Bại Trận Rồi, Ác Bá Phải Làm Cún Con Ngoan Ngoãn Sao?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 925

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2707

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 152

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

Web Novel - Chương 15: Để Tôi Ngủ Cùng Cô Nhé

Chương 15: Để Tôi Ngủ Cùng Cô Nhé

Đợi đến lúc Lương Nặc bê một chậu quần áo ra ngoài phơi, Ann mới bước đi với dáng vẻ nhẹ nhàng, lướt qua người cô.

Hôm nay Ann đặc biệt xịt một loại nước hoa độc bản do nhà thiết kế riêng của gia đình chế tác. Để thu hút sự chú ý của Lương Nặc và để lại chút ấn tượng trong lòng đối phương, cô ta cũng đã dốc hết tâm sức.

Chẳng còn cách nào khác, cô ta vốn thích trêu đùa người khác như vậy, thích nhìn kẻ khác từ tràn trề hy vọng đến hoàn toàn sụp đổ... Mà chính cô ta lại là người cầm lái tất cả, cảm giác đó thực sự không còn gì sướng bằng.

Mùi xà phòng nồng đậm bị che lấp ngay lập tức, Lương Nặc cảm nhận được một làn hương hoa thanh khiết, cô không tự chủ được mà ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp góc nghiêng gần như hoàn mỹ của Ann. Ánh hoàng hôn hắt lên gương mặt cô ta, tăng thêm một phần cảm giác thiêng liêng.

A...

Rất xinh đẹp.

Giống như bức tượng thiên thần trong nhà thờ vậy, mang một vẻ đẹp thánh khiết.

Nếu là Lương Nặc của trước đây, nhất định cô sẽ hỏi xem đối phương là tiểu thư nhà ai. Nếu thực sự là tiểu thư khuê các thì thôi... cô không muốn dây dưa với các quý cô quý tộc, còn nếu là bình dân hay hầu gái nhà người ta... thì cứ mua lại là được.

Còn Ann, từ cách ăn mặc cho đến khí chất trên người, chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết cô ta tuyệt đối không phải người xuất thân từ gia đình bình dân, càng không phải hầu gái mới mua về, mà chắc chắn là thiên kim của một gia đình quý tộc. Vì thế Lương Nặc cũng chẳng có lý do gì để nhìn thêm, cô chỉ nhàn nhạt liếc Ann một cái rồi lại cúi đầu xuống.

Mỹ nhân cô gặp cũng nhiều rồi, không thiếu một mình Ann, người đẹp hơn Ann cô cũng đã thấy không ít. Lương Nặc chỉ choáng ngợp trước vẻ đẹp của Ann rồi ngay lập tức thu lại tâm trí.

Ann dùng khóe mắt liếc thấy Lương Nặc khẽ ngẩng đầu trong thoáng chốc, rồi lại nhanh chóng cúi xuống. Cô ta không bỏ lỡ tia kinh ngạc trong mắt đối phương, cũng như vẻ thản nhiên ngay sau đó. Không hổ là thiếu gia Lương Nặc, sau khi đã ngắm nhìn quá nhiều mỹ nhân thì đối với một người đẹp mà cô ta tự tin như chính mình, đối phương cũng chẳng có quá nhiều biến động về biểu cảm.

Nhưng, chỉ một thoáng kinh ngạc đó thôi đã là quá đủ rồi. Cô ta chắc chắn Lương Nặc đã nhớ mặt mình, sau này chỉ cần xuất hiện thêm vài lần nữa là có thể tạo ra tình huống tình cờ gặp gỡ để bắt chuyện.

Hôm nay vô cùng thành công, là một khởi đầu thuận lợi và cũng là một bước đệm hoàn hảo.

Ann hài lòng rời đi.

Đứng trên ban công thu hết mọi chuyện vào tầm mắt, Freya cũng hài lòng gật đầu.

Sắp rồi, sắp đến lúc thu lưới rồi.

“Dù là Ann hay là... tóm lại, chỉ cần một kế hoạch thành công là được.” Cô ta lẩm bẩm một mình rồi ngồi lại xuống ghế sofa.

Vì tâm trạng quá tốt nên Freya cũng chẳng buồn gây khó dễ cho Lương Nặc nữa... À thì, nguyên nhân cụ thể vẫn là vì Lương Nặc này quá mức chai lì, chưa bao giờ chịu khuất phục, lại còn độc mồm, thô tục, miệng chó không mọc nổi ngà voi. Freya có chút nản lòng, cô ta nghĩ, vẫn nên đợi sau khi Ann làm giảm bớt sự kiêu ngạo của Lương Nặc xong, mình mới tiến hành trừng phạt về thể xác sau.

“Không biết sau khi tinh thần sụp đổ rồi mới trừng phạt thân thể thì có mang lại hiệu quả khác biệt nào không nhỉ~”

“Chắc là... sẽ từ một con chó nhỏ hay nhe răng với chủ nhân biến thành một con chó nhỏ ngoan ngoãn thôi~”

Freya chống cằm, nụ cười đầy ác ý.

Lương Nặc hoàn toàn không hay biết gì về điều đó, bởi vì cái gọi là “đã lâu không hành hạ Lương Nặc” trong miệng Freya thực tế mới chỉ trôi qua có nửa ngày, thậm chí còn chưa đầy một ngày tròn. Cô không thể ngờ nổi chỉ trong nửa ngày ngắn ngủi đó, người đàn bà độc ác này lại có thể ủ sẵn một bụng đầy mưu hèn kế bẩn để chuẩn bị trút lên đầu mình.

Ngược lại, Dorothy lại chủ động nhắc tới.

“Ơ kìa? Hôm nay phu nhân không tới tìm cô nhỉ, Nicole cũng không tới đưa đồ thừa của phu nhân cho cô nữa...”

Ngón tay cô nàng xoa xoa cằm. “Á, hay là phu nhân không còn hứng thú với cô nữa rồi?! Hừm... Quả nhiên mà, tình yêu đúng là thứ đến nhanh mà đi cũng vội~”

Cô nàng liếc nhìn Lương Nặc, thấy đối phương đang nhíu chặt mày như vừa sực tỉnh ngộ điều gì, liền lập tức bổ sung. “A! Lương Nặc, cô đừng có buồn nha, mấy vị thiếu gia tiểu thư đó đào hoa là chuyện bình thường mà~ Không phải lỗi của cô đâu, cô cũng đâu có đắc tội gì với phu nhân!”

“...Cô đang nói cái quái gì thế?”

Lương Nặc liếc nhìn Dorothy bằng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.

“Cô ta tốt nhất là cứ yên phận như vậy đi, đừng có mà tìm tới tôi.”

Câu nói này hoàn toàn là thật lòng thật dạ.

Thế nhưng Dorothy chỉ dùng ánh mắt đồng cảm đó nhìn Lương Nặc, khiến cô buộc phải giơ bàn tay còn dính nước lên, bịt chặt mắt Dorothy lại.

“Lo mà làm việc đi, có thời gian tán phét với tôi thì cô đã giặt xong hai cái áo rồi đấy.”

Cạn lời.

Dorothy quả thực đã im lặng được một lúc, nhưng cũng chỉ là một lúc mà thôi.

“Này~”

Cô nàng dùng vai huých vào vai Lương Nặc, đợi đến khi Lương Nặc mất kiên nhẫn ngước mắt lên, cô nàng mới cười hì hì hỏi. “Này, Lương Nặc, cô sống ở đâu vậy? Sao tôi chưa bao giờ thấy cô ở chỗ bọn tôi ngủ nhỉ~ Cô ở chung với ai thế?”

“Ờ...”

Câu hỏi này khiến Lương Nặc nhất thời cứng họng.

Cô không muốn trả lời Dorothy vấn đề này, không phải vì lo cô nàng nghĩ mình và Freya vẫn còn mờ ám, mà là lo sau khi cô nàng đoán hai người có gì đó với nhau thì sẽ hỏi đông hỏi tây, lải nhải không ngừng. Nhưng mà, nếu mình không trả lời thì có vẻ đối phương cũng sẽ lải nhải không dứt...

Vì vậy.

“Tôi được sắp xếp ở căn gác xép bên kia.” Lương Nặc chỉ tay về phía một tòa nhà bên ngoài. “Vì tôi đắc tội với phu nhân nên bị tống vào một căn phòng vừa bẩn vừa lộn xộn, coi như là một hình phạt.”

“Ồ...”

Gương mặt Dorothy lại một lần nữa lộ vẻ thương hại.

“Vậy, vậy cô ở một mình sao?”

“...Ừ, đúng thế.”

“Thế thì... để tôi qua ngủ cùng cô nhé...!” Dorothy ánh mắt kiên định.

“Phụt~”

Lương Nặc suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm cho sặc.

“Cô qua ngủ cùng tôi?”

Đùa gì thế! Trong phòng cô chỉ có đúng một chiếc giường, Dorothy mà qua thì định chen chúc với cô trên cái giường đó chắc?

Cô đánh mắt nhìn từ trên xuống dưới thân hình phẳng lì của thiếu nữ trước mặt, cạn lời mím môi.

“Không được.”

Câu trả lời vô cùng dứt khoát.

Dorothy chớp mắt vài cái, sau đó lộ ra vẻ mặt như vừa bừng tỉnh đại ngộ.

“A... hức hức~ Lương Nặc, cô không cần phải lo lắng cho tôi như vậy đâu...”

“?”

“Tôi?”

“Tôi lo lắng cho cô?”

Lương Nặc suýt chút nữa là không thở nổi.

“Đúng thế mà.” Dorothy nói năng đầy hùng hồn. “Tôi biết cô lo Mina lúc đi kiểm tra phòng sẽ phát hiện ra tôi không có mặt, nhưng cô cứ yên tâm đi, không sao đâu. Mina cứ sau mười giờ là ngủ rồi, tôi chỉ cần đợi đến mười giờ, sau đó lén chuồn ra khỏi phòng tìm cô... Căn nhà đó của cô ở bao nhiêu người lận, sẽ không làm phiền đến ai đâu.”

“Cô nhát gan như thế, ở một mình chắc chắn là sợ lắm đúng không.”

Dorothy cảm thấy trên người mình như đang tỏa ra hào quang của một vị thánh mẫu. Cô nàng đã hạ quyết tâm, nhất định phải đi bầu bạn với một Lương Nặc cô đơn, đáng thương khi phải ngủ một mình.

Lương Nặc: “...”

“Dorothy.”

“Cô mà dám vác mặt qua đây, tôi dám ném cô từ trên gác xép xuống đấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!