Chương 685: Lonely God (Năm)
Thời gian trôi đến tháng Ba. Sau hai tháng lắng đọng. Đã không còn ai nhận ra Hạ Thiên Nhiên nữa.
Trong khoảng thời gian đó. Bạch Văn Ngọc có đến thăm con trai một lần. Vốn định bàn bạc chuyện công ty và chuyện mua nhà. Nhưng hôm đó sau khi nhìn thấy trạng thái của anh. Bà chỉ lặng lẽ nhìn con trai chơi đàn trong phòng khách. Thật lâu thật lâu...
Sau đó. Bà chẳng nói gì cả.
Ngày hôm đó. Mẹ đích thân vào bếp nấu cho con trai một bữa cơm. Mùi vị đương nhiên chẳng tính là ngon nghẻ gì cho cam. Nhưng đối phương vẫn ăn ngon lành. Còn Bạch Văn Ngọc xưa nay vốn quen sống trong nhung lụa trước khi rời đi hôm đó. Cũng đích thân dọn dẹp sạch sẽ nơi ở này từ trên xuống dưới một lượt. Ở giữa hai mẹ con chỉ nói đúng hai câu.
Câu thứ nhất. Là trong bữa ăn. Người mẹ lẳng lặng nhìn đứa con trai đang ăn ngấu nghiến. Nói:
"Trông con... Già đi nhiều đấy."
Lúc đó. Người đàn ông với hai má đang phồng lên nhai thức ăn khựng lại. Ngẩng đầu lên. Bàn tay cầm đũa men theo đường cằm đã bị đám râu lún phún xanh đen chiếm cứ khoa chân múa tay một cái. Nở một nụ cười. Lộ ra một hàm răng vẫn trắng bóc đều tăm tắp.
Câu thứ hai là lúc sắp chia tay. Bạch Văn Ngọc vốn đã mở cửa chuẩn bị rời đi. Nhưng trước khi ra khỏi cửa. Bà vẫn quay người lại dặn dò đứa con trai đang ngồi cô độc trong phòng khách một câu:
"Sau này cứ ba ngày mẹ sẽ qua đây một lần. Con phải nhớ ăn cơm đấy."
Tầm mắt người đàn ông chuyển từ hình ảnh phản chiếu trên cửa sổ sang người mẹ trong hiện thực. Anh khẽ gật đầu.
Những tháng gần đây. Anh rất ít khi nói chuyện. Cứ như thể việc này đã trở thành một việc cực kỳ tiêu hao tinh lực vậy. Còn việc không nói chuyện. Chính là cách để anh tích lũy một loại năng lượng nào đó.
Mỗi buổi sáng. Anh sẽ dành ra ba tiếng đồng hồ để xử lý từ xa các loại công việc trong công ty. Họp hành và ban phát chỉ thị đều dưới hình thức văn bản. Như vậy ngược lại lại trở nên rõ ràng rành mạch hơn rất nhiều. Mặc dù thời gian đầu vẫn có những bất tiện và hỗn loạn này nọ. Nhưng sau khi dần quen. Mọi thứ đều bắt đầu trở nên quy củ trật tự.
Đồng nghiệp trong công ty đã quen với vị sếp suốt mấy tháng nay chẳng thấy tăm hơi này. Bạn bè sau vài lần rủ rê đi ăn uống đều bị từ chối. Bây giờ cũng rất ít ai đến làm phiền nữa.
Tào Ngải Thanh mỗi ngày sẽ gửi đến vài tin nhắn. Nội dung phần lớn là những chuyện vụn vặt trong cuộc sống hàng ngày. Cô biết rõ tình hình. Cho nên cũng không kỳ vọng sẽ nhận được hồi âm. Ôn Lương cũng vậy. Bởi vì Lê Vọng đã nói không hy vọng hai người liên lạc trước khi bấm máy. Cho nên những tin nhắn cô gửi đến. Đa phần là dưới thân phận của nhân vật. Ví dụ như ——
"Anh biến mất bao nhiêu năm nay rồi. Bây giờ còn sống không?"
"Anh còn định quay lại không? Tôi đã tìm anh gần năm năm rồi."
"Quán bar mà anh từng hát trước đây. Nơi đó bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh anh quay lại. Cũng luôn có người đang đợi anh."
...
Mỗi lần nhìn thấy những tin nhắn như vậy. Người đàn ông đều có cảm giác hoảng hốt như đã cách mấy đời.
Nhưng thế giới này dù có thiếu đi ai. Trái đất vẫn sẽ quay. Và cuộc sống của con người. Vẫn sẽ cuồn cuộn tiến về phía trước giống như thủy triều. Cho đến khi nuốt chửng một bóng hình đang đình trệ nào đó.
Đoàn phim dự kiến khai máy vào đầu tháng Ba. Nhưng dù sao cũng đã đình trệ mấy năm nay rồi. Cảnh quay của người đàn ông được sắp xếp vào khoảng giữa và cuối tháng. Vài ngày đầu tháng Lê Vọng thông báo cho anh tham gia buổi đọc kịch bản.
Tác dụng chính của việc này là để mọi người cùng nhau rà soát lại kịch bản. Đạo diễn và bạn diễn giúp đỡ nhau cùng tìm kiếm nhân vật. Tìm kiếm trạng thái. Nhưng Lê Vọng bất luận là gọi điện thoại hay nhắn tin đều không nhận được hồi âm. Chỉ đành phải đích thân đến thăm.
Buổi sáng hôm đó. Khi người đàn ông mở cửa cho vị đạo diễn này. Đối phương đã đứng sững ở cửa mất nửa ngày.
Bất phong ma bất thành hoạt (Không điên dại thì không thể thành công). Câu nói quen thuộc trong ngành này. Hiện nay đã được truyền tai nhau đến mức ai ai cũng biết. Nhưng những người thực sự chìm đắm trong chuyên môn diễn xuất đều hiểu rõ một đạo lý. Trọng điểm của cái gọi là "Điên dại" không nằm ở chữ "Điên". Cũng giống như một người chưa từng trải qua đào tạo diễn xuất muốn diễn ra những trạng thái như "Tức giận". "Đau buồn". Chỉ cần người đó ép bản thân khơi dậy được những cảm xúc tương ứng. Thì hiệu quả diễn xuất trong mắt người ngoài nghề. Sẽ không quá tệ.
Bởi vì đặc trưng của những loại trạng thái này. Đều đủ để phóng thích ra ngoài và bộc lộ rõ rệt.
Cho nên. Trọng điểm của "Điên dại" không nằm ở chữ "Điên". Mà là ở chữ "Dại (Si)". Nằm ở chỗ "Thu mình".
"Kẻ ngốc (Bạch si)" và "Kẻ si tình (Tình si)" đều là "Si". Thậm chí một số đặc điểm biểu hiện ra bên ngoài cũng giống nhau. Nhưng cảm giác mang lại cho người khác lại khác nhau một trời một vực.
Người đàn ông mang vẻ suy sụp nhưng lại mang theo vài phần tươi sống trước mắt Lê Vọng này. Đã đạt đến mức độ "Điên dại" hay chưa. Cậu ta không dám đưa ra bình luận. Cậu ta chỉ bước vào phòng. Giống như một người ngoài cuộc. Nhìn người đàn ông xử lý xong công việc của một ngày trong buổi sáng. Sau đó luyện đàn. Chợp mắt. Đọc sách. Sáng tác. Ngẩn người.
Hai người không hề giao tiếp. Chỉ là một người đang quan sát. Một người đang sống.
Lê Vọng ở chỗ người đàn ông trọn vẹn một ngày. Mãi cho đến lúc đối phương chuẩn bị lên giường đi ngủ. Cậu ta mới lén lút để lại một dòng thông tin trên trang bìa lót cuốn kịch bản đã bị lật đến mức nhăn nhúm. Dày đặc những dòng chú thích của đối phương. Sau đó rời đi...
Đó là địa chỉ khách sạn mà đoàn phim Vũ Trụ Nhai đang ở.
...
...
Khách sạn mà đoàn phim nghỉ chân nằm ở ngã tư giao giữa khu Bạch Mã Phụ và đường Thái Tử. Là một tòa nhà khách sạn bốn sao kiểu cũ đã có từ nhiều năm trước.
Lớp gạch ốp tường bên ngoài đã bị nước mưa nhiều năm gột rửa đến mức hơi ngả vàng. Bảng hiệu đèn neon trông có vẻ ủ rũ trong màn sương mù xám xịt. Nơi này rất gần với mấy con phố cổ dùng làm bối cảnh quay phim. Giá thuê cũng coi như hợp lý. Được Lê Vọng bao trọn ba tầng. Làm đại bản doanh của đoàn phim.
Ba giờ chiều. Một chiếc xe gọi qua mạng màu đen không mấy bắt mắt dừng lại trước cửa khách sạn.
Không có trợ lý. Không có vệ sĩ. Không có xe bảo mẫu. Thậm chí không có lấy một chiếc vali hành lý tử tế nào.
Cửa xe mở ra. Một bàn chân đi đôi giày vải cũ kỹ đạp xuống vũng nước đọng. Sau đó một người đàn ông dáng người cao gầy chui ra. Anh mặc một chiếc áo hoodie màu xám đã giặt đến phai màu. Bên ngoài khoác một chiếc áo khoác bảo hộ lao động màu tối cũ kỹ. Trên lưng đeo một chiếc bao đàn guitar. Trong tay xách một chiếc túi du lịch đơn giản.
Đại sảnh khách sạn người qua kẻ lại tấp nập. Đa phần là nhân viên đoàn phim đeo thẻ công tác bước đi vội vã. Vài nhân viên trường vụ đang đẩy chiếc xe đẩy chất đầy thiết bị đèn đóm chen chúc về phía cửa thang máy. Miệng lớn tiếng la hét về những thay đổi trên tờ thông báo lịch trình.
Người đàn ông đứng bên cạnh cửa xoay. Rũ rũ những giọt nước mưa trên người.
Không ai để ý đến anh.
Hoặc có thể nói là. Ánh mắt của mọi người chỉ dừng lại trên cái khí chất phong trần lạc lõng của anh nửa giây. Sau đó liền trượt đi giống như chạm phải không khí.
Trong cái đoàn phim rồng rắn lẫn lộn này. Những người ăn mặc kiểu này có quá nhiều rồi. Có thể là nhân viên trường vụ mới được tổ nào đó gọi đến. Hoặc là một diễn viên đặc biệt không đắc chí. Có thể là một chuyên viên thu âm làm mảng âm nhạc nào đó. Hay thậm chí chỉ là một du khách của khách sạn.
Dù sao thì. Cũng chẳng quan trọng.
Người đàn ông đi đến quầy lễ tân. Đưa ra một tấm thẻ căn cước.
Cô lễ tân trang điểm tinh xảo. Đang cúi đầu trả lời tin nhắn điện thoại. Cô ta lơ đãng nhận lấy giấy tờ. Quẹt một cái lên máy đọc thẻ. Ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính một lúc. Đôi lông mày khẽ nhíu lại.
Cô ta ngẩng đầu lên. Tầm mắt đảo qua đảo lại đánh giá ba lần trên khuôn mặt người đàn ông.
Cô lễ tân có vẻ hơi bối rối. Dường như đang xác nhận xem có phải là cùng một người hay không: "Cái đó... Quý khách là... Hạ tiên sinh?"
Người đàn ông không nói gì. Chỉ mỉm cười gật đầu.
"Vâng ạ. Lê đạo diễn đã dặn dò rồi. Phòng của ngài ở số 1209..."
Lễ tân đưa thẻ phòng qua. Trong ánh mắt vẫn còn sót lại một tia nghi ngờ.
Người đàn ông nhận lấy. Xách túi lên. Quay người đi về phía thang máy.
Cửa thang máy mở ra. Bên trong chật ních những người anh em tổ ánh sáng vừa mới dọn máy về. Mùi mồ hôi. Mùi thuốc lá và mùi cơm hộp trộn lẫn vào nhau. Người đàn ông nghiêng người chen vào. Lặng lẽ thu mình trong góc.
"Ế nghe nói chưa? Nam chính hình như bây giờ vẫn chưa vào đoàn đâu."
"Phim này của chúng ta làm gì có nam chính nào. Tôi đọc kịch bản rồi. Cái người hát chính đó chỉ làm khách mời vài cảnh thôi. Cuối cùng cảnh quay có được giữ lại hay không còn chưa biết được..."
"Tôi nghe nói rồi. Cái vai diễn đó hình như là một đại gia đầu tư nào đó đến diễn khách mời. Chỉ vì muốn làm quen với Ôn Lương. Muốn diễn chung với cô ấy một cảnh thôi. Chậc chậc chậc..."
"Xì. Cũng không biết có biết diễn không. Đừng đến lúc đó lại là một cái thùng rỗng kêu to mang tiền vào đoàn. Liên lụy mọi người phải thức trắng đêm cùng."
"Ai mà biết được. Hy vọng là có chút tự mình hiểu mình đi."
Mấy gã đàn ông nói chuyện rôm rả chẳng coi ai ra gì. Người đàn ông cúi đầu. Nhìn chằm chằm vào một vết bẩn trên sàn thang máy. Trên mặt không hề có bất kỳ biểu cảm gì. Cứ như thể bọn họ đang nói về một người xa lạ chẳng liên quan gì đến anh.
"Ting ——"
Tầng mười hai rất nhanh đã đến. Người đàn ông đeo đàn guitar. Giống như một cái bóng mờ nhạt. Lặng lẽ vô thanh vô tức bước ra khỏi thang máy.
...
Trời chập tối. Mưa bắt đầu nặng hạt.
Nhà hàng buffet trên tầng ba của khách sạn bị đoàn phim trưng dụng tạm thời làm nhà ăn.
Giám đốc âm nhạc Ngụy Tỉnh bưng khay thức ăn. Cau mày tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.
Dạo này áp lực của cậu ta rất lớn. Những yêu cầu về âm nhạc của Lê Vọng liên tục thay đổi. Mấy bản nhạc nền đã bị trả lại. Khiến cậu ta không thể không điều chỉnh lại cách phối khí hòa âm. Cố gắng để bắt kịp cái ý tưởng hay thay đổi đó của đạo diễn.
"Chỗ này có người không?" Một giọng nói khàn khàn vang lên trên đỉnh đầu.
Ngụy Tỉnh không thèm ngẩng đầu lên. Miệng đang cắn dở nửa cái bánh bao. Lúng búng đáp lại một câu: "Không có người. Ngồi đi."
Người đối diện ngồi xuống. Ngụy Tỉnh vừa lướt xem các dải âm thanh trong điện thoại. Vừa vô thức liếc nhìn người đối diện một cái.
Trong khay thức ăn của người đó chỉ có vài cọng rau xanh. Vài miếng thịt kho tàu và một ít cơm trắng. Anh ăn rất chậm. Âm thanh nhai nuốt truyền đến vô cùng trầm ổn và có trật tự. Mang theo một nhịp điệu đơn giản.
Ánh mắt Ngụy Tỉnh rơi xuống bàn tay trái đang đặt trên bàn của người đó.
Đó là một đôi bàn tay rất đẹp. Ngón tay thon dài. Khớp xương rõ ràng. Chỉ là trên đầu ngón tay có những vết chai rất dày. Với tư cách là một người làm âm nhạc. Ngụy Tỉnh tự nhiên biết đó là dấu vết để lại do thời gian dài ấn dây đàn.
Xuất phát từ thói quen nghề nghiệp. Cậu ta tiện miệng bắt chuyện: "Người anh em làm trong ban nhạc à?"
"Trước đây cũng hay chơi cùng bạn bè. Bây giờ thì... Chủ yếu là kiếm sống qua ngày thôi."
"Ừm... Haizz~ Mọi người đều giống nhau cả thôi. Bây giờ tôi vẫn còn đang phải làm thân trâu ngựa cho đạo diễn đây này."
Ngụy Tỉnh tự giễu một câu. Sau đó tiếp tục chìm đắm vào những góp ý sửa đổi và phương án phối khí hòa âm trong điện thoại. Từ đầu đến cuối đều không kịp nhìn lấy diện mạo của người đối diện một cái.
Mãi cho đến khi đối phương dường như đã ăn xong. Phát ra chút tiếng động. Cậu ta mới ngẩng đầu lên nhìn bóng lưng của người đó một cái...
Và chỉ một cái nhìn này. Đã khiến cậu ta nửa ngày trời không thể hoàn hồn.
...
Cùng lúc đó. Ngoài ban công khách sạn.
Chỉ đạo hình ảnh Thái Quyết Minh đang giơ viewfinder lên. Thử ánh sáng hướng về phía con phố đang chìm trong màn sương mưa mờ ảo phía xa.
"Ánh sáng phẳng quá. Không có chiều sâu a~"
Thái Quyết Minh bực bội đặt viewfinder xuống. Rút một điếu thuốc từ trong bao ra. Vừa định châm lửa. Lại phát hiện bật lửa hết gas rồi.
"Cần lửa không?"
Bên cạnh chìa ra một bàn tay. Trong tay đang cầm một chiếc bật lửa rẻ tiền giá một tệ.
"Cảm ơn."
Thái Quyết Minh ghé sát lại châm điếu thuốc. Rít một hơi thật sâu.
Người cho mượn lửa cũng đang tựa lưng vào lan can ban công. Trong tay kẹp một điếu thuốc. Không hút. Mặc cho khói thuốc lượn lờ bay quanh những ngón tay.
Thái Quyết Minh quay đầu sang. Tùy ý liếc nhìn một cái. Tiếp đó. Ánh mắt anh ta liền đông cứng lại.
Đêm mưa. Ánh đèn neon le lói. Khói thuốc lượn lờ. Sườn mặt của người đàn ông lúc ẩn lúc hiện trong bóng tối. Đặc biệt là đôi mắt đang nhìn về phía thành phố đó. Trong đó giống như đang chứa đựng một sự ướt át sau khi sự phồn hoa đã hạ màn.
Thái Quyết Minh lập tức ngậm điếu thuốc trên miệng. Cúi đầu xuống. Xuất phát từ bản năng của một nhiếp ảnh gia. Cậu ta lại một lần nữa mở viewfinder lên. Miệng lúng búng nói:
"Người anh em. Cậu cứ đứng đó đừng động đậy nhé. Để tôi xem lại ánh sáng một chút..."
Người đàn ông quay đầu lại. Trong ống kính. Khuôn mặt đó từ chỗ không nói lời nào không có biểu cảm gì. Đến khi nhìn thấy biểu hiện sốt sắng của Thái Quyết Minh. Khóe miệng liền lộ ra một nụ cười.
"Thầy Thái..."
Người đàn ông lên tiếng. Giọng điệu có chút xa lạ. Lại có chút quen thuộc:
"Ánh sáng này quả thực không ổn lắm. Đợi lúc chính thức bấm máy. Thầy có thể thử ánh sáng ngược bên (side-backlight). Như vậy đường nét trên mặt tôi sẽ sâu hơn một chút."
Bàn tay đang giơ viewfinder của Thái Quyết Minh cứng đờ giữa không trung. Miệng hơi há ra. Điếu thuốc trên miệng rơi xuống. Rớt lên áo cậu ta. Bắn ra một chuỗi tàn lửa. Cậu ta mới chợt giật mình bừng tỉnh. Trừng lớn hai mắt. Cứ thế nhìn người đàn ông dập tắt điếu thuốc. Quay người bước vào trong hành lang tối tăm.
"Không phải... Anh sao lại... Tôi... Đệt mợ..."
Thái Quyết Minh chửi thề một câu. Nhưng lại mang theo giọng điệu run rẩy.
...
Đêm đã khuya. Ánh đèn ngoài hành lang vẫn sáng choang.
Nhưng trong phòng 1209. Người đàn ông không hề bật đèn. Anh ngồi trên tấm thảm trước cửa sổ sát đất. Lưng tựa vào bức tường lạnh lẽo.
Anh ôm cây đàn guitar cũ kỹ mang tên "Melody" đó vào lòng. Ánh mắt thất thần. Trong sự tĩnh lặng của đêm mưa. Anh nhẹ nhàng gảy vài đường cơ bản. Đó là một bản fingerstyle không mấy khó khăn đối với anh. Có tên là ——
Sunflower.
Giai điệu của bản nhạc mang theo một cảm giác bi thương nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng. Giống như một người đang mỉm cười thở dài. Chỉ cần tiếng mưa hơi lớn một chút là có thể át đi.
Còn ở phòng 1208 ngay sát vách. Ôn Lương vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm. Mái tóc ướt sũng xõa trên vai. Đang chuẩn bị sấy tóc. Động tác lại đột ngột dừng lại.
Cô tắt máy sấy tóc đi. Căn phòng nháy mắt trở nên yên tĩnh.
Trong sự tĩnh lặng như cõi chết ngoại trừ tiếng mưa rơi này. Một tia tiếng đàn yếu ớt. Đứt quãng. Men theo những đường vân trên bức tường. Luồn vào trong tai cô.
Sau đó. Cơ thể Ôn Lương cứng đờ.
Cô quá quen thuộc với giai điệu này rồi. Cho dù cách một bức tường dày cộm. Cho dù cách biệt những năm tháng dài đằng đẵng. Cô cũng có thể ngay lập tức từ trong những ký ức ít ỏi. Nhận ra ngón đàn và nhịp điệu ngập ngừng quen thuộc của người đó...
Đó là ——
"Bóng ma" mà cô đã tìm kiếm gần năm năm trời.
Ôn Lương đi chân trần. Từng bước từng bước một đi đến bên cửa. Bàn tay cô giơ lên. Run rẩy muốn chạm vào cánh cửa đó. Muốn xông ra ngoài. Muốn đi kiểm chứng xem cái âm thanh phát ra ngay sát vách đó có thực sự tồn tại hay không...
Chỉ cần kéo cửa ra...
Chỉ cần đi vài bước...
Cô sẽ có thể nhìn thấy anh.
Nhưng. Khoảnh khắc ngón tay sắp chạm vào tay nắm cửa. Lại rụt lại.
Lời dặn dò của đạo diễn. Trong khoảnh khắc này. Giống như một sợi dây chia rẽ ranh giới sinh tử âm dương. Khi chưa nghe thấy tiếng "Action" đó vang lên. Hai người bọn họ chính là hai linh hồn cô đơn dã quỷ không thể gặp nhau.
Ôn Lương ngửa đầu lên. Kìm nén lại cảm xúc của mình. Thở hắt ra một hơi.
Sau đó từ từ quay người lại. Lưng tựa vào bức tường đó. Chầm chậm trượt xuống. Ngồi bệt xuống tấm thảm.
Bên này bức tường. Là cô.
Bên kia bức tường. Là anh.
Hai người quay lưng vào nhau. Cách nhau một bức tường. Ngồi cùng một vị trí.
Tiếng đàn vẫn tiếp tục vang lên. Nhẹ nhàng mà uyển chuyển. Giống như đang kể lể những nỗi nhớ nhung không thể cất thành lời.
Ôn Lương nhìn ra đêm mưa ngoài cửa sổ. Sụt sịt mũi. Tóc trên trán vẫn chưa khô. Từng giọt nước tí tách lăn xuống theo đường chân mày. Cô giơ tay lên lau đi. Nhưng không hiểu sao càng lau lại càng nhiều.
Cô cầm điện thoại lên. Trong hộp thoại quen thuộc đó. Gõ xuống vài dòng chữ.
Vẫn là khẩu khí của "Nhân vật" đó. Vẫn là sự thâm tình mang theo hơi hướng của kẻ mắc bệnh thần kinh đó:
"Em hình như nghe thấy tiếng anh đánh đàn rồi."
"Ngay trong giấc mơ."
"Đừng dừng lại. Em cầu xin anh."
Tiếng đàn bặt tắt.
Phòng 1209. Màn hình điện thoại phát sáng trong bóng tối. Người đàn ông nhìn mấy dòng chữ đó. Ngón tay lơ lửng trên màn hình rất lâu...
Anh không trả lời. Anh chỉ đặt đàn guitar xuống. Nhẹ nhàng áp nhạc cụ này. Lên bức tường lạnh lẽo đó.
Đêm nay. Trời mưa rất to ở Cảng Thành...
Có người chỉ nghe thấy tiếng. Lại chẳng thấy hình bóng đâu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
