Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2707

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Web Novel - Chương 13: Phu Nhân Thầm Thích Cô Đó 0.0

Chương 13: Phu Nhân Thầm Thích Cô Đó 0.0

Bữa tối, Lương Nặc tự thu mình trong một góc, lặng lẽ ăn cơm.

Làm việc cả ngày, lưng mỏi rã rời… Không biết có phải vì uống thuốc biến đổi giới tính rồi thành con gái hay không, mà cô cảm thấy cơ thể không còn khỏe như trước nữa, yếu đi thấy rõ… Dù sức lực vẫn nhỉnh hơn mấy nữ hầu khác một chút, nhưng cái lực tay và sức bền khi còn là nam nhân thì không còn nữa.

Món tối nay vẫn là món hầm Freya làm từ đồ thừa của mình, thêm một miếng phô mai và nửa cái bánh nguội. Ngon hay không cũng kệ, có cái để ăn đã là tốt lắm rồi, Lương Nặc khá mãn nguyện.

Nếu có thể sống một thời gian như thế này, chỉ cần Freya đừng tới quấy rầy cô là được. Ngoài công việc mỗi ngày, cô vẫn có chút thời gian rảnh để nghĩ xem sau này nên làm gì. Nhưng thực tế là, sớm muộn gì Freya cũng sẽ bày trò. Hiện giờ còn chưa biết cô ta đang âm thầm tính toán điều gì, cô phải đề phòng… dù chưa chắc đề phòng nổi.

Suy cho cùng, cô bây giờ chỉ là một cô hầu gái nhỏ bé đáng thương, không quyền không thế.

Lương Nặc để ý cô hầu nhỏ đã bắt chuyện với mình hồi sáng cứ lén nhìn sang phía cô, dáng vẻ lấm lét, nhiều lần muốn nói rồi lại thôi, nhưng trên mặt lại hiện rõ vẻ tò mò dò xét.

Gì đây? Không lẽ bị sắc đẹp của mình hút hồn rồi? Cũng bình thường thôi mà… Dù là khi còn là nam hay bây giờ là nữ, gương mặt này của cô vẫn hơn người ta mấy bậc.

Tự luyến hằng ngày.jpg.

Nuốt xong miếng phô mai cuối cùng, tâm trạng khá ổn, Lương Nặc đảo mắt nhìn quanh một vòng. Xác nhận Nicole và Mina đều không có ở đây, cô liền vẫy tay với cô hầu nhỏ kia.

“Cô cứ nhìn tôi mãi làm gì? Có chuyện gì muốn hỏi sao?”

Cô chống cằm, nghiêng đầu nhìn người kia.

Bị gọi bất ngờ, cô hầu nhỏ giật bắn người, đứng đơ hai giây như suy nghĩ điều gì đó, rồi cuối cùng hạ quyết tâm, nhích lại gần chỗ Lương Nặc.

“Này~”

Cô ta ghé sát tai Lương Nặc, hạ giọng thì thầm. “Lý do cô nói hồi sáng, không phải là thật chứ?”

Hả?

Lương Nặc nhớ lại một chút, mới sực nhớ trò đùa mình buột miệng nói ban sáng. Nhất thời không biết nên cười hay nên khóc. Freya hận cô đến mức đó, ghét cô đến mức đó, hành hạ cô như vậy, sao có thể còn thích được… Thầm mến trước kia là chuyện trước kia, còn bây giờ… nhìn thế nào cũng chẳng giống đang thích cô.

Nhưng ra ngoài đời, thân phận là do mình tự dựng lên.

Lương Nặc nhún vai, xòe tay.

“Đúng thế mà, tôi nói thật đấy, chỉ là cô không tin thôi~” Cô chớp chớp mắt. “Sao tự nhiên giờ lại tin rồi?”

“Nicole hôm nay có đến, mấy lời cô ta nói với cô tôi nghe rõ mồn một luôn! Cô ta bảo bát hầm đó là phu nhân cho cô, là đồ phu nhân ăn còn lại… Tôi còn nhìn kỹ nữa, thịt trong bát của cô nhiều hơn hẳn trong nồi lớn của tụi tôi. Như vậy còn không rõ sao? Phu nhân quan tâm cô như thế, chắc chắn là có ý với cô rồi~”

Cô hầu nhỏ cười hì hì, vẻ mặt đầy đắc ý như thể mình vừa khám phá ra bí mật lớn.

Nghe xong, Lương Nặc chỉ muốn bật cười.

Freya cho cô ăn đồ thừa là để sỉ nhục cô, vậy mà trong mắt mấy nữ hầu lại thành ân huệ sao? Thảo nào buổi chiều mọi người không còn né tránh hay sợ cô như trước, còn có vài người chủ động nói với cô mấy câu vu vơ.

Cũng tốt. Freya đúng là tự mình hại mình.

Dù Lương Nặc không mặn mà với mấy chuyện giao tiếp vô nghĩa, nhưng giữa đám nữ hầu này mà không có ai nói chuyện cùng, cũng thấy hơi cô đơn. Giờ thì hay rồi, lúc làm việc có thể tán gẫu vài câu, đỡ buồn chán.

“Ồ…” Lương Nặc kéo dài giọng. “Vậy cô thông minh ghê đó, bạn của tôi.”

Miệng cô vốn sắc, nói chuyện luôn pha chút mỉa mai, quen rồi.

Nhưng cô hầu nhỏ nghe xong lại sững lại, đôi mắt to long lanh chớp chớp, gương mặt non nớt đầy kinh ngạc, chỉ vào ngực mình.

“Tôi?”

Lương Nặc nhíu mày. “Ừ, cô.”

Không hiểu đứa nhỏ này đột nhiên bị gì, chỉ thấy cô ta bỗng đỏ mặt, xoay xoay người hai cái, trông ngượng nghịu hẳn lên.

“Cô ngây thơ thật đó~” Cô ta nói.

Lương Nặc: “?”

Ai?

Ai ngây thơ?

Đến lượt Lương Nặc lắp bắp. “C-cô nói tôi đó hả?”

Một câu khen đột ngột, chẳng đầu chẳng đuôi, lại còn khó hiểu đến mức ấy… mà người được khen lại là một kẻ lòng dạ độc ác, mưu sâu kế hiểm như cô. Từ trước đến nay chưa từng có ai dùng kiểu lời lẽ đó để khen cô cả. Thế nên, trong lòng ngược lại còn dấy lên cảm giác như bị sỉ nhục vậy…

“Đúng rồi~”

Ánh mắt cô hầu nhỏ đầy vẻ thương hại. “Mới nói với nhau có mấy câu mà cô đã xem tôi là bạn rồi. Trước đây chắc cô không có bạn đâu nhỉ? Tội nghiệp quá…”

“?”

“Không sao! Từ giờ tôi là bạn cô!” Cô ta siết chặt nắm tay, làm động tác “cổ vũ” đầy khí thế.

“?”

Khoan đã.

Con bé này tự nhiên hăng máu cái gì vậy?!

“Tôi tên là Dorothy, đến đây được nửa năm rồi. Tôi rành chỗ này lắm, sau này sẽ giúp cô nhiều.” Dorothy chìa tay ra, muốn bắt tay với Lương Nặc.

“......”

Lương Nặc cúi xuống nhìn bàn tay đang đưa tới, không nắm. Vài giây sau, cô lại ngẩng lên nhìn gương mặt Dorothy.

Không khí bỗng rơi vào im lặng.

Lương Nặc: -_-

Dorothy: 0.0

Được rồi, xem ra không phải cố tình diễn trò gì cả. Đứa nhỏ trước mặt này hình như thật sự hơi ngốc.

Thôi vậy.

Lương Nặc thở dài, cuối cùng cũng nắm lấy tay Dorothy.

“Lương Nặc.”

Đối với mấy đứa ngốc như vậy, cô vẫn còn chút kiên nhẫn. Sống được ở cái nơi này đã không dễ rồi.

Hai bàn tay nhỏ lắc qua lắc lại hai cái, Lương Nặc liền rút tay về, còn tiện tay chùi lên váy mình mấy cái. Với kiểu dễ thương hiền lành, dáng người phẳng lì trước sau như một như Dorothy, cô thật sự chẳng có hứng thú gì.

Ở phía bên kia.

“Phu nhân, hình như Lương Nặc kết bạn rồi.” Nicole nói.

Freya nhướng mày, trên mặt thoáng qua một tia ngạc nhiên, rồi nhanh chóng biến mất. Cô ta khẽ cười khẩy, hoàn toàn không sốt ruột. Nằm thư thả trên ghế bập bênh, cô ta ăn nho đã được nữ hầu bóc sẵn.

“Kết bạn thì kết bạn thôi… Chuyện đó rất bình thường, không phải sao? Phải nói là như vậy mới đúng.”

Freya dùng khăn tay lau nước nho còn vương nơi khóe môi, rồi đứng dậy khỏi ghế.

“Sau này cô ta sẽ hối hận vì làm vậy.”

Giọng điệu vô cùng chắc chắn.

“Lương Nặc đáng thương, ha ha…”

Nụ cười bí hiểm như thể mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay cô ta.

Môi Nicole khẽ động đậy, cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi xuống.

Cô luôn cảm thấy Freya còn có kế hoạch gì đó chưa nói ra. Nhưng thân phận của một người hầu, lấy tư cách gì mà hỏi chủ nhân chứ? Cô không còn là tiểu thư cao quý năm xưa nữa, nên thôi vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!