùng mọi người đều là người quen cả."
"Đúng vậy, thế giới nhỏ thật."
Tào Ngải Thanh cũng bật cười. Không hề vì đối phương cố tình tránh né nhắc đến một cái tên nào đó mà vạch trần cô ấy phạm quy.
Thực ra. Dường như chính vì có sự liên kết với "Người đó". Mới khiến họ có được những cảm xúc và khung cảnh ngồi đối diện nhau như lúc này.
Ôn Lương ăn xong miếng lòng bò cuối cùng. Thỏa mãn lau miệng. Ánh mắt bắt đầu lượn một vòng quanh văn phòng làm việc tràn ngập phong cách tối giản. Ngoài bản vẽ thì chỉ có mô hình này của Tào Ngải Thanh. Cuối cùng dừng lại ở một chiếc loa không dây Harman Kardon đặt trong góc. Thuận miệng hỏi:
"Tào Ngải Thanh. Bình thường cô thích nghe nhạc gì?"
"Cô đoán xem?"
"Tôi á? Tôi đoán bình thường cô chắc hay nghe mấy thể loại nhạc có thể khiến người ta vẽ đường thẳng càng thẳng hơn. Kiểu như nhạc cổ điển của Bach, Mozart gì đó."
Tào Ngải Thanh lắc đầu. Đứng dậy đi tới cầm chiếc điện thoại trên bàn lên. Khẽ mỉm cười:
"Nhạc cổ điển thỉnh thoảng tôi cũng nghe. Nhưng lúc làm việc mà nghe mấy thể loại này chỉ khiến tôi buồn ngủ thêm thôi. Vì chịu ảnh hưởng từ bố tôi. Nên tôi thích nghe một vài bài hát tiếng Quảng Đông xưa cũ. Còn bình thường thì. Post-rock và Shoegaze tôi sẽ nghe nhiều hơn một chút."
"Hả? Shoegaze?"
Ôn Lương nhướng mày. Bày ra vẻ mặt không thể nào hiểu nổi:
"Là cái thể loại... Tay guitar bật hiệu ứng nhiễu âm to như tiếng thi công đập phá nhà cửa. Còn ca sĩ chính thì cứ ậm ừ nửa ngày trời cũng chẳng nghe rõ được một câu hát đó hả?"
"Đó gọi là bức tường âm thanh. Là để tạo bầu không khí!"
Tào Ngải Thanh nghiêm túc đính chính. Trong ánh mắt lộ ra một tia bao dung đối với sự thiếu hiểu biết: "Những lớp tiếng ồn và tiếng vang lặp đi lặp lại tầng tầng lớp lớp đó. Có thể bao bọc lấy con người ta. Trong loại âm nhạc này. Lời bài hát không phải là thứ quan trọng nhất. Quan trọng nhất là khiến cho cảm xúc được tuôn trào."
"Chậc chậc chậc. Ừm. Cảm xúc tuôn trào..."
Ôn Lương cợt nhả tặc lưỡi vài cái. Mang vẻ mặt ranh mãnh xích lại gần hơn một chút:
"Không ngờ tới a. Tào Ngải Thanh nhìn cô bề ngoài thanh tâm quả dục. Gu nghe nhạc cũng ảo giác, cũng hoang dã phết nhỉ."
Tào Ngải Thanh không thèm để ý đến sự trêu chọc của cô. Cúi đầu mở điện thoại. Ngón tay lướt tìm trong danh sách phát nhạc của mình. Hỏi ngược lại:
"Còn cô thì sao? Đại minh tinh bình thường hay nghe gì?"
"Tôi tuy từng làm trong ban nhạc pop. Nhưng thực ra nghe nhạc chẳng có sở thích gì đặc biệt cả. Chỉ cần giai điệu hay, nhịp điệu tốt hoặc ca từ đẹp. Tôi thường đều không từ chối."
Ôn Lương bĩu môi. Dựa lưng lại vào ghế. Tào Ngải Thanh cuối cùng cũng chọn xong bài hát. Từ trong loa bắt đầu phát ra một giai điệu dịu dàng và mờ ảo.
"Lonely God. Của ban nhạc Võng Văn a. Có gu đấy."
Ôn Lương một tay chống cằm. Một tay gõ nhịp nhè nhẹ trên mặt bàn theo điệu nhạc.
Tào Ngải Thanh không tiếp tục đi sâu vào chủ đề âm nhạc này nữa. Cô chuyển hướng câu chuyện. Vẻ mặt trở nên nghiêm túc:
"Ôn Lương. Cô là nữ chính của bộ phim sắp tới. Lúc tôi đọc kịch bản có một vấn đề. Đứng ở góc độ người đọc mà nói. Mặc dù điều này không tạo thành rào cản gì trong việc đọc hiểu. Nhưng nếu hôm nay người trong phim đã ngồi ngay trước mặt tôi rồi. Tôi muốn nghe một chút kiến giải của cô."
"Cô hỏi đi."
Tào Ngải Thanh tựa lưng vào chiếc bàn gắn tường. Chăm chú nhìn biểu cảm của Ôn Lương lúc này. Từng chữ từng chữ một nói:
"Cái người mà tất cả mọi người đều đã lãng quên, cái vị 'Người hát chính' bỗng dưng bốc hơi khỏi thế gian đó. Cô nhất định phải tìm anh ta bằng được sao? Theo tôi thấy... Cô không đi tìm anh ta. Vẫn có thể sống rất tốt. Hoặc cũng có thể. Ở một góc khuất nào đó mà các người không nhìn thấy. Anh ta cũng đang sống không tồi. Lại hoặc là. Cuộc sống vốn có kia vốn dĩ là do chính anh ta từ bỏ. Cho nên việc tìm anh ta trở về. Thực sự sẽ tốt hơn sao? Tôi có thể... Cũng không diễn đạt rõ ràng được rốt cuộc là muốn hỏi điều gì trong này... Nhưng tôi nghĩ. Chắc là cô hiểu."
Nói đến nửa sau câu nói. Biểu cảm của Tào Ngải Thanh cũng trở nên có chút hoang mang.
Tiếng nhạc du dương dần dần dâng cao. Bao trùm lấy toàn bộ căn phòng.
Ôn Lương im lặng một lát. Có lẽ đối với loại chuyện này. Cô không giống như Tào Ngải Thanh vẫn còn giữ được sự nhã nhặn và thiện ý vừa đủ. Nữ minh tinh đương nhiên biết đối phương muốn diễn đạt điều gì. Trong khoảnh khắc này thậm chí còn có thể bật cười sảng khoái. Dùng cái giọng tự giễu. Vạch trần sự thật đằng sau những lời lẽ đã được trau chuốt và che đậy cẩn thận kia của đối phương:
"Hơ. 'Nhất định phải tìm anh ta bằng được'. Thực ra cô đang muốn hỏi. Tại sao 'Tôi lại không thể không có Hạ Thiên Nhiên'. Còn về câu 'Việc tìm anh ta trở về, thực sự sẽ tốt hơn sao'. Cô là muốn nói. Thực ra tôi rất ích kỷ. Đúng không?"
Không có sự căng thẳng như cung giương kiếm bạt. Cũng không có những lời mỉa mai châm biếm cố ý. Giữa hai người phụ nữ này thiếu đi lớp cay đắng mang tên Hạ Thiên Nhiên xen vào giữa. Ngược lại lại càng có thể bình tâm tĩnh khí thảo luận một số vấn đề hơn.
"Nghệ thuật vốn dĩ là sự phản chiếu của hiện thực. Nếu cô muốn giải thích từ góc độ này. Vậy thì tôi cũng rất sẵn lòng lắng nghe cô nói một chút."
Tào Ngải Thanh ngồi lại vào vị trí đối diện Ôn Lương. Lặng lẽ chờ đợi câu trả lời.
"Trước tiên. Tào Ngải Thanh tôi biết cô muốn hỏi điều gì. Nhưng nếu cô đã dùng câu chuyện trong kịch bản để làm ví dụ trước. Vậy thì tôi sẽ dùng thân phận người trong kịch trước. Để giúp cô giải đáp một sự 'Hạn chế' khi đứng ở góc nhìn 'Khán giả' của cô."
"Hạn chế?"
Tào Ngải Thanh nhướng mày. Ôn Lương rướn người về phía trước. Đôi mắt từng thu hút vạn ánh nhìn trên vô số những chiếc điện thoại hay màn hình lớn. Giờ phút này chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của Tào Ngải Thanh:
"Đúng. Chính là hạn chế. Là cô đang dùng góc nhìn của một 'Khán giả'. Để phán xét cuộc đời của 'Nhân vật chính'."
Nhắc đến chuyên môn của mình. Lời nói của Ôn Lương vô cùng đanh thép mạnh mẽ:
"Trong mắt khán giả. Hoặc có thể nói là đứng ở góc nhìn của Thượng đế. Cái người hâm mộ mà tôi đóng đó quả thực rất ngốc nghếch. Suy cho cùng vị người hát chính kia nếu đã lựa chọn biến mất. Lựa chọn từ bỏ. Thì đó đều là cuộc đời của anh ta. Vốn dĩ chẳng liên quan gì đến tôi.
Vì một con người thậm chí có thể đã mục rữa trong đống bùn lầy như vậy. Mà đi phá vỡ cuộc sống yên bình vốn có của mình. Đi lãng phí thời gian của bản thân. Điều này về mặt logic đương nhiên là lỗ vốn. Là thiếu lý trí. Thậm chí là... Chuốc lấy cực khổ. Hờ~"
Nói đến đây. Ôn Lương tự giễu cười một tiếng. Cô đang nói về nhân vật. Và cũng là đang nói về chính mình:
"Nếu tôi là khán giả. Nhìn thấy tình tiết này. Nếu không có đủ sự đồng cảm và khả năng hóa thân vào nhân vật. Tôi cũng sẽ chửi thôi. Tôi sẽ nói. 'Con nhỏ này bị điên à? Tự mình sống tốt đẹp một mình không được sao?'
Nhưng mà...
Nhưng mà Tào Ngải Thanh a. Khi cô ở trong vở kịch. Khi cô chính là nhân vật đó. Trong mắt cô không hề tồn tại sự cân nhắc lợi hại. Thậm chí là không hề nhìn thấy cái 'Thế giới' này.
Trong mắt cô. Chỉ có duy nhất một cái bóng lưng biến mất đó.
Đối với khán giả mà nói. Vị người hát chính đó chỉ là một biểu tượng trong phim. Một cỗ máy thúc đẩy tình tiết. Nhưng đối với nhân vật này của tôi mà nói. Vị người hát chính mất tích đó là 'Nguồn cội' của cô ấy. Nếu không đi tìm anh ta. Nếu không tìm anh ta trở về. Vậy thì cái thân phận 'Tôi' này. Thậm chí là ý nghĩa tồn tại của 'Tôi'. Sẽ hoàn toàn sụp đổ."
Nói đến đây. Trong mắt Ôn Lương lộ ra một sự tàn nhẫn. Thứ cảm xúc này gọi là "Cố chấp" cũng được. Gọi là "Điên dại" cũng xong. Tất cả những thứ này đều là màu nền khắc sâu trong linh hồn của nhân vật mà cô đảm nhận. Thậm chí là của chính bản thân Ôn Lương cô.
"Cho nên. Không phải là tôi có muốn tìm hay không. Mà là tôi bắt! Buộc! Phải! Tìm!
Cho dù tìm thấy chỉ là một cái xác. Tôi cũng phải tận mắt xác nhận cái chết của anh ta. Thì mới có thể hoàn thành việc hạ màn cho chính bản thân mình."
Tào Ngải Thanh hơi khựng lại. Cô không ngờ Ôn Lương lại chọn góc độ này để giải quyết vấn đề...
Không phải là giải thích "Tình yêu". Mà là giải thích "Sự tồn tại".
Tào Ngải Thanh đứng dậy. Ánh mắt Ôn Lương dõi theo bóng dáng vô cùng tĩnh lặng và tốt đẹp của cô dưới màn mưa lất phất ngoài cửa sổ sát đất. Cho đến khi đối phương bưng đến một cốc trà ấm. Đặt xuống trước mặt mình.
"Đó là phim ảnh." Tào Ngải Thanh đặt cốc trà xuống. Giọng nói trầm xuống một chút: "Vậy chúng ta hãy nói về hiện thực đi."
Ôn Lương nhìn Tào Ngải Thanh. Trong giọng điệu đã bớt đi vài phần công kích. Thêm một phần tiếng thở dài đồng bệnh tương lân:
"Vừa nãy cô hỏi. Nếu không có anh ấy. Chúng ta có sống tốt hơn không?"
Nữ minh tinh trầm ngâm hai giây. Sau đó chém đinh chặt sắt đáp:
"Câu trả lời là khẳng định. Đương nhiên sẽ tốt hơn. Cô nhìn hai chúng ta đi. Cô là tài nữ của Đại học Cảng Thành. Ngôi sao mới của giới kiến trúc; Tôi là tiểu hoa đán đang nổi. Danh lợi đều có. Nếu không có Hạ Thiên Nhiên. Cuộc sống của chúng ta có lẽ sẽ giống như những bản vẽ mà cô vẽ vậy. Thẳng tắp, chính xác, hoàn mỹ không tì vết.
Chúng ta sẽ có những người bạn đời tử tế hơn. Những cuộc sống suôn sẻ hơn. Không cần phải giống như bây giờ. Vì một gã đàn ông thần kinh không bình thường. Ngồi ở đây ăn bát lòng bò mấy chục tệ. Còn phải thăm dò thử thách lẫn nhau. Xì~"
Nói một hồi. Ôn Lương dường như tự chọc tức chính mình. Thở dài một tiếng. Đính chính lại:
"Tôi... Cũng chưa chắc đâu nhỉ. Từ lúc ra mắt cho đến năm kia. Tiếng tăm của tôi trong ngành cũng chẳng được coi là tốt đẹp gì. Sự nghiệp... Chắc cũng chẳng thể so sánh với bây giờ. Nhưng cuộc sống thì chắc chắn là suôn sẻ. Chắc chắn là có thể sống tốt thôi."
Tào Ngải Thanh lần này ngồi xuống bên cạnh cô. Bưng chén trà của mình lên nhấp một ngụm. Thản nhiên nói:
"Không cần phải bận tâm đến những chuyện này. Giống như lúc nãy cô vừa bước vào đã trêu chọc tôi. Nói tôi sao lại giống hệt Hạ Thiên Nhiên lúc ở trường quay ra lệnh cho người khác vậy. Thực ra tôi cũng hiểu. Nếu không có mối quan hệ này giữa tôi và Thiên Nhiên. Không có sự ưu ái bồi dưỡng của dì Bạch trong dự án đảo Nam Chi này. Ngày hôm nay tôi căn bản không thể ngồi trong một văn phòng như thế này để nói chuyện với cô. Khả năng rất lớn là tôi cũng đang bù đầu bù cổ vẽ vời sửa bản thảo trong một văn phòng thiết kế nào đó thôi. Tôi và cô không có sự khác biệt quá lớn... Nhưng. Ân huệ là ân huệ. Năng lực là năng lực. Cái trước nâng cao giới hạn thấp nhất của cô. Cái sau quyết định vị trí mà cô có thể vươn tới. Không cần phải tự ti."
"Nhìn ra rồi. Cô là một người không bao giờ tự chuốc lấy muộn phiền."
"Cô chẳng phải cũng vậy sao?"
Hai người phụ nữ nhìn nhau. Ôn Lương tiếp tục nói:
"Cho nên. Hai chúng ta ngồi ở đây. Trở thành Ôn Lương và Tào Ngải Thanh của hiện tại. Không phải vì chúng ta không đủ thông minh. Chọn sai người. Mà là bởi vì... Tại một thời điểm nào đó trong quá khứ. Vào lúc chúng ta vốn dĩ có thể tự mình kiểm soát cuộc đời mình. Lại cố tình đúng vào cái giây phút đó. Dù chỉ là một giây... Quen biết một tên khốn nạn mang tên Hạ Thiên Nhiên."
Ánh mắt Ôn Lương trở nên có chút mơ màng. Dường như đã xuyên thấu không gian và thời gian. Nhìn thấy rất nhiều những khoảnh khắc lúc thì mờ ảo lúc thì rõ nét. Nhưng lúc này. Đối với Tào Ngải Thanh. Cô chỉ bày tỏ một sự kiện rõ ràng nhất:
"Một giây này đối với tôi mà nói. Có lẽ chính là ngày mà tôi biết được công ty quản lý lợi dụng tôi để câu kéo lượng truy cập tiêu cực. Còn tôi lại phải đối mặt với khoản tiền bồi thường vi phạm hợp đồng cao ngất ngưởng. Ngày hôm đó anh ấy đã xuất hiện một cách thần kỳ ở công ty tôi.
Nếu nhìn theo góc độ 'Khán giả' mà tôi vừa nhắc đến lúc nãy. Cảnh tượng này giống hệt như một vở phim thần tượng ngôn tình rẻ tiền. Trong mắt người ngoài. Đủ loại tự do và kiêu ngạo mà Ôn Lương tôi vẫn luôn tự xưng. Dường như chẳng còn đáng để nhắc tới nữa. Bởi vì bất kỳ hành động nào có thể đường hoàng thực hiện dưới danh nghĩa 'Vật chất'. Đều đã có một lý do hợp lý.
Nhưng 'Nhân vật chính' không quan tâm. Bất luận là 'Nhân vật chính' trong cuộc sống hay là 'Nhân vật chính' trong phim. Tôi có những cảm nhận riêng của mình. Chính là trong khoảnh khắc đó. Tôi thực sự cảm nhận được một sự tán thưởng và thấu hiểu mà cho dù không đề cập đến 'Tình yêu'. Cũng có thể nhận ra được. Cho dù lần đó anh ấy đi mua lại công ty quản lý. Không đơn thuần chỉ là vì tôi. Anh ấy có kế hoạch kinh doanh của riêng mình. Nhưng như thế thì đã sao chứ?
Trong cái quỹ đạo cuộc đời thẳng tắp đến mức bắt đầu khiến người ta cảm thấy nghẹt thở này của tôi. Đột nhiên xuất hiện một vết nứt. Và trong vết nứt đó. Thấm ra hình bóng của Hạ Thiên Nhiên. Anh ấy rất nguy hiểm. Tôi biết. Nhưng tôi cũng tỉnh táo nhìn bản thân mình không thể kiểm soát được mà nhảy xuống cái hố này. Hơn nữa còn từ chối việc leo lên..."
Nói đến đây. Ôn Lương quay đầu lại. Nhìn Tào Ngải Thanh. Ánh mắt rực lửa:
"Còn cô thì sao? Tào đại thiết kế sư. Cô lý trí như vậy. Tỉnh táo như vậy. Tại sao vẫn còn ngồi ở đây?"
"Tôi... Không muốn chia sẻ đáp án của câu hỏi này với cô."
Bài hát Lonely God trong loa vừa hay kết thúc bằng một tiếng gầm rú cuối cùng. Để lại một âm thanh kéo dài mang theo tiếng rè rè của dòng điện.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng mưa phùn rả rích ngoài cửa sổ.
Tại sao hai người phụ nữ như vậy. Lại yêu cùng một người đàn ông.
Ôn Lương không giữ thể diện cho Tào Ngải Thanh. Tương tự. Người phụ nữ này cũng chẳng chừa lại cho mình một con đường lui nào.
Cô ấy vung tay xé toạc lớp màng che đậy còn được coi là giữ thể diện giữa hai người. Không hề kiêng dè nói ra một sự thật ——
Chúng ta không phải là bị giam cầm bên cạnh một ai đó. Chúng ta là tự nguyện ở lại.
Ôn Lương nhìn khuôn mặt tuy không trả lời nhưng cảm xúc đã liên tục biến hóa của Tào Ngải Thanh. Cô không hề tức giận vì bị từ chối chia sẻ. Ngược lại. Thậm chí còn nở một nụ cười như đã đoán trước được điều đó.
"Không muốn chia sẻ là đúng."
Ôn Lương ngửa người ra sau. Cả người lún sâu vào lưng ghế êm ái. Giọng nói trở nên lười biếng và thấu triệt:
"Bởi vì những khoảnh khắc đó. Vốn dĩ nên là những điều thầm kín. Lonely God. Vị thần cô đơn...
Trong những khoảnh khắc đó. Hạ Thiên Nhiên chính là vị 'Thần' đã xông vào thế giới của chúng ta. Cho dù anh ấy là một kẻ tâm thần phân liệt. Là một tên khốn nạn không hoàn hảo. Nhưng trong một giây đó. Anh ấy quả thực đã đỡ lấy một 'Tôi' đang lảo đảo chực ngã.
Cho nên. Tào Ngải Thanh..."
Ôn Lương nhìn lên trần nhà. Miệng lẩm bẩm. Tào Ngải Thanh nghiêng đầu sang. Nhìn người phụ nữ mang trên mình một sức sống mãnh liệt. Toàn thân rực cháy ngọn lửa tình cảm và tỏa sáng rực rỡ này.
"Đừng hỏi tôi tại sao lại cứ phải là anh ấy. Cũng đừng hỏi có đáng hay không.
Bởi vì từ cái khoảnh khắc ý chí tự do cam tâm tình nguyện đầu hàng đó. Vấn đề này. Đã không còn do lý trí quyết định nữa rồi...
Tôi...
Chính là một người vô cùng ích kỷ.
Còn chúng ta a...
Đều là những kẻ đồng lõa... Tham lam thèm khát cùng một thứ tình yêu và đều không muốn dễ dàng buông tay."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
